DTB
11-08-2001, 01:03 PM
Vi năm sau, về nh, bố mẹ lục đục. Nh cửa tan hoang, ti hỏi: "Chị đu?". Mẹ cười như mếu: "Vo Si Gn theo bc trưởng". Ti nhn ln tường, chị cười tươi sau vnh nn, hai mắt lng lnh nước.
Hai năm sau trốn học, ti về. Nh cửa tươm tất. Ti hỏi mẹ: "Chị đu ?". Mẹ chm chm: "Chị lm to lắm, lấy chồng giu gửi tiền thường xuyn". Ti hỏi: "Cả tiền nui con học ?". Mẹ gật, rồi ni: "Chị bảo đn b c thể khng cần học chữ nhiều, chỉ cần học lễ thi. Nhưng đn ng th cần c học. C cả hai thứ ấy mới thnh người". Ti im lặng, thầm cảm ơn bố mẹ sinh ra chị. Mẹ lại bảo: "Nghe ni con uống rượu ?". Ti gật: "Cả nghiện thuốc ?". Ti lại gật. "C đnh nhau khng?". Ti thở di nhn chỗ khc. V mẹ th thầm: "Đừng yu vội, con gi tỉnh khng thật đu". Ti cười: "Ci đ cn phải xem đ. Đn ng lại xa nh m mẹ". Lc đi mẹ di tiền vo ti, với theo: "Những ci con thch, chị khng thch đu. Chị muốn con l sng danh nh mnh".
Ti bớt ht thuốc bỏ dần rượu mỗi chiều mỗi sng. Suy cho cng rượu chỉ lm qun nỗi buồn trong chốc lt. Sau cơn say l cảm gic nhạt thếch, kht thm một ci g khng r rệt. Cn đng sợ hơn cả nỗi buồn lc tỉnh. Ti vo đại học , vẫn khng gặp chị. Chị vừa gần gũi vừa xa xi. Hng chục năm rồi cn g.
Ti đỗ loại ưu, được giữ lại trường lm giảng vin. Bố mẹ gi dần khng cn lục đục nữa. Hnh như học mệt. Ti nhắc lại chuyện xưa, mẹ cười: "Với mẹ, by giờ cuộc sống l qu nhất".
Mẹ đnh điện: "Về ngay, bc trưởng mất".
Ti về. Hm sau, cả nh ln tu vo Nam. Bố mẹ thương bc v nghĩ đến phận gi của mnh. Ti cũng thương bc nhưng nhớ chị nhiều hơn. Ti thch gặp chị để chị thấy ti khng lm chị buồn.
Tu vo ga. Mẹ nhấp nhổm khng yn. Bỗng mẹ ko giật ti: "Rụt vo. C tu chạy qua phăng đầu đấy". Ti th chả thấy con tu no cả, mẹ vẫn thất thần, cuống cuồng hoảng loạn v chuyện g đ. Ti đm nghi ngờ ci sự hốt hoảng của mẹ. Ti ng nghing. Chẳng c g đng ch . Chỉ c một người đn b, pha bn kia đường ray đăm đăm nhn chng ti. Quần đen, o b ba - người đn b thật nhỏ b, nhếch nhc. Dưới chn l mẹt thuốc l, bn cạnh l ci ln nhựa. B đứng như bức tượng nghim lạnh giữa khung cảnh huyn no bậc nhất ny. C một đon tu di chạy qua. Chật người v hng ho, chưa rời ga m đ mệt mỏi qu. Tu qua, ti nhn lại pha ấy. Khng cn người đn b đ nữa.
Ti v bố mẹ về nh bc.
Dự đm tang xong, hai ngy sau, một mnh ti về H Nội, v cng việc, v khng gặp chị. Mọi dự định của ti với chị tan hết. Mẹ bảo chị cng chồng đi Đi Loan. Vợ chồng chị khng c con nn hay đi lắm.
Si Gn ma mưa mt v thơm mi tri cy. Ln tu sớm, ti ngồi ng lung tung. Bất chợt lại thấy người đn b đ. Vẫn những hnh trang của mnh, b ta trn trối nhn ti. Ti vẫy b ta lại định mua gip vi bao thuốc d ti đ bỏ từ lu. Chị khng thch ti nghiện. Hnh như b ta chỉ đợi c thế, vội bước ln những thanh t vẹt leo ln toa chỗ ti ngồi. Hai mắt lng lnh nước, trn khun mặt chằng chịt nếp nhăn như st rạch bầu trời mỗi khi mưa gi. Một bao Vinataba su nghn năm trăm đồng, b ta cứ dứt khot lấy bốn nghn. Ti chực bực mnh v n hận v ci thiện ch của mnh. Thuốc giả, chỉ c đồ giả mới ph gi chung như thế. B ta biết khng thể lừa được ti nn mới bn hạ gi? Ti quắc mắt nm trả lại bao thuốc. Lập tức, b ta gii tất cả vo lng ti 5 bao thuốc v chạy biến, lẫn vo đm người ln xuống. Ti sững sờ, việc g phải sợ ti như thế, ti c tố gic b ta đu! Tu đ chạy. Ti nhn ra cửa sổ. Người đn b lại đứng chỗ cũ, cch ti những đường ray chằng cho.
Năm ngy sau, mẹ gọi điện: "Chị mất rồi. Tu hỏa cn". Rồi khc hu hu trong my, mẹ tiếp: "Đ hoả tng". Ti go to "Chị ở Đi Loan cơ m". Mẹ rn rỉ: "Chị con l ci người bn thuốc l ở sn ga".
Ti lao ra sn trường. Trưa loang nắng, hấp hiu gi. Chạy vo phng bạn b, tm lại những bao thuốc. Thuốc hết, cn vỏ khng, ti m vo lng bật khc.
Ti hiểu, đấy l những thứ cuối cng chị dnh cho ti.
(Hết)
Hai năm sau trốn học, ti về. Nh cửa tươm tất. Ti hỏi mẹ: "Chị đu ?". Mẹ chm chm: "Chị lm to lắm, lấy chồng giu gửi tiền thường xuyn". Ti hỏi: "Cả tiền nui con học ?". Mẹ gật, rồi ni: "Chị bảo đn b c thể khng cần học chữ nhiều, chỉ cần học lễ thi. Nhưng đn ng th cần c học. C cả hai thứ ấy mới thnh người". Ti im lặng, thầm cảm ơn bố mẹ sinh ra chị. Mẹ lại bảo: "Nghe ni con uống rượu ?". Ti gật: "Cả nghiện thuốc ?". Ti lại gật. "C đnh nhau khng?". Ti thở di nhn chỗ khc. V mẹ th thầm: "Đừng yu vội, con gi tỉnh khng thật đu". Ti cười: "Ci đ cn phải xem đ. Đn ng lại xa nh m mẹ". Lc đi mẹ di tiền vo ti, với theo: "Những ci con thch, chị khng thch đu. Chị muốn con l sng danh nh mnh".
Ti bớt ht thuốc bỏ dần rượu mỗi chiều mỗi sng. Suy cho cng rượu chỉ lm qun nỗi buồn trong chốc lt. Sau cơn say l cảm gic nhạt thếch, kht thm một ci g khng r rệt. Cn đng sợ hơn cả nỗi buồn lc tỉnh. Ti vo đại học , vẫn khng gặp chị. Chị vừa gần gũi vừa xa xi. Hng chục năm rồi cn g.
Ti đỗ loại ưu, được giữ lại trường lm giảng vin. Bố mẹ gi dần khng cn lục đục nữa. Hnh như học mệt. Ti nhắc lại chuyện xưa, mẹ cười: "Với mẹ, by giờ cuộc sống l qu nhất".
Mẹ đnh điện: "Về ngay, bc trưởng mất".
Ti về. Hm sau, cả nh ln tu vo Nam. Bố mẹ thương bc v nghĩ đến phận gi của mnh. Ti cũng thương bc nhưng nhớ chị nhiều hơn. Ti thch gặp chị để chị thấy ti khng lm chị buồn.
Tu vo ga. Mẹ nhấp nhổm khng yn. Bỗng mẹ ko giật ti: "Rụt vo. C tu chạy qua phăng đầu đấy". Ti th chả thấy con tu no cả, mẹ vẫn thất thần, cuống cuồng hoảng loạn v chuyện g đ. Ti đm nghi ngờ ci sự hốt hoảng của mẹ. Ti ng nghing. Chẳng c g đng ch . Chỉ c một người đn b, pha bn kia đường ray đăm đăm nhn chng ti. Quần đen, o b ba - người đn b thật nhỏ b, nhếch nhc. Dưới chn l mẹt thuốc l, bn cạnh l ci ln nhựa. B đứng như bức tượng nghim lạnh giữa khung cảnh huyn no bậc nhất ny. C một đon tu di chạy qua. Chật người v hng ho, chưa rời ga m đ mệt mỏi qu. Tu qua, ti nhn lại pha ấy. Khng cn người đn b đ nữa.
Ti v bố mẹ về nh bc.
Dự đm tang xong, hai ngy sau, một mnh ti về H Nội, v cng việc, v khng gặp chị. Mọi dự định của ti với chị tan hết. Mẹ bảo chị cng chồng đi Đi Loan. Vợ chồng chị khng c con nn hay đi lắm.
Si Gn ma mưa mt v thơm mi tri cy. Ln tu sớm, ti ngồi ng lung tung. Bất chợt lại thấy người đn b đ. Vẫn những hnh trang của mnh, b ta trn trối nhn ti. Ti vẫy b ta lại định mua gip vi bao thuốc d ti đ bỏ từ lu. Chị khng thch ti nghiện. Hnh như b ta chỉ đợi c thế, vội bước ln những thanh t vẹt leo ln toa chỗ ti ngồi. Hai mắt lng lnh nước, trn khun mặt chằng chịt nếp nhăn như st rạch bầu trời mỗi khi mưa gi. Một bao Vinataba su nghn năm trăm đồng, b ta cứ dứt khot lấy bốn nghn. Ti chực bực mnh v n hận v ci thiện ch của mnh. Thuốc giả, chỉ c đồ giả mới ph gi chung như thế. B ta biết khng thể lừa được ti nn mới bn hạ gi? Ti quắc mắt nm trả lại bao thuốc. Lập tức, b ta gii tất cả vo lng ti 5 bao thuốc v chạy biến, lẫn vo đm người ln xuống. Ti sững sờ, việc g phải sợ ti như thế, ti c tố gic b ta đu! Tu đ chạy. Ti nhn ra cửa sổ. Người đn b lại đứng chỗ cũ, cch ti những đường ray chằng cho.
Năm ngy sau, mẹ gọi điện: "Chị mất rồi. Tu hỏa cn". Rồi khc hu hu trong my, mẹ tiếp: "Đ hoả tng". Ti go to "Chị ở Đi Loan cơ m". Mẹ rn rỉ: "Chị con l ci người bn thuốc l ở sn ga".
Ti lao ra sn trường. Trưa loang nắng, hấp hiu gi. Chạy vo phng bạn b, tm lại những bao thuốc. Thuốc hết, cn vỏ khng, ti m vo lng bật khc.
Ti hiểu, đấy l những thứ cuối cng chị dnh cho ti.
(Hết)