PDA

View Full Version : Quán Sài Gòn - Trở Lại Sài Gòn


Pages : 1 [2]

allena
01-02-2003, 06:30 AM
Cám ơn MILOU...thật nhiều...:flower: :flower:

ctd2002
01-02-2003, 11:07 PM
WOW, nghe được rối Milou ơi !!!
PHÊ ƠI LÀ PHÊ vậy đó. Làm nhớ lại các nhạc Phòng Trà trước 75 quá (hehehehe), mặc dù CTD chưa có đi bao giờ cả. Đúng là dư âm của một LOST, BYGONE INDOCHINA.
(cái bài "Đêm Đông" Bạch Yến ca cũng hay ác đó nhe)

ctd2002,

ctd2002
01-02-2003, 11:12 PM
Originally posted by ntmt
Anh CTD2k2,
Majestic Hotel [khách sạn Đồng Khởi] is the name of Khach San Hoa`n My~ b4 1975 right?.
Co`n nha` hang Maxim ke^' ddo' bay gio la` gi` nhi?, cai nha hang ma` luc truoc ban nhac cua giong ho. Hoang Thi .. ddo'ng ddo^ o ddo'.

Đúng vậy ntmt, khách sạn Đồng Khởi bây giờ là khách sạn Hoàn Mỹ trước 75. Còn nhà hàng Maxim thì CTD không biết bây giờ gọi là gì nữa.

ctd2002,

Ize
01-13-2003, 03:08 PM
I thấy là Tammy có vẻ hơi kỳ thị Thanh Lan quá đi. Đem Thanh Lan đi so sánh với Sylvie Vartan ? Nếu đổi ngược lại đem Sylvie Vartan hát vài bản tiếng Việt rồi đem đi chấm điểm chung cuộc I sẽ bắt độ cho Thanh Lan ăn chắc 80%. I đồng ý với anh CTD & Milou là Thanh Lan hát tiếng Pháp rất là hay & cách phát âm rất đúng, do đó I cũng không nghi ngờ lúc đối thoại bình thường TL sẽ phát âm sai, vì là do nếu TL không có căn bản tiếng Pháp vững thì sẽ không phát âm đúng cách như vậy. nếu TL có ngập ngừng chẳng qua là do thiếu từ ngữ & thành ngữ dùng mà thôi.

Và Tammy có 1 nhận xét sai là đã cho rằng các bậc cô chú đàn anh đàn chị học trường Pháp xưa vẫn có accent không đúng. I không nghĩ như vậy. Nếu họ được sang bên Pháp sau 75 & đến bây giờ ai còn dám nói họ là phát âm không đúng, cho dù là họ áp dụng sau khi teen age. Có chăng là họ không biết đủ từ & đặc biệt là những thành ngữ đó thôi vì không đụng đến nên không biết. Như I chẳng hạn, không có duyên học được các trường Pháp ở VN như các chú bác anh chị lớp trước, nhưng sau khi ở Québec nhiều năm, và cách đây 1 năm ở bên Mỹ này, có nói chuyện tiếng Pháp với 1 người bạn Pháp đồng nghiệp chung 1 project từ Paris sang đây, he chỉ nói là I nói với accent người Québecois - Quebecer tiếng Anh (người Việt ta bên đó thường gọi tắt là Còi) chứ không nói là I có accent Vietnamien. Accent theo I thấy là sống đâu quen đó, chứ không hẳn là riêng biệt của 1 xứ nào, hoặc là thứ tiếng nào. Tiếng Pháp thì ngay như ở Pháp, vùng Paris nói khác với dân vùng Marseille phía Nam hoặc dân vùng núi Alpes, và lại càng khác với dân nói tiếng Pháp ở Maroc hay là ở Québec. Tiếng Mỹ cũng vậy, dân Cali nói khác dân New York, hoặc là dân Texas và lại càng khác với dân Anh bên London. Vì vậy nếu ai nói nhuần nhuyễn văn phạm & từ ngữ của 1 ngôn ngữ khác I thấy là xuất sắc lắm rồi không cần thiết là già trẻ lớn bé gì hết, còn về accent thì ở vùng nào nói theo vùng đó. Chính như tiếng VN chúng ta ở hải ngoại này, trong 20 năm nữa, danh từ dùng & cách nói chuyện sẽ khác hẳn với dân VN ở VN rồi nói chi là các thứ tiếng khác, như vậy giới trẻ ở VN lúc đó có nói với chúng ta là nói không đúng giọng VN hay không ?? I không nghĩ như vậy mà chỉ cho là cách nói tiếng VN ở VN & cách nói tiếng VN ở hải ngoại mà thôi (nhất là ở hải ngoại chúng ta thường chêm thêm các chữ ngoại quốc vào & ai cũng vậy lúc đầu thì vì cuộc sống & do từ ngữ tiếng Việt không đủ dùng đặc biệt là cho các chuyên môn và riết rồi từ từ thấy quen như vậy luôn).

Theo những ca sĩ VN mà hát rành rõi tiếng Pháp, I thấy đứng đầu danh sách vẫn là những người này mà thôi: phần nữ thì là Thanh Lan - Ngọc Lan - Khánh Hà - Julie - Kiều Nga (ya, đại khái thì vẫn chấp nhận được), phần nam thì có các Elvis Phương - Duy Quang - Tuấn Ngọc - Billy (xin lỗi I quên mất tên anh này), nếu còn ai khác thì bỏ lỗi cho I vì I chưa có hân hạnh được nghe qua họ hát. Đó là các bậc tiền bối trong âm nhạc, còn giới trẻ sau này, I thấy chẳng có ai. Có 1 dạo trên Thuý Nga Paris có mấy cô nhãy lên hát bản "Voulez-vous coucher avec moi ?" ngoài trừ tên bản nhạc ra I chẳng hiểu mấy cô hát cái gì, có phải chăng là vì tiếng Pháp của I thuộc vào hàng chim chóc cơm gạo hay là vì accent của các cô đó khác với accent của I dùng thường ngày ? Tuỳ các bạn nhận xét.

ctd2002
01-14-2003, 09:34 PM
Và cám ơn đóng góp ý kiến của bạn. Vậy chắc Ize nói tiếng Pháp khá lắm ? CTD thì bây giờ nghe và đọc được 90% nhưng quên hết nên không nói và viết được nữa.

ctd2002,

PHU` DU
01-15-2003, 04:59 PM
Originally posted by ctd2002
Và cám ơn đóng góp ý kiến của bạn. Vậy chắc Ize nói tiếng Pháp khá lắm ? CTD thì bây giờ nghe và đọc được 90% nhưng quên hết nên không nói và viết được nữa.

ctd2002,

Trong này có mấy người giỏi tiếng Pháp lắm đó anh CTD :)
Sơ sơ PD thấy có
- Ize
-Coldwind
-Anh CôĐộc
- Nguyên2K
và nhiều người khác PD chưa biết tới :)

Ize
01-15-2003, 11:17 PM
Trong 3 người mà PD nêu tên, I chưa thấy ai xổ tiếng Tây với ai hết nên I không biết sao mà nói. Đến giờ chỉ biết có Hàn Phong mà thôi nhưng lâu quá cũng không gặp nên không biết anh HP giờ ra sao. Tiếng Pháp của I cũng không giỏi lắm đâu PD đừng khen vội quá :) :)

Anh CDT, "CTD thì bây giờ nghe và đọc được 90% nhưng quên hết nên không nói và viết được nữa." --> ???? 90% mà không nói & viết được chắc I mù chữ quá, :) :)

nguyenquynh
01-18-2003, 04:28 PM
mình nghĩ anh chị nào lúc truoc đả học mấy truong nh+ đại học phú thọ đại học luật vạn hạnh hay lớp người lớn chac da diết với kỷ niệm thơ mộng thờ chiến lắm . mình nhỏ xíu mà còn có khi mộng mơ viễn tưởng về những kỷ niệm mà ông anh bà chị nói cho nghe .

có khi nghe bài nh.ac Phạm Duy viết cho Khánh Ly là " sài gon ơi .. ddâu mất rồi những ngày tháng êm đưa .. đâu phạm duy với tình ca sầu ... mắt lệ rơi khóc thủa ban đầu ... còn gì đâu . Sài gòn ơi .. đâu mất rồi giọng hát Khánh Ly . etc..

ước gì được một ly càfe quán cóc bên vĩa hè đường nguyễn trãi gần chợ bàu sen .. lúc truoc mình có quen một nguoi ở truong Nguyễn Thái Học ... nhà mình ngay góc Trần Bình Trong với Nguyễn Trãi ...
hong phảI truong nguyen thai học mà là truong lê hồng phong .. trời ơi .. gần 16 năm rồi ...

:((( kỷ niệm .. kỷ niệm ...

oailang
01-19-2003, 11:48 AM
Originally posted by nguyenquynh
nhà mình ngay góc Trần Bình Trong với Nguyễn Trãi ...
:((( kỷ niệm .. kỷ niệm ...


Góc đường Trần Bình Trọng với Nguyễn Trải , như vậy là đối diện với trường Bác Ái ( Fraternité ) rồi , một bên góc đường là một tiệm bán nước mía , còn góc bên kia hình như là một tiệm chụp hình . Nguyenquynh có biết bi da ông Thượng không ? , hồi đó anh tôi thường cúp cua ra đánh bi da :-) , chổ này hơi đắt tiền nhưng bàn tốt và có để bóng đèn hâm nóng dưới bàn .

nguyenquynh
01-19-2003, 05:48 PM
oailang,
thôi rồi , oai lang mà nói đến đường bác ái thì chít đàng này rồi .. oailang thuộc hàng đại bác rồi :))) là lớn hơn bác của NQ nửa đó . :))

Ize
04-23-2003, 11:25 PM
Anh NguyenQuynh lầm rồi, trường Lê Hồng Phong đâu có nằm góc đường Trần Bình Trọng & Nguyễn Trãi mà nằm ở ngã Sáu Cộng Hoà. Trường Bác Ái là tên trường hồi trước 75, sau 75 thì không biết là đã đổi tên gì rồi.

allena
05-04-2003, 12:57 PM
Allena tìm được bài nầy , thấy khá hay nên đem về cho vào quán Saigon , để anh chị em tham khảo.

Chuyện Tình của nhạc sỹ Cao văn Lầu và bài Vọng Cổ .

Như người ta đã biết ,sân khấu cải lương vốn thoát thai từ " Ca ra bộ " ( Ca có động tác diễn tả )vào khoãng năm 1910. Trong các vỡ diễn cải lương lúc ấy thường sử dụng bài 'Tứ đại Oán " và một số bài " nhạc tài tử " chưa diễn đạt được tâm trạng sâu sắc . Mãi đến năm 1917 , nhạc sỹ Cao Văn Lầu ( Sáu Lầu ) sáng tác bài " Vọng Cổ " nguyên tựa là " Dạ Cổ Hoài Lang " bài ca nầy nhanh chóng trở thành bài bản chính., để những vở cải lương thêm phong phú về phần diễn tả chiều sâu nội tâm nhân vật , làm nổi bật những tình huống sầu thương ,bi hùng .

Lúc mới biễu diễn , bài Vọng cổ đã được người dân các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long yêu thích , nghệ sỹ Năm Nghĩa ( thân phụ của nghệ sỹ Bảo Quốc ) học thuộc bài nầy , đi lên saigon ca, đồng thời với các gánh cải lương . đưa vào vỡ diễn để bài vọng cổ phát triển , cải tiến số nhịp , kết hợp với các bài bản khác làm cho phong phú nội dung biễu diễn của sân khấu cải lương . Có điều thú vị là bài vọng cổ tài hoa ấy , được sáng tác từ chuyện tình thắm thiết của nghệ nhân Cao Văn Lầu khi vợ chồng ông bị hoàn cảnh chia cách .

Nghệ nhân Cao Văn Lầu sinh năm 1892 tại xã Thuận Lễ , huyện Châu Thành , tỉnh Tân An ( nay là Long An ) trong một gia đình nghèo . ông chỉ được học đến lớp nhì , trường tiểu học Pháp ở tỉnh . Nhưng ông thông minh , sáng dạ , rành âm nhạc và chơi đàn rất giỏi . ông cùng gia đình chuyển đến Bạc Liêu và cứoí vợ năm 19 tuổi . Vợ chồng ông rất yêu thươnh nhau nhưng 3 năm sau ngày cươí vẫn chưa có con. Theo quan niệm của ông bà xưa " Bất hiếu hữu tam , vô hậu vi đại " ( Có 3 điều bất hiếu thì không con nối dòng là lớn nhất ) " Tam niên vô tử bất thành thê" ( 3 năm không con thì không thành vợ ) nên gia đình buộc ông bỏ vợ . Vừa thương vợ , vừa buồn số phận mình , ông viết bài " Dạ Cổ Hoài Lang " ( Nghe tiếng trống đêm khuya nhớ chồng ) tặng vợ ,. Sau đó ông vẫn không quên tình yêu thương , nghĩa vợ chồng , nên rời gia đình , tìm một nơi khác , lén đưa vợ về chung sống. 3 năm sau nữa bà mới mang thai và được cha mẹ chồng cho tái hợp . Từ đó tình vợ chồng càng thêm thắm thiết , bà sinh được 7 người con .

allena
05-05-2003, 07:12 AM
Bài Dạ Cổ Hoài lang từ ngày được nghệ sỹ Năm Nghĩa ( Lư Hoà Nghĩa )đưa lên saigon biễu diễn được gọi là " Vọng Cổ Bạc Liêu " , khởi thuỹ gồm 32 câu, mỗi câu 2 nhịp, kết hợp giữa điệu thức "Xuân " và "Ai", tạo nên điệu thức "Oán", vừa bi vừa hùng . Sau nầy bài gốc Dạ Cổ Hoài Lang còn lưu truyền 20 câu :

1- Từ là từ phu tướng
2- Bảo kiếm sắc phong lên đàng
3- Vào ra luống trông tin nhạn
4- Năm canh mơ màng
5- Trông tin chàng
6- Gan vàng càng lại thêm đau
7- Lòng dầu sai ong bướm
8- Xin cũng đừng phụ nghĩa tào khang
9- Đêm luống trông tin bạn
10- Ngày mỏi mòn như đá vọng phu
11- Vọng phu luống trông tin chàng
12- Xui có cho phủ phàng
13- Chàng là chàng có hay
14- Đêm thiếp nằm luống những sầu tây
15- bao thuở đó đây sum vầy
16- Duyên sắc cầm tình thương với nhau
17- Nguyện cho chàng
18- Đặng chử bình an
19- Trở lại gia đàng
20- Cho én nhạn hiệp đôi đó đây.


Các nốt nhạc xưa , vào 2 câu đầu âm điệu đã thật tha thiết :
" Hò là xang xê cống
Líu cống líu cống xê xang "
Làm xúc động người nghe. Về sau, do yêu cầu nội dung và biễu diễn ,theo tiến độ phát triển của làn điệu và sân khấu cải lương, bài Vọng Cổ từ nhịp 2 tăng lên nhịp 4 , 8 rồi nhịp 16, 18 , 32 , 64 . Và từ 32 câu rút xuống còn 20 câu, còn 16 câu, 8 câu và cuối cùng là 6 câu cho lời ca thêm cô đọng, sắc sảo nên thường được gọi " Vọng cổ 6 câu " là như vậy . Người ta thấy bài vọng cổ nổi lên từ cuối thời kỳ nhịp 8 sang nhịp 16 vào khoãng năm 1935-1936 , khi có những giọng ca truyền cảm được thu vào dĩa hát như Tư Sạn , Năm Phỉ , Ái Liên , Út Trà Ôn ( bài vọng cổ nổi tiếng : Tôn Tẩn giả điên do Út Trà Ôn hát là nhịp 16)

Hiện nay người ta thường dùng 4 hoặc 2 câu , xen kẻ vào là những điệu ca lẽ như " Lý giao duyên " , " Sương Chiều " , " Trăng thu dạ khúc ", hay xen cả tân nhạc vào bài vọng cổ , gọi là " Tân cổ giao duyên", để cho cách trình bày bài vọng côthểm phong phú , hấp dẫn hơn .

PHU` DU
05-05-2003, 07:38 AM
Allena ráng dzợt hát mấy câu này cho nhuyễn đi rùi mai mốt hát cho chị Hai nghe nha :p :p

allena
05-05-2003, 08:11 AM
Yên chí đi chị Hai ...A chỉ biết >>> HÉT nhưng cũng ráng vô vài câu mùi như ...bún mắm được mà :D

Nhớ mua earplugs trước đi nghen :)

allena
05-08-2003, 07:58 AM
Có người xem hát cải lương cảm thấy không thật , khi một nânh vật trên sân khấu bị đâm lút cán gươm, hay trúng tên xuyên ngực , máu me đầm đìa ...còn ca vài câu vọng cổ mới ngã ra chết ! Song nếu ngưòi ấy nhớ lại hoàn cành trong đời sống mỗi người , có những lúc tình yêu tan vỡ, sa cơ thất thế , hay gặp điều oan ức bất công , tâm trạng tuyệt vọng , ai chẳng ứa nước mắt và muốn than thở , kêu gào để giãi bày tâm sự ? Đấy , trong một vỡ cải lương , khi nhân vật lâm vào tình cảnh bi thảm,éo le ngang trái , khi xung đột tâm lý lên đến đỉnh điểm , thì ở chổ ấy có bài vọng cổ để bộc lộ nội tâm sâu sắc . Bài vọng cổ đặt vào trưòng hợp như vậy là hoàn toàn có nghệ thuật , để tạo nên sự xúc động trong vỡ diễn .

Nhưng làn điệu vọng cổ mang tính chất vừa bi vừa hùng, nên không chỉ sử dụng để than thở đau buồn , mà còn đáp ứng những ý nghĩa và nguồn xúc cảm khác như khơi dậy lòng yêu nước , ý chí căm thù giặc ngoại xâm , ca ngợi những điều cao đẹp , răn dạy uốn nắn đạo đức . bài vọng cổ cũng dùng để châm biếm , đã kích những thói hư tật xấu trên đời . , như các bài vọng cổ của tác giả Viễn Châu được Văn Hường biễu diễn rất được khán giả ưa chuộng .

Từ bản gốc của nghệ sỹ Cao văn Lầu sang 1tác , bài vọng cổđã được phát triển ,cải tiến ,do nhiều tác giả và nghệ sỹ khác ,trở thành hạt giống trong cụm bài bản của sân khấu cải lương .Cách biễu diễn bài vọng cổ tuỳ theo tài năng và chất giọng đặc biệt của mỗi ngưòi , cũng đã từng đưa tên tuổi nhiều nghệ sỹ đi sâu vào trái tim công chúng như Năm Nghĩa , Út Trà Ôn , Thanh Hương , Út Bạch Lan , Thanh Nga , Ngọc Giàu , Bạch Tuyết , HÙng Cường , Dũng Thanh Lâm , Thành Được ,Phượng Liên , Mỹ Châu , Lệ Thuỷ , Minh Phụng , Ming Vương , Thanh Sang , Thanh Kim Huệ...

Phần nhạc cụ ứng dụng cho bài vọng cổ cũng được cải tiến kỳ lạ ,dùng ngay cây đàn Guitare Espagnol , thay đổi cấu trúc còn 5 dây , khoét sâu các phím lõm xuống thành Guitare Phím Lõm để tha hồ nhấn . Năm 1961 , nghệ sỹ Văn Vỹ còn biễu diễn bài vọng cổ bài vọng cổ với cây đàn Hạ uy cầm và rất thành công .

Bộ môn nghệ thuật cải lương và những thế hệ nghệ sỹ sân khấu sẽ luôn nhớ đến công sức , tài năng của nghệ sỹ Cao văn Lầu đã sáng tác một làn điệu bất hủ , cho đời sau hoàn thiện ngày một xuất sắc hơn

Nhạc sỹ Cao văn Lầu mất tại Bạc Liêu năm 1976 , thọ 84 tuổi . Hiện nay ở Bạc Liêu có khu nhà lưu niệm cố nhạc sỹ Cao văn Lầu , các đoàn khách và công chúng thưòng thăm viếng và các thế hệ nghệ sỹ khi về bạc Liêu đều đến thắp hương tưởng nhớ người sinh ra bài vọng cổ và ghi vào sổ lưu niệm những lời trân trọng tri ân ...

Anh Thy

( Báo Điện Ảnh - Kịch Trường )

BungRieu
05-08-2003, 08:44 AM
Dạ Cổ Hoài Lang và Vọng Vổ Hoài Lang
=======================================
BR chôm thêm dzìa , để mí Anh Chị nghe cho dzui nha .
=======================================
http://www.vietcyber.net/fgallery/data/media/4/dacohoailang.jpg
http://www.geocities.com/hanllian/dacohoailang.rm
Nhiều khi server bị bận ... nên không nghe được ...

Bài ca này có thể download ở đây ....để nghe off-line ...
1. http://www.geocities.com/hanllian/dacohoailang.rm
2. http://www.geocities.com/bungrieu4444/Nhac/DaCoHoaiLang2.rm

Vọng cổ là một thể điệu cổ nhạc mang tính chất đặc thù, không pha không mượn của dân tộc Việt Nam. Đối với dân miền Nam, vọng cổ được coi như tiếng nói, như hơi thở. Bản vọng cổ đã từ thôn quê chinh phục được thành thị, để rồi từ thành thị tỏa rộng các thôn quê. Sự ra đời của bản vọng cổ vốn là tiết trinh của lòng hiếu thảo, của tình chồng vợ, nghĩa phu thê. Chính sự tiết trinh của những tình, những nghĩa này, đã vô tình khiến một người nghệ sĩ nông thên trở thành cha đẻ của bản vọng cổ yêu chuộng trăm năm, ngàn năm.

Người sáng tác ra bài vọng cổ lúc đau mang tên là "Dạ cổ hoài lang" này là ông Cao Văn Lầu, tục danh là "Sáu Lầu." Ông Sáu Lầu là một thanh niên ở Bạc Liêu. Ông sanh năm 1892. Ông có vợ vào năm 20 tuổi. Nhưng vợ chồng ăn ở suốt 10 năm vẫn không có mụn con nào. Sợ dòng họ bị tuyệt tự, cha mẹ ông buộc ông phải bỏ vợ để lấy vợ khác, hòng có con nối dői tông đường. Vì chữ hiếu, ông đành lòng phải làm tờ để vợ . Nhưng lòng thương vợ tràn đấy, ông không còn thiết làm ăn gì hết. Ông đem gạo muối, vào ở trong một căn chòi, giữ vịt ở trong ruộng. Đêm đêm bốn bể gió lọng, tiếng ếch nhái thảm thương, khiến cho ông thêm quặn thắt vì tình nghĩa phu thê, vì chạ hiếu mà phải đứt gánh giạa đường. Ông nhớ lại những lời xót xa đứt ruột mà vợ ông nói lúc chia tay. Sẵng cây đờn, ông chút tâm sự vào đường tơ, phím nhạc. Ông Sáu Lầu lấy lời tâm sự của vợ, phổ thành bài "Dạ Cổ Hoài Lang."

"Dạ Cổ" là nghe tiếng trống, "Hoài Lang" là nhớ chồng. Đêm năm canh, nằm sầu thắt, tiếng trống đây là tiếng trống sang canh. Bài "Dạ Cổ Hoài Lang" ra đời từ năm 1920. Tính đến nay đã hơn 75 năm. Lúc đầu chỉ có 2 nhịp, bây giờ trở thành 128 nhịp. Lúc đầu ca bằng giọng Bắc, bây giờ biến thành giọng Nam pha hơi "oán." Lúc đầu đờn bằng dây Bắc chắn, bây giờ đờn bằng dây Bắc oán. Và quan trọng hơn hết bài "Dạ Cổ Hoài Lang" đã đổi tên thành "Vọng cổ Hoài Lang", tức là đợi tiếng trống sang canh, nhớ chồng. Nói lên tâm sự của người vợ, đêm đêm nhớ chồng, thao thức năm canh, đợi sáng. 75 năm sau, từ 2 nhịp, trở thành 128 nhịp, bài vọng cổ đã bước những bước khá dài. Trên cuộc hành trình này, bài vọng cổ đã được lưu lại tên tuổi của nhiều danh tài trong nền ca nhạc miền nam ... ....

bvrmx27
10-25-2005, 07:14 AM
HÃY TRẢ LẠI TÊN SÀI GÒN CHO DÂN VIỆT

Như một định mệnh, tác giả Tôi Phải Sống đã đứng lên phát động phong trào đòi CSVN trả lại tên Sài Gòn cho dân Việt. Công cuộc vận đông chính đáng đầy tình đầy nghĩa này đang đuợc người Việt khắp nơi trên thế giới hưởng ứng nồng nhiệt.

Riêng người viết, sinh quán tại vùng quê hương của “Bác”, nhưng đã hai lần bỏ xứ, từ Bắc vào Nam 1954, và từ Việt Nam sang Hoa Kỳ 1976, chạy trốn "Bác và con cháu của Bác" để tìm tự do, lại càng cảm thấy công cuộc vận động này thêm ý nghĩa, cần sự hỗ trợ và tham gia tối đa của toàn thể dân Việt ngoài nước cũng như trong nước, đặc biệt là của các chiến sĩ dân chủ đang can đảm trực diện với chế độ độ dộc tài toàn trị với chủ trương độc tôn lãnh đạo tại quê nhà..

Kể từ năm 1975, khi CSVN xâm chiếm toàn Miền Nam Việt Nam, dùng chiêu bài thống nhất đất nước để thu tóm cõi Việt Nam vào ách cộng sản, thì chiến dịch đổi đời, đổi tên đường, tên trường, đổi các sự kiện lịch sử đã được phát động một cách quy mô, nhằm cái gọi là xóa bỏ tàn tích Mỹ Ngụy, nhưng thực chất là để nhuộm đỏ lịch sử, nhuộm đỏ xã hội, nhuộm đỏ văn hóa với mục đích xóa bỏ con người Việt Nam truyền thống!

Tên nước thì từ Việt Nam Cộng Hòa (Miền Nam) và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Miền Bắc) đổi thành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa, một cái tên lố bịch khó nghe khó hiểu, nhằm vuốt đuôi cộng sản, mà chính các nước cộng sản quan thầy như Liên Sô và Trung Hoa cũng không bao giờ nghĩ tới! Tên tỉnh lỵ cũng thay đổi, chẳng hạn Phú Khánh là tên mới đạt cho liên tỉnh Khánh Hòa và Phú Yên. Nghệ Tĩnh là tên mới thay cho Nghệ An và Hà Tĩnh, Hà Nam Ninh là tên mới thay cho Hà Nam và Ninh Bình. Đặc biệt, Sài Gòn, Thủ Đô miền Nam được đặt cho một cái tên mới làm mọi người phẫn nộ đến kinh ngạc: Thành Phố Hồ Chí Minh!

Lấy tên Hồ Chí Minh đặt cho Sài Gòn, Cộng Sản Việt Nam đã làm một chuyện động trời, mà chắc chắn lịch sử Việt Nam sẽ muôn đời nguyền rủa! Thật vậy, câu hát của Nguyễn Đình Toàn văng vẳng từ trại tù “ Sài Gòn ơi, tôi mất người như người đã mất tên..” đã làm cho bao con tim thổn thức, bao khóe mắt đẵm lệ! Phải thẳng thắn mà nói rằng, lấy tên Hồ Chí Minh đặt cho Sài Gòn, CSVN đã cố tình nhục mạ lịch sử, nhục mạ văn hóa, nhục mạ dân tộc, nhục mạ tuổi trẻ và nói chung là nhục mạ con người.

Thứ nhất là nhục mạ lịch sử. Sài Gòn đã đi vào lịch sử thế giới trên 300 năm, như một kinh đô ánh sáng với tên gọi tuyệt vời là Hòn Ngọc Viễn Đông. Cộng Sản Việt Nam chỉ mới khai sinh năm 1945, và cho đến năm 1975, cũng chỉ có 30 năm hiện hữu mà dám cả gan thay đổi tên Sài Gòn đã hãnh diện chiếu sáng lịch sử trên 300 năm, kể từ Triều Đại Nhà Nguyễn từ năm 1698! Thay đổi tên Sài Gòn, Thủ Đô miền Nam Việt Nam, chắc chắn CSVN chỉ muốn xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh Miền Nam thật sự đã có tự do dân chủ và một thời phồn thịnh nhất Đông Dương. Nhất là sự kiện thay đổi tên Sài Gòn bằng tên Hồ Chí Minh lại càng gây phẫn nộ, bởi lẽ Hồ Chí Minh, dù có đuợc CSVN tô son điểm phấn, huyền thoại hóa thành Cha Già Dân Tộc, thành Nhà Ái Quốc Vĩ Đại, thì trong lòng dân Việt, Hồ Chí Minh trước sau cũng chỉ là một tên tội phạm lịch sử, đã đem chủ nghĩa cộng sản sắt máu về tàn phá đất nước, đày đọa dân tộc. Đó là chưa kể tới sự kiện Hồ Chí Minh đã giả dạng Trần Dân Tiên để dùng ngòi bút tự tô bóng tiểu sử của mình hầu đánh lừa thế giới và mong đánh lừa lịch sử! Người ta còn nhớ, mười mấy năm trước đây, người Việt đã chặn đứng được âm mưu CSVN vận động cơ quan văn hóa Liên Hiệp Quốc UNESCO tôn vinh Hồ Chí Minh như một nhà ái quốc nhân dịp sinh nhật thứ 100 của con người gian dối này! Sự thành công của dân Việt trong nỗ lực mở mắt thế giới về huyền thoại Hồ Chí Minh, đã làm cho Hà Nội mất mặt không ít. Sự kiện Sài mất tên còn làm ta liên tưởng tới hiện tượng thay đổi tên các trường Trung Học tại miền Nam sau năm 1975. Đây quả là một bôi nhọ lịch sử Việt Nam một cách trắng trợn. Ai có thể tưởng tượng CSVN dám gỡ bỏ tên anh hùng Võ Tánh khỏi Trường Trung Học Nha Trang để thay thế bằng tên đặc công Nguyễn Văn Trổi? Ai không kinh tởm thấy trường Nữ Trung Học Gia Long nay mang tên nữ cán bộ dép râu nón tai bèo Võ Thị Sáu! Chúng ta phải đòi lại sự thật cho lịch sử, đòi CSVN trả lại tên Sài Gòn cho miền Nam Việt Nam.

Thứ hai là nhục mạ văn hóa.Truyền thống văn hóa Việt Nam là truyền thống nhân chủ và nhân bản. Truyền thống Nhân Chủ tôn vinh con người ngang hàng Trời Đất trong hệ thống Tam Tài Thiên-Địa-Nhân đã từng được Trần Cao Vân diễn tả: “Ta cùng Trời Đất ba ngôi sánh”. Còn truyền thống Nhân Bản cũng đã coi con người là một nhân vị, đặt con người vào vị trí chủ tể vạn vật , nhìn nhận con người là “nhân linh ư vạn vật” và là “vũ trụ chi tâm”. Con người trong truyền thống văn hóa nhân chủ và nhân bản cao đẹp đó không thể bị truất phế bởi ý thức hệ Duy Vật của Cộng Sản, hạ con người xuống ngang tầm con vật, coi con người chỉ là dụng cụ sản xuất, là món hàng kinh tế sinh lời. Từ ý thức duy vật đó, con người đã bị cộng sản khai thác tối đa cho quyền lợi phe nhóm, làm tay sai không công phục vụ chế độ. Đây là một hình thức vong thân mà chính Cộng Sản đã kịch liệt lên án trong chế độ tư bản, nay họ lại khai thác cho chính quyền lợi của phe nhóm mình!

Đó là chưa nói tới truyền thống Tình Nghĩa trong văn hóa Việt Nam. Dân Việt sống có tình có nghĩa, tình gia đình, tình làng xóm, tình đồng bào và tình nhân loại, chứ không vô ơn bạc nghĩa như người cộng sản, chủ trương sử dụng mọi cá nhân làm tay sai cho chế độ, nên mới khuyến khích con cái tố cha mẹ, anh em tố cáo nhau, hàng xóm dòm ngó nhau từ nhất cử nhất động. Nhất là hành động tàn sát hàng trăm ngàn dân lành trong các đợt đấu tố 1953, cải cách ruộng đất năm 1956, chôn sống hàng ngàn người vô tội trong Tết Mậu Thân tại Huế năm 1968 càng thể hiện chủ trương hủy diệt con người, hủy diệt văn hóa của CSVN nói chung và Hồ Chí Minh nói riêng. Hồ Chí Minh, dù được Cộng sản tôn vinh làm cha già dân tộc, thật sự đã hoàn toàn đi ngược với truyền thống văn hóa cao đẹp đó của dân Việt. “Bác Hồ” đã lấy Độc Tài Toàn Trị thay cho Nhân Chủ Nhân Bản, lấy Bội Tín thay cho Tình Nghĩa, lấy Bạo Tàn thay cho Nhân Ái, thì làm sao xứng đáng ngồi ngự trị trên Sài Gòn ngọc ngà!

Thứ ba là nhục mạ dân tộc. Cộng sản Việt Nam đã đề cao Hồ Chí Minh như một nhá ái quốc, đã có công dành lại Độc Lập và Thống Nhất đất nước. Thực ra, độc lập thống nhất chỉ là chiêu bài CSVN dùng để nhuộm đỏ đất nước, cũng như chiêu bài Giải Phóng được dùng để che dậy âm mưu xâm lăng miền Nam Việt Nam. Thực vậy, Việt Nam đã được độc lập từ năm 1949, khi Tổng Thống Pháp Vincent Auriol ký Hiệp Định Elysée, trao trả dộc lập cho ba nước Đông Dương gồm Việt Nam, Lào và Cao Miên. Cuộc chiến tranh dành độc lập do họ Hồ phát động, thực chất không phải để dành độc lập, lấy lại chủ quyền làm chủ đất nước, mà chỉ để áp đặt chế độ Cộng Sản lên đầu dân Việt. Hơn nữa, nếu Hồ Chí Minh thật sự yêu nước, yêu dân thì tại sao dám chủ trương giết hại bao nhà ái quốc chân chính như Lý Đông A, Trương Tử Anh, Đức Huỳnh Phú Sổ, lại còn bán đứng cả nhà cách mạng lão thành là Cụ Phan Bội Châu cho Pháp?

Cũng thế, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam chỉ là bình phong che đậy âm mưu xâm lăng của Cộng Sản Miền Bắc, bởi lẽ miền Nam sống trong phồn thịnh, với tự do dân chủ, đâu cần giải phóng! Chính miền Bắc bị cộng sản đày đọa trong đói nghèo và độc tài toàn trị mới cần giải phóng! Cộng Sản Việt Nam đã theo di chúc của Hồ Chí Minh, nhuộm đỏ miền Nam, thâu tóm toàn cõi Việt Nam vào gông cùm Đỏ, thì thử hỏi, con người phản bội dân tộc như Già Hồ có xứng đáng ngồi chễm chệ trên Sài Gòn thân yêu không?

Điểm đáng nói nhất là hành động thay đổi tên Sài Gòn bằng tên Thành Phố Hồ Chí Minh, đã thể hiện chủ trương đầu độc tuổi trẻ Việt Nam của Hà Nội. Tuổi trẻ Việt Nam trong trắng và đầy nhiệt huyết, lớn lên chỉ biết cốm Hà Nội thật thơm, mía hấp Sài Gòn thật ngọt, bún bò Huế thật cay. Thế nhưng, tuổi trẻ trong trắng đó đã bị “cha già dân tộc” lừa vào một cuộc chiến tranh phi nghĩa tương tàn mà Dương Thu Hương không ngại gọi đó là “những chiếc cối xay thịt”. Bao tinh hoa tuổi trẻ đã bỏ xác trên Trường Sơn, dọc theo Đường Mòn Hồ Chí Minh! Bao ước mơ tuổi trẻ đã bị tan tành trong những chiếc xe tăng T54 khi chân bị xiềng vào xích sắt, chỉ biết lao vào chỗ chết!

Tuổi trẻ Việt Nam đã được học làm người và nhất là được học làm nguời Việt Nam oai hùng như Lê Lợi, Hưng Đạo, Quang Trung, Phù Đỗng với khí phách hiên ngang, với lòng nhân ái sâu xa, và tình tự dân tộc đậm đà, đâu cần phải nhồi nhét tư tưởng Mác Lê lạc hậu nực mùi tử khí, tư tưởng Hồ Chí Minh chắp vá vấy máu dao găm mã tấu! Thế nên, người Việt phải cuơng quyết gỡ bỏ tên Hồ Chí minh ra khỏi Sài Gòn, để trả lại sự trong trắng cho tuổi trẻ, trả lại tâm hồn Việt Nam cho tuổi trẻ Việt Nam.

Sau cùng, lấy tên Hồ Chí Minh đặt cho Sài Gòn còn là một phản bội Con Người nói chung. Thực vậy, con người trong xã hội nhân bản, phải được tôn vinh “làm người”, vượt trên con vật, vuợt trên vật chất máy móc cơ khí. Một đàng, chủ thuyết cộng sản chủ trương vật hóa con người, coi con người chỉ là dụng cụ sản xuất, là một đơn vị kinh tế không hơn không kém. Đàng khác, chủ thuyết cộng sản còn sử dụng con người làm khí cụ hủy diệt, mà trước đây, Trần Dần trong Nhân Văn Giai Phẩm đã gọi là những “con người máy”, hay hơn nữa là những “bộ máy chém giết” hay những tên khổng lồ không óc không tim. Thế thì không thể nhân danh bất cứ gì để tôn vinh kẻ đã chủ trương hủy diệt con người làm anh hùng ngự trị trên Sài Gòn. Vết nhơ Hồ Chí Minh phải được rửa sạch trên mọi nẻo đường đất nước.

Tóm lại, lịch sử phải được phục hồi. Con người phải được tôn vinh. Con người Việt Nam phải được phục sinh trong nhân ái, trong nhân phẩm và tình nghĩa. Hồ Chí Minh phải được trả về địa ngục để cùng ngậm đắng nuốt cay với Mao, với Mác và Lê. Đó hẳn là Thiên Đường Cộng Sản vậy./.

Ngô Quốc Sĩ

Saigonian
10-31-2005, 09:14 PM
Leaving Houston

Theo dự báo thởi tiết cho biết thì cơn bão Rita sẽ đổ bộ lên đảo Galveston vào sáng ngày thứ bảy, 24 tháng 9. Vào chiều thứ 5, 22 tháng 11, Houston Continental Airport quyết định đình chỉ tất cả các chuyến bay sau 12 giờ trưa ngày 23. Ngồi bồn chồn trong nhà không biết sáng thừ sáu tình hình ngày mai sẽ ra sao vì chuyến bay của SG và gia đình rời Houston và 8 giờ sáng ngày 23. SG quyết định đưa gia đình và tất cả hành lý lên và ngủ lại đêm 22 tại sân bay. Cứ tưởng là mình lên sớm nhưng khi đến nơi thì đã có nhiều người đang sắp hàng từ sớm chờ check-in cho ngày hôm sau rồi. Hàng thì dài, nhưng không có ai làm, nhưng mình sắp thì vẫn cứ sắp. Người thì nằm, kẻ thì đứng. Con nít thì đứa ngủ, đức khóc. Người nào mặt cũng bí xị, nặng nề đầy vẻ lo lắng không biết rồi sẽ ra sao? 5, 3 phút thì lại nhìn lên bảng thời biểu của những chuyến bay coi xem chuyến bay mình có bị đình chỉ không? SG và bà xã ngủ gà ngủ gật hơn 5 tiếng kế bên 4 cái vali mỗi cái nặng đúng 70 lbs. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng chắc là hai vợ chồng chạy bão dọn hết đồ đạc trong nhà, nào ai biết trong vali toàn là kem đánh răng Colgate và xà bông cục Iris Spring. Kem đánh răng và xà bông thì không lo, SG chỉ lo 60 lb kẹo chocolate mà thôi. Ai ở Houston thì biết, mỗi khi sắp có bão thì áp suất tăng lên, khí hậu nóng và ẩm ướt. Cái dòng 92+ degree vào tháng 9 thì chỉ cần vài tiếng cúp điện thì 60 lb kẹo của SG trở thành hot chocolate! Mà kỳ thiệt, ai về Việt Nam cũng mang mấy cái thứ này về. Nhất là xà bông cục và kẹo chocolate, chỉ cần vài bịt là hết mất mấy chục lb rồi. Nặng như cái gì vậy mà cũng ráng mang. Ngày xưa thấy người ta về thì lại nói mang về chi cho mệt. Bây giờ đến khi mình về thì cũng đầy 4 cái vali. Vừa đói, vừa mệt mà trong sân bay thì không có chỗ nào mở cửa. Chỉ có vài cái vòi bông-tên phục vụ khách hàng 24/24. Thôi thì cũng phải ráng uống nước cầm chừng vậy.

Đến khoảng 4 giờ sáng thì nhân viên check-in của hảng máy bay bắt đầu làm việc lại. Chỉ có điều là chỉ có 3 nhân viên thôi, nhưng có đến gần hơn 1000 người khách đã chờ hơn 5 tiếng đồng hồ để check-in. Bình thường thì lịch sự lắm, first come first serve, hàng lối rõ ràng. Nhưng gặp tình hình bão này, tụi Mỹ và Mễ còn loạn hơn Việt Nam mình chạy hồi 30 tháng 4 nữa (đoán vậy thôi chứ SG biết gì). Vừa mở cửa thì bắt đầu chen lấn, nhưng dù sao bon chen cắt hàng thì sao lại người Việt mình. Từ lúc học trong high school, mỗi giờ ăn trưa thì mình ra sao nhưng lúc nào cũng có đồ ăn trước. Xô đẩy, chen lấn, chửi bới đủ mọi thứ tiếng in ỏi. Ai cũng cho là mình tới trước, chuyến bay sớm nên cần phải giải quyết liền. Sau gần 2 tiếng đấu tranh cho quyền ra đi của mình, SG và bà xã cũng gửi được hành lý và vào đến cửa máy bay. Khi vào đến nơi thì hết xí quách, bụng thì đói, còn vài trái nho nhưng sợ ăn vào thì xót ruột, thôi thì ránh nhịn thêm chút nữa lên máy bay sẽ có đồ ăn sáng. Gật gù hơn 1 tiếng thì được boarding. Mừng quá, cuối cùng rồi cũng qua tất cả lên được máy bay trở về quê hương sau 14 năm xa cách. Chỉ có điều khi người ta về thăm quê hương thì vui vẻ, hớn hở, còn mình lên tới máy bay thì mệt mỏi, đói khát, dơ bẩn, thê thảm còn hơn lúc tị nạn từ Việt Nam sang đây, tình cảnh sao mà oái ăm vậy. Nhưng nghĩ cho cùng mình lên được máy bay thì đã may mắn lắm rồi. Bao nhiêu người ở lại không biết bão phụ Rita sẽ mang đến những gì. Ngồi chờ máy bay cất cánh mà sao thấy lâu vô vàng. Từng giây, từng phút như không muốn trôi qua. Chỉ mong sao cất cánh cho mau để được bịt chip khoai tây hay vài cái cracker ăn cho đỡ đói. Nhưng mơ ước nhỏ nhoi đó cũng bị bóp nát khi một tiếp viên thông báo là chuyến bay 4 tiếng này sẽ không có serve nước hay đồ ăn vì tất cả mọi nhân viên lên hàng của sân bay đều nghĩ làm. Thôi thì đến nước này thì còn làm được gì nữa, chỉ biết nhắm mắt lại mong sao ngủ qua được cơn đói khát này. Mơ màng trong giấc ngủ mà cứ nghĩ chứ sao về Việt Nam khổ thế, không biết bên đó có phải thiên đàng không. Cái suy nghĩ này sao thấy quen quen, hình như mình cũng đã từng nghĩ vậy 14 năm trước đây cũng trên một chuyến bay.....

Còn tiếp

bvrmx27
07-21-2006, 07:17 AM
Bro Saigonian
Đợi hoài mà không thấy bro viết tiếp gì hết !!!

bvrmx27
07-21-2006, 07:20 AM
Hủ tiếu gõ Sài Gòn
(Văn Lang/Người Việt) nguồn (http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=45855&z=124)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/45855-VN-HuTieu1.jpg
Sài Gòn về khuya (kể cả những đêm mưa lạnh), tại các khu phố bình dân, sâu trong các con hẻm vẫn nghe tiếng rao hàng: “Bánh giò... ơ!” “Bánh giò... ơ!” và tiếng gõ “lóc cóc,” “lóc cóc.”à Ðó đích thị là tiếng “rao mời” của hủ tiếu gõ.

Bánh giò thì 2 ngàn đồng một cái nóng hổi “vừa thổi vừa ăn,” còn hủ tiếu “gõ” thì 3 ngàn đồng một tô cũng nóng hôi hổi không thổi ăn cũng được nhưng “phỏng” lưỡi ... ráng chịu. Nếu “khổ chủ” nghèo, chỉ có hai ngàn thì người bán hủ tiếu gõ cũng không ngần ngại bán “tuốt,” dĩ nhiên đó là một tô hủ tiếu “không người lái,” tức không có thịt. Ăn vậy càng “diet.” Tốt chán!

Nói về thịt trong hủ tiếu gõ (bao giờ cũng là thịt heo) luôn được “xắt” rất ư là”nghệ thuật.” Miếng thịt cũng “to” như những hàng hủ tiếu bình thường khác, nhưng “bề dầy” luôn rất “khiêm tốn” vì luôn mỏng như... tờ giấy. Với dáng vẻ “mỏng manh, kiêu sa” như vậy của vài “lát” thịt “xiển dương” cho tô hủ tiếu gõ, có lẽ chỉ hợp với cách ăn uống của các “yểu điệu thục nữ,” tiểu thư con nhà giàu (?)Chứ với dân lao động thì vài lát thịt mỏng tanh như vậy, ăn chưa đủ dính “kẽ răng.” Nhưng biết làm sao được? Vì tiền nào của nấy! Muốn ăn ngon, ăn no thì vô khu người Hoa trong Chợ Lớn, ăn tô hủ tiếu Nam Vang 25 ngàn đồng một tô, đủ cả thịt, tôm, gan, mỡ...

Nhưng ăn hủ tiếu gõ không ai mê ăn thịt, chủ yếu ăn lót lòng cho đỡ đói hầu tìm giấc ngủ qua đêm. Hủ tiếu gõ được cái luôn nóng, phục vụ tận nơi, cũng đầy đủ giá, hẹ, chanh, ớt, tăm... Nếu cảm thấy tô hủ tiếu 3 ngàn ăn không đủ no, có thể tùy “hỷ” thêm vào... “cơm nguội” rồi “xịt” thêm nước tương, dầm vài ba trái ớt hiểm cay “xé lưỡi” là cũng đủ “ngất ngư con tàu đi.”à

Có điều lạ là hầu như tất cả những người bán bánh giò dạo là dân Bắc, thì hầu hết những người bán hủ tiếu gõ là dân miền Trung gốc Quảng Ngãi.

Dân Nam “bản địa” không bán hủ tiếu gõ mà bán hủ tiếu “thất nghiệp.” Hủ tiếu “thất nghiệp” giống hủ tiếu gõ về mặt “nội dung” và giá cả nhưng khác hủ tiếu gõ về “hình thức” bán.

Chẳng hạn, trong một xóm nghèo của người miền Nam, một gia đình nào đó đang “thất nghiệp” và nhận thấy đầu hẻm đang còn trống bèn bày ra đó vài cái bàn, cái ghế, đặt thùng “nước lèo” ít “phụ tùng” rồi “nổi lửa” bán hủ tiếu “thất nghiệp” cũng 3 ngàn đồng một tô. Nhưng họ không đi dạo trong hẻm và không... gõ. Hủ tiếu “thất nghiệp” luôn ngồi “cố định” và thường là chỉ bán buổi sáng, hoặc trưa, tuyệt nhiên không bán vào lúc tối, hoặc đêm. Người bán hủ tiếu thất nghiệp và người ăn hủ tiếu thất nghiệp thường là người cùng xóm quen thân lâu đời, do vậy khi bị “kẹt”chưa có việc làm có thể ra ăn rồi “ký sổ” khi nào đi làm có tiền sẽ “thanh toán.” Có lẽ chính vì vậy mà người Nam gọi hủ tiếu đầu hẻm là hủ tiếu “thất nghiệp.”

Ngược lại, hủ tiếu gõ do người Trung bán thì đều là dân “nhập cư” và họ không thân quen với cư dân “bản địa” đủ để cho... thiếu. Nồi “nước lèo” của hủ tiếu gõ được đặt trên một chiếc xe “lưu động,” được thiết kế như một “quầy” bán hủ tiếu bình thường. Giúp cho người “chủ quán” đẩy từ khu nhà trọ ra “góc phố” nào đó mà họ “nhắm” là thuận lợi thì dừng lại và bầy bàn ghế ra. Nếu khách ăn đông thì một hoặc hai “đệ tử” (những đứa nhỏ 13-14 tuổi, được thuê, cũng ở quê ra) sẽ bưng bê, chạy bàn cho khách ăn ngay tại vỉa hè, nếu khách vắng, hoặc trời mưa, các “đệ tử” này phải đi sâu vào các con hẻm, vừa đi vừa gõ “lóc cóc,” “lóc cóc”à để mời khách.

(Dụng cụ để gõ là một cây sắt nhỏ “đập” đều đều vào một miếng gang hay thép chi đó, có khi là hai khúc gỗ tốt - tùy phương tiện khả thi).

Hủ tiếu gõ nói chung là “cơ động” và “chuyên nghiệp” hơn hủ tiếu “thất nghiệp.” Vì hủ tiếu gõ bán ngày tới hai “cữ.” Cữ 1, từ một giờ trưa tới 5 giờ chiều (địa điểm thường gần khu lao động, xí nghiệp may).

Cữ 2 - từ 7 giờ tối tới 1 giờ sáng (địa điểm gần xóm lao động nghèo nhưng cũng phải tiện đường cho xe cộ) vì dân đi chơi hay làm ăn khuya cũng thường hay ghé ăn hủ tiếu gõ

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/45855-VN-HuTieu2.jpg

Gần khu vực căn cứ 26, quận Gò Vấp, tôi gặp Long, chàng trai 17 tuổi, dân Bình Ðịnh, có “thâm niên” làm thuê cho xe hủ tiếu gõ đã được 5 năm. “Ông chủ” của Long là một người đàn ông quê Quảng Ngãi. Lúc mới “vô nghề” bưng, bê, gõ... lương tháng của Long là 300 ngàn đồng. Bây giờ thì Long đã có thể thay chủ “đứng bán” cho khách, lương của Long được “nâng lên” là 500 ngàn đồng (được bao luôn ăn và chỗ ngủ). Cùng bán với Long là một cô bé “đen đúa” gầy như “que củi,” chủ yếu đi “gõ,” lương tháng được trả 350 ngàn đồng (bao ăn, ngủ thì về với mẹ, mẹ cô bé bán vé số dạo, thuê nhà gần “ông chủ” hủ tiếu gõ).

Tôi hỏi Long, đứng bán suốt như vậy có thấy cực không? Long nói quen rồi, nhưng nói thêm. Lúc nào cũng cảm thấy thiếu ngủ!

Một giờ sáng đẩy xe hủ tiếu về, dọn dẹp, rửa xong hết mọi thứ, 2 giờ sáng mới được “ngả lưng” cho tới 10 giờ sáng hôm sau, thức dậy chuẩn bị cho cữ trưa đi bán và lại cho tới 2 giờ sáng mới đi ngủ, ngày ngày cứ vậy...

Tôi hỏi Long vừa đứng bán, vừa đi gõ vậy có mỏi chân không? Long lắc đầu -gần thì đi bộ, xa một chút thì đi xe đạp... Long cho tôi biết “ớn” nhất trong nghề này là “phải” ăn hủ tiếu hoài hoài mỗi ngày. Riết rồi nhìn thấy hủ tiếu là phát... bệnh.

Tôi hỏi: “Bộ không ăn cơm à? Long cho biết chỉ ăn có bữa cơm trưa, còn từ tối tới khuya khi nào đói thì tự nấu hủ tiếu mà ăn.

Tôi hỏi Long bán suốt không có ngày nghỉ như vậy, rồi làm sao có bạn bè, đi chơi? Long cười, đi chơi thì không, nhưng bạn bè thì có. Tôi hỏi Long thường chơi với ai? Long nói, thường chơi với mấy đứa cũng bán hủ tiếu gõ. Gặp nhau trên đường “công vụ,” nói vài ba câu chuyện rồi “phân công”: Mày đi hẻm này, tao đi hẻm kia...

Gần 10 năm trước, trên địa bàn Gò Vấp có xảy ra một vụ trọng án. Nạn nhân là một cô bé bán hủ tiếu gõ. Cô bé khoảng 13 tuổi, đen, gầy, ăn bận dơ dáy, tóm lại không có chút gì gọi là “gợi cảm,” trừ lòng thương hại. Vậy mà, trong một đêm đi bán hủ tiếu gõ, được một bàn nhậu gồm mười mấy tay thợ hồ (cũng gốc miền Trung) kêu đem hủ tiếu cho họ. Lúc đó cả bọn uống rượu đế đã say “quắc cần câu,” một tên trong bọn nổi “thú tính” bèn đè cô bé kia ra cưỡng hiếp tới chết. Ðáng căm giận mà cũng đáng tiếc là cả bọn thợ hồ kia không tham gia nhưng cũng không tìm cách can ngăn đồng bọn.

Cuối cùng ra tòa, tên thợ hồ kia bị kêu mức án cao nhất, trong khi vợ hắn đang mang bầu đứa con đầu lòng.

Những cảnh đời vừa đáng thương vừa đáng giận, cũng không biết nói sao khi người xưa đã có câu: “Thượng bất chính, hạ tất loạn!” Ðổi mới, đổi cũ chưa thấy đâu chỉ thấy đám quan tham ăn chơi... mát trời ông địa. Như mấy “trự” ở PMU 18, cá độ đá banh sương sương vài vụ “banh” vài triệu... USD. Thua bạc thì đè ngay mấy em, cháu sinh viên “làm thịt” tại chỗ. Trụ Vương có đội mồ sống dậy cũng phải gọi “các bác” ở Bộ giao thông vận tải bằng... cụ. ....... Nhiều lúc chỉ muốn “quăng bút” theo gương Cao Bá Quát ngày xưa đi... “làm giặc!” ...

totoro
07-28-2006, 07:08 PM
em cũng là người SG vào đây góp vài hàng với anh chị cho vui.
Nhớ lúc trước cứ chiều tối xuống là bạn bè rủ nhau đi tà Hà Huê. Có lẽ vì nóng cho nên bao nhiêu nam thanh nữ tú đều túa ra đường. Cứ chạy một vòng là coi như có vài cái đuôi sau lưng. Bạn bè nhóm tụi em thì thích chạy ra bến bạch đằng, 6-7 đứa trai có gái có thiệt là vui. Hôm nào đi học thêm thầy cho về sớm cũng tranh thủ chạy ra ngoài SG một chuyến.
Trước cửa nhà em có 3 chị em nọ đặt cái xe bán nước mát, em mê nhất là nước rong biển, cái vị ngọt ngọt và thơm thơm rất là độc nhất vô nhị. Sợ nhất là nước đắng, sao mà nó đắng ơi là đắng.Vậy mà ngày nào em cũng bịt mũi uống ực một ly to, vì nghe đâu là uống thì không bị mụn.
Nhớ SG quá đi thôi. không biết viết về cái gì đây vì giờ đây bao nhiêu là kỷ niệm nó dồn về........hu...hu...hu

Lylys
07-28-2006, 07:20 PM
em cũng là người SG vào đây góp vài hàng với anh chị cho vui.
Nhớ lúc trước cứ chiều tối xuống là bạn bè rủ nhau đi tà Hà Huê. Có lẽ vì nóng cho nên bao nhiêu nam thanh nữ tú đều túa ra đường. Cứ chạy một vòng là coi như có vài cái đuôi sau lưng. Bạn bè nhóm tụi em thì thích chạy ra bến bạch đằng, 6-7 đứa trai có gái có thiệt là vui. Hôm nào đi học thêm thầy cho về sớm cũng tranh thủ chạy ra ngoài SG một chuyến.
Trước cửa nhà em có 3 chị em nọ đặt cái xe bán nước mát, em mê nhất là nước rong biển, cái vị ngọt ngọt và thơm thơm rất là độc nhất vô nhị. Sợ nhất là nước đắng, sao mà nó đắng ơi là đắng.Vậy mà ngày nào em cũng bịt mũi uống ực một ly to, vì nghe đâu là uống thì không bị mụn.
Nhớ SG quá đi thôi. không biết viết về cái gì đây vì giờ đây bao nhiêu là kỷ niệm nó dồn về........hu...hu...hu

ll cũng nghe Bame ll kể về SG ngày xưa rất đẹp & dễ thương... còn giờ ll ở SG mùh thấy chán gì đâu, toàn khói bụi dơ ơi là dơ, trừ mí đường ở ngay Nhà Thờ Đức Bà thì sạch, còn lại toàn xe cộ nườm nượp, chẳng có cái nét chi đặc trưng.

Coi lại những cái hình của SG cách đây 30năm trước sau mùh thấy đẹp và thanh bình, quý Bà quý Cô ra đường mặc áo dài thắt ngay eo, đẹp lém, còn giờ girl SG toàn áo dây or áo ống,... kaka:D:D, mỗi lần thấy một tà áo dài xuất hiện là "kẹt xe" luôn á...hi`hi`:D:D

Rose
07-28-2006, 07:36 PM
.

alann
08-02-2006, 04:24 PM
Hay quá Anh Saigonian ơi ....
Chỉ có nguời Saigon mới rành về Saigon như vậy ...

BR xin được phép bỏ thêm hai tấm hinh về Nguời Trung Hoa
đến Chợ Lón ...
http://www.vietcyber.net/fgallery/data/media/4/nguoi_tau_tron_cong_san_den_vn.jpg

Chợ Bình Tây ngày nay ....
http://www.vietcyber.net/fgallery/data/media/4/binhtay.jpg

Cám Ơn Anh nhiều ....
Chờ đón những bài kế tiếp của Anh ....

Nhiều người Tầu đã trở thành những Danh nhân có tên tuổi gắn
liền với lịch sử VN .... Phan Thanh Giản, Nguyễn văn Hiếu, .. etc....

Ai nói với bro là Phan Thanh Giản là người Tàu ?? học lịch sử ở đâu vậy? ở chợ Lớn huh? đừng sỉ nhục danh nhân VN đó nha...

I'm all ears!
:hair: :hair:

siesta
08-03-2006, 10:52 AM
Tui cũng có nghe nhiều người nói Phan Thanh Giản là gốc Hoa. Nhưng lại không tìm được trong sách sử nào ghi. Có lần xem cuốn video du lịch miền Tây, đến Vĩnh Long có đền tưởng niệm PTG phần nhiều được người Tàu ở VN thăm viếng vì cùng nguồn gốc với họ???


Phan Thanh Giản

Sanh năm 1796 ở Bến Tre.

Tuẫn tiết để phản đối Pháp vào ngày 4 tháng Tám, 1867 ở Vĩnh Long.

Tự là Tĩnh Bá và Đạm Như, hiệu Lương Khê, biệt hiệu là Mai Xuyên, người xã Bảo Thạnh, Bảo An, trấn Vĩnh Thanh (huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre trước năm 1975), đỗ tiến sĩ vào niên hiệu Minh Mạng thứ 7 (1826), trải qua 3 đời hoàng đế Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức, chức quan cao Hiệp Biện Đại Học Sĩ. Năm 1862 được cử làm trưởng đoàn thương thuyết và ký hòa ước Nhâm Tuất với đoàn quân xâm lược Pháp ở Sài Gòn. Năm 1863 được cử làm khâm mạng đại thần chánh sứ sang nước Pháp để điều đình hủy bỏ hòa ước Nhâm Tuất (1862) và chuộc lại 3 tỉnh miền Đông Nam Kỳ của nước Đại Nam đang bị mất vào tay đoàn quân xâm lược Pháp...

alann
08-03-2006, 08:00 PM
Không có sử sách nào ghi lại là Tàu thì làm sao mà lại tin người ta nói ... những người nói phần đông là ngồi lê đôi mách, chứ dân ăn học "nói có sách, mách có chứng" đàng hoàng...

Tôi cũng thấy nhiều người VN, Tàu thờ Phật tổ, chắc họ cũng cùng nguồn gốc ..Ấn Độ luôn !! Nhiều người VN cũng có gốc Do Thái đó chứ !! vì họ thờ Chúa Giê Su ??

siesta
08-04-2006, 12:20 AM
Có sử sách nào ghi thì tui không biết, chỉ riêng phần tui không tìm thấy thôi. Nhưng tui có nói là tui tin bao giờ? Mà tui cũng không chắc, rằng nếu Phan Thanh Giản có thật là người gốc Hoa, thì bắt buộc là sử sách phải có ghi rõ ràng trên giấy trắng mực đen hay không!

Tui chỉ bất quá nghe nhiều người đã nói rằng Phan Thanh Giản là người gốc Hoa. Lại còn đã coi qua một cuốn video của VN cũng đã nói thế. Còn những người đó và BungRieu là dân thất học ngồi lê đôi mách hay không thì tui không có ý kiến.

Tui biết người Tàu ở VN không có màn khơi khơi mà đi viếng đền PTG nhiều, trong khi Mạc Đĩnh Chi, đền Tây Sơn, thành nội, lăng nhà Nguyễn thì khó tìm thấy người Tàu thật lòng đi viếng. Đó là điểm riêng biệt cho thấy người Tàu ở VN đối với PTG khác hơn là đối với những danh nhân khác của VN. Có lẽ vì lý do gì đó mà họ tin rằng PTG là gốc Tàu thật không chừng. Nên tui thấy ví dụ của alann không chính xác lắm.

Tui đọc một bản thảo đánh máy của tướng Trần Văn Trà, lược sơ qua lúc Pháp ở Đông Dương, có nhắc đến sự phân biệt của vua Minh Mạng đối với PTG vì là người Hoa, khiến người Hoa ở miền Tây thời đó bất mãn. Nhưng dĩ nhiên đó đâu phải là sử sách gì đâu...

Hìhì... còn dân thất học ngồi lê đôi mách ở các trường Đại Học nhiều lắm...

http://www.lib.washington.edu/southeastasia/vsg/elist_1999/mont3.html (A typical example is Phan Thanh Gian, who came from a ethnic Chinese family)

http://www.his.ntnu.edu.tw/eng/bulletin.htm (A Study of Phan Thanh Gian (1796-1867), an Overseas Chinese in Vietnam)

http://www.asiafinest.com/forum/lofiversion/index.php/t74363.html (landsknechts: The person in the picture is Phan Thanh Gian. He's not a Vietnamese, he's an ethnic Chinese.)

alann
08-04-2006, 06:31 PM
[QUOTE=siesta]
Hìhì... còn dân thất học ngồi lê đôi mách ở các trường Đại Học nhiều lắm...

QUOTE]

Bó tay luôn! hình như ở CA có nhiều trường đại học này lắm a !! ...cũng nghe nói vậy !

:hair: :hair: :hair: