PDA

View Full Version : Tin Lạ- Chuyện Lạ - Tài Liệu - Tham Khảo


Pages : [1] 2

danden
12-05-2003, 11:51 AM
Báo Pháp: 1,700 Lính Mỹ Đã Đào Ngũ Trốn Khỏi Iraq


PARIS (Kyodo) -- Khoảng 1,700 lính Mỹ đã đào ngũ tránh tham chiến tại Iraq, trong đó nhiều chiến binh không vào trình diện đơn vị sau khi được về Hoa Kỳ nghỉ phép , theo tờ tuần báo Pháp Quốc Le Canard Enchaine.
Tạp chí này, nổi tiếng về các tin tình báo và các bài bình luận châm biếm, nói rằng sở tình báo Pháp đã thu được các thông tin từ một nguồn mà họ gọi là một “đồng nghiệp Hoa Kỳ.”
Trích dẫn lời của một viên chức cao cấp Pháp Quốc tại Washington, tuần báo này còn viết là 7,000 lính Mỹ đã rời bỏ Iraq vì các lý do khủng hoảng tâm lý và các bệnh khác.
Có khoảng 2,200 lính Mỹ khác bị thương trầm trọng, trong đó có cả cụt tay chân, theo báo này.
Ghi nhận: Kyodo là hãng thông tấn Nhật Bổn, và Nhật Bổn đang chia rẽ về vấn đề gửi lính đi Iraq giúp Hoa Kỳ.
-----------------------------
Lúng Túng Vì Tiền Vé Phi Cơ Lính Mỹ Từ Iraq Thăm Nhà


WASHINGTON D.C. - Ngân sách tài trợ chương trình nghỉ và dưỡng (R&R) là không đủ để quân nhân Mỹ phục vụ tại Afghanistan và Iraq nghỉ phép về thăm nhà mà tới nay QH chỉ mới chấp thuận 55 triệu MK.
Chương trình R&R lớn nhất sau chiến cuộc VN đưa chiến sĩ nghỉ phép đáp phi cơ miễn phí về tới 3 thành phố lớn trong nươc hay tới Đức, nhưng họ phải trả tiền vé để bay tiếp về tỉnh nhà.
Hôm Thứ 3, các viên chức Ngũ Giác Đài cho biết đang soạn kế hoạch để bồi hoàn tiền vé phi cơ chuyển tiếp. Khi thông qua ngân khoản khẩn cấp 87 tỉ MK cho kế hoạch ổn định và tái thiết Afghanistan, Iraq, QH khuyến cáo rằng các khoản tiền bồi hoàn không áp dụng với vé máy bay mà là "chi phí di chuyển", gồm tiền taxi, khach sạn.
Tuy ngôn từ không ràng buộc, Ngũ Giác Đài có ý định thanh toán tiền vé máy bay chuyển tiếp và không chắc có thể bao gồm cac chi phí khác.
Dự chi của Ngũ Giác Đài cho chương trình R&R là 344 triệu MK. Chuyên viên David Burelli của Ngũ Giác Đài nói " rõ ràng 55 triệu MK là không thể đủ để đưa lính nghỉ phép về tới cửa nhà".
DB Ruppersberger hô hào công chúng quyên góp tiền cho chương trình Hero Miles để thu gom số dặm bay của những người thường đi lại bằng phi cơ.
---------------------------------
Hoa Kỳ và Việt Nam chính thức ký kết hiệp định hàng không song phương
Dec 04, 2003
Vào lúc 2 giờ chiều ngày thứ Năm 4-12 (giờ Washington), đại diện của Hoa Kỳ và của Việt Nam đã chính thức ký kết hiệp định hàng không, mở đường cho việc thiết lập các đường bay trực tiếp giữa 2 nước. Phó thủ tướng CSVN Vũ Khoan là nhân vật đại diện cho Hà Nội để ký hiệp định này với phía Mỹ.
Các hàng hàng không Mỹ hy vọng sẽ bắt đầu thiết lập các chuyến bay đến Sài Gòn vào mùa Xuân tới. Tuy nhiên, theo một giới chức hãng Vietnam Airlines được tờ Thời Báo Kinh Tế Việt Nam trích dẫn ngày hôm nay, hãng này hiện chưa có kế hoạch bay trực tiếp sang Hoa Kỳ trong 2 năm tới. các chuyến bay trực tiếp giữa Sài Gòn và San Francisco chỉ có thể bắt đầu vào năm 2006.
Theo số liệu của Tổng Cục Du Lịch Việt Nam, trong năm 2002 lượng du khách từ Hoa Kỳ đến Việt Nam đã tăng 13% so với năm 2001, với khoảng 260.000 người.
Tổng Cục Phó Tổng Cục Du Lịch Việt Nam - ông Phạm Từ cho biết Hoa Kỳ hiện đứng hàng thứ ba trong tổng số các nước có nhiều khách du lịch đến Việt Nam, chỉ sau Trung Quốc và Nhật Bản, tương đương với tổng số khách của các nước ASEAN. Nếu đường bay thẳng giữa hai nước được thiết lập, rất có khả năng vị trí của Hoa Kỳ trong bảng xếp hạng này sẽ được cải thiện.
Vietnam Airlines cũng cho rằng số khách đi lại bằng đường hàng không giữa Hoa Kỳ và Việt Nam có thể tăng với tốc độ gấp đôi trong năm tới, so với khoảng 5-7% trong năm nay (mức tăng thấp là do nạn dịch SARS trong nửa đầu năm).
Năm nay, kim ngạch buôn bán hai chiều Việt - Mỹ ước chừng 4,8 tỷ USD, gấp 1,6 lần năm 2002, trong đó Việt Nam xuất siêu tới 3 tỷ đôla. Điều này nhờ phần lớn vào việc triển khai hiệp định thương mại song phương Việt - Mỹ (BTA) có hiệu lực từ tháng 12-2001

seanguyen
12-05-2003, 02:26 PM
Nói hông phải chê chớ tụi Pháp, tụi Tây, tụi Phú Lãng Sa từ xưa đến giờ đánh đâu thua đó, vua, quan, tổng thống gì lưu vong không mà nói niếc cái gì, ba cấi báo lá cải ung này hơi đâu mà tin cho mệt.
Ai nói thì còn có thể suy xét lại chớ 3 cái ông này mà ....... shake head

mitdat
12-05-2003, 03:40 PM
ThX! for the news danden

danden
12-05-2003, 05:49 PM
Iraq Hóa Chiến Tranh Cởi Trói Quân Đội Mỹ
 Lý Đại Nguyên
Ðưa lên lenduong.net
ngày 20/11/2003
Khi hay tin chính phủ Hoa Kỳ quyết định trao quyền cho người Iraq sớm, trong khi chiến tranh mỗi ngày một tăng tốc, thì hầu như dư luận thế giới đều ngạc nhiên, nhất là những người đã từng chứng kiến việc Hoa Kỳ chủ trương "Việt Nam Hóa Chiến Tranh", để từ đó mở đường cho cộng sản nuốt trọn Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng phải nói ngay rằng; việc "Việt Nam Hóa Chiến Tranh" là do sáng kiến của Tổng Thống Nixon, vì ông không muốn trở thành vị Tổng Thống đầu tiên trong lịch sử Mỹ là người bỏ chạy, khi cuộc chiến Việt Nam đã làm xong việc của nó là đem Trung Cộng đến với Hoa Kỳ. Nên ông chủ trương "Việt Hóa Chiến Tranh", viện trợ và trao vũ khí cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa tiếp tục chống cộng, để quân đội Mỹ ra khỏi Việt nam, mà không mang tiếng là đoàn quân bại trận. Đó không phải là chủ trương của "các ông chủ" Mỹ. Do vậy Tổng Thống Nixon đã bị đánh bật khỏi Nhà Trắng giữa nhiệm kỳ. Khiến cho kế hoạch "Việt Hóa Chiến Tranh" bị biến dạng thành "trói tay" Việt Nam Cộng Hòa, qua hiệp định Paris và cúp viện trợ, để cho Việt Cộng cướp được Miền Nam. Từ đấy Hoa Kỳ mang tâm bệnh về Việt Nam.
Khi Hoa Kỳ tiến đánh chính quyền khủng bố Taliban tại Afghanistan, dư luận cũng lo sợ Mỹ sa lầy như ở Việt Nam. Đánh Iraq cũng nghĩ rằng sẽ gặp du kích chiến như Việt Nam. Đến việc thay đổi sách lược, trao quyền cho người Iraq trước khi có Hiến Pháp và Bầu Cử, thì dư luận cũng nghĩ ngay tới hệ lụy của việc "Việt Nam Hóa Chiến Tranh" để rút quân. Dù việc Mỹ bỏ Miền Nam Việt Nam, thực tế cho thấy, nó đã dẫn tới kết quả là Liên Xô, Trung Cộng thành kẻ thù của nhau, Việt Cộng vừa là quân bài chủ chốt dẫn tới ván bài "huynh đệ tương tàn" giữa Thế Giới Cộng Sản, vừa là yếu tố khích thích cho Liên Xô lao mình vào việc thực hiện giấc mộng bá chiếm toàn cầu, dẫn tới tình trạng kiệt lực gục chết. Trung Cộng, Việt Cộng từ từ chui tọt vào ảnh hưởng kinh tế thị trường, mà người cầm chịch hiện nay là Tư Bản Mỹ.
Đúng là Mỹ đang chủ trương "Iraq hóa chiến tranh", nhưng không để dùng Iraq vào việc trao đổi với bất cứ thứ gì, như đã hy sinh Việt Nam Cộng Hòa, để đổi lấy sự chiến thắng cộng sản trên toàn cầu. Vấn đề Iraq tự nó là vấn đề gốc của chiến lược chống khủng bố toàn cầu hiện nay. Thua tại Iraq là thua toàn cuộc chống khủng bố. Nên trước đó Quốc Hội Mỹ đã chấp thuận 87 tỷ 500 triệu ngân sách dành cho Iraq và Afghanistan. Tổng Thống Bush, Ngoại Trưởng Colin Powell, Bộ Trưởng Quốc Phòng Donald Rumsfeld đều lên tiếng khẳng định là Hoa Kỳ tăng tốc trao quyền cho người Iraq, nhưng vẫn duy trì quân đội Mỹ cho tới khi nào chính quyền hợp pháp Iraq đứng vững. Làm vậy, Hoa Kỳ vừa tránh cho quân đội Mỹ khỏi làm công tác bình định, vốn không phải là sở trường của thứ quân đội nhà nghề, vừa cởi trói cho quân đội để rộng tay làm đúng chức năng truy diệt địch, bằng các cuộc hành quân "Búa Thép" quy mô. Chuẩn bị đem Bộ Chỉ Huy Trung Tâm ra khỏi Iraq, trở lại căn cứ ở Qatar, để điều khiển toàn vùng Trung Đông. Về mặt đối nội, làm cho dân Mỹ tin rằng kế hoạch đó sẽ tiết kiệm xương máu của binh sĩ, và rút ngắn nổi chiến tranh, có lợi cho cuộc bầu cử năm tới của Tổng Thống Bush. Về đối ngoại, đáp ứng được đòi hỏi của Liên Hiệp Quốc, để cho Thế Giới cùng góp phần bình định và tái thiết Iraq, Rồi ra, có thể quân đội Mỹ và Liên Quân sẽ đứng dưới danh nghĩa LHQ, không còn bị dân chúng Iraq xem như thứ quân ngoại nhập nữa.
Trên nguyên tắc, Hoa Kỳ muốn Dân Chủ Hóa Iraq, từ đó tạo điều kiện cho các nước Hồi Giáo Trung Đông Dân Chủ Hóa, để mang lại một nèân hòa bình cho vùng dầu lửa này. Nhưng việc Dân Chủ Hóa không thể một sớm một chiều mà thực hiện nổi, phải mất nhiều thời gian, công sức, kể cả máu xương. Ngay nước Hoa Kỳ từ thuở lập quốc đã đặĩt cơ sở trên nền móng Dân Chủ, mà cũng đã phải trả giá bằng cuộc nội chiến và nạn kỳ thị mới có được một nền Dân Chủ Pháp Trị vững vàng như ngày nay. Các nước Âu Châu còn phải trả giá đắt hơn nhiều, qua các chế độ Tư Bản Thực Dân, Phát Xít, Cộng Sản và 3 cuộc chiến tranh tàn khốc, 2 nóng, 1 lạnh, mãi ngày nay mới tiến được vào thế Dân Chủ Liên Âu. Còn Á Châu thì thê thảm hơn, chiủ mới có Nhật Bản, Nam Hàn, Ấn Độ được coi như có nền Dân Chủ hoàn chỉnh, đã đảm bảo bởi các quyền Xã Hội Công Dân, như Tự Do Tôn Giáo, Tự Do Ngôn Luận, Tự Do Lập Đảng, Tự Do Nghiệp Đoàn, còn các nước khác đang cố vượt thoát khỏi tình trạng "Gia Trưởng khoác áo Dân Chủ". Tệ hơn, còn nhiều nước bị nội chiến, nạn quân phiệt và cộng sản thống trị nữa. Vậy Iraq vừa mới ra khỏi chế độ bạo trị tàn ác, đại đa số dân chúng nghèo khổ, tư tưởng còn đặc quánh giáo điều phe nhóm tôn giáo, mang tính bộ tộc cực đoan chia rẽ, tinh thần chống Mỹ, oán Mỹ mạnh hơn là biết ơn Mỹ, thêm vào đó tàn dư chế độ Saddam còn súng đạn trong tay, và trộm cướp chưa diệt hết, bọn khủng bố quốc tế từ ngoài chui vào ôm bom tự sát, vũ khí giết người còn tràn lan trong dân chúng, làm sao bình định và dân chủ hóa mau cho được?
Bởi thế, danh nghĩa dân chủ của Mỹ đưa ra, không mấy hấp dẫn, nhất là vì Mỹ không có sở trường vận động quần chúng như cộng sản, và tài cai trị như thực dân, nên việc dùng sức dân Iraq để bình định không nổi, mà dùng đường lối cai trị trực tiếp không yên, khiến cho quân đội thành thứ quân đội xâm chiếm, làm bia cho khủng bố bắn giết, mà không thể lẩn tránh hay đánh trả. Nhưng một ưu điểm mà ít cường quốc nào có được là, Hoa Kỳ rất mau chóng học được từ những kinh nghiệm thực tế, để tự thay đổi, đáp ứng đúng với những đòi hỏi của thực tại. Linh động trong chiến thuật mà vẫn giữ được tính nhất quán của chiến lược. Nhưng thật là bất hạnh, nếu Hoa Kỳ trao chính quyèân cho người Iraq, mà không giúp Iraq tạo lập được một quân đội duy nhất thống nhất, vẫn để cho các Giáo Phái, Sắc Tộc tự lập quân đội riêng, thì chẳng biết, chính quyền Iraq có thanh toán được bọn Saddam Hussein và khủng bố quốc tế hay không ? Mà phần chắc là các phe phái, địa phương sẽ tranh quyền, bắn giết lẫn nhau triền miên. Đó mới đúng là thảm trạng về "Iraq Hóa Chiến Tranh".

danden
12-06-2003, 12:07 PM
Những dòng chữ cuối cùng của những người lính trẻ gửi từ tiền tuyến.


( From : Trong Mục Lá Thư Mỹ Quốc của Đài VOA )
Cuộc chiến Iraq coi như đã kết thúc với phần thắng lợi trong tay đồng minh và hiện nay thì nhiều quốc gia đang cùng với Hoa Kỳ và Anh Quốc hoạch định việc tái thiết cho Iraq. Nhưng chiến thắng của lực lượng liên minh cũng phải trả một giá bằng xương máu. Hơn một trăm chiến binh trong lứa tuổi mà tương lai đáng lẽ đầy hứa hẹn đã phải hy sinh mạng sống. Lá Thư Mỹ Quốc hơm nay sẽ đưa đến quí thính giả những dịng chữ cuối cũng từ tay những người lính trẻ ngồi chiến trường gửi về cho người thân yêu trước khi bất ngờ phải vĩnh viễn ra đi.
Trong bão cát sa mạc vùng vịnh Ba Tư, những người con yêu của nước Mỹ luơn luơn nhớ đến người thân trong gia đình, đến người yêu đang chờ ngày họ trở về sum họp.

“Mẹ ơi, con gửi lời thăm ba mẹ, nhớ gửi thêm cho con ít gĩi kẹo M&M( một loại kẹo Sơ cơ la) nữa nha”, một binh sỹ bộ binh đã viết trong thư gửi về cho mẹ.

Một binh sỹ thủy quân lục chiến khác thì viết cho người tình của anh, dặn dị cơ gái hãy thắt một giải lụa vàng trên tĩc, dấu hiệu chờ đợi người vắng xa chưa trở về. Một binh sỹ trừ bị thì gửi em gái mấy hàng chữ dặn dị: Nếu anh khơng về được nữa thì em hãy ngâm bài thơ “If” của Rudyard Kipling trong đám tang cho anh.

Khi gửi những dòng thư đã khơng một ai biết rằng đĩ là những lời nhắn gửi cuối cùng của họ. Cuộc sống hàng ngày nơi đơn vị vùng đất sa mạc Trung đơng đầy những chuyện nhàm chán, tẻ nhạt cùng với bão cát thổi thốc ngày đêm đến nỗi miệng họ nhiều khi đầy cát sạn. Những cánh thư gửi về gia đình đầy ắp những hình ảnh dễ thương mà họ nhớ về ngươiụ thân, như con bê mới đẻ của bố và lời khen ngợi cơ em gái đã hoạt náo thật hay cho đội banh của trường. Nhưng họ chỉ là những thanh niên trẻ tuổi bỗng chốc phải lên đường tịng quân, mắc kẹt nửa chừng giữa những tương lai được phác họa đột nhiên bị khựng lại. Vì thế trong những cánh thư gửi từ chiến trường, họ luơn luơn muốn bày tỏ tất cả những gì cần phải nĩi, như lời cảm tạ, những lời giải thích, điều mà họ muốn xin lỗi, và nhất là phải bày tỏ lịng thương yêu.

Những người lính trẻ này đến từ mọi ngả đường đời khác nhau nhưng trong những hàng chữ gửi về cho nguời thân yêu họ cĩ cùng chung một nỗi niềm. Họ tin yêu nơi gia đình, tin vào vị lãnh đạo quốc gia, và tin vào thượng đế. Hầu như chẳng thấy họ cĩ lời lẽ đắng cay hay hiếu chiến, mà chỉ thấy họ là những người sống với niềm tin mãnh liệt.

Tristan Aitken, 31 tuổi, gửi về cho cha mẹ những dịng chữ sau đây: “Mạng sống của con trong tay thượng đế và con tin chắc sẽ được bình yên. Đừng cho con là khờ khạo, con tin tưởng rằng mọi chuyện sẽ êm xuơi”. Bốn tuần lễ sau, Aitken, một đại úy bộ binh, đi hàng đầu trong một đồn quân xa gần phi trường Quốc tế Saddam tại Baghdad, đã tử nạn vì trúng đạn bắn đi từ một súng phĩng lựu vác vai của đối phương.

Aitken, cũng giống như nhiều nguời lính khác khi được gửi sang vùng Vịnh, chỉ mong cho cuộc chiến bắt đầu, chẳng phải vì anh hiếu chiến, mà chỉ vì anh muốn được sớm trở về. Anh viết trong thư như sau “Con thấy mình cứ như con chĩ bị xích vào cột nhà vậy, chỉ mong cho ơng bà chủ về thả ra cho chạy chơi thơi”. Thư anh viết hơm 16 tháng 3 tức là mấy ngày trước khi cuộc chiến khời sự, rằng “Ở đây chúng con biết là chỉ cĩ một con đường duy nhất để về nhà, đĩ là ngả đi qua Baghdad, và chúng con đã sẵn sàng.”

Ryan Beaupre, 30 tuổi, đại úy thủy quân lục chiến, nĩi lên niềm mơ ước của một chiến binh nơi vùng Vịnh cho cha mẹ anh: “Thành thực mà nĩi, cĩ một điều làm con lo lắng hết sức, đĩ là sẽ cĩ rất nhiều người Iraq chết, vì võ khí của chúng ta quá mạnh và chính xác, và con tin rằng bên phía Iraq chẳng thể cầm cự được lâu. Con chỉ cầu mong họ hãy sớm đầu hàng bằng khơng thì con sợ rằng họ sẽ chết thảm cho một nhà độc tài chẳng hề mảy may lý gì tới mạng sống của họ.”

Ba ngày sau đĩ Ryan Beupre chết khi chiếc trực thăng chở anh rơi vì trục trặc máy mĩc.

Thân mẫu của trung sỹ Lincoln Hollinsaid viết mấy hàng pha trị với con trai đang đĩng quân ở vùng Vịnh, giả vờ thảo vài hàng xin phép thượng cấp cho con về thăm nhà rằng “ Xin ơng cho con trai tơi về vì mẹ anh cần anh gấp. Ký tên: Mẹ”. Anh cũng trả lời diễu với mẹ “Mẹ nĩi chuyện vui ghê, chắc chắn con sẽ trình thư này lên với cấp trên địi giải ngũ. Con sẽ leo lên máy bay về nhà ngay! Nĩi cứ như thật vậy đĩ !” Mấy ngày sau khi viết những hàng chữ này, chiếc quân xa chở anh trúng lựu đạn của quân Iraq phĩng đi bằng hỏa tiễn.

Sau khi anh giã biệt cõi đời, mẹ của anh ở nhà cịn nhận được một lá thư cuối cùng gửi từ chiến trường “Mẹ à, khi con về, cả nhà mình sẽ đốt lửa trại thật lớn nơi vườn sau, nhưng lần này mẹ sẽ làm cái bánh Pizza to bằng hai kỳ trước đĩ nghe mẹ, mà phải cho thật nhiều phơ ma béo ngậy đĩ nghe. Trời đất ơi, chưa gì mà con đã ngửi thấy mùi bánh thơm phức rồi đĩ.”

Đến đây chắc hẳn quí thính giả sẽ chạnh nhớ đến bài thơ Màu Tím Hoa Sim của Nguyễn Hữu Loan, tuy tình huống khác nhau, khơng gian và thời gian khác nhau, nhưng nĩ cũng lại gợi cho người ta cảm giác ngậm ngùi của những hàng chữ cuối cùng, muộn màng, di theo với một tin buồn trong giĩ bão chiến tranh:

Một chiều rừng mưa. Ba người anh nơi chiến trường Đơng Bắc. Được tin em gái mất. Trước tin em lấy chồng.

Và sau đây là bài thơ tựa đề “ If” của Rudyard Kipling như lời một chiến binh dặn dị cơ em gái hãy ngâm lên trong đám tang nếu chẳng may anh khơng sống sĩt trở về nữa.

IF

RUDYARD KIPLING

If you can keep your head when all about you
Are losing theirs and blaming it on you.
If you can trust yourself when all men doubt you,
But make allowance for their doubting too;
If you can wait and not be tired by waiting,
Or , being lied about, don’t deal in lies,
Or being hated don’t give way to hating,
And yet don’t look too good, nor talk too wise.


If you can dream - and not make your dreams your master;
If you can think - and not make thoughts your aims,
If you can meet with Triumph and Disaster
And treat those two imposters just the same;
And if you can bear the truth you’ve spoken
Twisted by knaves to make a trap for fools,
Or watch the thing you gave life to, broken.
And stoop and build’em up with worn-out tools;


If you can make one heap of all your winnings
And risk it on one turn of pitch-and-toss,
And lose , and start again at your beginnings,
And never breathe a word about your loss;
If you can force your heart and nerve and sinew to serve your turn long after they are gone,
And so hold on when there is nothing in you
Except the Will which says to Them :“ Hold on!”


If you can talk with crowds and keep your virtue,
Or walk with Kings - nor lose the common touch,
If neither foes nor loving friends can hurt you.
If all men count with you, but none too much;
If you can fill the the unforgiving minute
With sixty seconds’ worth of distance run,
Yours is the Earth and everything that’s in it,
And - which is more - you’ll be a Man, my son!

----------------
Một bài thơ màu tím, Một bài hát màu tím



Khoảng năm 1980, khi còn ở trong trại tù Côỉng sản -trại 30-A Giá rây- tối thứ bảy, chúng tôi thường tổ chức hát nhạc vàng, nhạc ngụy.-tiếng anh em chúng tôi thường nhại cán bộ-. Ca sĩ là các anh em trong 2 đội ở chung một phòng. Điều cần thiết là luôn luôn phải có một anh canh chừng cán bộ đi tuần. Hễ thấy tụi nó vào thì báo động ngay, chương trình tạm ngưng vì sự cố kỹ thuật. Người canh luôn luôn thủ sẵn một vài điếu ba số (thuốc lá Mỹ ba số 555 - Gọi ba số là gọi theo cách của cán bộ Côỉng sản) để cán bộ hút chơi. Hễ chúng nó nhận thuốc rồi thì Thưa các anh em, sự cố kỹ thuật đã xử lý xong, chúng tôi tiếp tục chương trình ca nhạc đặc biệt hôm nay, v.v.. . và v.v.. ..

Một hôm, có tên cán bộ đề nghi:

- Các anh hát Những đồi hoa xim. Tôi thích bài ấy nắm.

Không chỉ anh ta mà số đông chúng nó đều thích nhạc vàng, nhạc ngụy và thích bài Những đồi hoa sim.

Tác giả bài hát là Dũng Chinh. Tôi không rõ Dũng Chinh sáng tác bao nhiêu bài hát nhưng chỉ có bài hát này là nổi tiếng nhất và con nhạn trắng Gò Công - tên báo chí hồi trước 75 gọi nữ ca sĩ Phương Dung- cũng nổi tiếng nhờ bài hát này.

Hai câu thơ của J. Lêba ứng với cuộc đời của những nghệ sĩ tài hoa chết trẻ như Hàn Mặc Tử, Quách Thoại, Bích Khê và Dũng Chinh:

Người đẹp thường hay chết yểu,

Thi nhân đầu bạc sớm hơn ai?

Dũng Chinh tốt nghiệp khóa 27 (hay 26?) Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức, tử trận sau khi ra trường chỉ có mấy tháng tại đồi Beatrice-Phan Thiết (về những chi tiết, tôi không chắc lắm)-khoảng sau Tết Mậu Thân 1968 -Tuổi ông lúc đó cũng chỉ mới 27, 28, ngang với tuổi Quách Thoại, Hàn Mặc Tử khi các ông này từ trần.

Bài hát này là một bài thơ phổ nhạc, trên bản nhạc, ghi là lấy ý từ bài thơ Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan, dù tác giả bài thơ còn ở ngoài Bắc. Bài Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan- còn gọi là Hữu-, một thi sĩ nổi tiếng trước 1945, tham gia kháng chiến chống Pháp và cuối cùng... chống Côỉng.

Bài thơ của Hữu Loan như sau:

Màu tím Hoa sim

Nàng có ba người anh

đi bộ đội

Những đứa em nàng

có em chưa biết nói

khi tóc nàng xanh xanh

Tôi là người chiến binh

xa gia đình

yêu nàng

như tình yêu em gái

Ngày hợp hôn

nàng không đòi may áo cưới

Tôi mặc đồ quân nhân

Đôi giày cao su

bết bùn đất hành quân

Nàng cười xinh xinh


bên anh chồng độc đáo

Tôi ở đơn vị về

Cưới nhau xong là đi

Từ chiến khu xa

nhớ về ái ngại

Lấy chồng đời chiến binh

mấy người đi trở lại

Lỡ khi mình không về

thì thương người vợ chờ

bé nhỏ chiều quê

Nhưng không chết người trai khói lửa

mà chết người em gái nhỏ hậu phương

Tôi về không gặp nàng

Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối

Chiếc bình hoa ngày cưới

Thành bình hương tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh

Ngắc chưa đầy búi

Em ơi,

giây phút cuối

chẳng được nghe em nói

chẳng được trông thấy em một lần

Ngày xưa

Nàng yêu hoa sim tím

Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa

Một chiều rừng mưa

Ba người anh từ chiến trường Đông Bắc

được tin em gái mất

trước tin em lấy chồng

Một sớm thu về

gờn gợn nước sông

đứa em nhỏ lớn lên

ngỡ ngàng trông ảnh chị

khi gió sớm thu về

cỏ vàng chân mộ chí

Chiều hành quân

qua những đồi sim

những đồi hoa sim

Màu tím hoa sim

Tím cả chiều hoang biền biệt

Nhìn áo rách vai

tôi hát trong màu hoa:

Áo anh sứt chỉ đường tà

vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu!

(ghi chú: Tôi cố gắng ghi đúng bản chính của tác giả được lưu hành trong vùng kháng chiến- vùng Việt Minh trong chiến tranh chống Pháp 1945-1954)





Trong vùng Việt Minh, bài thơ này bị cấm phổ biến. Tuy vậy, càng cấm, người ta phổ biến bài thơ càng rộng rãi. Không được in trên báo thì người ta chép tặng nhau, học thuộc lòng hoặc chép vào sổ tay. Số đông, cán bộ, chiến sĩ (Côỉng sản) đều có bài thơ này trong balô của họ.

Lý do cấm, chính quyền Côỉng sản đưa ra khá mơ hồ: nặng tình cảm, làm nản lòng cán bộ, chiến sĩ. Đó là cách nói của họ. Nhưng đó là một bài thơ chống Côỉng. Trước khi đi sâu vào việc phân tích bài thơ, tôi xin nói qua về Hữu Loan.

Theo cuốn Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc của giáo sư Hoàng Văn Chì (trang 244) thì Hữu Loan quê ở làng Vân Hoàng, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, sinh khoảng năm 1920. Trước 1945 đã có thơ đăng rải rác trên các báo ở Hà Nội. Năm 1945, ông theo kháng chiến, công tác văn nghệ trong quân đội, rồi giải ngũ về quê dạy học ở trường huyện. Ông có người vợ chưa cưới, bị chết đuối. Do chỗ vợ chết, ông cảm thông đau xót với những người cùng cảnh ngộ và làm bài thơ Màu Tím Hoa Sim và nổi tiếng cũng nhờ bài thơ này.

Khoảng năm 1956, 57, ông tham gia nhóm Nhân văn, Giai phẩm với những tác phẩm thơ truyện đánh thẳng vào đám cán bộ Côỉng sản nịnh hót, lưu manh như bài thơ Cũng Những Thằng Nịnh Hót và truyện ngắn Lộn Sòng. Tác phẩm của ông ghi lại những thực trạng đau xót của xã hội Cộỉng sản mà ông là nạn nhân.

Trong cuốn Đêm Giữa Ban Ngày, Vũ Thư Hiên viết về Hữu Loan như sau: Không ai trong thế hệ chúng tôi không biết bài Màu Tím Hoa Sim của anh (Hữu Loan -tg ghi chú ). Mặc dầu bài thơ trong kháng chiến chống Pháp không được in, nhưng trong sổ tay của người lính nào cũng có bài thơ bất hủ ấy. Lần đầu tiên bài Màu Tím Hoa Sim được in là trong tờ Trăm Hoa. Hồi ấy Hữu Loan đang giữ một chức vụ cao, tất nhiên lương cũng cao tương xứng. Nhìn thấy tính chất bẩn thỉu của vụ án, Hữu Loan thôi việc. Anh không muốn dây vào những việc làm đốn mạt không xứng với kẻ sĩ, mà còn ở lại triều đình dù muốn dù không anh sẽ bị dây vào. Việc treo ấn từ quan làm anh trở thành một kẻ bất hợp tác, gần như một tên phản động. Ngay cả cuộc sống dân thường anh chọn cũng không phải là cuộc sống bình yên. Nhà cầm quyền không tha cho anh tội không theo họ. Anh bị sách nhiễu đủ đường, kể cả khi anh chỉ còn là một người đánh giậm, một người làm xe thồ, một nông dân, ở Thanh Hóa.

Gặp nhau ở Saigon năm 1988, Hữu Loan buồn phiền bảo tôi: Khổng Tử đúng mới buồn chứ: Đời đục ta trong làm sao được? Thân mình, thôi chẳng nói làm gì, vì muốn lương tâm trong sạch nên mình mới chọn con đường làm dân, nghèo mà thanh thản. Nhưng các con mình vì thế mà không được học hành thì sai mất rồi. Cũng năm ấy, anh cùng nhà thơ Bùi Minh Quốc và nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự làm một chuyến ngao du xuyên Việt để vận động trí thức, văn nghệ sĩ đấu tranh cho dân chủ. (Đêm Giữa Ban Ngày,Vũ Thư Hiên, trang 426, 427)

Khuất Nguyên có câu thơ:

Sông Tương nước chảy trong veo

Thì ta xuống đó rửa lèo mũ ta

Sông Tương nước đục chảy ra

Thì ta xuống đó để mà rửa chân

Hữu Loan buồn phiền vì ông không thể theo thời được, ông không thể rửa chân khi nước đục vì rửa chân bằng nước đục thì chân vẫn dơ. Ông không muốn để cho tâm hồn mình dơ nên ông không thể đi chung đường với đảng Côỉng Sản Việt Nam. Bá Di, Thúc Tề không muốn ăn thóc nhà Chu thì bỏ lên rừng ăn rau sam, rau đắng, nhà Chu không hỏi tội, không bắt tù. Đời Đông Chu hoa (tư tưởng) không phát triển được nước Sở thì người ta qua nước Tần, Tần không dung thì qua Tề, Tề không nhận thì qua Yên. Chế độ Côỉng Sản kiểm soát tư tưởng còn chặt chẽ hơn Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn học trò. Cuộc đời của những người không theo được, không chấp nhận tư tưởng Mác-Lê, thì họ chỉ có mỗi một con đường: tàn lụn theo tuổi già trong cô đơn, sầu muộn và trong đọa đày của chế độ:

Giết nhau chẳng cái lưu cầu

Giết nhau bằng cái âu sầu độc chưa!


(Cung Oán Ngâm Khúc- Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều)

*

Nói chung, màu tím là màu biểu trưng cho sự buồn bã, chết chóc. Những người có tâm hồn lãng mạn, thơ văn một chút, thường yêu thích màu này. Màu tím có nhiều loại: tím hoa cà, hoa sim, tím da lan, tím than, v.v... Trời mùa thu, hơi buồn, gió hiu hắt và bắt đầu có chút hơi lạnh, người ta - nhất là các cô, các bà người Huế, ưa mặc áo dài màu tím để đi dạo chơi, đi phố, v.v. .. Mốt mặc áo dài màu tím được thịnh hành ở Huế, để biểu lộ một chút tâm hồn văn thơ, tiểu tư sản v.v... Những người ở tuổi yêu đương, thường thích màu tím, chẳng hạn như Chân Trời Tím của Văn Quang (sau này đóng thành phim), hay như:

Trên đồi sim con bướm khóc rưng rưng

Mang tâm tư mười chín tuổi ngập ngừng.

(Trần Văn Kinh)

và bài hát Ngày Xưa ÁoTtím. Nói chung, người ta thường gặp màu tím trong thơ, văn, nhạc ở miền Nam trước 1975.



Ở tuổi yêu đương, không những tím cả không gian (hoa, trời, cây cỏ) mà tím cả thời gian:

Hương thời gian không nồng

Hương thời gian thanh thanh

Màu thời gian không xanh

Màu thời gian tím ngắt

(Màu thời gian-Đoàn Phú Tứ)

Mới đây, có người viết báo cho rằng những ai thích màu tím, yêu thơ Hàn Mặc Tử, (và hát nhạc Boléro nữa chứ?) là những người thuộc hàng văn nghệ máy nước, mari sến, mari phông tên hay nói theo kiểu đùa của người Huế là Sịa, Kim Sanh (tên một đoàn hát có Châu Kỳ-Mộc Lan, ở Huế, khoảng đầu thập niên 1950). Thì cũng được! chớ sao. Lỡ như người ta yêu màu ấy, thích thơ ấy mà bị sắp hàng ngang với hàng các em mari sến thì cũng bởi khuynh hướng xã hội nó phát triển ra vậy. Khi đời sống no ấm hơn một chút, dù là mari sến thì cũng khác các em sến ngày xưa I-tờ rít, các em sến đời nay cũng có học hành chút đỉnh, không đến nỗi phải nhờ cậu học trò con ông bà chủ viết thư tình giùm, biết đọc thơ, đọc truyện, thích hát Đò Chiều của Trúc Phương, Trăng Rụng Xuống Cầu của Hoàng Thi Thơ, Chuyến Đò Vĩ Tuyến của Lam Phương, đang ở tuổi yêu, và học đòi lãng mạn thì điều đó chứng tỏ xã hội miền Nam có phát triển hơn hồi còn mồ ma ông Tây bà Đầm, nên thương họ nhiều hơn một chút - từ nhãn thị chúng sanh - chớ sao lại cười. Nếu đẩy họ ra khỏi những thơ ấy, màu ấy, nhạc ấy, trả họ về với đồng ruộng, với kiếp tá điền, bần nông, cố nông là khuyến khích họ yêu thơ Tố Hữu:

Yêu biết mấy khi nghe con tập nói

Tiếng đầu lòng con gọi Xít-Ta-Lin.

*

Trong kháng chiến chống Pháp 45-54, hầu hết những gia đình Việt Nam, vì lòng yêu nước, đều có tham gia. Gia đình nàng, có 3 người anh “đi bộ đội” -không phải là quân đội như trong bài hát do Phạm Duy phổ nhạc - Chữ hay dùng trong vùng Việt Minh là bộ đội, ít ai gọi quân đội. Nàng là con giữa, có các anh lớn và các em nhỏ (Có em chưa biết nói, khi tóc nàng xanh xanh).

Người bộ đội, chiến sĩ, chiến binh (Tôi là người chiến binh) thường sống với dân, trong nhân dân, nhận làm con nuôi một gia đình nào đó, coi người mẹ như mẹ mình -mẹ chiến sĩ -bà má chiến sĩ, v.v.. .và, v.v.. . và coi con của mẹ như anh em mình. (Tôi yêu nàng như tình yêu EM GÁI).

Thế tại sao lại có Ngày hợp hôn??!!

Nếu ngày xưa, trong việc hôn nhân, cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy thì ngày nay, đảng làm công việc ấy. Quyền lợi đảng là trên hết, đảng là tất cả, đảng đặt đâu, con của đảng ngồi đấy. Cái gì có lợi cho đảng thì đảng làm. Có hai người không yêu nhau, nhưng lấy nhau có lợi cho đảng thì họ phải theo lệnh đảng, họ phải lấy nhau. Có hai người yêu nhau nhưng lấy nhau không có lợi cho đảng thì đảng yêu cầu cắt đứt. Thế là phải cắt đứt. Điều đó không phải là ngoa. Nếu bạn đọc đọc Chữ Tình trong tập truyện ngắn đầu tay Người Tù của Võ Phiến quí bạn sẽ thấy rõ hơn điều ấy, sẽ thấy hậu quả của những mối tình ép buộc như thế! Quyền lợi đảng là trên hết. Trong Ván Bài Lật Ngữa, nói về chuyện tình giữa Nguyễn Thành Luân và Thùy Dung, Trần Bạch Đằng viết: Cưới nhau cũng được mà không cưới nhau cũng được. Sao lại cũng được? Cũng được là dù hai người cưới hay không cưới, không có gì thiệt hại cho quyền lợi đảng cả. Đảng chỉ biết có đảng, đảng ích kỷ là thế.

Như vậy thì dù là tình yêu em gái nhưng lại có ngày hợp hôn cũng là chuyện bình thường trong xã hội Côỉng sản, cũng như trong xã hội cũ, cha mẹ sắp đặt việc hôn nhân cho con cái vậy. Tuy nhiên, ngày xưa, dù chưa yêu nhau mà lấy nhau thì rồi họ cũng sẽ yêu nhau, sẽ chung thủy với nhau cho đến trọn đời, bởi vì đạo đức xã hội cũ buộc họ như vậy, bởi vì khi họ lấy nhau thì sống cho nhau, cho gia đình, cho quyền lợi thiết thân của họ. Xã hội Côỉng sản ngày nay ruồng bỏ đạo đức cũ -vì đả phá phong kiến, vì giải phóng phụ nữ -chung thủy là cục bộ, không đặt quyền lợi đảng lên trên hết, nên người ta rất dễ phản bội nhau, rất dễ ngoại tình. Hơn thế nữa, không yêu nhau mà lấy nhau theo lệnh đảng, làm sao có sự thủy chung. Đó là tâm lý thông thường của người ta vậy. Cho nên, vợ mới chết, chỉ mới Cỏ vàng chân mộ chí, dù người vợ sống trong hoàn cảnh nghèo khổ đau thương, người chồng vẫn lẵng lơ hát câu ca dao:

Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh mất sớm mẹ già chưa khâu.

Người ta có thể trách chàng thiếu thủy chung với vợ nhưng người ta cũng thông cảm một cuộc hôn nhân ngang trái không vì tình yêu.


*

Ba người anh từ chiến trường Đông bắc



Được tin em gái mất

Trước tin em lấy chồng

Chiến trường Đông Bắc thuộc vùng Đông Bắc của Bắc phần, tức là vùng Quảng Ninh, Đông Triều, tại sao lại được tin em gái mất trước tin em lấy chồng? Vì bưu điện con rùa, vì chiến tranh nên giao thông gián đoạn. Thế tại sao hai tin không đến một lần mà tin này trước tin kia. Đây là chủ ý của đảng. Ai dại gì báo cho ba người anh biết tin em gái của họ lấy chồng không vì yêu, báo tin một cuộc tình ép uổng; nhưng báo tin chết, họ sẽ giốc lòng mà rửa thù, biến hận thù thành ý chí chiến đấu, noi gương Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, lấy thân mình lấp lỗ châu mai, có lợi cho đảng biết bao nhiêu!!!

Chỉ chừng đó thôi, đủ để tố cáo đảng độc tài ngay cả trong tình yêu hôn nhân, đủ để đảng cấm lưu hành bài thơ rồi, huống gì bên cạnh đó, còn có biết bao nhiều cảnh sầu thảm, đói khó: nghèo đến nỗi không mua được bình hương mà phải

Chiếc bình hoa ngày cưới

Thành bình hương tàn lạnh vây quanh.

Con gái mới chết, cỏ chỉ mới vàng mà hương đã tàn lạnh. Lạnh là vì lâu ngày chưa thắp lại hương (nhang), không có tiền để mua nhiều hương mà thắp cho con.

Cái lạnh ấy hòa lẫn trong bóng tối: Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối, tỏa ra một không khí u ám, lạnh lẽo, buồn thảm. Đó là cái mà đảng đã đem lại cho nhân dân.

Còn một điều nữa. Những ngày vui nhất là những ngày đi sắm đồ cưới. Như dân Saigon trước kia, chàng và nàng dung dăng dung dẻ, em chọn màu này, anh chọn áo kia, nhí nha nhí nhảnh,v.v.. và, v.v.. Các bà, các chị bán hàng trông thấy cũng vui lây.

Nghèo gì thì nghèo, ít ra cũng có cái áo cưới. Ở đây thì nàng không đòi may áo cưới. Còn chàng thì bê bối đến độ có đôi giày cao su cũng không chùi cho sạch đất bùn:

Đôi giày cao su

Bết bùn đất hành quân

Không thể là không có thì giờ may áo cưới vì gấp quá, không thể là không có thì giờ chùi sạch bùn dính ở đôi giày, không thể là không có thì giờ nên cưới nhau xong là đi.

Vậy thì do đâu mà không may áo cưới, không chùi sạch giày, không tuần trăng mật, không ở lại với vợ mới cưới năm bảy hôm. Tất cả chỉ vì ép buộc. Lấy người không yêu thì may áo cưới làm gì, chùi giày sạch đất làm gì, tuần trăng mật mà làm gì. Chính họ là nạn nhân của một cuộc hôn nhân đo đảng đặt đâu thì ngồi đó vậy.

Còn cái chết? Trong một cuộc chiến tranh được gọi là chiến tranh nhân dân thì chiến trường không chỉ riêng ngoài biên cương mà súng đạn ở khắp tất cả, tiền tuyến cũng như hậu phương. Chết vì tai nạn, nghèo đói, chết vì máy bay oanh tạc, vì pháo kích, chết vì bị bắt đi dân công, thanh niên xung phong, kéo xe, sửa đường, xe chưa qua, nhà chưa yên, v.v... Biết bao nhiêu tai họa đổ lên đầu người dân vì cuộc chiến tranh do côỉng sản và thực dân gây ra.


Anh bộ đội đã lầm. Anh ta những tưởng rằng, lỡ khi mình không về thì thương người vợ chờ bé nhỏ chiều quê. Chính tôi là người chiến binh mới dễ chết bởi vì như người xưa đã nói: Cổ lai chinh chiến địa, kỷ kiến hữu nhân hồi. (Xưa nay những kẻ ra ngoài chiến trường, mấy ai được trở về). Đó là chiến trường xưa, kiểu chiến tranh xưa. Ngày nay Côỉng sản đem chiến tranh đến tận mỗi làng, mỗi xóm, mỗi nhà, mỗi người, không trừ một ai cả.

Sau Hiệp định Genève 1954, bài thơ Màu Tím Hoa Sim được phổ biến đầu tiên trên tuần báo Mùa Lúa Mới ở Huế -báo của các cây bút Võ Thu Tịnh, Đỗ Tấn, Quang Đạo, Kỳ Quang, Phan Du, Võ Phiến v.v,.. Sau đó Đỗ Tấn xuất bản tập thơ đầu tiên Màu Hoa Sim Tím mà Quang Đạo phê bình là chịu ảnh hưởng ít nhiều bài Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan, nhất là ở bài thơ Màu Hoa Sim Tím mà Đỗ Tấn lấy đặt tên toàn cả tập thơ.

Rồi bài thơ của Hữu Loan được phổ biến rộng rãi ở Saigon không một lời bình nào về tính cách chống Côỉng của tác giả.

Bài thơ này được hai người phổ thành nhạc. Như đã nói ở trên, người thứ nhất là Dũng Chinh. Dũng Chinh chỉ lấy ý thơ mà phổ nhạc thành ra lời bài hát khá xa bài thơ, có khi ông thêm vào những ý mới. Ví dụ như trong bài hát, Dũng Chinh viết:

Được tin em gái mất, chiếc thuyền như vỡ đôi.

Trong bài thơ có nói tới chiếc thuyền nào đâu, lại là chiếc thuyền như vỡ đôi? Ông cũng đặt tên bài hát - Những Đồi Hoa Sim -khác với tên bài thơ -Màu Tím Hoa Sim-

Người phổ nhạc thứ hai là Phạm Duy. Phạm Duy giữ đúng lời và ý trong bài thơ của Hữu Loan nhưng bài hát của Phạm Duy lại không được phổ biến rộng rãi như bài hát của Dũng chinh, có lẽ Dũng Chinh phổ nhạc theo điệu Boléro là một điệu nhạc trữ tình Nam Mỹ, nhưng với nhịp độ chậm hơn, bay bướm hơn mà một thời rất thịnh hành trong làng âm nhạc miền Nam Việt Nam, đặc biệt trong thời Đệ nhất Côỉng Hòa sau khi chính quyền cấm các vũ trường. Nhạc thịnh hành ở vũ trường là tango, valse, slow và khi mà vũ trường đóng cửa, âm nhạc được đưa ra ngoài đường phố thì Boléro thích hợp hơn, thịnh hành hơn.

Người miền Nam thích thì cứ thích, thích thì phổ nhạc, hát chơi... chẳng cần phân biệt đó là những bài thơ của các nhà thơ Côỉng sản, trong vùng Việt Minh như bài Các Anh Đi của Hoàng Trung Thông - Thái Thanh thường hát. Anh bộ đội áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá, nằm kê bên nhau chờ trăng lên. Hát mà tưởng như đó là các anh chiến sĩ Côỉng Hòa, hay bài thơ của Yên Thao:

Hỡi anh bạn pháo binh,

Anh rót cho khéo nhé,

kẻo trúng nhằm nhà tôi.

Nhà tôi ở cuối thôn Đoài,

có giàn thiên lý, có người tôi thương.

Vô tội vạ như thế đấy. Đó là chưa kể Nụ Cười Sơn Cước của Tô Hải, Lúa Vàng của Mặc Hy, Làng Tôi, Ngày Mùa của Văn Cao, Sơn Nữ Ca, Lời Người Ra Đi của Trần Hoàn v.v.. . được phổ biến hát hổng tùm lum hồi đầu thập niên 50 trong vùng quốc gia.

Sau 1975, bài hát của Dũng Chinh - Những Đồi Hoa Sim - vẫn được phổ biến không những ở trong Nam mà cả ngoài Bắc, mặc dù chính quyền Côỉng sản cấm ngặt. Tuy nhiên, những người hát, ít ai biết đó là một bài thơ chống Côỉng và số phận bi thảm của tác giả vì sự nghiệp văn chương của mình.


hoànglonghải/tuệ chương [/Font][/COLOR]

steveh
12-06-2003, 09:54 PM
Chà anh danden này trường nào mà viết tin tức coi bộ không có dẩn chứng coi bộ hơi mệt à nghe. 1700 linh đào ngủ, không biết con số này ở đâu ra, chắc ở đại sứ của việt cộng quá..:)

cis
12-07-2003, 01:46 AM
How come i did not see on the news :confused: :confused: :cigar: :cigar: :cigar:

hbpn
12-08-2003, 03:16 AM
Originally posted by cis
How come i did not see on the news :confused: :confused: :cigar: :cigar: :cigar:

You're seeing it in VIETCYBER > GÓC TRỜI SÁNG LẠNG > TIN TỨC/NEWS

In europe, some even said that the US goverment fabricated 9/11 WTC and anthrax to kill its own people to have reasons for war. Believe it or not is up to you who read the news.

danden
12-08-2003, 10:29 AM
]Chuyến đi cuả Kinh- Kha George W. Bush vào đất địch
Nguyễn tường Tâm, truyền thông San Jose, Dec 03, 2003
Tổng thống Bush đả làm ngạc nhiên các binhsỉ Hoaky tạI Iraq và cám ơn họ đả đích thân phục vụ tạI đó, trong khi nguờI dân Hoaky trên cả nước cử hành ngày lễ tạ ơn vớI các yến tiệc và diển hành truyền thống linh đình.

Tổng thống Bush đả làm Kinh Kha vào đất địch. Rõ ràng ông không biết Kinh Kha là ai, nhưng sự dũng cảm cuả ông và tính mạo hiểm cuả ông pha trộn vớI lòng yêu nước đả khiến ông có 1 hành động mà sự hiểm nguy không ai không nhận thấy .

Ngay cả 1 thanh niên Iraq bình thường có tên là Alha Ghanam, 31, đứng gác bên ngoài 1 nhà hàng phương tây tạI thủ đô Baghdad, mặc dù không hoan nghênh chuyến đi cuả ông Bush lắm cũng phảI thốt lên, “…Nhưng tôi phảI nói rằng, tớI Baghdad là 1 hành động rất dũng cảm.” (Time số Dec.8) Theo lờI 1 cựu chỉ huy trưởng sở Mật Vụ (The Secret Service) thì, ông ta “không nghĩ rằng thực hiện chuyến đi đó là 1 ý kiến hay . Đó là 1 chuyến đi hoàn toàn nguy hiểm 1 cách không cần thiết, nguy hiểm ghê gớm.” (“I did not think this was a good idea . It was an absolutely unnecessary risk, a huge risk.” Time; Dec.8) Chuyến đi cuả ông đả khiến không những các binh sỉ Hoaky tạI Iraq bàng hoàng phấn chấn, dân chúng khi biết tin trễ qua giớI truyền thông cũng bang hoàng thích thú, ngưỡng mộ; mà ngay cả 1 nhân vật chính trị hàng đầu cuả đảng Dân Chủ cũng phảI thốt lên, “Thực là có đầu óc , rất khó mà chỉ trích hành động này .” Ngay cả hầu hết các chính trị gia thuộc đảng Dân Chủ cũng không thử chỉ trích hành động này . Những nhân vật đang tranh đua dành cơ hộI hất ông Bush ra khỏI toà Bạch ốc cũng buộc phảI tìm lờI ca ngợI chuyến đi cuả ông. Nghị sĩ John Kerry đả gọI chuyến đi này là “điều tốt phảI làm .” Các phát ngôn viên cuả các ứng cử viên đảng Dân Chủ như Howard Dean, Joe Lieberman và cuả John Edwards cũng nhận định tương tự . Ngay cả nữ nghị sỉ cựu đệ nhất phu nhân Hillary Clinton mà chuyến đi cuả riêng bà tớI Iraq vào ngày hôm sau thứ Sáu cũng hoàn toàn bị lu mờ vì chuyến đi cuả ông Bush, cũng khen ngợI tổng thống.

Kể từ khi tổng thống Abraham Lincoln viếng thăm thủ phủ Richmond cuả tiểu bang Virginia trong cuộc nộI chiến, chỉ vài ngày sau khi lực lượng miền Nam (Confederates) bỏ chạy, chưa có vị tổng thống Hoaky nào đưa mình tớI quá gần chiến tuyến như vậy . Tuy rằng trong lịch sử Hoaky cũng có các vị tổng thống viếng thăm các quốc gia đồng minh ỡ trong tình trạng chiến tranh, như là tổng thống Nixon viếng thăm Vietnam, và tổng thống Johnson cũng viếng thăm Vietnam 2 lần. Nhưng vào thờI đó chiến tuyến cũng còn nằm xa các thành phố cuả miền Nam Vietnam, đồng thờI vũ khí cũng không có sức tàn phá mạnh có thể gây thương vong nhiều và có mức độ chính xác điều khiển từ xa như bây giờ. Nhất là không có các vụ cướp máy bay để tấn công cảm tử như bây giờ, cho nên chuyến đi cuả các vị tổng thống Mỹ thờI đó không có tính cách đi tớI miền giớI tuyến điạ đầu như chuyến đi cuả tổng thông Bush tớI phi trường thủ đô Baghdad, nơi mà chỉ mớI thứ Bẩy một tuần trước đó, 1 chiếc phản lực cơ chở hàng vưà cất cánh khỏI phi trường đả bị bắn trúng bởI 1 phi đạn đất- đốI -không buộc chiếc phi cơ phảI quay đầu lạI đáp khẩn cấp. Các chuyến bay dân sự tớI phi trường từ đó đã bị đình chỉ. (VOA 27 Nov.)

Ngay từ thờI thế chiến thứ 2 mà chiếc phi cơ cuả 1 vị tư lệnh Thái Bình Dương cuả Nhật bay giưả hàng chục phi cơ chiến đấu bảo vệ trên Thái bình Dương cũng bị các chiến đấu cơ cuả Mỹ đột kích bắn rơi, thì vớI các kỹ thuật viễn thông tân tiên như hiện nay, vớI các phi cơ tốI tân như hiện nay và hoả lực mạnh mẽ chính xác như hiện nay, cộng vớI sự liều lĩnh cảm tữ có thưà cuả các tay khũng bố Al-Qaida, thì đoạn hành trình nhiều tiếng đồng hồ cuả tổng thống Bush vượt đạI tây dương để tớI Iraq là đoạn hành trình đầy nguy hiểm . Chỉ một sự dò rỉ nhỏ về tin tức cuả chuyến bay cũng có thể khiến chiếc Air Force One, dù có được trang bị tốI tân thế nào đi nưả cũng dễ trở nên mục tiêu cuả 1 cuộc phục kích bằng nhiều phương cách . Chưa kể nếu tin tức về chuyến đi mà lọt ra ngoài thì lực lượng nổI dậy Iraq có thể dốc toàn lực chờ đón sẵn tổng thống tạI nơi đến, và ta có thể tưởng tượng một rừng hoả lực đổ ập xuống chiếc Air Force One thì còn gì là mạng sống cuả vị tổng thống Hoaky, và cũng còn gì là uy tín cuả đệ nhất cường quốc trên thế giớI hiện nay .

Chính vì những nguy hiểm khũng khiếp như vậy đang chờ đón không những cá nhân tổng thống mà còn cả uy tín cuả quốc gia Hoaky, mà tổng thống Bush đả phảI hết sức chú trọng tớI sự an toàn cuả chuyến đi . Sự cảnh giác cuả ông lên cao tớI mức trên đường bay trở về từ Baghdad, tổng thống đả cho biết là nếu tin tức về chuyến đi cuả ông bị tiết lộ dù chỉ vài tiếng đồng hồ trước khi tớI đích, ông cũng hoàn toàn sẵn sàng ra lệnh cho chiếc phi cơ quay đầu trở về.
Tổng thống kể lạI rằng ông đã nói vớI vợ ông trong chuyến công du Á Châu hồI tháng 10 rằng ông dự định viếng thăm Baghdad, nhưng ông sẽ chỉ đi nếu ông có thể thực hiện việc đó một cách an toàn. Trong lúc chuẩn bị chuyến đi, tổng thống cho ông Andy Card, Đổng Lý văn phòng toà bạch ốc biết rằng, chừng naò mà không có ai bị nguy hiểm thì ông sẽ đi . (Time; Dec.8)

Nắm bắt được ý kiến cuả tổng thống, ông Đổng lý văn phòng toà bạch ốc và 1 nhóm thật nhỏ các trợ lý khác bắt đầu lên kế hoạch. Theo lờI thuật cuả tổng thống Bush thì chuyến đi bất ngờ cuả ông tớI Iraq đả được hoạch định trong khỏang 6 tuần lể. Chỉ có 1 số rất ít trợ lý thân cận cuả tổng thống mớI biết trước chuyến đi. TạI Toà Bạch Ốc, sự bí mật được giữ kín trong vòng phó tổng thống, Đổng lý văn phòng phủ tổng thống Andy Card , và cố vấn an ninh quốc gia Condoleezza Rice . Ngay cả trung tướng Ricardo Sanchez, tư lệnh lực lượng liên minh tạI Iraq cũng chỉ biết trước chuyến viếng thăm cuả tổng thống có 72 tiếng đồng hồ.

Cái vòng im lặng (circle of silence) nhỏ tớI nỗI mà ngay cả thân phụ và thân mẫu cuả tổng thống cũng không biết trước có chuyến đi . Trên đường tớI dự tiệc lễ Tạ Ơn tạI trang trạI cuả tổng thống Bush ở Crawford, Texas, 2 cụ vẫn chưa biết rằng con trai cuả 2 cụ đang trên đường đi vào đất địch . Còn đốI vớI các cô con gái cuả tổng thống thì mãi cho tớI chiều tốI thứ Tư, ngay trước khi tổng thống bí mật rờI trang trạI ở Texas, 2 cô mớI được tổng thống báo cho biết về chuyến đi .

Tin tức về chuyến đi được ngụy trang rất kỹ . Tin tức về việc tổng thống dự tiệc Tạ Ơn vớI gia đình được thông báo rộng rãi cho báo chí. Thậm chí thực đơn ra sao cũng được công bố. Tổng thống biết rằng các phóng viên sẽ chẵng bao giờ nghi ngờ rằng ông sẽ bỏ lễ Thanksgiving vớI gia đình trong trang trạI thân yêu cuả ông. Ngay cả phát ngôn viên toà bạch ốc cũng hoàn toàn không biết trước việc tổng thống không dự tiệc Thanksgiving tạI Hoakỵ

Tổng thống khởI đầu chuyến đi cũng hết sức đặc biệt và lạ lùng. Chẳng khác gì các vì vua Á châu ngày xưa ăn mặc nguỵ trang dân- dã đi tuần du trong dân chúng, tổng thống Bush cùng vớI bà Condoleezza Rice cố vấn an ninh quốc gia độI mũ base ball kéo xụp xụp xuống trông cứ như là 1 cặp đi chơi vậy . Hai ngườI từ trang trạI cuả tổng thống ở Crawford, Texas bí mật nhẩy lên 1 chiêc xe hơi không có đoàn xe hộ tống chạy tớI phi truờng điạ phương gần đó. Rồi từ phi truờng này bay tớI phi truờng Andrews Air Force Base. TạI đây chiếc Air Force One đả được bí mật đậu trong 1 hangar lớn chưá phi cơ . Trong đoàn tháp tùng cuả tổng thống có 3 ngườI quay phim và vài ba nhà báo được yêu cầu hưá giử kín mọI chuyện. Khi tớI phi trường trong căn cứ không quân Andrew, tổng thống và đoàn tuỳ tùng được chở ngay vào hangar nơi đỗ chiếc Air Force One. Tổng thống yêu cầu các phóng viên phảI giử im lặng , không được gọI cell phone . Vưà nói tổng thống vưà đưa bàn tay lên làm dấu cưá vào cổ, tỏ ý nguy hiểm chết ngườI . Sau đó các phóng viên được yêu cầu trao nạp tất cả các cell phone,và pager.

Tin tức không loan báo nhưng chắc chắn ai cũng biết là chiếc Air Force One phảI được trang bị vớI các thiết bị tốI tân nhất cuả ngành hàng không hiện nay, như khả năng tàng hình không để cho rada đốI phương phát hiện, khả năng tránh các phi đạn tầm nhiệt v…v. Ngoài ra còn nhiều khả năng phòng thủ và lien lạc viễn thông nưả mà không đuợc loan báo. Tuy nhiên trên xuốt chuyến bay , nguyên tắc im lặng vô tuyến cuả 1 cuộc hành quân quân sự được thực hiện tốI đa , để tránh sự phát hiện của đốI phương . Như tổng thống sau này đã thuật lạI, trong suốt đoạn đường bay vượt đạI tây dương này, nếu vì một lý do gì mà tin tức lọt ra ngoài thì tổng thống ra lệnh cho máy bay quay đầu trở về ngay tức khắc .

Nhưng rồI chuyến bay cũng gặp giây phút hồI hộp căng thẳng nhất! Theo Toà bạch ốc , một trong các giây phút hồI hộp căng thẳng nhất trong chuyến bay bí mật cuả tống thông Bush tớI Baghdad viếng thăm binh sỉ Hoaky là lúc 1 viên phi công cuả hảng hàng không Anh quốc British Airways phát hiện ra chiếc Air Force One trên vùng trờI đạI tây dương.

Cuộc tao ngộ trên không này mà các trợ lý cuả tổng thống cho biêt xuýt nưả đả khiến tổng thống huỷ bỏ chuyến bay đả trở nên một mốI xúc cảm tức thờI về tin tức được ghi nhớ trên các huy hiệu cài trên áo các du khách và đuợc bày bán tạI 1 cưả tiệm ở thànhphố Crawford nơi có trang trạI cuả tổng thống trong vòng có vài tiếng đồng hồ sau khi tổng thống Bush trở về trang trạI cuả ông.

Các trợ lý cuả tổng thống kể lạI vớI giọng xôi nổI cái giây phút trong chuyến bay tớI Baghdad mà viên phi công cuả hảng hàng không British Airway nghĩ rằng từ phòng lái cuả chiếc phi cơ cuả mình, anh ta đả trông thâý chiếc máy bay Boeing 747 sơn 2 màu trắng và xanh da trờI cuả tổng thống. Anh ta đánh điện hỏI nguyên văn, “Có phảI tôi trông thấy chiếc Air Force One đó không?”
Một lát im lặng! Rồi thì tiếng trả lờI từ chiếc Air Force One: “Đây là chiếc Gulfstream 5,” ý nói 1 chiếc máy bay nhỏ hơn nhiều.

Trong 3 tiếng đồng hồ bay còn lạI, tổng thống Bush đả bảo sở mật vụ kiểm soát lạI xem chuyến đi cuả ông có còn bí mật không.

Sau đó tổng thống nói nguyên văn, “Sở mật vụ bảo đảm vớI tôi rằng tin tức vẫn còn kín như bưng, rằng tình hình dướI đất vẫn còn khả quan như thường lệ .”
Chiếc phản lực cơ Air Force One cuả tổng thống hạ cánh trong bóng đêm tạI phi trường Baghdad giửa các biện pháp an ninh và bí mật khác thường. Các ngọn đèn dọc theo phi đạo được tắt hết để giảm tớI mức tốI thiểu nguy cơ bị biến thành mục tiêu tấn công.

TạI phòng ăn phục vụ bưã tiệc Thanksgiving ở phi trường Bagdad có hàng trăm binh sỉ Hoaky hiện diện. Có cả vị tư lệnh lực lượng lien minh tạI đây là trung tướng Ricardo Sanchez, ông Paul Brmer, nhà quản trị Hoaky tạI Iraq và nhiều thành viên cuả hộI đồng quản trị Iraq do Hoaky chỉ định được mờI tớI tham dụ bưã tiệc. Ông PauBremer đã cùng vớI trung tướng Sanchez lên sân khấu loan báo vớI các binh sĩ rằng thông điệp Thanksgiving sẽ được đọc bởi 1 nhân vật cao cấp cuả Hoaky hiện diện tạI chỗ. Cho tớI lúc này các binh sĩ cũng không biết nhân vật Hoaky cao cấp hiện diện tạI chỗ đó là ai . Mà các khách ngườI Iraq , thành viên cuả hộI đồng quản trị Iraq được mờI dự tiệc cũng không biết nhân vật đó là ai . Và rồI ông Paul Bremer vưà lên tiếng vưà đưa tay chỉ vào trong bức màn sau lưng, “còn ai cao hơn chúng tôi ở đây nưã!” Ngay lúc đó tổng thống Bush từ sau bức màn tươi cườI bước ra . Rừng binh sỉ hiện diện trong phòng ăn bung vỡ nỗI hân hoan và bàng hoàng. Cả phòng ăn rển vang như sấm! Mắt tổng thống rướm lệ khi nhìn các binh sĩ Hoaky vui mừng đón ông.

Tổng thống nói vớI các binh sĩ còn bang hoàng ngạc nhiên rằng ông tới thủ đô Baghdad để chuyển một thông điệp bày tỏ lòng biết ơn cuả nhân dân tớI các binh sĩ.

Tổng thống nói nguyên văn, “Tôi mang 1 thông điệp nhân danh nhân dân Hoakỳ . Chúng tôi cám ơn sự phục vụ tổ quốc cuả các bạn. Chúng tôi cảm thấy hãnh diện vì các bạn. Và nhân dân Hoaky đứng đoàn kết chặt chẽ sau lưng các bạn.”
Tổng thống Bush đả dành 2 tiếng rưỡI đồng hồ tạI phi trường phục vụ bưã tiệc Thanksgiving cho các binh sĩ, chụp hình vớI họ, nói chuyện vớI họ . Riêng ông không ăn, ông chỉ phục vụ các binh sĩ . Hình ảnh này làm các binh sĩ hiện diện không thể nào quên được và khiến những ai chứng kiến trên TV hay trên báo chỉ cũng phảI mũi lòng.

Nói chuyện vớI các phóng viên tạI thủ đô Baghdad, tổng thống Bush cho biết ông muốn binh sỉ Hoaky tạI Iraq biết rằng vị tổng tư lệnh của họ và tổ quốc họ ủng hộ họ.

Tổng thống Bush là vị tổng thống Hoaky đầu tiên tớI viếng thăm Iraq từ trước tớI nay .

Tin tức về chuyến đi được hoàn tòan giử kín cho tớI lúc chiếc Air Force One chở tổng thống trên đường từ Baghdad trở về lạI Hoaky .

TạI Hoaky trong lúc vị tổng thống cuả chúng ta đang hoạt động trong lòng địch thì nhân dân Hoaky vẫn vô tình không biết và vẫn vui hưởng đón mừng lễ hộI Thanksgiving, mà thậm chí năm nay còn đông vui, nhộn nhịp hơn mấy năm trước nưã.
Thế rồI, các xướng ngôn viên chính (anchors) cuả các đài truyền hình bất ngờ loan báo các tin tức về chuyến đi Baghdad cuả tổng thống vào giưả lúc chấm dứt cuộc diển hành Thanksgiving lần thứ 77 cuả Macy ở thànhphố New York và giờ phút khởI đầu cuả các trận foofball trong ngày . Hình ảnh tổng thống Bush mắt long lanh ngấn lệ trò chuyện vớI binh sĩ, phục vụ bưả tiệc cho binh sĩ và chụp hình vớI họ được trình chiếu suốt ngày thứ Năm sang tớI cả ngày hôm sau thứ Sáu . Hôm sau hầu hết tất cả các nhật báo tạI Hoaky đều loan câu chuyện về chuyến đi cuả Kinh -Kha George W. Bush trên trang nhất.

Ngay cả ông Matt Bennet, giám đốc truyền thông cuả úng cử viên tổng thống, cựu đạI tuớng Clark thuộc đảng dân chủ cũng phát biếu nguyên văn, “Khi mà tổng thống ra đi và dành thờI gian viếng thăm binh sỉ thì đó là 1 điều tốt .”

Chuyến đi thăm binh sỉ tạI Bagdad trong dịp lễ tạ ơn cuả tống thống Bush đả thu hút các cư dân ở thành phố Crawford nơi có trang trạI cuả tổng thống cùng các du khách, là những nguờI tớI cái phố thị nhỏ bé này để mua các vật kỷ niệm cuả chuyến đi cuả tổng thống.

Các huy hiệu lớn có hình chiếc phi cơ cuả tổng thống và câu hỏI cuả viên phi công cuả hảng hàng không British Airways “Có phảI tôi đả trông thấy chiếc Air Force One đó không?” đả bán hết ngay vào giưả ngày thứ Bẩy, sau chuyến đi của tổng thống chưa tớI 2 ngày .” (Viết theo các tin tức cuả VOA, CNN, và Time số 23/ volume 162, ra ngày Dec. 8-03)

danden
12-08-2003, 10:38 AM
Originally posted by steveh
Chà anh danden này trường nào mà viết tin tức coi bộ không có dẩn chứng coi bộ hơi mệt à nghe. 1700 linh đào ngủ, không biết con số này ở đâu ra, chắc ở đại sứ của việt cộng quá..:)

Bạn Ta ơi ! TƯ Tưởng Bạn còn hời hợt lắm đó !
Chưa tìm hiểu kỹ ! Vội chụp mũ quá sớm !
Đây là một trong hăng trăm yếu tố xa gần đưa đến Miền Nam , rơi vào tay Cộng Sãn !
Có sống như các người dân đen Tui rồi mới thấy !
Tin này cách đây vài ngày trên Việt Báo Online !
Một trong những Tờ Báo có thể khả dỉ ! Đáng để đọc
Bạn đây biết thế nào để tìm đọc rồi chớ !
** Thêm một vài điều cần nhớ !
Khi săn tin , chúng ta phải đọc tin ở mọi nơi , mọi phía , để rồi đi đến kết luận , ngay cả những tin từ Cộng Sãn
" Biết Địch , biết ta , trăm trận trăm thắng "


* Tìm đọc không được cho Tui hay

TuViLang
12-08-2003, 11:16 AM
After a little research on google, here are the info
http://www.google.com/search?q=1700+soldiers+in+iraq

most of them come from non US website. It is not because american is always right and other always wrong. But i doubt about this news since it comes from ... french, ka ka ka

danden
12-08-2003, 11:35 AM
Luận về thói chụp mũ


To : Bạn - STEVEH - Đọc Chơi ! Ngoài ra Tui không có một hậu ý gì cả 1 Chúng ta đương sống trên cái nôi dân chủ

---------------------------

Chụp mũ là một phương cách do cộng sản "đẻ ra" để loại trừ những thành phần mà chế độ này muốn tiêu diệt. Đáng buồn thay người Việt quốc gia lại "học phải" cái phương cách tồi tệ đó từ cộng sản. Thói chụp mũ xâm nhập đủ thành phần người quốc gia, từ chính quyền tới nhân dân, nó đóng góp một cách đắc lực vào việc làm phân hóa và suy yếu xã hội miền nam Việt Nam.
Từ ngữ "chụp mũ" là do nhà văn Phan Khôi khai sinh để chỉ việc chính quyền cộng sản gán ghép các tội trạng vô căn cứ cho bất kỳ ai rồi vin vào đó để thanh toán người ta. Muốn tịch biên tài sản của người nào cộng sản chỉ cần chụp vào đầu người đó cái mũ "thành phần thân địch"; muốn bỏ tù ai cộng sản chỉ việc chụp cho người đó cái mũ "phản động"; muốn giết người nào thì chụp cho họ cái mũ "Việt gian bán nước" v.v…
Thực là một phương cách tiện lợi ghê gớm, muốn thanh toán đối thủ chỉ việc một tay cầm cái mũ có kẻ sẵn tội trạng chụp vào đầu hắn và tay kia cầm con dao găm đâm vào cổ hắn, thế là xong, là yên chuyện và yên chí!
Vậy tác giả hai tiếng trứ danh chụp mũ xin ghi tên cụ Phan Khôi, và tác giả cái phương cách bá đạo, tàn nhẫn chụp mũ, xin nói cho đúng, là Đảng và Nhà Nước XHCN Việt Nam.
Vì chụp mũ là một phương cách tiện dụng nên các chính quyền quốc gia của miền Nam cũng khoái , mượn đỡ của cộng sản, dùng riết hóa quen, bèn… giữ luôn! Thời tổng thống Ngô Đình Diệm, anh công chức nào không gia nhập phong trào Cách Mạng Quốc Gia, không chịu học tập chính trị, không chịu hát… suy tôn Ngô Tổng Thống thì được "tặng" cái mũ "phần tử lừng khừng, thiếu tinh thần quốc gia", và dĩ nhiên mất việc, về nhà đuổi gà cho vợ! Đảng phái nào nhi nhoe chống đối chính quyền sẽ được chụp cho cái mũ "thân cộng", và bị dẹp tiệm! Chính quyền muốn thịt thằng nào thì chụp cho nó cái mũ "cộng sản phá hoại"! Thời Đệ Nhất Cộng Hòa ở miền Nam, càng về sau người dân càng nơm nớp lo âu, chỉ sợ bị chụp mũ này nọ thì có ngày ở tù rục xương. Mấy cái mũ có tên quen thuộc mà chính quyền chế tạo sẵn là phần tử lừng khừng, thiếu tinh thần quốc gia, cộng sản nằm vùng, cộng sản phá hoại, v.v..
Sang đến thời Đệ Nhị Cộng Hòa thì chụp mũ lan tràn tới nhân dân. Thoạt tiên thì chính quyền chụp mũ người dân cốt để loại bỏ thành phần chống đối. Đến phiên người dân dùng lối chụp mũ mềm dẻo hơn để… trả thù nhau. Muốn trả thù thằng nào thì cứ tung lời đồn thằng đó … thân cộng, loan truyền, rỉ tai để cho nhiều người biết, nhiều người tin, để cho đến tai chính quyền, nhờ tay ông chính quyền chơi nó. Thằng bị chụp mũ sẽ khổ sở vì cái mũ bị chụp, nhẹ thì tới đâu cũng phải phân trần, hành động phải giữ ý, giữ tứ để chứng tỏ ta đây không phải là cộng sản. Nặng thì có khi bị ông chính quyền hỏi thăm sức khỏe, vô phúc trong quá khứ có hoạt động kháng chiến, hay dính dáng đến cộng sản thì có khi bị cho đi mò tôm!
Rồi tiến thêm một bước, thói chụp mũ lan sang lãnh vực báo chí. Tới đây thì không còn phải là chuyện "chụp mũ ngầm" mà là chụp mũ thẳng thừng công khai. Vẫn cái mũ "thân cộng" được dùng. Kẻ bị chụp thân cộng tất phải có hành động chống lại quyết liệt, và không có cách nào hiệu nghiệm hơn chụp ngược lại thằng chụp mũ mình bằng một cái mũ lớn hơn! Hỏa mù thân cộng tung bay mù tịt. Hai ông chụp mũ thân cộng cho nhau mà thường khi cả hai ông chẳng ông nào dám … thân với cộng cả, chung quy có thể chỉ vì cái lòng đố kỵ, ghen ghét lẫn nhau!
Anh cộng sản dĩ nhiên vỗ tay khoan khoái vì truyền được cái thói chụp mũ khốn nạn sang cho phe quốc gia, và dĩ nhiên sẽ dúng tay vào, xúi dục, ném đá ngầm để cho phe quốc gia thêm kiệt quệ! Một số người quốc gia bị ảnh hưởng bởi thói chụp mũ nặng đến độ sử dụng nó như một "thủ đoạn quen thuộc" để hạ đối thủ: thằng nào nói động đến là chụp cho nó cái mũ "làm lợi cho cộng sản" cho nó im cái miệng đi.
Chính quyền chụp mũ dân, dân chụp mũ lẫn nhau, và đôi khi dân… chụp mũ ngược lại chính quyền! Cái mũ "làm lợi cho cộng sản" phổ thông quá, chụp cho ai mà chẳng được! Thằng nào làm chuyện gì không lợi cho "Ta" - mà Ta là người quốc gia - thì thằng đó . . . làm lợi cho cộng sản! Cứ như thế cái lối chụp mũ trở nên quá quen thuộc đối với người quốc gia, và được xử dụng bừa bãi, cẩu thả.
Nhiều người gọi đùa (?) chụp mũ là một . . . trò chơi. Đâu phải trò chơi, đó là "chuyện thật", hại người. Ở trong tay cộng sản, chụp mũ chứng tỏ kẻ xử dụng là tàn ác, sang đến phe quốc gia, nó vẫn giữ nguyên tính chất đó và còn thêm tính chất khác: hèn hạ và khiếp nhược. Ngày nay từ ngữ cộng sản bị đồng hóa với xấu xa, tồi bại, gian ác, phản dân, hại nước, thành ra người ta hay dùng cái mũ "cộng sản" đa màu, sặc sỡ để chụp cho người khác. May thay chế độ cộng sản đang là một loại sắp bị diệt chủng, mai mốt khi nó không còn nữa thì có thể cái thói chụp mũ cũng nhờ đó mà biến mất!
Có một điều người Việt quốc gia nên làm, cần làm, và làm ngay, là … trả cái thói chụp mũ lại cho cộng sản. Nếu ta tự hào là có lòng nhân ái hơn cộng sản thì tại sao ta lại dùng cái phương cách tàn ác, bá đạo đó? Nếu ta hãnh diện là có liêm sỉ thì tại sao ta lại dùng cái phương cách hèn hạ, vô sỉ đó? Không đồng ý với nhau thì nên nói thẳng, thẳng thắn trách cứ và nhận trách cứ, không nên gán cho người cùng chiến tuyến những điều xấu xa, tồi bại, gian ác, phản dân, hại nước – nghĩa là chụp mũ cộng sản cho họ – vì làm như vậy là tàn ác và hèn hạ.
Phó Gàn
----------------------------
Bạ Ta biết Bu"c Tường Vinh Danh chiến Sĩ Mỹ Washington , được dựng lên khi nào ? Có phải sau chiến tranh V.N. ? Tui không nhớ rõ , nhưng sau khi Bộ Quốc Phòng cho bạch hoá hồ sơ, thông thường vài chục năm ...Thì 1, 700 Lính đào ngũ chẳng có nghĩa gì cả , so với 58 ngàn chết tại V.N. ...Nhưng vấn đề là lúc bấy giờ dân Mỹ có biết con số chết đến như vậy không ?
Thôi vài dòng đọc chơi
** Tui tự giới thiệu - Tui Lão nhà quê Làng Mỹ Khê
* Không cần phải biện bạch
* Tui cã đời chưa bao giờ ra khỏi luỹ tre làng , sang bên đây người ta gọi Tui là con trâu chậm uống nước đục
* Bạn có biết chiến tranh vừa rồi bên Irag Mỹ đã bắn chết và bỏ tù bao nhiêu phóng viên ? Chỉ vì những người này , đi tìm sự thật với lương tâm nghề nghiệp
* Bạn có biết Mỹ ( C.IA. ) bỏ bao nhiêu tiền để mua chuộc quân đội Sadam ? Số tiền không nhỏ ?
* Bạn có biết Liên Hiệp Quốc là bù nhìn không ?
* Ho6` sơ giữa Mỹ và Pháp trong nhiều vụ chơi xấu lẫn nhau , cũng đã được bạch hoá ?

steveh
12-08-2003, 11:45 AM
Không phải là tui chụp mủ anh đâu. Tui chỉ muốn nói là một khi anh bỏ tin tức thì làm ơn check lại giùm vì coi bộ khó tin quá. Nếu anh quote từ chổ nào thì làm ơn bỏ cái link vô giùm để anh em còn "confirm" chứ. Có gì đâu mà giận dử vậy!!!:cigar:

thekeyboard
12-08-2003, 12:50 PM
:D

sadness
12-08-2003, 03:52 PM
ddu'ng la` French ma` :D

danden
12-09-2003, 08:29 AM
Chẳng Có Tự Do Nào Mà Không Phải Trả Giá!

Hồ văn Đồng

Liberties do not come without costs
(TT George W. Bush)
TT Bush nói như trên là một thực tế mà chúng tôi nghĩ rằng không ai là không biết, đặc biệt là đối với những người Việt tị nạn còn nghĩ tới việc đấu tranh vì tự do dân chủ ở Việt Nam.
Từ gần 30 năm nay, một số người Việt tị nạn đã hy sinh rất nhiều trong công cuộc đấu tranh của họ, nhưng một số đông đã chán nản vì sự lợi dụng thời cơ của một số người bất chánh, làm ô nhiễm môi trường tranh đấu của người tị nạn. Đó là sự trả giá cho công cuộc đấu tranh vì tự do, không thể tránh được. Tuy nhiên chúng tôi nghĩ không phải vì thế mà chúng ta bỏ dở cuộc đấu tranh. Trong xã hội nào cũng vậy, một sự gạn lọc bao giờ cũng tỏ ra cần thiết, những kẻ gạt gẩm đồng bào để làm giàu, tới một lúc nào đó sẽ phải trả cái giá cho sự bất lương của họ, nhưng chúng tôi nghĩ rằng trong số đồng bào tị nạn hiện nay cũng không thiếu những người có thiện chí muốn tiếp tục cuộc đấu tranh thay vì chán nản buông xuôi.
Tuy nhiên muốn tiếp tục cuộc đấu tranh vì tương lai của dân tộc và tổ quốc, chúng ta không thể không chấp nhận tiếp tục chịu đựng những sự hy sinh cho mục tiêu cao cả mà chúng ta theo đuổi. Vì đúng như TT Bush nói, chẳng có một sự tự do nào mà không phải trả giá và cái giá phải trả càng cao thì những thắng lợi cuối cùng càng có giá trị. Nhưng cái giá phải trả trong hoàn cảnh hiện nay là gì?
Trước hết, theo ý chúng tôi, là sự hy sinh cái "tôi" quá lớn trong con người của chúng ta, đặc biệt đối với những cá nhân từ hơn 20 năm nay sống trên đất nước nầy đã thành công về học vấn cũng như về doanh nghiệp. Muốn tranh đấu một cách có hiệu quả thì cần phải có sức mạnh. Nhưng dường như vì cái "tôi" quá lớn và sự mất tin tưởng lẫn nhau, chúng ta không thể thực hiện được sự đoàn kết cần thiết để tạo ra sức mạnh. Nếu chúng ta chỉ là những cá nhân lẻ tẻ thì không thể có đũ sức mạnh để thực hiện những gì mà chúng ta mong muốn. Cái giá đầu tiên phải trả là sự hy sinh cái "tôi" bệnh hoạn đó. Cái việc "đoàn kết sau lưng tôi và chống cộng theo ý tôi" phải biến đi để cho sự đoàn kết thực sự được nảy nở.
Sự trả giá thứ hai là sự hy sinh của cải vật chất để làm phương tiện chiến đấu. Trước một kẻ thù có quyền, có tiền, có nhân sự dồi dào, chúng ta không thể chiến đấu chống lại họ chỉ với hai bàn tay trắng. Ít ra chúng ta phải có những phương tiện tối thiểu, nhưng tìm đâu ra? Lời giải cho vấn nạn nầy thật là khó khăn để tìm thấy và cho tới nay, nếu chúng tôi không lầm, thì chưa ai có thể giải quyết được dù là có nhiều cá nhân đầy thiện chí. Giải pháp cho vấn đề theo ý chúng tôi, là những người có thiện chí, những người muốn tiếp tục cuộc chiến đấu, phải tìm tới với nhau, kết hợp với nhau về mọi mặt một cách chân thành để tiến hành công cuộc đấu tranh. Không có sự chân thành tin tưởng lẫn nhau, thì sẽ không kết hợp được và chẳng bao giờ có sức mạnh để làm bất cứ một việc gì.
Sự trả giá thứ ba là chấp nhận sự chụp mũ, sự vu cáo của kẻ thù và tay sai của kẻ thù hiện rẩy đầy trong cộng đồng người Việt tị nạn ở hải ngoại, không phải chỉ ở Hoa kỳ mà còn ở Âu châu hay ở Úc. Chúng ta làm việc càng có hiệu quả bao nhiêu thì kẻ thù và tay sai của chúng càng tăng gia những sự chụp mũ và vu cáo nhiều chừng nấy, với mục đích làm cho chúng ta mất tinh thần và nản chí. Nhiều khi chính những người trong gia đình khuyên chúng ta nên bỏ cuộc để đổi lấy sự yên tỉnh trong đời sống hằng ngày.
Tất cả những sự hy sinh đó chúng ta phải chấp nhận, coi như cái giá mà chúng ta phải trả để có thể tiến hành cộng cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ cho đất nước và dân tộc. Từ chối trả cái giá đó, như chính TT Bush nói ra, chúng ta chỉ có thể có một thứ tự do giả hiệu của kẻ khác đem lại cho chúng ta.
(Bài báo nầy để riêng tặng Bs Nguyễn Ý Đức ở Arlington, Tx.)

danden
12-09-2003, 10:24 AM
Thư của Bùi thị Kim Ngân gửi Dân biểu Loreta Sanchez


Hà nội, ngày 30 tháng 11 năm 2003

Kính gửi : Bà Loreta Sanchez.

Trước tiên tôi xin gửi lời thăm hỏi sức khoẻ của bà cũng như toàn thể gia quyến của bà.

Tôi xin tự giới thiệu, tôi là : Bùi thị Kim Ngân – sinh năm 1968.

Gia đình tôi hiện đang trú tại số nhà 26 tổ 67 B – P .Vĩnh Tuy- Quận Hai Bà Trưng – Thành phố Hà nội – Việt Nam.

Tôi đang làm kế toán cho một công ty TNHH.

Chồng tôi là Nguyễn Vũ Bình – sinh năm 1968, tốt nghiệp khoa Kinh tế chính trị của trường Đại học Quốc gia Hà nội năm 1990. Chồng tôi – anh Nguyễn Vũ Bình – đã làm biên tập viên Ban kinh tế của Tạp chí Cộng Sản – Cơ quan lý luận và chính trị của Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam – từ năm 1992 đến cuối năm 2000.

Ngày 2 tháng 9 năm 2000, với nhận định đất nước còn quá nghèo và có khả năng đi vào một cuộc khủng hoảng toàn diện. Chồng tôi đã gửi cho các cấp lãnh đạo nhà nước Việt Nam lá đơn xin thành lập Đảng tự do dân chủ. Mục tiêu nhằm góp phần phục hưng đất nước, kèm theo một bài viết về chương trình xây dựng đất nước. Đồng thời chồng tôi cũng nộp luôn đơn xin thôi việc tới lãnh đạo Tạp chí Cộng sản vì hiểu đơn xin thành lập Đảng tự do dân chủ của mình trái với tôn chỉ và mục đích của tờ Tạp chí. Ngay sau đó Cơ quan an ninh liên tục gọi chồng tôi lên thẩm vấn suốt hơn một tuần lễ. Thật bất ngờ ban lãnh đạo Tạp chí không để chồng tôi thôi việc tự nguyện mà lại ra kỷ luật buộc chồng tôi thôi việc và trong lý lịch lại ghi: chồng tôi có đánh giá sai lệch về tình hình đất nước và không tin vào sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, hòng ngăn chặn con đường đi xin việc của chồng tôi ở các cơ quan khác.

Trước sự việc đó, với tâm lý một người phụ nữ như tôi chỉ muốn cuộc sống gia đình yên ổn, vợ chồng có việc để có thu nhập cùng nhau nuôi dạy các con nên tôi rất hoảng sợ nài nỉ chồng tôi đừng làm các việc đó nữa. Chồng tôi nói với tôi rằng “Nếu em ngăn cản anh không làm các việc đó thì thà rằng em bắt anh phải chết còn hơn. Đấy là tâm huyết của anh, anh làm các việc đó không phải mang lại quyền lợi cho bản thân anh, mà vì lợi ích của đất nước và của mọi người”. Chồng tôi còn khẳng định và động viên tôi rằng: Anh và gia đình tôi sẽ không sao cả vì anh hoàn toàn chấp hành đúng pháp luật của nhà nước.

Nhưng thưa bà !

Ngày 19 tháng 7 năm 2002 chồng tôi nhận được lời mời của bà. Chồng tôi đã viết một bài có tựa đề “Bản điều trần về tình trạng nhân quyền ở Việt nam” rồi gửi cho Hạ Nghị Viện Hoa kỳ vào 7h sáng ngày 20 tháng 7 năm 2002. Thì đến 8h sáng hôm đó Công an Việt nam ập đến nơi chồng tôi làm việc, khám xét máy tính, tịch thu một số giấy tờ của chồng tôi và bắt chồng tôi đưa về Cơ Quan An ninh Thành phố Hà nội – tại 87 Trần Hưng Đạo. 19h tối cùng ngày chồng tôi được đưa về nhà cùng một số ông công an. Họ khám xét chỗ ở của gia đình tôi và lấy đi một số giấy tờ, sách báo v.v... Những thứ đó chồng tôi để công khai trên bàn làm việc của chồng tôi. Chồng là người đàng hoàng, anh không bao giờ làm việc gì sai trái, lén lút.

Sau một tuần chồng tôi bị áp giải từ sáng đến tối để chất vấn tại phòng điều tra của Cơ quan An ninh thành phố Hà nội và sau hơn hai tháng họ đặt một trạm gác cách nhà tôi 20m canh phòng mọi sinh hoạt đi lại cũng như ngăn cản mọi mối quan hệ của gia đình tôi, thì đến ngày 25 tháng 9 năm 2002 chồng tôi đã bị Cơ quan An ninh Thành phố Hà nội bắt đem đi cùng một số giấy tờ mà họ cho đó là tài liệu. Chồng tôi bị bắt đem đi trước sự ngơ ngác của 3 mẹ con tôi. Lúc chồng tôi bị bắt, con gái lớn tôi mới chưa đầy 4 tuổi, cháu ngây thơ chưa hiểu điều gì đã xẩy ra với bố mình, cháu cứ tưởng bố cháu được các chú Công an mời đi uống cà phê. Vì một số ông Công An nói với cháu như thế. Con gái bé tôi lúc đó chưa đầy chín tháng tuổi. Trước khi bị bắt đưa ra khỏi nhà, chồng tôi bế cháu và hôn cháu để tạm biệt nhưng cháu ngây ngô chẳng biết gì cả.

Thưa bà !

Hai vợ chồng tôi sống xa gia đình. Chồng tôi bị bắt khiến gia đình tôi lâm vào cảnh sống khó khăn con vắng cha, vợ thiếu chồng. Mọi vấn đề từ nuôi dậy con cái đến lo toan kinh kế để đảm bảo cuộc sống hàng ngày cho 2 con và mẹ tôi lên trông cháu cũng như hàng tuần đi gửi đồ thăm nom cho chồng đều trông vào mình tôi.

Kể từ ngày chồng tôi bị bắt đem đi đến nay đã hơn 14 tháng trời ròng rã. 3 mẹ con tôi chưa hề một lần được thấy mặt anh. Con gái lớn của tôi luôn hỏi “Sao bố đi làm lâu thế ? Mẹ gọi điện cho bố về với con nhé, con nhớ bố lắm !”. Cháu luôn tin rằng tết năm nay bố sẽ về ăn tết với cháu. Con gái thứ hai của tôi thì đến giờ không còn biết bố cháu là ai nữa rồi !. Cháu cầm ảnh của chồng tôi xem và hỏi “Mẹ ơi ! chú nào đây”. Thời gian bố các cháu bị bắt đã quá lâu đối với 3 mẹ con tôi. Tôi thấy các con tôi thật là đáng thương, đáng lý ra ở độ tuổi của chúng phải được hưởng đầy đủ sự yêu thương chăm sóc của bố chúng. Chồng tôi là người hết mực chiều con. Cứ mỗi lần thấy các con tôi thèm muốn được trèo vào lòng bố như trẻ con hàng xóm là tim tôi lại quặn đau. Tôi thấy đau và bất lực vì biết chồng tôi đang bị oan ức mà không biết làm cách nào để đòi lại sự công bằng cho chồng tôi để anh sớm trở về cùng vợ con.

Nhiều đêm tôi luôn mơ thấy chồng tôi vẫn ở bên cạnh 3 mẹ con tôi, vui đùa với các con tôi. Đến khi tỉnh giấc thì mới biết đó chỉ là giấc mơ thì nước mắt lại trào ra và thức luôn đến sáng. Rồi những lúc con ốm đau chỉ có một thân một mình chăm sóc các con, đưa các con đi viện, tôi thấy tủi thân vô cùng. Nhiều khi tôi đưa các con đi chỉ để các cháu đỡ thiệt thòi, nhìn thấy gia đình khác có đầy đủ vợ chồng, con cái. Các con tôi thấy các bạn được bố kiệu trên vai cứ đòi tôi gọi bố về để kiệu chúng. Tôi chỉ biết ôm các con vào lòng mà khóc. Dù tôi có yêu thương con tôi bao nhiêu thì vẫn không thể thay thế vai trò của bố các cháu.

Với nghĩa vụ người vợ, tôi đã gửi đơn rất nhiều lần cho các cơ quan chức năng xin phép cho 3 mẹ con tôi được gặp chồng tôi, để các con tôi và chồng tôi được thấy mặt nhau. Tôi cũng muốn biết về tình hình sức khoẻ của chồng tôi hiện nay ra sao. Tôi rất lo lắng cho tình hình sức khoẻ của chồng tôi vì tôi được biết chế độ sinh hoạt trong trại giam rất thiếu thốn, tôi đã nhiều lần không cầm được nước mắt khi đọc thư anh viết. Nhưng nhiều tháng qua cơ quan an ninh vẫn không cho mẹ con tôi được gặp. Mặc dù chồng tôi chỉ bị giam cách nơi tôi làm việc chưa đầy 6 km.

Khi được tin chồng tôi sắp bị đưa ra xử, tôi lo lắng bổ đi các nơi xin phép được gặp chồng tôi để bàn về việc mời luật sư cho anh. Toà án, Viện kiểm soát, Cơ quan an ninh tìm mọi cách không cho tôi gặp. Họ chỉ nói cho tôi biết chồng tôi không đồng ý mời luật sư. Theo tôi nghĩ, có lẽ chồng tôi thương tôi một nách nuôi 2 con nhỏ, phải lo toan nhiều việc sẽ khó khăn về tài chính, sợ không có tiền để mời luật sư vì thế anh đã từ chối việc mời luật sư.

Vì họ không cho tôi gặp chồng tôi, nên anh không biết rằng dù khó khăn tôi vẫn dành dụm được một số tiền và đã chính thức ký kết mời 3 luật sư để biện hộ cho chồng mình.

Công an luôn nhắc nhở tôi không được nói chồng tôi bị bắt và giam giữ tại đâu cũng như tình hình sức khoẻ của anh ấy. Không nên quan hệ với bạn bè của chồng tôi nhất là những gia đình có cùng hoàn cảnh như gia đình tôi. Không được gửi đơn lên các cấp lãnh đạo nhà nước Việt nam mà chỉ được gửi đơn đến Cơ quan an ninh.

Tôi không hiểu vì sao trong khi Đảng Cộng sản Việt nam và chính phủ của đất nước tôi luôn nêu cao vấn đề cải cách tư pháp, đảm bảo quyền bào chữa, đảm bảo quyền công dân mà cơ quan An ninh thành phố Hà nội lại tuỳ tiện làm trái pháp luật như vậy ?

Bà cũng là một người vợ, ngưòi mẹ. Tôi tin rằng bà dễ đồng cảm với tôi trong hoàn cảnh hiện nay.

Thưa bà !

Cho phép tôi được hỏi : Trước khi bà có ý định mời chồng tôi tham dự vào hội thảo bàn về nhân quyền, liệu bà có biết rõ về đất nước Việt Nam cũng như cuộc sống của người dân Việt nam chúng tôi trong thời đại hiện nay ra sao ? bà có suy nghĩ gì khi chồng tôi đáp lại lời mời của bà bằng bài viết "Bản điều trần về tình trạng nhân quyền ở Việt nam" thì chồng tôi đã bị bắt và bị quy vào tội gián điệp.

Thưa bà !

Chắc bà không thể hình dung nổi sự lo lắng và hoảng sợ khi tôi được tin chồng tôi bị quy tội gián điệp. Theo điều 80 của bộ luật hình sự nhà nước CHXHCN Việt Nam – tội gián điệp là một trong các tội nặng nhất ở đất nước tôi, khung hình phạt từ 12 năm đến tử hình. Gia đình tôi sẽ bị mọi người phỉ nhổ và xa lánh. Lúc đó 3 mẹ con tôi biết sống ra sao ?

Bà đã trực tiếp đọc bài viết đó của chồng tôi chưa ?. Tất cả những điều chồng tôi viết đó là sự thật đã và đang xẩy ra trên đất nước chúng tôi. Những sự việc đó đã được nhiều công dân Việt nam làm đơn cùng ký tên kiến nghị với cấp lãnh đạo của Việt Nam. Chồng tôi chỉ là người liệt kê lại sự việc đó vào bản điều trần mà thôi. Mục đích của chồng tôi muốn làm một việc gì đó để giúp cho nhân loại đâu cũng có cuộc sống tự do, dân chủ.

Thưa bà !

Hiện nay tôi chỉ còn biết trông chờ vào sự phán xét công minh của các nhà lãnh đạo cao cấp của đất nước tôi. Do đó tôi liên tục gửi đơn kêu oan cho chồng tôi. Tôi đã gửi đơn cho ông Tổng bí thư, ông Chủ tịch nước, ông Chủ tịch Quốc hội và rất nhiều ông lãnh đạo cao cấp khác của đất nước tôi. Mong muốn của tôi là các ông ấy bớt chút thời gian xem xét đơn thư của tôi để chồng tôi sớm được trở về cùng mẹ con tôi.

Hàng ngày tôi và mẹ tôi luôn cầu trời khấn phật mong tác động tới các ông lãnh đạo cao cấp của đất nước để chồng tôi được bình an vô sự.

Thưa bà !

Do thực hiện yêu cầu của bà mà chồng tôi, tôi và các con tôi lâm vào hoàn cảnh cực kỳ gieo neo. Tôi là một phụ nữ bình thường, không hiểu biết về chính trị, về đường lối chính sách đối ngoại của đất nước bà vì vậy tôi xin được giãi bày với bà mong có sự cảm thông và hết sức quan tâm của bà.

Tâm sự với bà xong tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Tôi không còn cảm thấy có lỗi với chồng tôi và các con tôi.

Tôi cùng toàn thể gia đình xin trân trọng cám ơn bà !

Chúc bà cùng toàn thể gia quyến an khang.

Vợ Nguyễn Vũ Bình
Bùi Thị Kim Ngân

danden
12-10-2003, 09:20 AM
Người Việt Nam tham chiến tại Iraq như thế nào?
LTS.-Trong số báo ngày Thứ Sáu 4 tháng Tư, 2003 của Việt Mercury, San Jose, có đăng bài "Người Việt tham chiến" của Đức Hà. Sau đây BTV nhật báo Người Việt xin điểm lại bài báo này:
*Đi định cư tại Mỹ năm 1989, gia đình ông Phan Tiến tưởng đã để lại quê nhà quá khứ chiến tranh nơi đã làm hai người thân vĩnh viễn ra đi, nhưng giờ đây với tình hình Iraq, người con trai còn lại trong gia đình có thể cũng sẽ tham dự vào chiến trường đang ngày một trở nên khốc liệt hơn.
"Cháu (Phan Trường) Vũ có thể được điều động đến Iraq bất cứ lúc nào," ông Tiến nói và cho xem những tấâm hình chụp người con trai đang thực tập tác chiến trong sa mạc gần Nevada, cách nay vài tháng.
Cùng với hàng trăm ngàn binh sĩ Mỹ đang hành quân tại Iraq, người Việt cũng đã đóng góp con em của mình cho mặt trận: trên biển, trên bộ hay trực tiếp đối mặt với quân địch.
"Chúng tôi đã mất mát nhiều người thân trong chiến tranh Việt Nam," ông Tiến chỉ vào hai tấm hình treo trên tường.
Đó là hai tấm hình đen trắng úa vàng và phai nhạt nhưng cũng còn nhận rõ là hai người đàn ông, hai gương mặt kiên nghị đầy sức sống. Hình được lộng khung và treo ngay phòng khách trên vách tường xanh lợt cùng với nhiều tấm hình khác. Người bên phải là anh ruột, mặc quân phục Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa, chết trận năm 1974, 20 tuổi - chỉ vài tháng trước khi chiến tranh kết thúc; người kia đi nghĩa vụ quân sự tại Kampuchia, 19 tuổi.
Ông Tiến, gương mặt trở thành chai lì qua những khổ đau chồng chất, kể lại câu chuyện về chiến tranh Việt Nam; người vợ, bà Nguyễn Thị Phụng, ngồi kế bên, mắt đẫm lệ như chưa quên một chi tiết nào của một quá khứ kinh hoàng, nay đã 15 năm hơn.
"Đó là hậu quả của chiến tranh đã đến với gia đình chúng tôi," ông Tiến, một chuyên viên điện toán của trường Evergreen College, nói từ căn nhà gần khu McKee thuê từ ngày đến Mỹ năm 1989, chỉ vài tháng sau khi người con trưởng chết trận.
Và giờ đây người con thứ của ông, Phan Trường Vũ, 26 tuổi, thuộc đơn vị nhảy dù 101st Airborne vừa báo tin cho nhà biết đã hoàn tất khóa huấn luyện đặc biệt và sắp nhận công tác mới.
Bầu không khí chiến tranh và tang tóc như tỏa đầy căn phòng nhỏ. Và buổi sáng Chủ Nhựt, rực nắng ấm đầu xuân của San Jose không làm cho những người có mối liên hệ gắn liền với chiến tranh cảm nhận được. Rồi giọng nói của bà Phụng vang lên, phá tan sự tĩnh mịch đến rợn người trong căn nhà:
"Tôi lo lắm," người mẹ thổ lộ, tay chấm nước mắt, sụt sùi.
Rời khỏi Việt Nam, người Việt kỳ vọng có một cuộc sống an bình và hạnh phúc tại quê hương mới thì chiến tranh lại đến và nhiều gia đình đã tiễn đưa con cháu lên đường nhập ngũ. Nếu trước ngày 11 tháng Chín, thanh niên Việt gia nhập quân đội để được rèn luyện thể chất và có cơ hội tiếp tục học vấn thì vụ khủng bố năm 2001 đã là động cơ thúc đẩy người Việt đi quân đội với một lý tưởng rõ ràng hơn: phục vụ đất nước Hoa Kỳ.
San Jose không chỉ có lính dù Phan Trường Vũ; San Jose còn có Dương Quốc Trung đang hành quân tại Iraq, Võ Trà My, Đỗ Vũ phục vụ trên chiến hạm ngoài khơi Iraq, Huỳnh Long đóng quân ở Italy, Nguyễn Luân đóng ở Nam Hàn, Lương Quốc Thái huấn luyện ở Đức Quốc...
Và người lính Việt đã có mặt trên chiến trường Kuwait năm 1991, Afghanistan năm 2001 và giờ đây cũng góp phần xương máu của mình vào cuộc chiến Iraq khởi sự cách nay hơn 10 ngày.
Là người theo đạo Công Giáo ông Tiến nói rằng giờ đây chỉ biết cầu nguyện:
"Tôi chán ghét chiến tranh, căm thù chiến tranh nhưng cũng không thể để cho một người như Saddam Hussein tiếp tục đàn áp nhân dân. Chúng tôi cầu nguyện."
Hoa Kỳ không có chế độ quân dịch và Phan Trần Vũ có quyền tiếp tục học tai Đại Học San Jose State như mọi thanh niên khác. Nhưng vào một ngày của tháng Hai năm 1999 anh báo tin với gia đình là đã đăng ký nhập ngũ. Hai tuần sau anh lên đường.
Trong khi người mẹ khóc như mưa bão, người cha chỉ nói ngắn gọn: "Con đã quyết định thì ba má nghe thôi."
Ông Võ Đăng Diệu 67 tuổi và bà Ngô Thị Huệ 62 tuổi, nhà ở gần đó cũng trải qua những bất ngờ không kém khi người con gái 18 tuổi báo tin đã xin gia nhập Hải Quân Hoa Kỳ, tháng Sáu năm 2000. Để giải thích lý do muốn gia nhập quân đội, Võ Trà My lúc đó vừa xong trung học, nói với cha:
"Ba đi lính cả đời mà không giữ được đất nước thì nay ba để con đi giúp bảo vệ tự do," ông Diệu kể lại và cho biết ông rất ngỡ ngàng, những tưởng người con gái nói chơi cho vui.
"Cháu là người năng động, thích thể thao, ham võ thuật và sắp thi đai đen Thái Cực Đạo nhưng quyết định đi lính thì hết sức bất ngờ."
Và Võ Trà My lên đường. Quân đội đã đưa Trà My đến Iceland, vùng Bắc Âu và giờ đây đang lênh đênh trên một chiến hạm đâu đó Vùng Vịnh Ba Tư làm công tác tiếp vận.
"Cháu chỉ cho biết có vậy và nói rằng sẽ không liên lạc về nhà trong một thời gian dài," bà Huệ nói gần như muốn khóc.
Lần chót hai ông bà được nghe giọng nói của con gái đã hơn một tháng, trước khi chiến tranh Iraq bộc phát. Tuy thương con nhưng ông Diệu cho biết rất bằng lòng với quyết định của con khi chính bản thân ông trước đây cũng là một quân nhân với 17 năm lính.
"Tôi ủng hộ việc con tôi chọn con đường binh nghiệp để tiến thân; khó khăn và gian khổ sẽ rèn luyện con người trưởng thành."
Nhớ lại ngày Trà My mãn khóa học quân sự, ông kể: "Nhìn thấy nó nhỏ xíu đi đầu cầm quốc kỳ, lòng tôi xao xuyến đến lặng người."
Hỏi ông Diệu nghĩ gì về hình ảnh trên TV chiếu cảnh những quan tài phủ cờ được chuyển lên máy bay đưa về Mỹ và được ông trả lời: "Hình ảnh đó không xa lạ gì với tôi; thời chiến tranh Việt Nam tôi đã từng đi nhận hàng mấy chục xác của nhiều bạn đồng ngũ: người mất nửa mảng đầu, người cụt tay chân, người cháy nám đen... Cả cuộc đời tôi được sinh ra, lớn lên và chịu đựng trong chiến tranh giờ đây tưởng hết lại phải thấm mùi chiến tranh."
Ông nhận xét: "Chiến tranh để có hòa bình nhưng tôi cũng căm thù chiến tranh vì cuối cùng thì người dân thường vẫn bị tổn hại nhiều nhứt."
Ông Diệu cho biết chiến tranh đã lấy của ông mắt bên trái, mắt phải lờ mờ vì còn mảnh đạn bên trong, chưa kể mảnh đạn trên đầu và trong khắp cơ thể.
Hẳn nhiên khi có con em đang có mặt tại vùng lửa đạn thì người thân ở nhà cũng phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống hãi hùng nhứt.
Bà Diệu phát biểu: "Chúng tôi cầu nguyện, xin Trời Phật phù hộ, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra thì cũng là một hy sinh cho chính nghĩa.
"Đã tình nguyện gia nhập quân đội thì phải tuân hành lệnh và chỉ mong sao cho mọi người được bình yên và sớm trở về với gia đình," tất cả người thân của những quân nhân gốc Việt nói với Việt Mercury với niềm hãnh diện là công dân của Hoa Kỳ và được phục vụ đất nước Hoa Kỳ.
Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết sẽ tăng viện cho chiến trường Iraq thêm 120,000 quân nâng tổng số lên hơn 210,000 quân Mỹ tham chiến. Và đầu tuần này báo chí cho biết binh sĩ đầu tiên quê quán tại Vùng Vịnh, Trung Sĩ Joseph Menusa, 33 tuổi đã tử thương khi làm nhiệm vụ tại Iraq trong khi một cuộc thăm dò do báo Mercury News thực hiện cho thấy chỉ có 48% cư dân Vùng Vịnh cho biết ủng hộ chiến tranh so với tỉ lệ 73% của toàn Hoa Kỳ.
Trước đó khi xuất hiện tại nhà thờ St. Andrew ở Lakeshore, bà Phan Thị Kim Phúc, người được biết nhiều qua tấm hình một bé gái trần truồng chạy trốn bom đạn được nhiếp ảnh gia Nick Út chụp hồi tháng Sáu, 1972 đã lên tiếng kêu gọi hòa bình:
"Lần tới nếu quí vị nhìn thấy tấm hình một bé gái chạy loạn chiến tranh thì đừng nghĩ rằng cô bé đang khóc thét vì đau đớn và hãi sợ mà hãy nghĩ rằng cô bé đang khóc than cho hòa bình," bản tin của báo Windsor Star tường thuật. (ty)

danden
12-10-2003, 10:38 AM
Internet tại Việt Nam.


Tại hầu hết các nước trên thế giới, khi muốn tìm địa chỉ một cửa hàng thì người ta hay dùng cuốn điện thoại niên giám, hoặc thơng thường nhất là sử dụng mạng lưới Internet, và khi muốn hỏi những chuyện riêng tư hoặc thầm kín nào đĩ thì người ta thường hỏi thăm bạn bè. Tuy nhiên ở Việt Nam khi muốn được giải đáp những thắc mắc nĩi trên, người ta chỉ cần quay số 1080. Sau đây là một số chi tiết về dịch vụ điện thoại này do Trần Nam lược thuật qua các báo chí trong nước và ngoại quốc.
Theo nhà báo Christina Toh Pantin của hãng thơng tấn Reuters thì người ta khơng khỏi ngạc nhiên khi thấy tại Việt Nam, một trong những nước nghèo nhất trên thế giới, chi phí điện thoại cao, và các phương tiện thơng tin, báo chí đều bị chính quyền kiểm sốt chặt chẽ, nhất là mạng lưới Internet, lại cĩ một dịch vụ điện thoại để trả lời những câu hỏi cĩ tính cách riêng tư và đơi khi rất thầm kín của mỗi cá nhân.

Khi cần được giải đáp những câu hỏi mà tự mình khơng tìm đâu ra, người ta cĩ thể gọi dịch vụ điện thoại số 1080 hoặc 1088 để hỏi tất cả mọi thứ, ngoại trừ một vài đề tài được xem là nhạy cảm tại nước Cộng Sản này, chẳng hạn như các câu hỏi liên quan đến chính trị và tơn giáo.

Ra đời vào năm 1992 do sáng kiến của một người làm việc trong ngành viễn thơng, dịch vụ điện thoại 1080 đã được xem như là đường dây thơng tín thiết yếu cho hàng triệu người Việt Nam, và mặc dù việc sử dụng internet càng ngày càng gia tăng nhưng những người sử dụng dường như khơng muốn thay đổi vì cĩ lẻ họ muốn trực tiếp nĩi chuyện và nghe những giọng nĩi ngọt ngào của những người trả lời trên điện thoại hơn là truy cập trên mạng lưới Internet.

Và nếu đề tài cần hỏi thuộc các lãnh vực chuyên mơn hoặc cĩ nhiều phức tạp hơn, người ta cũng cĩ thể gọi số 1088, một dịch vụ tương tự nhưng cĩ tính cách tư vấn với lệ phí cao hơn chút đỉnh.

Chẳng hạn như những câu hỏi cĩ liên quan đến vấn đề phịng the của phụ nữ thì người giải đáp phải là một nữ tham vấn, am tường về những vấn đề xã hội và y học để cĩ thể đưa ra những khuyến nghị thích hợp trong các lãnh vực chuyên mơn liên hệ.

Những cú gọi cho các chuyên viên như vậy sẽ phải trả khoảng 8 xu Mỹ một phút trong khi dịch vụ 1080 chỉ tốn từ 4 đến 6 xu 1 phút, tùy theo từng địa phương. Dù Việt Nam là một nước nghèo, nơi mà mức thu nhập trung bình của mổi đầu người chỉ vào khoảng 400 đơ la 1 năm nhưng đối với số khách hàng nĩi trên thì chi phí cho những cú điện thoại như vậy khơng phải là quá lớn.

Tổng Cục Bưu Điện và Viển Thơng Việt Nam, một cơ quan do Nhà Nước điều hành, đã thiết lập các đường dây điện thoại 1080 và 1088, trong khuơn khổ cung cấp các dịch vụ tiện ích cơng cộng.

Theo lời của ơng Bùi Quốc Việt, một giới chức của Trung Tâm Thơng Tin thuộc Tổng Cục Bưu Điện và Viển Thơng thì nhiều người ví các đường dây 1080 và 1088 như là một pho bách khoa từ điển vì đây là phương tiện cĩ thể đáp ứng một cách nhanh chĩng nhất những điều mà họ muốn hỏi.

Tất cả mọi người tại 61 tỉnh ở Việt Nam, cũng như những người ở hải ngoại đều cĩ thể gọi hai số này để hỏi những thơng tin cần biết. Tại thành phố Hồ Chí Minh, nơi cĩ khoảng 8 triệu cư dân, 2 dịch vụ này đã tuyển dụng cả ngàn nhân viên để phụ trách việc giải đáp cho khoảng 35 ngàn câu hỏi mổi ngày. Trong khi đĩ số người làm việc tại Hà Nội cho dịch vụ này chỉ cĩ 100 người.

Hai đường giây vừa kể đã hoạt động suốt ngày đêm tại Vietnam, 1 quốc gia mà tính trung bình cứ khoảng 20 người mới cĩ 1 máy điện thoại, và tổng số người dùng điện thoại cố định và điện thoại di động là 5 triệu 570 ngàn người trong số 80 triệu dân tại Việt Nam.

Sự ra đời của hai dịch vụ điện thoại này đã được bà Hồng thị Huệ, giới chức điều hành một trạm điện thoại viễn liên tại thành phố Hồ chí Minh kể lại rằng trong năm 1990, những cú gọi điện thoại viễn liên tại Việt Nam đều phải qua sự cài đăỉt của điện thoại viên chứ khơng thể gọi trực tiếp qua hệ thống tự động.

Lúc bấy giờ bà nhận thấy rằng khách hàng khơng những chỉ muốn gọi điện thoại viễn liên mà cịn muốn hỏi thêm những thơng tin khác. Do đĩ bà đã đề nghị với cơng ty điện thoại mở ra một dịch vụ thơng tin. Thượng cấp của bà đồng ý, và đường dây 1080 đầu tiên đã thiết lập vào ngày 14 tháng 7 năm 1992.

Cịn đường dây 1088, một dịch vụ tương tự nhưng được nâng cấp, bao gồm 10 lãnh vực, trong đĩ cĩ điện tốn, luật pháp, y tế và đời sống gia đình.

Dù các dịch vụ nĩi trên đã phát triển mạnh trong những năm qua nhưng mạng lưới Internet, trong thời gian gần đây đã dần dần trở thành một đối thủ lợi hại của họ. Hầu hết những người trẻ, nhất là các học sinh, sinh viên, đều thích sử dụng Internet hơn là các đường dây điện thoại thơng tin. Điều này đã được nhận thấy tại các cơ sở Internet tư nhân, thường được gọi là Cafe Internet, mặc dù cĩ nhiều nơi chỉ phục vụ Internet chứ khơng cĩ bán cà phê.

Theo những cuộc khảo sát sơ khởi trong năm ngối của Bộ Văn Hĩa và Thơng Tin Việt Nam thì khách hàng của khoảng 5000 quán cà phê Internet tại Việt Nam là các học sinh, sinh viên từ 14 đến 24 tuổi.

Trong một bài viết về sự lớn mạnh của Internet tại Việt Nam, hãng tin AP từ Hà Nội đã trích dẫn lời bà Đặng thị Diệp, chủ nhân một quán cà phê Internet tại địa phương nĩi rằng Internet càng ngày càng trở nên phổ biến tại Việt Nam, chẳng những trong giới học sinh, sinh viên mà cịn cả người dân bình thường nửa. Cách đây một năm khi khai trương quán cà phê này bà chỉ đủ trả tiền thuê nhà, nhưng bây giờ thì 22 máy vi tính của bà đã bận rộn suốt ngày, và bà hy vọng sẽ mở rộng thêm cơng cuộc làm ăn hiện nay.

Các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng thấy được triển vọng tăng trưởng này cho cho nên họ đã cĩ những kế hoạch nhằm gia tăng số người sử dụng Internet lên gấp 4 lần con số hiện nay, tức là lên đến 4 triệu người, vào năm 2005. Theo dự định thì lãnh vực thơng tin điện tốn cịn non trẻ của Việt Nam sẽ được cung cấp một ngân khoản đầu tư sơ khởi là 100 triệu đơ la trong vịng hai năm tới nhằm mục đích củng cố tiềm năng kinh tế bằng Internet.

Mặc dù Việt Nam khuyến khích sự tăng trưởng phương tiện hiện đại này bằng cách giảm thuế cũng như nới rộng các chính sách về tin học nhưng nhà cầm quyền lại siết chặt sự kiểm sốt mạng lưới thơng tin này. Các địa chỉ trên trang Web cĩ liên quan đến khiêu dâm, bạo động, và nhất là chỉ trích hệ thống chính quyền Cộng Sản độc đảng đều bị bị chính quyền ngăn chận vì bị xem là đầu độc và cĩ hại.

Một giới chức thuộc Bộ Văn Hĩa và Thơng Tin Việt Nam nĩi rằng chính quyền khuyến khích người dân sử dụng Internet vì phương tiện này gĩp phần vào việc phát triển xã hội nhanh chĩng và gia tốc việc hội nhập với thế giới, tuy nhiên điều này khơng cĩ nghỉa là người dân lúc nào cũng cĩ thể làm tất cả mọi thứ.

Sự cứng rắn của Hà Nội đối với những người được gọi là bất đồng chính kiến trên Internet đã được thấy trong việc chính quyền kết án luật sư Lê chí Quang 4 năm tù về tội tuyên truyền chống chính phủ vì đã đưa lên mạng lưới Internet những bài viết chỉ trích những nhượng bộ của Việt Nam trong một hiệp ước về đất đai với Trung Quốc. Cựu chiến binh Nguyễn Khắc Tồn bị kết án 12 năm tù về tội gián điệp vì đã gửi thư E Mail trên Internet cho những người bị gọi là phản động ở nước ngồi.

Hai người khác đang chờ lãnh án là bác sĩ Phạm Hồng Sơn và nhà báo Nguyễn Vũ Bình. Ơng Sơn là người đã dịch và phổ biến một bài trên mạng lưới Internet cĩ tựa đề “Dân Chủ Là Gì” của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, và ơng Bình là người đã cổ võ cho dân chủ và chỉ trích hiệp ước biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Người ta ước lượng rằng cĩ khoảng 2 ngàn địa chỉ trang Web, trong đĩ cĩ những trang nĩi về chính trị đã bị chính quyền Việt Nam ngăn chận bằng phương thức được gọi là bức tường lửa.

danden
12-12-2003, 07:31 PM
Tử tội Lê Thanh Hùng có thể được thống đốc Oklahoma giảm án


OKLAHOMA CITY (VTH) – Phủ thống đốc Oklahoma, Brad Henry loan báo hôm Thứ Tư sẽ cứu xét đề nghị của hội đồng tạm tha để giảm án tử hình cho một người Việt Nam mà theo dự trù sẽ bị hành quyết tháng tới.

Tử tội Lê Thanh Hùng, 34 tuổi, dự trù bị hành quyết vào ngày mùng 6 tháng Giêng về vụ giết đồng hương tị nạn Nguyễn Hồng Hải năm 1992 liên hệ tới số tiền 10,000 đô la hùn hiệp thương mại giữa hai người.

Hội Đồng Ân Xá và Tạm Tha nhất loạt biểu quyết đề nghị hôm Thứ Ba lên Thống đốc Henry để giảm án cho Hùng, với lý do Hùng không được thông báo là theo luật quốc tế anh có thể báo cáo vụ này lên tòa lãnh sự hay đại sứ Việt Nam để được giúp đỡ về pháp lý. Bình thường án tử hình giảm còn tù chung thân.

Những người chống án tử hình luận lý là Hùng không được đại diện pháp lý đầy đủ. Họ cũng nói Hùng buộc phải làm tờ khai có hại cho anh vì cảnh sát không cung cấp cho anh thông dịch viên lúc họ thẩm vấn anh.

Một phát ngôn viên phủ Thống đốc Henry nói những yếu tố ấy sẽ được cứu xét trong quyết định của thống đốc. Tại Oklahoma, chỉ thống đốc hoặc một tòa án mới có quyền giảm án tử hình.

Nữ phát ngôn viên Kym Koch-Thompson nói, “Văn bản được đệ trình sẽ được phòng pháp lý và thống đốc này cứu xét.”

Hùng bị kết tội đánh đập và đâm chết Hải sau khi họ gặp nhau về số tiền $10,000 mà Hùng trao cho Hải để làm doanh nghiệp chung. Theo lời khai của nhân chứng trước tòa thì Hùng đánh Hải bằng thanh sắt và đâm Hải bằng con dao thái thịt.

Kristin Houle, nữ phát ngôn viên hội Ân Xá Quốc Tế Amnesty International kêu gọi bỏ án tử hình nói vụ Hùng là một trong nhiều vụ trong đó một hiệp định quốc tế không được các nhà cầm quyền địa phương quan tâm.

Được Hoa Kỳ và các quốc gia khác ký kết, Công Ước Vienna về Quan Hệ Lãnh Sự bảo đảm là các bị cáo trong các vụ tử hình được phép giúp đỡ pháp lý từ tòa đại sứ hoặc lãnh sự.

danden
12-12-2003, 10:09 PM
Bomb Lady: Vietnamese American Makes Tools for War on Terror


News Feature, Andrew Lam, Dec 12, 2003
Pacific News Service, Dec 08, 2003

Editor's Note: A former Vietnamese boat person is now a top explosives scientist for the military and the developer of the controversial "thermobaric" bomb.


She's afraid of blood. Otherwise she would have been a doctor. But she almost passed out in high school zoology when forced to dissect, she says, "some small animal." To preserve her perfect GPA, she dropped the course.

She was good in math and chemistry, and got a degree in chemical engineering from the University of Maryland and another degree in computer science just for kicks. After that she asked herself: "What should I be doing with my life?" The answer was unexpected: Nguyet-Anh Duong, now mother of four and a former Vietnamese boat person, became arguably the best bomb maker in the world.

When the Vietnam War ended and communist tanks rolled into Saigon, Duong, then 15, and her family escaped to sea on a crowded boat. Amid the churning waves, they had to jump from their small boat onto a ship that would take them to a refugee camp in the Philippines. Duong replays the moment in her mind -- a misstep meant being crushed between the two vessels. "It's a miracle that I'm here at all," she says.

She's here, and thriving. Duong now supervises one of the world's best teams of explosives scientists, more than half of whom are women, at the U.S. Naval Surface Warfare Center in Indian Head, Md. Thirteen of 15 explosive weapons commonly used by the U.S. military are developed at Indian Head.

The bomb that Duong is most proud of is BLU118/B, termed the "thermobaric" bomb by the Pentagon. It was specifically built to destroy Osama bin Laden's al Qaeda hideouts in the mountains of Tora Bora, Afghanistan. Her team had two months to make it. About a hundred scientists and engineers were involved.

It's a terrifying device. The thermobaric bomb crushes caves with a super-hot blast that can destroy internal organs as far as a quarter-mile away. Its explosion is designed to tunnel through convoluted caves and pulverize anyone hiding as deep as 1,100 feet inside, and then incinerate whatever remains.

Human rights activists have called the bomb "thermo-barbaric." Greenpeace called for its ban, likening it to nuclear weapons without the radiation. One Russian scientist said the bombs cause small earthquakes, a claim U.S. geologists dismissed as ridiculous.

Duong is undeterred by the criticism. "We've gotten more sophisticated compared to the old days of dumb weapons," she says. "Now you can deliver it exactly where you want it to go. Our strong wish is to avoid as much collateral damage as possible."

But all bombs are designed to kill. How does Duoung reconcile her job with the consequences of her creation?

"I'm not on the operation side," she says quickly, not missing a beat. "We don't deal with human fatality. That's another field."

She pauses. "Look, the way I see it is simple. There are a lot of bad guys in the world. The best defense is offense. If you're not strong you're going to die."

Perhaps it's a lesson from her past. Duong grew up in South Vietnam, a country that, near the end of the Vietnam War, was abandoned by the United States, while Soviet fighter jets and Chinese-made weapons continued to flow unimpeded to the communist North. After holding on for two years, the government in Saigon surrendered on April 30, 1975, and over 2 million Vietnamese subsequently fled overseas.

"If you are weak you will lose, it's a simple fact," Duong says.

Duong says she wishes that the United States never had to go to war. "But if war is inevitable," she says, "if we're going to send troops, we want to make sure that a lot of them will come back. And we better equip them with the best weapons."

A strong patriotism informs Duong's work. Making explosives "is something to give back to the country that gave me so much. My family and I, we feel strongly that we were given a second chance coming to the United States."

A recent multilingual poll by the New California Media, a consortium of ethnic and in-language press, found that up to 85 percent of Vietnamese Americans backed the U.S. war in Iraq.

Asked what she would have done had she not gone into the sciences, Duong says, "I always wanted to be a writer. Every now and then, when the seasons change, I look out my office window and have to resist the impulse to grab pen and paper to write some poetry."

But for now, Duong is working on other weapons projects. For security reasons she can't discuss them in detail, but she does mention one, a sort of "dial-a-yield" bomb. "It's the next stage of guided weapons. Say there are terrorists taking over a hospital and they are on the fourth floor, and there are patients of the 15th floor. Ideally, the explosive device would be regulated to explode in a way that would destroy that floor, and not the entire building."

Andrew Lam is a PNS editor and writer. He also writes short stories.
-----------------------------------
Nữ Khoa Học Gia
Mỹ Gốc Việt
Kể về Khám Phá
Bom Áp Nhiệt


Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh

Tránh tổn thất về nhân mạng, góp phần vào

chiến thắng của quân đội Ðồng Minh

tại chiến trường A Phú Hãn



Cửa của hang động bị hủy diệt một cách kinh khiếp. Trái bom chui lọt qua cửa và nổ tung, phóng ra hàng ngàn mảnh thép, phá bung những bờ thành và sàn hầm, biến tất cả thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

Nhưng cô Dương Nguyệt Ánh dường như không hài lòng cho lắm. Hai tháng trước đó, khi binh sĩ Hoa Kỳ mở đầu chiến dịch tảo thanh bọn khủng bố trong các hang động ở vùng núi A Phú Hãn, cô đã cùng với các đồng nghiệp nguyện sẽ chế ra một loại vũ khí mới hầu trợ giúp cho cuộc chiến chống khủng bố. Loại bom mới nầy không giống như những loại đã có, nó không những chỉ phá sập cửa hang động mà còn tạo nên một sức ép và hơi nóng cao độ, luồn vào bên trong, xuyên qua các địa đạo, tiêu diệt tất cả những sự sống trong hang sâu.

Sự thành công của loại bom này rất cấp thiết. Bởi thiếu loại vũ khí này, Hoa Kỳ đã phải bắt đầu chiến dịch truy quét quân khủng bố ở những hang động bằng các toán bộ binh. Sự thành công cũng là một ý nguyện riêng tư của cô Nguyệt Ánh mà ít ai được biết và hiểu rọ Nguyệt Ánh xem công trình sáng tạo nầy là một cách trả ơn nước Mỹ. Thế nhưng khi Nguyệt Ánh rảo bước qua đống đá nát vụn sau lần thí nghiệm đầu, cô không thấy điều gì có thể chứng minh rõ rệt sự thành công của thứ vũ khí mà cô mới vừa sáng chế xong.

Cô Ánh cho biết : "Bình thường tôi là một khoa học gia điềm tĩnh, rất tự tin về kinh nghiệm kỹ thuật, nhưng lúc đó tôi bỗng cảm thấy hồi hộp. Ðất nước chúng ta đang rất cần loại vũ khí nầy". "Một tiếng nổ lớn ở cửa hang động không chứng minh được gì cả. Tôi thấy lo ngại! Tôi cần nhiều dữ kiện hơn nữa".

Hôm đó là một ngày tháng Chạp ở khu vực thí nghiệm tại Nevada, không ai hiểu hết được sức công phá dữ dội của trái bom vừa thử nghiệm xong, bởi vì không thể thấy hết được những kết quả ở bên trong động. Chỉ có một dấu hiệu sơ khởi là gần cửa ra phía sau núi, trái bom đã làm bật tung tấm song sắt chắn lỗ thông hơi như lật một mảnh giấy.

Thật ra, bằng chứng rõ rệt là dữ kiện điện toán được thu thập bằng những máy dò và máy đo đặt dọc suốt đường hầm. Dữ kiện cho thấy sức nổ làm rung chuyển sâu trong lòng núi, nhiệt và sức ép vẫn còn tỏa ra rất lâu sau khi trái bom nổ. Tầm công phá của các loại bom khác thường bị núi non cản trở, nhưng trái bom nầy khi nổ, sức ép và nhiệt đã len lỏi qua cái hang hình móng ngựa, nổ xuyên ra đến ngõ sau mà vẫn đủ sức để xé banh một người ở cách xa 1,100 bộ (feet).

Sau nhiều ngày phân tích, kết quả tìm ra thật mỹ mãn và rõ rệt: Trái bom BLU-118/B quả là một sự thành công khủng khiếp.

Trong khi cuộc chiến ở A Phú Hãn đang hồi quyết liệt, quân đội Hoa Kỳ đang tảo thanh vùng núi phía đông, truy lùng Osama Bin Laden và đồng bọn, thì cô Nguyệt Ánh và một toán khoa học gia cùng các kỹ sư ở Nam Maryland đang chế tạo một loại vũ khí ghê gớm và bí mật, và họ đã chế thành công loại bom mới với sức nổ có thể làm tan xương, nát thịt một người ở cách xa gần một phần tư dặm.

Ðối với Dương Nguyệt Ánh, một người tỵ nạn từ Việt Nam, đặt chân đến Hoa Kỳ vào năm 1975, học khoa học ở trường trung học và đại học công lập tại Maryland, đây là sự hoàn thành một nguyện ước mà cô đã ấp ủ suốt đời.

Khi Nguyệt Ánh định cư ở Maryland 27 năm về trước, cô tự hứa là sẽ tranh đấu để bảo vệ những lý tưởng của quốc gia đã đón nhận cô tỵ nạn. Và bây giờ, mọi chuyện đạt được đúng như dự tính, trái bom BLU-118/B do cô sáng chế ra sẽ chui xuyên vào trong một cửa hầm ở vùng núi non A Phú Hãn để tiêu diệt kẻ thù.

Cô Ánh cho biết : "Không giống những gì mà chúng tôi vẫn làm trước đây, không phải là chỉ chế tạo một chất nổ mới, mà lần này với một mục tiêu rõ rệt, biết trước nó sẽ được xử dụng ở đâu và vào việc gì. Ðây phải nói là niềm hãnh diện nhất trong các thành công của đời tôi. Không những chỉ cho nghề nghiệp mà cho cả cá nhân tôi. Chúng ta đang có chiến tranh. Ðây là một cơ hội cho tôi trả ơn quốc gia đã cưu mang tôi một cách ân cần."

Nếu những sử gia có thể lần dò ra được nguồn gốc của những gì đã thúc đẩy cô Ánh, họ sẽ tìm thấy "mầm mống" của những vũ khí hiện đại cho Ngũ Giác Ðài đang bập bềnh trên một chiếc thuyền nhỏ ngoài khơi Việt Nam vào ngày 30 tháng Tư, 1975, đang hồi hộp, lo sợ làm sao để nhảy sang tàu lớn.

Dương Nguyệt Ánh vừa mới di tản khỏi Sài Gòn vài giờ trước đó - cha mẹ cô là người Bắc di cư năm 54 - họ đã thoát đi vừa lúc thành phố sắp bị chiếm. Khoảng 50 người, gồm thân quyến và họ hàng, được nhét đầy lên hai chiếc trực thăng, một chiếc do người anh ruột của Ánh lái. Sau đó, đoàn người đã được đưa lên một chiếc thuyền nhỏ, vượt ra hải phận để đến một chiếc tàu lớn của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đang chờ đón ngoài khơi.

Những ký ức kinh hoàng vẫn còn ám ảnh Nguyệt Ánh, từ cảnh cô đứng xếp hàng chờ đến phiên nhảy qua tàu lớn, nhìn thấy cậu em họ nhảy hụt xém chút nữa là đôi chân bị kẹp nát giữa hai mạn tàu. Sau này, khi các con của Nguyệt Ánh trêu mẹ thiếu năng khiếu thể thao, Nguyệt Ánh cười và nói: "Phải rồi, tụi bay cứ chê mẹ đi, mà có đứa nào dám nhảy từ một chiếc thuyền con lên boong một chiếc tàu lớn như mẹ đã nhảy đó không!".

"Giờ thì đó chỉ là một câu chuyện vui mà tôi đã kể lại nhiều lần. Tôi cố gắng dạy các con tôi là đừng có ỷ vào những gì mình đang có, sự tự do và nếp sống mà chúng ta đang được hưởng là do những hy sinh lớn lao. Thật là một phép lạ để tôi được hiện hữu ở đây."



Dương Nguyệt Ánh bắt đầu cuộc hành trình nửa vòng trái đất trong sáu tháng lúc vừa tròn 15 tuổi với vốn liếng chừng 50 chữ tiếng Anh. Ðầu tiên cô đến Subic Bay nước Phi Luật Tân, sau đó được chuyển tới trại tỵ nạn Fort Indiantown Gap ở Pensylvania. Cô cùng bố mẹ di cư về Maryland vào cuối năm 1975, do nhờ được một nhà thờ Tin Lành ở Washington, D.C., bảo trợ, tuy gia đình của Ánh không phải đạo Thiên Chúa giáo.

Dương Nguyệt Ánh học rất nhanh và ra trường Trung Học với hạng danh dự, Ánh vào học ở Ðại học Maryland, đậu bằng Kỹ Sư Hóa Học năm 1982, cũng với hạng danh dự. Sau này, Ánh được đào tạo thành khoa học gia. Với ước muốn ở gần gia đình, Ánh nhận một việc làm cho Hải Quân Hoa Kỳ ở Indian Head, Maryland, mới đầu làm việc chế tạo thuốc nạp đạn đại bác, sau đó chuyển sang chế tạo nhiên liệu hoả tiễn.

Là một phụ nữ nhỏ nhắn với nụ cười thật tươi, nhưng Nguyệt Ánh trở nên nghiêm trang khi nói về nước Mỹ, những cơ hội sinh sống, tiến thân, và lịch sử đã làm cho cô cảm kích về quê hương mới của mình. Ánh nói: "Ðó là lý tưởng của tôi, tôi muốn có cơ hội dấn thân vào cuộc tranh đấu bảo vệ tự do, được góp phần gìn giữ quốc gia đã bảo bọc tôi. Làm việc cho Quốc Phòng Hoa Kỳ là một điều hợp ý nguyện. Tôi đã cảm thấy là mình có thể đóng góp được nhiều tại đó".

Ngày nay Dương Nguyệt Ánh được 42 tuổi, là trưởng toán nghiên cứu chất nổ ở trung tâm nghiên cứu và chế tạo vũ khí dùng trên mặt biển của Hải Quân (Naval Surface Warfare Center) ở Indian Head. Nguyệt Ánh là một chuyên gia thượng thặng được thế giới công nhận và là nhân vật chính của gần như tất cả mọi chương trình nghiên cứu chất nổ của Hải Quân Hoa Kỳ. Cô đã giúp chế tạo gần một tá hợp chất có sức công phá cao đã được xử dụng trong đầu đạn của nhiều loại vũ khí cho Hải Quân, Không Quân, Bộ Binh và Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ.

Về tác giả, để minh chứng đây là một nhân vật có thật, chúng tôi xin đăng kèm nơi đây một bức hình chân dung và một số nét chính về tiểu sử của tác giả:

Cô Dương Nguyệt Ánh sanh năm 1960 tại Việt Nam. Cô xuất thân từ một dòng dõi nổi tiếng về văn chương và khoa bảng. Cả hai bên nội ngoại đều có nhiều thế hệ danh sĩ trong triều đình nhà Nguyễn, Việt Nam. Ông nội cô là cụ Dương Lâm, từng được phong tước Thái Tử Thiếu Bảo. Ông bác là cụ Dương Khuê, cũng làm quan lớn trong triều, cả hai cụ đều có tên trong văn học sử Việt Nam. Thân phụ cô là ông Dương Tự Giần, con trai út của cụ Dương Lâm. Ông Giần là Tổng Thư ký Phủ Tổng Ủy Phát Triển Nông Nghiệp, kiêm giáo sư Viện Ðại học Quốc Gia Hành Chánh dưới thời Ðệ Nhất Cộng Hòa.

Sau khi tốt nghiệp bằng kỹ sư hóa học, Dương Nguyệt Ánh vào làm cho trung tâm nghiên cứu và chế tạo vũ khí dùng trên mặt biển của Hải quân Hoa Kỳ (Naval Surface Warfare Center) ở tiểu bang Maryland.

Là một kỹ sư xuất sắc, Nguyệt Ánh đã được khen thưởng đủ 19 lần trong 19 năm làm việc cho Hải Quân. Ngày nay cô là một chuyên gia thượng thặng về chất nổ của Hoa Kỳ, với danh tiếng vào tầm vóc quốc tế. Cô đã cho phổ biến trên ba mươi bài nghiên cứu về các loại chất nổ và đã thuyết trình hơn 40 lần ở các hội nghị quốc gia và quốc tế. Cô có một bằng phát minh và hai bản công bố phát minh (invention disclosure). Nguyệt Ánh cũng từng là đại biểu của Hoa Kỳ ở Liên Minh Phòng Thủ Bắc Ðại Tây Dương (NATO), trong tiểu ban chất nổ, là thành viên của nhiều ủy ban chuyên môn quốc gia và quốc tế.

Hiện Nguyệt Ánh đang giữ chức vụ Giám đốc Khoa học và Kỹ thuật (Director of Science and Technology).

Năm 1999, Nguyệt Ánh được trao tặng giải thưởng Dr. Arthur E. Bisson Prize for Achievement in Naval Technology, để vinh danh những thành quả nghiên cứu và chế tạo chất nổ của cô. Ðây là giải thưởng lớn nhất của Hải Quân Hoa Kỳ dành cho những khoa học gia.

Năm 2002, Nguyệt Ánh được trao tặng huy chương cao quý Civilian Meritorious Medal do thành quả chế tạo bom "Áp Nhiệt".

Nguyệt Ánh hiện sống ở Maryland với chồng là Ðặng Hữu Thọ và bốn con.

(Trích tài liệu VẺ VANG DÂN VIỆT Tuyển tập V sắp phát hành).

danden
12-13-2003, 10:39 AM
1 Khoa Học Gia VN Khám Phá: Gene Chủ Về Mật Độ Xương

PHOTO: Tiến sĩ Nguyễn văn Tuấnhttp://www.vietbao.com/dailypics/tcd_12132003_1.jpg

(Cô Chân Phương)
Trong thời gian vừa qua, tờ báo khoa học của Úc, Endocrine Today, được coi là một trong những tờ báo khoa học có uy tín trên thế giới, trong đề mục viết về những khám phá mới của y khoa trong thế kỷ này đã cho đăng tải một bài nghiên cứu rất quan trọng về "ảnh hưởng di truyền trong mật độ xương" (bone mineral density, BMD), của nhóm nghiên cứu Y khoa Garvan (Garvan Institute of Medical Research) ở Sydney, Úc châu, và Đạïi học Tel Aviv ở Tel Aviv, Do Thái.
Điểm đáng chú ý ở đây là cả hai nhóm nghiên cứu trên đã do một khoa học gia người Úc gốc Việt, Tiến sĩ Nguyễn văn Tuấn, lãnh đạo.
Dưới đây là bản dịch nguyên văn bài báo:
Trong một nghiên cứu mới đây, các nhà khoa học Úc cho thấy các yếu tố di truyền giải thích đến 72% những khác biệt giữa cá nhân về mật độ xương (bone mineral density, BMD).
Phần lớn những khác nhau về xương và BMD là do các "gen" quyết định. Các nhà nghiên cứu thuộc Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan (Garvan Institute of Medical Research) ở Sydney, Úc châu, và Đại học Tel Aviv ở Tel Aviv, Do Thái, cho biết như thế.
Nhóm nghiên cứu Úc-Do Thái mà người lãnh đạo là Tiến sĩ Nguyễn văn Tuấn (Tuan Nguyen), thuộc Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan phát biểu rằng: Có một gen chủ (major gene) có thể quyết định phần lớn những cơ chế di truyền trong xương.
Nguyễn cho biết đây là một công trình nghiên cứu được tiến hành để thử nghiệm một giả thuyết rằng có một gen chủ có ảnh hưởng đến sự phát triển và bảo truyền xương trong con người. Một số nghiên cứu trước đây, kể cả nghiên cứu trước của Nguyễn, cũng cho thấy có sự liên quan giữa gen và xương, nhưng đây là nghiên cứu lớn đầu tiên được tiến hành một cách có hệ thống. Nguyễn cho biết đây là một nghiên cứu quan trọng, bởi vì nó giúp chúng ta hiểu thêm về xương, về nguy cơ gẫy xương, qua đó giới y tế có thể phát triển những phương án đề phòng loãng xương.
Nguyễn và nhóm nghiên cứu của Ông đo mật độ xương sống và xương đùi trên 330 người đàn ông và 413 người đàn bà. Tất cả các tình nguyện viên này tuổi từ 18 đến 90, thuộc 107 gia đình và 5 đại gia đình ở Dbbo, Úc châu. Năm đại gia đình này có đến 194 người. Nguyễn tìm đến những gia đình này, vì trong mỗi gia đình có ít nhất một người có mật độ xương cao hay rất cao. Từ người có mật độ xương cao này, Nguyễn bèn truy tầm tất cả các thành viên trong gia đình, từ con cái, cha mẹ, ông bà nội, ngoại, đến 3 thế hệ khác nhau. Đây là một công trình nghiên cứu rất công phu và khó thực hiện.
Sau khi điều chỉnh các yếu tố như độ tuổi và trọng lượng, Nguyễn cho biết các yếu tố di truyền giải thích đến 72% những khác biệt còn lại về mật độ xương giữa các thành viên.
"Qua phân tích phức tạp, chúng tôi phân biệt có một gen chủ có thể dính dáng vào cơ chế di truyền xương từ thế hệ này sang thế hệ khác, và gen này có thể giải thích khoảng 30 đến 53% sự khác biệt về di truyền trong xương." Nguyễn phát biểu như thế trong một cuộc họp báo ở Sydney, Úc châu.
Nguyễn nói thêm: "Qua nghiên cứu này, chúng tôi cung cấp bằng chứng rõ ràng cho thấy việc truy tìm gen này là một điều rất cần thiết." Nguyễn còn cho biết phát hiện của ông còn cho thấy cơ chế di truyền trong xương sống và xương đùi có thể cũng chỉ do một gen chủ quyết định phần lớn.
Nguyễn nhấn mạnh rằng việc tìm thấy sự ảnh hưởng của gen trong xương không có nghĩa là các yếu tố môi trường không có ảnh hưởng đến xương. Ngược lại các yếu tố môi trường làm việc một cách tương tác với gen để phát triển và duy trì xương. Chẳng hạn như cách sống, dinh dưỡng, vận động, thói quen hút thuốc lá và uống rượu cũng là những yếu tố có ảnh hưởng quan trọng đến xương. Nguyễn cho biết thêm.
Chi tiết thêm về công trình nghiên cứu của Nguyễn có thể tìm thấy ở: Nguyen T, et al\. Genetic determination of bone mineral density: Evidence for a major gene. J Clin Endocrinol Metab. 2003;8:3614-3620.

danden
12-13-2003, 10:52 AM
CSVN vẫn siết chặt Internet dù số người sử dụng gia tăng
HÀ NỘI 12-12 (TH).- Số người sử dụng Internet gia tăng trong năm 2003 tại Việt Nam nhưng sự gia tăng này lại cũng là sự báo động đến cho chế độ Hà Nội vì sự theo dõi, kiểm soát người sử dụng mạng lưới thông tin điện tử trở nên khó khăn hơn khi CSVN lo sợ các tin tức phơi bày mặt trái của chế độ cũng như các hành động đàn áp tự do tôn giáo, nhân quyền trong nước bị mọi người biết một cách rộng rãi.
Với hơn 400,000 người mở đường dây sử dụng Internet và nhờ đó khoảng 2.5 triệu người có thể "lên lưới" thường xuyên, lãnh vực thông tin điện tử tại Việt Nam đã tăng trưởng gần 30% trong năm 2003.
Hồi tháng 07, Bộ Bưu Chính Viễn Thông CSVN loan báo kế hoạch để phát triển thương mại điện tử. Tuần này, Đỗ Trung Tá, Bộ Trưởng BCVT CSVN đi Geneva, Thụy Sĩ, để dự hội nghị về thông tin điện tử do Liên Hiệp Quốc tổ chức.
Tuy nhiên, các quán cà phê Internet chỉ phát triển nơi các đô thị còn đại đa số dân chúng sống ở các vùng quê không biết đến bao giờ mới nhìn thấy màn hình Internet. Theo các con số thống kê do Hiệp Hội Tin Học CSVN đưa ra, chỉ có khoảng 3.2% người Việt Nam dùng Internet trong khi tỉ lệ này ở Thái Lan là 7.7% và ở Mã Lai là 34%.
"Trong thực tế, chỉ có khoảng 3.5% đến 5% các xí nghiệp quốc doanh là dùng Internet. Đã vậy, các sự sử dụng Internet này cũng chỉ giới hạn ở E-mail và "đấu láo" (Chat). Vũ Hoàng Liên, giám đốc công ty quốc doanh Vietnam Datacommunications Co. (VDC) cho hay như vậy. "Đại đa số người dùng Internet ở Việt Nam là giới thanh thiếu niên, còn công chức cán bộ cũng như doanh nhân dùng rất ít. Đó là sự phí phạm lớn."
Một trong những điều người sử dụng Internet tại Việt Nam rất bực tức là tốc độ Internet chậm như rùa bò lại hay "giở chứng" trong khi lệ phí lại rất đắt. Giá bán một dàn computer loại thường ở Việt Nam cũng rất đắt so với khả năng tiền bạc của đa số dân chúng. Đồng thời, sự an toàn cho thanh toán tiền bạc trên mạng không có gì bảo đảm. Những điều vừa nói là những trở ngại chính để có thể phát triển thương mại điện tử ở Việt Nam.
"Sự an toàn của các sự thanh toán tiền bạc qua Internet ngăn chặn sự phát triển thương mại điện tử." Nguyễn Long, Tổng Thư Ký Hội Tin Học nói. Ngôn ngữ cũng là một trở ngại lớn khác. Phần đông người Việt Nam không biết Anh ngữ, một thứ ngôn ngữ phổ thông dùng trên Internet.
Trên cùng tất cả, trở ngại lớn nhất để Internet và kỹ nghệ tin học, điện tử tại Việt Nam có thể phát triển nhanh hơn, đó là nhu cầu kiểm soát thật chặt chẽ mạng lưới thông tin điện tử để loại bỏ những nguồn tin mà chế độ Hà Nội gọi là của các "tổ chức phản động" ở nước ngoài, những kẻ "cơ hội chính trị" ở trong nước. Các trí thức, đảng viên CSVN lão thành dùng Internet phổ biến tin tức quan điểm và các vấn đề của đất nước ra ngoại quốc vì chế độ Hà Nội kiểm soát hoàn toàn hệ thống báo đài để tuyên truyền một chiều phục vụ đảng CSVN. Các giáo hội tôn giáo cũng dùng Internet để truyền tin tức tranh đấu đòi tự do tôn giáo ra ngoại quốc.
Ngay cả những tin tức chống tham nhũng, hối mại quyền thế, hệ thống báo đài của Đảng và nhà nước Hà Nội cũng bị răn đe thường xuyên là "không được thông tin quá liều lượng" vì sợ "mất đoàn kết nội bộ" và "làm lộ bí mật nhà nước." Cách đây mấy tháng, Hà Nội đòi các công ty, tổ chức (quốc doanh hay đảng đoàn) có trang nhà (website) Internet phải đưa trình kiểm duyệt trước khi các nội dung đó được đưa lên lưới. Tháng 06-2002, Phan Văn Khải ra lệnh cho các quán cà phê Internet phải kiểm soát chặt chẽ hơn nữa để ngăn chặn các nhà tranh đấu đòi tự do tôn giáo, nhân quyền ở trong nước sử dụng những nơi này để phổ biến hay nhận "các tin tức hay bài viết có tính cách phản động". Hành động này được đưa ra sau khi Hà Nội bắt Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, BS Phạm Hồng Sơn và sau này bắt những người khác như BS Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Vũ Bình v.v..
Nhiều người đã bị cáo buộc tội "gián điệp" để bị các bản án tù nặng nề dù họ chẳng làm gián điệp cho một nước nào, chẳng bán tài liệu "bí mật quốc phòng" gì cho ai. Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Trần Dũng Tiến, Nguyễn Thị Hoa, Nhuyễn Vũ Việt, Nguyễn Trực Cường đã dùng Internet để thông tin tranh đấu đòi nhân quyền hay tự do tôn giáo trong nước và đã bị án tù. Một số người khác cũng dùng Internet và cũng bị vu cáo là "gián điệp" còn đang nằm tù và chưa có án như Phạm Quế Dương, Trần Khuê, BS Nguyễn Đan Quế, ký giả Nguyễn Vũ Bình.
Mấy tháng trước một số tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế cho phổ biến một tài liệu nội bộ của Bộ Chính Trị CSVN cảnh giác đám đảng viên thuộc cấp là "các thế lực phản động quốc tế tiếp tục thúc đẩy kế hoạch "diễn tiến hòa bình" nhằm lật đổ chế độ ta."
Tài liệu nội bộ này kết tội ngành truyền thông quốc tế "đặc biệt là các đài truyền thanh, truyền hình, internet, các phòng thông tin của các tòa đại sứ và nhiều tổ chức thông tin khuyến khích chống đối CSVN và cổ võ bạo động nhằm vô hiệu hóa lý tưởng XHCN cũng như tấn công các lãnh đạo của đảng CSVN." Một nhà ngoại giao Tây Phương ở Hà Nội nhận định rằng: "Bất cứ cái gì không nằm trong nhu cầu phục vụ và bảo vệ chế độ độc tài đảng trị ở Hà Nội đều bị coi là sự đe dọa."

danden
12-13-2003, 11:05 AM
Minh Phượng phỏng vấn Mary Do, một luật sư trẻ vừa tuyên thệ trước Tối Cao Pháp Viện Liên Bang để chính thức hành nghề trước Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ.
Cơ Đỗ Châu Dao là một luật sư trẻ Việt Nam vừa ra tuyên thệ trước Tối Cao Pháp Viện Liên Bang để được chính thức hành nghề trước Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ. Cơ hiện đang là một cấp chỉ huy trong phân bộ đặc trách Dân Quyền thuộc bộ ngoại giao Mỹ.
Xin cô vui lòng tóm lược tiểu sử.
Tôi tên là Đỗ Châu Dao nhưng người ta thường biết tôi dưới cái tên Mary Đỗ. Tôi sinh năm 1969 tại Saigon; gia đình tôi thoát ra khỏi Việt Nam ít ngày trước khi Saigon thất thủ. Phần lớn quãng đời tôi trải qua tại Little Saigon, miền nam California.
Tại sao cô lại chọn ngành luật, là một ngành tương đối khó kiếm việc làm hơn các ngành kỹ thuật chuyên môn khác?
Tôi chọn ngành luật vì theo tôi luật pháp kết hợp rất nhiều sự kiện trong đời sống hàng ngày. Luật pháp bao gồm các luật lệ và nguyên tắc, cách thức mọi việc tiến triển có liên hệ đến lịch sử, đến ngôn ngữ, văn hóa, triết học, tôn giáo và văn học. Bởi lẽ tôi yêu thích tất cả các lãnh vực đó cho nên tôi nghĩ rằng luật là một ngành mà tôi có thể tìm hiểu về tất cả những lãnh vực đó và áp dụng vào cuộc sống hàng ngày. Đó là một lý do. Một lý do nữa là tôi thực sự muốn giúp quê hương tôi Việt Nam và hy vọng một ngày nào đó tôi có thể đại diện cho chính phủ Mỹ giúp Việt Nam về kinh tế, về mức sống, về sản lượng quốc dân, nhân dân và tương lai Việt Nam.
Cô có thể nói là đã hoàn thành ước nguyện đó phần nào trong khi nắm giữ chức vụ hiện nay hay không?
Thưa không ạ. Chức vụ hiện tôi đang giữ là luật sư phục vụ tại bộ ngoại giao Hoa Kỳ, và phụ trách về luật lao động. Vị trí của tôi lúc này không trực tiếp có lợi cho Việt Nam và tôi không trực tiếp giao dịch với cộng đồng Việt Nam, nhưng tôi đang làm việc cho một cơ quan liên bang mà tôi cho là có nhiều hứa hẹn dành cho tôi những cơ hội một ngày nào đó tham dự vào quan hệ quốc tế và Việt Nam.
Cô có quan hệ mật thiết với cộng đồng người Việt ở Mỹ hay không? Cô có nhận xét ra sao về các vấn đề của tập thể này?
Dạ thưa có. Tôi có quan hệ liên tục với cộng đồng người Việt qua gia đình tôi, cha mẹ tôi và báo Người Việt. Tôi cho rằng một trong các vấn đề mà cộng đồng Việt Nam ở khắp nước Mỹ cũng như ngay tại Việt Nam phải đối phó là cần phải khai triển sức mạnh vận động các cơ quan lập pháp. Ý tôi muốn nói là nếu ta nhìn vào cộng đồng da đen, cộng đồng người gốc Mỹ La tinh hay người Do Thái, ta sẽ nhận thấy là họ có một tiếng nói chính trị. Các đại diện dân cử tại Quốc Hội hay trong chính phủ Hoa Kỳ ở đây biết họ muốn gì, quyền lợi của họ là gì, và họ cần đến lá phiếu của các cộng đồng đó. Đó là bởi vì các tập thể vừa kể, từng tập thể một, có đủ sự đoàn kết về tín ngưỡng, về sức mạnh. Đó là điều mà cộng đồng Việt Nam thiếu. Không riêng gì người Việt mà tôi có thể nói chung là các nhóm dân gốc Á, mà Việt Nam là điển hình, không có đủ sự đoàn kết, có quá nhiều sự cạnh tranh, chống báng, tị hiềm lẫn nhau. Tôi cho rằng thế hệ già và trẻ Việt Nam cần phải nhận thức được các ưu tiên và đoàn kết để đưa ra một tiếng nói vững mạnh gợi sự chú ý của Quốc Hội và chính quyền ở Washington, để các đại diện dân cử có thể nhận ra tầm quan trọng của chúng ta, của các quyền lợi của chúng ta, và đất nước chúng ta.
Cô trực tiếp hay gián tiếp phục vụ cho quyền lợi của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ trong chức vụ hiện nay?
Trực tiếp thì không. Tôi không làm việc trong một lãnh vực luật pháp cho phép tôi can dự trực tiếp vào cộng đồng Việt Nam vì tôi đại diện cho bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Tuy nhiên, một cách gián tiếp, tôi có thể nói là có vì mỗi ngày tôi có mặt ở nơi làm việc, tiếp xúc với mọi người ở mọi nơi, tôi là một người Mỹ gốc Việt. Mọi người biết tôi hãnh diện về nguồn gốc của tôi. Tôi sẽ nói chuyện với họ về cội nguồn của tôi và tôi đã làm như thế nào để đạt được chức vụ hiện nay. Vì thế tôi nghĩ là một cách gián tiếp, từng ngày, trong mọi việc tôi làm, với tất cả những người mà tôi tiếp xúc, họ đều nhận rõ là tôi là người Việt Nam và đến đây trên con đường thực hiện giấc mơ nước Mỹ. Con đường rất khó khăn. Câu chuyện của tôi là câu chuyện của một di dân, và những người đồng sự của tôi đều biết phần nào câu chuyện đó, và những người luật sư cùng làm việc với tôi đều biết tôi phải đấu tranh cực nhọc để thành đạt.
Là người Việt Nam, cô có còn liên hệ gì ở Việt Nam và có theo dõi các diễn biến trong nước?
Tôi còn rất ít thân nhân ở Việt Nam. Nhưng tôi theo dõi rất sát các diễn biến ở Việt Nam và trong các cộng đồng người Việt trên khắp thế giới, và cũng qua cha mẹ tôi và nhật báo Người Việt. Tôi nghĩ rằng, một mặt rất khó cho một người như tôi, đến Mỹ từ lúc mới 5 tuổi, phải sống xa cộng đồng, tập nói tiếng Việt và theo phong tục tập quán Việt, nhưng mặt khác, vì cha mẹ tôi vẫn còn giữ v quan hệ rất bền chặt với đời sống và văn hóa Việt Nam, cùng với những người trong cộng đồng, cho nên tất cả anh chị em và bản thân tôi đều dự phần vào cuộc sống đó.
Mục tiêu tương lai của cô là gì?
Mục tiêu của tôi là duy trì vị trí trong bộ ngoại giao Hoa Kỳ, hành nghề luật sư, và rất muốn chuyển từ lãnh vực luật tuyển dụng, nơi tôi làm việc với các cơ quan và nhân viên của họ về các vấn đề về chính sách của chính phủ liên bang và qua lãnh vực luật quốc tế, nơi tôi có thể đại diện cho bộ ngoại giao Mỹ để giao dịch với Việt Nam và các nước khác. Tôi cho rằng sự hiểu biết của tôi về Việt Nam, về hoàn cảnh của người di dân, về những trở ngại phải khắc phục, về tình hình cộng đồng Việt Nam sẽ là những diểm thuận lợi giúp tôi thực hiện ước vọng đó.
Cuối cùng, cô có điều gì riêng tư muốn nói với thính giả đang theo dõi cuộc phỏng vấn này?
Tôi muốn nói với quý thính giả rằng muốn đoàn kết, chúng ta phải làm gương cho tất cả những người xung quanh, bạn bè và cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ, trên toàn thế giới cũng như ở ngay Việt Nam rằng mục tiêu quan trọng nhất là cộng đồng Việt Nam phải đồng tâm nhất trí về điều mà chúng ta thực tâm mong muốn về quyền lợi kinh tế, thương mại, công ăn việc làm, cuộc sống thường nhật, nghề nghiệp, để ta có thể củng cố sự phát triển trong tương lai của cộng đồng Việt Nam. Vì thế muốn đoàn kết, chúng ta phải xác định chương trình làm việc cá nhân và tìm ra thêm các phương hướng để thực hiện đoàn kết, bớt đối chọi nhau, hướng nhiều hơn vào một mục tiêu chung. Tôi nghĩ rằng đó là điều có thể thực hiện trong cuộc đời của tôi, và kết quả là ta sẽ có được một tiếng nói mạnh hơn tại Quốc Hội, và trong các ngành khác của chính phủ.
Chúc cô đạt được các ước nguyện và cảm ơn cô đã trả lời cuộc phỏng vấn của chương trình Câu Chuyện Phụ Nữ này.

danden
12-13-2003, 11:20 AM
Posted on Thu, Dec. 11, 2003

Người thắng giải Nobel Hòa Bình công kích Hoa Kỳ


Posted on Thu, Dec. 11, 2003

OSLO (AFP) – Luật sư tranh đấu cho nhân quyền, bà Shirin Ebadi, người Iran, vừa được trao giaœi Nobel Hòa Bình 2003 tại Oslo hôm thứ Tư, đã nhân dịp này buộc tội Hoa Kỳ sưœ dụng những vụ tấn công ngày 11 tháng Chín để biện minh cho các hành động vi phạm vào công pháp quốc tế và nhân quyền.
“Trong hai năm qua, một vài nước đã vi phạm vào các nguyên tắc phổ thông trên thế giới và những luật lệ nhân quyền bằng cách sưœ dụng biến cố 11 tháng Chín và sưœ dụng cuộc chiến chống khuœng bố quốc tế để làm lý do che đậy,” bà Ebadi phát biểu trong bài diễn văn nhận giaœi, mà không đề cập đến tên Hoa Kỳ.

“Các luật lệ nhân quyền quốc tế chẳng những chỉ bị vi phạm bơœi những thù nghịch từng được nhìn nhận… mà những nguyên tắc này cũng đang bị vi phạm trong các nền dân chuœ Tây Phương,” bà nói thêm.

Trong bài diễn văn, bà cũng đưa ra lời bình luận về các tù nhân hiện đang bị giam giữ tại một căn cứ Hoa Kỳ ơœ Cuba. Bà nói họ bị giam giữ “mà không được hươœng một quyền nào quy định trong các công ước quốc tế Geneva, trong baœn Tuyên Ngôn Phổ Biến về Nhân Quyền và baœn Thoœa Ước Quốc Tế quy định các Quyền Chính Trị và Dân Sự.”

Bà Ebadi cũng nêu lên sự bất nhất trong việc lựa chọn để áp dụng các quyết định cuœa Liên Hiệp Quốc. “Tại sao một vài quyết định và nghị quyết lại được ràng buộc với Hội Đồng An Ninh L.H.Q., trong khi hội đồng này lại không có sức mạnh để ràng buộc với một số nghị quyết khác?” bà đặt câu hoœi, chỉ ra sự đối xưœ khác biệt với Do Thái và Iraq.

“Tại sao suốt 35 năm qua, vài chục nghị quyết cuœa L.H.Q. liên quan đến việc Do Thái chiếm đất cuœa người Palestine lại không được áp dụng một cách thích đáng,” bà tiếp tục nói.

“Nhưng vậy mà trong 12 năm qua, đất nước và dân tộc Iraq… đã trơœ thành đối tượng để bị công kích, tấn công quân sự, cấm vận kinh tế, và tột cùng là chiếm đóng quân sự,” bà nói.

Trong việc trao giaœi Nobel Hòa Bình năm nay, bà Shirin Ebadi, 56 tuổi, đã được chọn vì những nỗ lực xây dựng dân chuœ cuœa bà, và những công tác để caœi thiện nhân quyền tại Iran, một trong ba quốc gia mà Tổng Thống Bush đã mệnh danh là “Trục Ác Quyœ.”

Một số quan sát viên từng chờ đợi bà Ebadi sẽ tập trung những lời phê bình cuœa bà vào chế độ nước bà, thay vì hướng vào Hoa Kỳ và Tây Phương. Nhưng một số chuyên viên Na Uy nói rằng bà muốn chứng toœ rằng bà không phaœi là một công cụ để phục vụ cho Tây Phương, như lời buộc tội cuœa một số nhân vật Iran cực đoan.

Trong buổi lễ cưœ hành đêm thứ Ba, bà cũng đã có ngụ ý phê bình Hoa Kỳ với lời caœnh cáo rằng những nỗ lực nhằm giới thiệu chế độ dân chuœ qua các phương tiện quân sự đều “vô nghĩa lý.”

Bà Ebadi nói bà phaœn đối việc viện đến sức mạnh quân sự để áp đặt chế độ dân chuœ, khi traœ lời một câu hoœi rằng cộng đồng quốc tế nên áp lực Iran như thế nào để Iran cơœi mơœ tự do dân chuœ và nhân quyền.

“Không nên sưœ dụng dân chuœ để tấn công các quốc gia khác, để phát động những cuộc tấn công quân sự chống lại các nước khác,” bà Ebadi nói, ám chỉ rằng bà không muốn chứng kiến một cuộc chiến do Hoa Kỳ dẫn đầu tại Iraq sẽ lặp lại ơœ Iran.

“Bất cứ một loại tấn công quân sự nào cũng đều vô nghĩa lý và không có giá trị,” bà nói. “Thực hiện dân chuœ là một bổn phận cuœa dân tộc và bổn phận yêu nước cuœa chính chúng tôi,” bà nói.

Khi phát biểu trong cuộc họp báo tại Viện Nobel ơœ Oslo, hôm thứ Ba, mặc dù người thắng giaœi Nobel Hòa Bình 2003 cũng không cụ thể đề cập đến Hoa Kỳ, nhưng nói chung Hoa Thịnh Đốn vẫn được xem là địch thuœ lớn nhất cuœa Iran.

Tổng Thống Hoa Kỳ George W. Bush đã buộc tội Tehran về việc saœn xuất các loại vũ khí giết người hàng loạt, về việc yểm trợ khuœng bố quốc tế và can thiệp vào tiến trình hòa bình Do Thái-Palestine.

Bà Ebadi là phụ nữ Hồi Giáo đầu tiên từ trước tới nay được nhận giaœi thươœng có uy tín này, bà đã được UŒy Ban Nobel bầy toœ sự kính trọng và ca ngợi về những nỗ lực xây dựng dân chuœ cuœa bà và những công tác cuœa bà để caœi thiện các quyền làm người ơœ Iran.

Phaœn đối tất caœ những vụ xung đột vũ trang, và thay vì các hành động quân sự, bà Ebadi lên tiếng kêu gọi công luận quốc tế và Liên Hiệp Quốc làm áp lực để Iran caœi tổ.

Trong hôm thứ Ba, mặc một bộ quần áo vét mầu hồng, không đeo hijab - là loại khăn choàng đầu mà tất caœ các phụ nữ Iran đều bị luật pháp buộc phaœi sưœ dụng caœ ơœ trong lẫn ngoài nước - bà đã lặp lại những lời tuyên bố về sự tương hợp giữa Hồi Giáo và nhân quyền.

“Nếu một người vô tội bị giết trong lúc nhân danh Hồi Giáo, thì đó là việc sai lầm,” bà traœ lời khi được hoœi bà nghĩ gì về một chế độ uœng hộ cho tục lệ ném đá đến chết.

Gần đây baœn thân bà Shirin Ebadi, một nhà hoạt động cho nhân quyền, cũng đã trơœ thành đối tượng cho những người Iran cực đoan đe dọa khi người ta đều biết là bà không đeo khăn trùm đầu để lãnh giaœi thươœng trong ngày thứ Tư.

“Nếu hòa bình mà tôi tìm kiếm và hòa bình mà bạn tìm kiếm lại mâu thuẫn nhau, thì hoàn toàn không có hòa bình,” bà nói, kêu gọi các quốc gia và các dân tộc nên biểu lộ kính trọng đối với những khác biệt cuœa nhau.

Những tiếng la ó cuœa vài chục người biểu tình dưới trời gió lạnh buốt giá bên kia đường, trước mặt Viện Nobel trong hôm thứ Ba, đã là một sự nhắc nhơœ rằng không phaœi tất caœ mọi người đều đồng ý với lập trường hòa giaœi cuœa bà Ebadi đối với Hồi Giáo.


Kimia Pazoki, 37 tuổi, một thành viên cuœa Hội Đồng Người Iran Tỵ Nạn và là một nữ giáo sư trung học ơœ Thụy Điển, đã diễn hành trước mặt Viện Nobel trước khi bà Ebadi họp báo. Mặc một bộ áo choàng cuœa phụ nữ Hồi Giáo chùm kín đầu, quàng sợi giây xích khắp thân mình, bà Pazoki đã chỉ vào sợi giây xích mà nói rằng “Đối với các phụ nữ Hồi Giáo, đây là thực tế.”

Việc trao giaœi Nobel Hòa Bình cho bà Shirin Ebadi là một lỗi lầm, bà Pazoki quaœ quyết nói.

“Bà ta mềm moœng quá. Bà ta thân thiện với chế độ… Chúng tôi tin người ta không thể là một phụ nữ Hồi Giáo mà lại được tự do.”

Cũng trong lúc đó, một cuộc biểu tình khác diễn ra trước tòa nhà quốc hội Na Uy với khoaœng 200 thành viên cuœa Hội Đồng Toàn Quốc Iran Kháng Chiến để biểu dương uœng hộ cho nhà hoạt động nhân quyền.

Cầm các tấm aœnh cuœa những người Iran hoạt động nhân quyền đã từng bị chế độ hoặc giết hại, hoặc che chơœ những vụ giết chóc ấy, những người biểu tình khuyến khích bà Shirin Ebadi hãy tăng cường việc phê phán Tổng Thống Mohammad Khatami, cũng như giới tu sĩ Hồi Giáo tại Iran.

“Chúng tôi muốn khuyến khích bà Ebadi tăng cường việc phê phán chế độ, bơœi vì bà được miễn nhiễm, không bị xâm phạm,” ông Firousz Mahvi, thành viên ngoại vụ cuœa Hội Đồng Toàn Quốc Iran Kháng Chiến, phát biểu.

Nhưng những người biểu tình dường như bị thất vọng. Bà Ebadi - nhân vật hoạt động trầm lặng để caœi thiện các quyền cuœa phụ nữ, treœ em và những người đối lập tại Cộng Hòa Hồi Giáo Iran - trong hôm thứ Ba tuyên bố rằng bà có ý định tiếp tục hoạt động bên lề và bên ngoài phạm vi chính trị.

Là phụ nữ thứ 11 thắng giaœi Nobel Hòa Bình, bà Ebadi được chuœ tịch UŒy Ban Nobel Ole Mjoes trao giaœi trong buổi lễ chính thức tại tòa thị saœnh Oslo hôm thứ Tư.

Giaœi thươœng gồm một văn bằng, một huy chương vàng và một ngân phiếu 10 triệu đồng kronor Thụy Điển (khoaœng 1.4 triệu mỹ kim.)

KonKet
12-13-2003, 02:49 PM
Về tác giả, để minh chứng đây là một nhân vật có thật, chúng tôi xin đăng kèm nơi đây một bức hình chân dung và một số nét chính về tiểu sử của tác giả:

Cô Dương Nguyệt Ánh sanh năm 1960 tại Việt Nam. Cô xuất thân từ một dòng dõi nổi tiếng về văn chương và khoa bảng. Cả hai bên nội ngoại đều có nhiều thế hệ danh sĩ trong triều đình nhà Nguyễn, Việt Nam. Ông nội cô là cụ Dương Lâm, từng được phong tước Thái Tử Thiếu Bảọ Ông bác là cụ Dương Khuê, cũng làm quan lớn trong triều, cả hai cụ đều có tên trong văn học sử Việt Nam. Thân phụ cô là ông Dương Tự Giần, con trai út của cụ Dương Lâm. Ông Giần là Tổng Thư ký Phủ Tổng Ủy Phát Triển Nông Nghiệp, kiêm giáo sư Viện Ðại học Quốc Gia Hành Chánh dưới thời Ðệ Nhất Cộng Hòạ
Theo tin của website khác ( http://www.giamy.com/vinhdanh/vinhdanh/duongnguyetanh.htm)

"Bà Dương Nguyệt Ánh, 42 tuổi, ..... theo ông Chấn Võ, là nhân viên kỳ cựu của báo New York Time từ thập niên 70 đến nay, thì bà Ánh là cháu nội của cụ nghè Dương Khuê, và bà cùng vai vế với cố nhạc sĩ Dương Thiệu Tước, một nhạc sĩ nổi tiếng từ những năm 50-60."

=============
Ghi nhận:

1. Cụ Dương Khuê là người được cụ Nguyễn Khuyến nhắc đến trong bài thơ Khóc Bạn (??).

2. Interesting Fact: Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước sinh ngày 15-05-1915, mất ngày 01-08-1995. Căn cứ vào dữ liệu ở trên thì bà Dương Nguyệt Ánh là anh em chú bác với nhạc sĩ Dương Thiệu Tước tác giả của những bài hát: “Vầng trăng sáng”, “Thuyền mơ”, “Bến xuân xanh”, “Dưới nắng hồng”, “Tiếng xưa”, “Đêm tàn Bến Ngự”, “Ơn nghĩa sinh thành”, “Ngọc Lan”, “Ước hẹn chiều thu”, “Cánh bằng lướt gió

danden
12-13-2003, 07:46 PM
Microsoft Ending Support for Windows 98
Sat Dec 13, 6:49 AM ET Add Technology -


REDMOND, Wash. - Microsoft Corp. will stop offering support services next month for computer users whose machines are still running Windows 98 (news - web sites), though the company said it might still release security patches if threats appear serious enough.


About 20 percent of all Windows-based computers still run Windows 95 or 98, according to International Data Corp., a technology market research firm. Support for Windows 95 stopped Dec. 31, 2001.


People whose machines run Windows 98 will not be able to call Microsoft for help after Jan. 16. Online assistance will still be available.


Analysts said the support phase-out should not cause major problems, in part because businesses — the largest segment of the PC market — generally upgrade their computers every three to five years.


"I don't think anybody's freaking out about it," said Jupiter Research analyst Joe Wilcox. "One, the operating systems are very old and I don't believe a large number of businesses are using (them) in critical areas. Two ... there's an ample warning that these products are end-of-life."


Wilcox argued that consumers have better reasons to upgrade than the approaching end of support.


"Those older operating systems, as long as they're kicking around, they're potential security problems for every company that uses them," Wilcox said. "They weren't built with encryption of data in mind. A lot of information is transmitted, passwords and things, as clear text. If you're looking for a good way to allow a virus on a network or allow it to be hacked, keep running these older operating systems."

TNC
12-14-2003, 08:56 AM
danden.

ban lay^' cai? nay` o? dau va^.y :-) . doc bao coi chung` luom ngay ba'o la' cai? thi` uong? cong^ ddoc day^'.

danden
12-14-2003, 10:02 AM
Đôi Lời hời hợt – Thưa Chung

người Việt Nam ta từ ngàn xưa đã để lại một nền văn hoá đáng trân trọng trong đó giao tiếp là một khía cạnh quan trọng của văn hoá. Chẳng phải ngẫu nhiên mà các cụ đã dạy rằng: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau". Ấy thế mà, hậu sinh vẫn "khả uý" lắm kia, vẫn bị va vấp phải những thói đời thô tục, thích khoe mẽ mình bằng cách chê bai, phản bác người khác. "Hữu xạ tự nhiên hương", đâu cứ như con ve sầu đứng đầu đường khoe áo thì mọi người mới biết? Những trường hợp tự đốt cháy mình mà được trở thành điển hình văn học thường là những nhân vật đặc biệt, thường là những thân phận bị cuộc sống bỏ rơi đến mức họ phải tự làm cái gì đó để được chú ý thậm chí để bị mắng chửi nhưng dù sao với họ đó cũng là được giao tiếp với thế giới bên ngoài để họ hiểu rằng họ vẫn đang tồn tại cùng đồng loại. Ví dụ như nhân vật một ông lão trong "Gai của hoa hồng" (Cà phê thứ bảy, tập san hoa học trò). Hay nhân vật không xa trong văn học Việt Nam, chính là chuyện về anh Chí Phèo làng Vũ Đại...Nhưng đó là những nhân vật đặc biệt điển hình trong văn học, còn chúng ta, là những nhân vật thật trong cuộc sống cũng rất thật, muôn hình muôn vẻ. Mà cái vẻ bề ngoài về hình thể thì theo tôi gán luôn cho tạo hoá. Tạo hoá sinh ra sao thì nhận vậy, vì quy luật của thiên nhiên có lẽ luôn khít khao và vạn vật có mặt trên đời luôn có lý do trường tồn của nó, phù hợp với bối cảnh lịch sử cũng như phù hợp với hoàn cảnh địa lý. Đó là một chuỗi mắt xích liên quan đến nhau, không thể lãng quên một mắt xích nào đặc biệt trong cỗ máy "tinh vi" là con người. Nên tại sao người ở Châu Phi thì tóc xoăn, môi dày, da đen, răng trắng... Tại sao người Châu Á, da thì vàng như trái chanh ung ủng, mắt đen, tóc đen...Có một thời người da đen chẳng khổ sở vì màu da của mình đó sao? Vậy tại sao họ lại khổ sở như vậy? Chỉ tại sự khinh miệt vô lý từ chính đồng loại của họ, mà điển hình những tội ác gây ra của người da trắng. Mà thật ra, với chúng ta, những người Việt Nam, đôi khi cũng chẳng thấy người da đen đẹp, thậm chí thi thoảng cũng gặp phải những người da trắng không giống như siêu sao điện ảnh, nhưng cái văn minh của người Việt chúng ta là không chê bai người khác mặc dù không khen họ. Ấy vậy thì hà cớ gì trong cộng đồng người Việt lại làm cho nhau đau khổ vì những câu nói không đẹp về hình thể của nhau. Tôi được biết đó chỉ là những câu nói vô tình nhưng vô nghĩa vô tâm quá mức. Ai mà có thể trả lời họ vì sao tay mình to, vì sao chân mình dài, vì sao lại gầy, vì sao lại béo...Hàng ngàn câu hỏi vì sao không thể trả lời, không thể thổ lộ với những kẻ vô tâm đưa ra những câu hỏi kiểu hết chuyện để nói. Chẳng nhẽ đó lại là câu chào hỏi thông thường của họ chăng? Thế mà được coi là văn hoá giao tiếp ư? Từ thuở nhỏ, tôi đã chứng kiến rất nhiều cảnh người khác phải khổ sở vì hình thể của mình đến nỗi méo mó cả tâm hồn vốn khát khao cuộc sống. Tôi thì tôi phục người có "cái đầu" chứ không biết thế nào là đẹp trai và xinh gái cả. Có kẻ đẹp trai thì sát gái, có người xinh gái lại vô hồn, vì tâm hồn trống rỗng, chỉ biết tiền, tiền, tiền... Vậy mà họ lại vô tâm chọc khuấy nỗi đau tâm hồn người khác. Là bạn thân thì khác nhưng nếu là người thân sơ sơ thì những câu nói đại loại như vậy, tôi nghĩ rằng sẽ gây hiềm khích không đáng có. Đôi khi đi trên đường hay trong một tập thể, ta cũng hay nảy sinh câu hỏi "Sao lại có người xấu thế?", hay "Chị ta làm gì mà gầy thế?" , hay đại loại "chị ấy mắt lồi, chị ấy lưng hơi gù..."vân vân và vân vân bởi vì cái đầu sinh ra để cảm nhận và suốt ngày hoạt động. Nhưng từ cái đầu tới cái mồm và phát ra âm điệu còn cả một quãng đường nên và không nên. Một lần nữa tôi phải nhắc lại "Không phải ngẫu nhiên tạo hoá ban cho hình thể mỗi con người, đó là dấu hiệu riêng để nhận biết ra nhau". Thế mới có chuyện hai vợ chồng khi xuống suối vàng, chỉ bằng những dấu hiệu hình thể mà tìm thấy nhau sau những tháng ngày sinh ly tử biệt. Rồi thì chuyện tại sao các cô gái Tây Nguyên khi "tắm tiên" gặp phải người lạ chỉ lấy tay ôm mặt dù xinh hay không xinh, vì theo tư duy giản đơn mà sâu sắc của họ, có lẽ khuôn mặt là ít giống ai hơn cả, mọi cảm xúc đều bộc lộ trên nét mặt, và tạo hoá ơi, Người chỉ cần vung bút vẽ cho con một chấm nhỏ trên má thôi thì con sẽ khác hẳn những người con gái khác. Vui cũng thể hiện trên mặt, buồn cũng thể hiện trên mặt, khen nhau cũng tự cái miệng, chê nhau cũng tự cái mồm. Phức tạp và rắc rối là con người, vinh quang và cao cả cũng là con người, rồi từ con người mới có từ văn hoá, nên hà cớ gì ta để nét văn hoá ngàn đời của dân tộc bị phôi pha?

danden
12-14-2003, 12:02 PM
Quân Tử và Tiểu nhân

Trần Việt Đại HưngViết Ðại Hưng
Nền văn hóa Khổng giáo đã có một ảnh hưởng lớn lao đến lề lối sinh hoạt của những quốc gia Á đông trong suốt mấy ngàn năm. Khổng tử không còn nằm trong giới hạn đất nước Trung Hoa mà đã coi như vị thầy có ảnh hưởng rất nhiều đến xã hội bên ngoài Trung Hoa. Ảnh hưởng Khổng giáo được coi là khá sâu đậm ở Á châu, đặc biệt ở Việt Nam vì Việt Nam bị Trung Hoa đô hộ hơn một ngàn năm. Khổng tử tuy không phải là một giáo chủ nhưng được xưng tụng là vị thầy của muôn đời (vạn thế sư biểu) bởi những điều hay lẽ phải ngài dạy cho con người đối xử với nhau cũng như những bổn phận của công dân đối với quê hương, đất nước. Một trong những đặc trưng tiêu biểu của văn hóa Khổng giáo là những tiêu chuẩn đề ra để đánh giá loại người nào là Quân tử và loại người nào bị coi là tiểu nhân. Ðại khái tất cả những đức tính tốt đẹp, cao thượng, đáng quý trọng đều thuộc về quân tử; ngược lại tất cả những gì nhỏ mọn, tầm thường, thấp hèn đều thuộc về tiểu nhân.
Nhân loại kể từ ngày có mặt trên mặt đất đã trải qua từ thời kỳ đồ đá, đồ đồng và riêng tại Việt Nam hiện giờ đang ở trong thời kỳ "đồ đểu". Mọi sự gian trá, lật lọng được nhà nước coi như một quốc sách để trị dân và người dân Việt Nam sống trong chế độ Cộng sản hầu như không còn sống với con người thật của mình mà phải dối trá, mánh mum để tồn tại. Nguyễn chí Thiện có mấy câu thơ cực hay để diễn tả lối sống dối trá cùng cực trong chế độ Cộng sản, "Nếu phải sống lại thời đồ đá. Cũng còn hơn gấp vạn gấp ngàn. Cái thiên đường đói khổ miên man. Toàn giết chóc,tù lao, dối trá." (1) Học giả Nguyễn hiến Lê sau vài năm sống trong chế độ Cộng sản cũng đã lên tiếng phiền trách về sự tha hóa của con người Việt Nam như sau, "Trong một xã hội như vậy, con người dễ mất hết nhân phẩm, hóa ra đê tiện, tham lam, bất lương, nói láo, không còn tình người già cả (Hồi ký tập 3 trang 104) và "Sống dưới chế độ Cộng sản, con người hóa ra có hai mặt như Sakharov đã nói: chỉ giữa người thân mới để lộ mặt thật, còn thì phải đeo mặt nạ; luôn luôn phải đề phòng bạn bè, láng giềng, có khi cả người trong nhà nữa. (Hồi ký tập 3 trang 106)," Ông Hồ chí Minh có lần nói "Muốn xây dựng xã hội chủ nghĩa thì phải có con người xã hội chủ nghĩa" Con người vẫn là quan trọng hơn cả. Có chế độ tốt, chính sách tốt mà không có con người tốt thì hỏng hết. Ai cũng phải nhận rằng tinh thần, tư cách đại đa số cán bộ càng ngày càng sa sút, hủ hóa mà xã hội chủ nghĩa mỗi ngày một lùi xa. Ông Hồ đã thấy trước cái mòi suy vi đó khi ông thốt ra lời trên chăng (Hồi ký tập 3 trang 107, 108).
Nhà lý luận Hà sĩ Phu đã phải lên tiếng báo động là đất nước Việt Nam đang trải qua thời kỳ "tổng khủng hoảng nhân cách" một cách trầm trọng, đã tạo ra những cách sống lừa dối, giả dối, nịnh hót, ích kỷ cá nhân, thờ ơ với đời, với xã hội. Chuyện nghèo đói của một quốc gia có thể khắc phục trong một thời gian bằng những kế hoạch kinh tế thực dụng, nhưng cuộc khủng hoảng nhân cách là một loại khủng hoảng tệ hại mà muốn khắc phục được nó không thể chỉ bằng những chỉ thị, những nghị quyết hay những lời rao giảng đạo đức mà đây là một chuyện làm văn hóa dài lâu có thể kéo dài vài thế hệ. Cốt lõi của nền văn hóa Khổng giáo đặt trên sự phân biệt giữa quân tử và tiểu nhân nên chuyện đào sâu ý nghĩa của hai loại người này sẽ tạo ra sự căn bản cho chuyện đào tạo một lớp người dân quân tử có lòng tự trọng, có liêm sỉ, khí khái và đồng thời phê phán loại trừ đám tiểu nhân sâu dân, mọt nước để làm cho cuộc sống tươi đẹp hơn, xã hội được yên ổn thái bình thịnh trị hơn. Có nhìn đến sự tệ hại, ghê tởm của "con người mới xã hội chủ nghĩa" hôm nay ở Việt Nam thì mới thấy chuyện đào sâu tìm hiểu quan niệm và cách ứng xử của người quân tử và tiểu nhân của Khổng giáo không phải là chuyện làm lỗi thời, vô bổ cho thời đại ngày nay.
Chữ Quân tử lúc đầu trỏ hạng quí tộc, cầm quyền, trị dân. Tiểu nhân là dân thường. Khổng tử cho rằng người cầm quyền phải có đức, do đó mà quân tử còn có nghĩa là người có đức dù cầm quyền hay không. Chữ tiểu nhân cũng vậy, có hai nghĩa: dân thường, hoặc người cầm quyền nhưng thiếu đức. Người quân tử chăm chú vào việc gốc, gốc mà vững thì đạo đức sinh ra. Hiếu, để là cái gốc của đức Nhân. Ở trong nhà, người quân tử thì hiều thảo với cha mẹ, ra ngoài thì kính nhường bậc bề trên, thận trọng lời nói mà thành thực, yêu khắp mọi người và gần gũi người nhân đức, làm được như vậy rồi mà còn dư sức thì sẽ học văn. Ngoài ra người quân tử chuyên chú vào sự trung tín, không kết bạn với những người không trung tín. Người quân tử làm chính trị thì dùng đức để cảm hóa dân như sao Bắc đẩu ở một nơi mà các ngôi sao khác hướng về, có nghĩa là thiên hạ theo về cả.
Chịu ảnh hưởng luân lý Khổng Mạnh nên người Việt Nam cũng bày tỏ cách hành xử đúng đắn của trai và gái theo khuynh hướng quân tử như sau:
Trai thì trung hiếu làm đầu
Gái thì tiết hạnh là câu trau mình
(Lục vân Tiên)
Trung hiếu tiết hạnh đó cũng là cách ứng xử của người quân tử ở Việt Nam và quan niệm này cũng không xa cách lắm với quan niệm quân tử do Khổng tử đề ra. Cách trị dân của người quân tử là tránh dùng chính lệnh để dắt dẫn dân, dùng hình phạt để bắt dân vào khuôn phép, dân tránh khỏi tội nhưng không biết hổ thẹn. Dùng đạo đức để giáo hóa và dắt dẫn dân, dùng lễ giáo để đặt dân vào khuôn phép, dân biết hổ thẹn mà lại theo đường chính. Ðiều này cho thấy khó có thể cai trị một xã hội bằng những luật lệ, nghị định cứng ngắc vì khi người dân không biết xấu hổ, họ sẽ dùng trăm phương ngàn kế để luồn lách và tránh né luật pháp do nhà nước đề ra.
Cách đây vài năm, khi qua thăm Việt Nam, Thủ tướng Singapore là Lý quang Diệu đã nhận xét là nạn tham nhũng ở Việt Nam đã vượt qua phạm trù đạo đức. Có nghĩa là ở Việt Nam bây giờ người tham nhũng không còn biết mắc cỡ, không cảm thấy áy náy lương tâm khi làm những chuyện sai trái, móc ngoặt. Có đề ra những hình phạt nghiêm khắc để trừng trị bọn tham nhũng thì chỉ có tác dụng nhỏ đối với bọn tham nhũng sợ tù tội, chết chóc nhưng lại không có hiệu quả đối với những kẻ tham nhũng không còn biết mắc cỡ, thẹn thùng khi đục khoét tài sản của nhà nước, của nhân dân. Cái lối sống xã hội chủ nghĩa đặt nặng vấn đề vật chất lên trên vấn đề tinh thần đã dần dần đào tạo ra một tầng lớp cán bộ tham nhũng mà không còn biết ngượng ngùng e thẹn. Phần hồn, phần liêm sỉ của con người dần dà bị chủ nghĩa Cộng sản tiêu hủy đi nên họ không còn biết e thẹn, ngượng ngùng khi làm việc xấu như tham nhũng. Hồ chí Minh nói, "Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội phải có con người xã hội chủ nghĩa." Tiếc rằng con người xã hội chủ nghĩa là một con người không còn biết liêm sỉ, không còn biết mắc cỡ khi ăn cắp của công, tham nhũng nên chủ nghĩa xã hội sẽ không bao giờ xây dựng được.
Truyện Tam quốc chí đã cho thấy Lưu Bị, Khổng Minh coi như đại diện cho lớp người quân tử, làm việc gì cũng căn cứ trên căn bản đạo đức, chữ tín và điều nhân nghĩa. Lưu Bị đã nhiều lần từ chối những chuyện làm có lợi cho mục đích khôi phục lại cơ nghiệp nhà Hán nhưng lại bất nghĩa, vô đạo đức. Lưu Bị có thể coi là một mẫu người quân tử trong khi hạng tiểu nhân có thể đưa ra một nhân vật điển hình là tên gian hùng Tào Tháo. Hành động gì Tào Tháo cũng đặt vấn đề quyền lợi ích kỷ cá nhân lên trên hết và bỏ qua những gì có liên quan đến danh dự, đạo đức, nhân nghĩa. Gian hùng ngày xưa là Tào Tháo, gian hùng ngày nay có thể nói đến cáo già Hồ chí Minh. Hồ chí Minh đã đổi cái quan niệm trung hiếu của người quân tử thời xưa thành cái quan niệm trung hiếu của người cán bộ Cộng sản là "Trung với Ðảng, hiếu với dân" Cứ nhìn những cán bộ Cộng sản trong chiến dịch cải cách ruộng đất mang những cụ già ra đấu tố, lăng nhục, hành hạ thì cũng đủ thấy cái "hiếu" của cán bộ Cộng sản của Hồ chí Minh đối với dân như thế nào! Những nguyên tắc ứng xử của người quân tử trong Nho giáo như "Lễ, nghĩa, liêm, sỉ", giữ mình thì khiêm cung, thờ vua thì kính cẩn, nuôi dân thì có ân huệ, sai dân thì hợp tình, hợp lý. Hồ chí Minh cũng rút tỉa từ tinh thần đó và dạy dỗ cán bộ của ông là "cần, kiệm liêm chính, chí công vô tư". Tiếc rằng cái cơ cấu nhà nước Cộng sản đã không là môi trường để người cán bộ Cộng sản thực hành đức tính cần, kiệm liêm chính mà trái lại là môi trường béo bở để cán bộ đục khoét tài sản của nhà nước, của nhân dân. Người cán bộ Cộng sản hôm nay đã không được dạy dỗ tinh thần liêm sỉ, tự trọng của người quân tử trong Nho giáo nên dính líu vào tham nhũng mà không hề áy náy lương tâm. Giờ đây tham nhũng đã trở thành quốc nạn và có nguy cơ giật sập chế độ và vì không có cơ cấu giám sát hữu hiệu nhằm chế tài tham nhũng nên tham nhũng giờ đây được coi như căn bệnh bất trị, ngày đêm tàn phá cơ cấu nhà nước Cộng sản cho đến mục nát và vấn đề sụp đổ cơ cấu này chỉ là vấn đề thời gian.
Một đặc điểm nữa của người quân tử là hòa hợp mà không a dua, kẻ tiểu nhân a dua mà không hòa hợp. Người quân tử giao tiếp với người thì giữ niềm hòa lạc nhưng chẳng đồng tình trong việc quấy, kẻ tiểu nhân giao tiếp với người thì đồng tình trong việc quấy nhưng chẳng giữ niềm hòa lạc. (Quân tử hòa nhi bất đồng. Tiểu nhân đồng nhi bất hòa). Chủ trương của người quân tử, chẳng hạn về vấn đề chính trị hay tôn giáo, cho dù có khác với người thì cũng không đả kích người, vẫn tìm cách hợp tác với người (vì hai bên cùng đeo đuổi một mục đích cả) mà không thay đổi chủ trương của mình (bất đồng); kẻ tiểu nhân thì đồng lõa "cắt máu, ăn thề" trong chuyện làm việc ác, nhưng sự bất mãn, chống đối vẫn ngấm ngầm tiềm tàng trong đó, và sẽ cấu xé đấu đá nhau khi kết qủa "ăn không đồng, chia không đều". Tiểu nhân có hùn hạp, cộng tác với nhau thì chung qui cũng là để tranh giành vật chất, quân tử thường hợp tác với nhau cho những mục tiêu hướng thượng, an nước lợi dân. Quân tử thường hướng lên cao (đạo đức) mà mong đạt tới, kẻ tiểu nhân hướng xuống thấp (tài lợi) mà mong đạt được (Quân tử thượng đạt, tiểu nhân hạ đạt). Hơn nữa, người quân tử thư thái mà không kiêu căng, kẻ tiểu nhân kiêu căng mà không thư thái.
Nguyễn công Trứ ngày xưa cũng có những câu thơ trong bài "Hàn nho phong vị phú" nói về người quân tử khá hay, "Ngày ba bữa, vỗ bụng rau bình bịch, người quân tử ăn chẳng cầu no. Ðêm năm canh, an giấc ngáy kho kho, đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ". Nói chung, người quân tử thường ăn không cầu no, ở chẳng cần sửa sang nhà đẹp, làm việc gì cũng chăm chỉ, nói lời gì cũng cẩn thận, thường tìm đến người có đạo đức để học hỏi mà sửa mình; có như vậy mới có thể gọi là người học giả vậy.) (Quân tử thực vô cầu bão, cư vô cầu an, mẫn ư sự nhi thận ư ngôn, tựu hữu đạo nhi chính yên, khả vị học giả dã- (Luận Ngữ).
Người quân tử thường quan niệm "tri hành hợp nhất", lời nói phải đi đôi với việc làm và phải tôn trọng lời nói (quân tử nhất ngôn). Chỉ có những kẻ tiểu nhân mới dè bỉu cái thái độ tôn trọng lời nói của người quân tử, "Quân tử nhất ngôn là quân tử dại, quân tử nói đi nói lại là quân tử khôn." Quân tử khôn ở đây chỉ là một dạng tiểu nhân láu cá, lật lọng mà thôi. Người quân tử lấy làm thẹn khi nói nhiều mà làm ít nên thường rụt rè về lời nói mà gắng sức về việc làm (Quân tử sĩ kỳ ngôn nhị quá kỳ hành).
Ðã là người quân tử thì luôn luôn tự răn mình: Khi còn trẻ, khí huyết chưa định (thân thể chưa phát triển đủ), nên răn về sắc dục; tuổi tráng niên, khí huyết cương cường, nên răn về tranh đấu; về già, khí huyết đã suy, nên răn về tính tham). Kẻ tiểu nhân thì không quan tâm đến chuyện rèn luyện cá tính con người, cho dù trẻ hay già thì chỉ hành động theo tài lợi, dù chuyện này bị những người chung quanh chê trách, khinh bỉ.
Nói đến những tính chất tốt đẹp của người quân tử thì không thể không đề cập đến hạng người "ngụy quân tử". Ngụy quân tử ăn nói, làm bộ hành động như quân tử nhưng đó chỉ là những phô trương dối trá bên ngoài thôi, thực chất loại "ngụy quân tử" này mang bản chất ti tiện, xấu xa của tiểu nhân. "Ngụy quân tử" đóng vai quân tử cũng chỉ với mục đích lường gạt, dối trá cho tài lợi của mình. Sự nhân nghĩa thành thật thật sự không bao giờ có mà chỉ là thái độ "giả nhân, giả nghĩa" mà thôi. Cho nên "ngụy quân tử" cũng là một dạng khác của tiểu nhân mà phải tinh ý lắm người ta mới nhìn ra được. Hồ chí Minh là một mẫu "ngụy quân tử" điển hình. Hồ đã giết cả trăm ngàn dân vô tội trong cuộc cải cách ruộng đất và vô số ngụy quân, ngụy quyền trong những nhà tù cải tạo, thế mà Hồ luôn đóng vai là một ông tiên, một nhà lãnh đạo luôn quan tâm lo lắng đến phúc lợi của nhân dân. Chắc ai cũng còn nhớ đến câu nói "thương dân" nổi tiếng của Hồ chí Minh, "Một ngày mà nhân dân chưa đủ cơm ăn áo mặc là Bác ăn không ngon, ngủ không yên." Hồ chí Minh là một diễn viên đại tài, ông khá thành thạo với những màn chảy nước mắt cá sấu khi có nhu cầu diễn vai ướt át, sầu thảm đó. Ông không có lòng thương dân chân thành, lòng thương dân chỉ ở đầu môi chót lưỡi của ông thôi. Ông đã huấn luyện và đào tạo ra một thế hệ cán bộ "ngụy quân tử" giả nhân, giả nghĩa để đạt cho được cứu cánh chính trị của mình.
Ở Việt Nam vào thế kỷ thứ 18 và 19 có xuất hiện một tầng lớp "sĩ phu" có thể coi như tập hợp những người quân tử. Họ tụ tập với nhau và giương cao ngọn cờ ủng hộ vua (phong trào Cần Vương) và chống quân Pháp xâm lược. Những người sĩ phu này nói chung là những người có nền học vấn cao, đôi khi xuất thân từ giới khoa bảng như các cụ Phan bội Châu, Phan chu Trinh nhưng sẵn sàng từ bỏ bổng lộc triều đình để làm một người dân yêu nước đứng lên tranh đấu khi đất nước bị xâm lăng. Họ là những người có khí khái, có tư cách, có lòng yêu nước nồng nàn và sẵn sàng hy sinh khi dấn thân tranh đấu cho nền độc lập nước nhà. Họ tuy không thành công nhưng đã để lại những ấn tượng đẹp trong lòng toàn dân về một mẫu người quân tử thời đại. Phải nhớ rằng hạng quân tử sĩ phu nếu chỉ dũng cảm mà không hợp nghĩa lý thì làm loạn; kẻ tiểu nhân chỉ dũng cảm mà không hợp nghĩa lý thì làm trộm cướp (Quân tử hữu dũng nhi vô nghĩa vi loạn, tiểu nhân hữu dũng nhi vô nghĩa vi đạo). Cho nên người ta coi những sĩ phu quân tử tham gia phong trào Cần vương để cứu nước là những người yêu nước đáng kính; còn có những ta những bọn băng đảng tập họp nhau lại để nổi loạn như giặc Châu Chấu, giặc Cờ Ðen được nhân dân đánh giá như một bọn thổ phỉ, cướp bóc không hơn không kém vì chuyện nổi loạn không nhằm mục đích chống lại quân xâm lược mà chỉ với mục đích lợi nhuận cho bè đảng phe phái mình mà thôi. Rõ ràng là có sự khác biệt như thế. Cộng sản thường phê phán chế độ phong kiến và những cơ cấu phong kiến như triều đình, quan lại nhưng phải nhận thấy rằng chế độ phong kiến Việt Nam trong thế kỷ 18, 19 đã sản sinh ra một thế hệ sĩ phu giàu lòng yêu nước, có tư cách đáng kính mà chế độ Cộng sản không thể nào có được. Có lẽ giới sĩ phu này vẫn hằng tâm niệm "Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dã" (Thấy việc nghĩa mà không làm thì không có dũng). Ðứng trước cảnh nước mất nhà tan, triều đình bị ức chế, người sĩ phu lúc đó cảm thấy có bổn phận đứng lên để cứu nước, cứu dân vì họ không thể chấp nhận mang tiếng hèn nhát. Chế độ Cộng sản chỉ đào tạo ra được những mẫu cán bộ theo chủ nghĩa "duy lợi" và bất cố liêm sỉ, không có được cái tư cách tối thiểu của một con người. Ðám cán bộ hư hỏng, mất tư cách chuyên nghề bóc lột, tham nhũng phản nước hại dân này sẽ là nguyên nhân làm cho chế độ Cộng sản sụp đổ một ngày không xa. Ðám cán bộ thối nát này hành động xằng bậy vì chúng không có được lề lối suy nghĩ của một người sĩ phu, quân tử. Bao nhiêu công lao rèn luyện của tên gian hùng tiểu nhân Hồ chí Minh đã đào tạo ra một lớp cán bộ "mặt người dạ thú" và khi được lùa thả ra thì đám cán bộ này thành một lũ âm binh gây họa cho đời mà chế độ sản sinh ra chúng cũng không còn điều khiển được.
Người quân tử luôn tự nhắc nhở mình, "Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất" (Phú qúy rồi thì không hư hỏng, đồi trụy; có nghèo khó cũng không nao núng, thay đổi; bị đe dọa bằng võ lực cũng không khuất phục). Hơn nữa, người quân tử khi khốn cùng thì cố giữ tư cách của mình, kẻ tiểu nhân khi khốn cùng thì phóng túng làm càn, làm bậy. Người quân tử luôn lấy nghĩa làm gốc, theo lễ mà làm, nói năng khiêm tốn, nhờ thành tín mà nên việc, lúc nào cũng nghiêm trang giữ lập trường mà không tranh với ai, hòa hợp (cọng tác) với mọi người mà không bè đảng. Kẻ tiểu nhân phân nhiều do không được giáo dục nên cứ hành động theo bản năng, theo quyền lợi nên thường thất bại. Nhân bất học, bất tri lý. Chỉ vì không được học nên bọn tiểu nhân thường không hiểu thấu chuyện đời để rồi rốt cuộc hành động sai trái, xằng bậy.
Trong bài viết "Tầm văn hóa thấp của trào lưu Cộng sản" nhà lý luận thiên tài Hà sĩ Phu đã phân tích rất chi li, thấu đáo về vị trí của người quân tử trong xã hội Cộng sản. Tại sao Cộng sản lại sổ toẹt khái niệm người quân tử và tại sao thành phần được gọi là quân tử lại quá sức hiếm hoi như trăng sao đêm ba mươi trong xã hội Cộng sản? Hà sĩ Phu đã dẫn giải từ nguồn gốc sâu xa sự thiếu vắng của mẫu người quân tử trong xã hội Cộng sản như sau. "Nền đạo đức vô sản thâu nạp đủ điều đạo đức của Nho giáo, từ Trung, Hiếu, Ðức, Tài, Lễ, Nghĩa, đến Cần, Kiệm, Liêm, Chính, đến Chính tâm tu thân, đến kế hoạch trăm năm trồng người, đến điều lo trước thiên hạ, hưởng sau thiên hạ, đến Dân là gốc, coi cán bộ là nô bộc của dân, dĩ bất biến ứng vạn biến..tất cả đều đã có trong sách vở Nho giáo. Duy có chữ Quân Tử là cái tử tế nhất của Nho giáo thì ta tránh hẳn. Các nhà lý luận viện cớ rằng Quân Tử là tầng lớp bóc lột nên ta không học.
Nếu phạm trù Nhân, Thiện, Ðức còn mang tính lý tưởng, hoặc còn chung chung, trừu tượng, thì phạm trù Quân Tử đưa thiện-ác vào tới con người cụ thể, thái độ ứng xử cụ thể. Mỗi tình huống ấy là một cuộc thử thách quyết liệt: anh nói anh "thiện", anh "đạo đức" thì anh thể hiện ra đi, quyết định lấy một thái độ ứng xử đi; hoặc là hành động một cách Quân Tử, hoặc là hành động một cách Tiểu Nhân! Bài học về Quân Tử thiết thực lắm. Quân Tử rất gần với Trượng Phu và Thượng Võ. Người ta thua trận, người ta nằm trong tay anh rồi, anh làm gì người ta cũng phải chịu, thì anh sẽ đối xử thế nào? Hoặc là anh học người xưa, đem tất cả sổ sách thù hận đốt đi để coi nhau như anh em, hay anh lục đống hồ sơ cũ ra, bới lông tìm vết để phân biệt đối xử?
Anh có mọi quyền lực trong tay, anh muốn nói gì, nói cả ngày cũng được, thì anh có nhường một tờ báo, một diễn đàn cho người khác trình bày tiếng nói của họ hay không? Anh nắm hết mọi sức mạnh trong tay, muốn bày đặt cái gì cũng được, thì anh có dành cho Nhân Dân một Hội Ðồng để giúp anh thu thập tiếng nói của Dân, hay anh lại tìm cách đưa Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy sang phụ trách luôn "Hội Ðồng Nhân Dân" cho nhất quán? Anh có quyền ký một chữ thì người khác có nhà ở, vậy anh có thắng nổi cái lòng tham của con người, dám trọng nghĩa khinh tài mà từ chối mấy lạng vàng đút lót để dành cái nhà ấy cho một thầy giáo nghèo được không?
Bởi nó cụ thể như thế nên đạo đức giả thì dễ nhưng Quân tử giả thì không dễ chút nào, thiệt đến quyền lợi sát sườn ngay! Người Cộng sản thích chơi trò "đạo đức" nhưng không dám chơi trò "Quân tử". Chủ nghĩa phong kiến so với ngày nay thì vô cùng tồi tệ, nhưng thời thịnh trị nó đã cung cấp cho loài người rất nhiều Người Lớn, là nhờ có một tinh thần Quân Tử. Dùng đạo đức, con người vẫn có thể lừa cả mình,nhưng khi trong lòng đã cất tiếng Quân Tử thì con người phải đối diện với chính lương tâm nó, không trốn vào đâu được.
Quân Tử thì phải Chính Danh! Có người bảo Chính danh là thủ đoạn của bọn thống trị nhằm phân biệt ngôi thứ. Không đúng! Công bằng hay không là ở chỗ định danh, định nội hàm của Danh, chứ khi định Danh rồi thì phải theo Danh mà làm! Danh một đàng, Thực một nẻo thì đại loạn.
..Dân mình có thói khôn vặt: Nói thế mà không phải thế! Nói "dzậy" mà không phải "dzậy", nên khi gặp chủ nghĩa Mác-Lê thì tâm đắc vô cùng, cả hai đều thích nhân danh nhưng không thích Chính Danh.
Trong cuốn "Ðề cương giới thiệu Dự thảo cương lĩnh Xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội trong thời kỳ quá độ" (tức Cương lĩnh của Ðại hội Ðảng lần thứ 7) có câu "Nguyên tắc thứ nhất nói về xây dựng Xã hội chủ nghĩa, tuy không dùng chữ Chuyên chính vô sản, nhưng nội dung của nó vẫn quán triệt bản chất Chuyên chính vô sản" ( Sách đã dẫn trang 15). Có lẽ do quá quen với phương pháp luận Mác-xít, nên người viết câu ấy không cảm thấy tính Tiểu nhân trong đó. Thử hỏi tại sao thế: Nếu thấy Chuyên chính vô sản là hay thì phải công khai bảo vệ luận điểm ấy, nếu thấy là dở thì phải thực tâm từ bỏ, chứ ngoài mặt nói với dân không có Chuyên chính mà nội bộ Ðảng thì lại dặn nhau: Cứ Chuyên chính mà làm! Thì chẳng Quân Tử tí nào? Ðiều nói dối ấy đã làm dân mất lòng tin, đã đành, nhưng trong Ðảng thì đấy chính là sự dạy nhau nói dối, và Ðảng viên sẽ dùng cách ấy để ứng xử với Ðảng: Nghị quyết nói thì cứ để Nghị quyết nói, mình có cách "vận dụng" của mình, Nghị quyết "dzậy" mà không phải "dzậy"!
Người Việt Nam muốn ra người Quân tử đã khó, người Cộng sản Việt Nam muốn ra người Quân tử lại càng khó hơn. Bởi thế tôi thật kính trọng thái độ Quân tử của tướng Trần Ðộ khi ông viết cho Ðảng dòng sau đây, "Cần phải dứt khoát chọn một trong hai tư tưởng chỉ đạo: Hoặc thực hiện Chuyên Chính vô sản, mà Ðảng là đại diện và nhân danh. Hoặc thực hiện một Nhà Nước Pháp quyền, một Nhà Nước của Dân, do Dân, vì Dân. Không thể cứ nói nửa nọ nửa kia nhập nhằng."
Quân tử lại gắn với Liêm Sỉ. Liêm Sỉ là biết tự xấu hổ, trước hết là với lương tâm mình. Bậc trượng phu không được lấy nể vì Nghĩa lớn mà bước qua điều Sỉ nhỏ. Hoàng Diệu, Phan thanh Giản, Nguyễn tri Phương tuy không có tội, nhưng xấu hổ vì không làm tròn nhiệm vụ giữ thành nên quyết tự vẫn. Càng là bậc đàn anh thiên hạ, lòng tự Sỉ càng phải lớn. Có khi đời tha cho mình mà mình không tha cho mình được.. Ở ta, người Cộng sản làm hỏng việc thì tìm cách chuồn lên ghế cao hơn (mà lại chuồn được!). Chuyện ấy, địa phương nào cũng có, Trung ương lại càng điển hình. Phải chăng vì bài ca "lợi quyền" kia đã ngấm vào xương thịt? Ðể riễu cái thói đạo đức giả nhưng lại vô sỉ, bám ghế tới cùng, người dân nhại lời các quan chức thế này, "Ông không ham chức quyền, ông chỉ ham phục vụ, ông quyết ở lại làm đầy tớ của dân! Ðứa nào ngăn không cho ông phục vụ, ông đánh bỏ mẹ."
Khi viết những bài lý luận chính trị, Phó tiến sĩ sinh học Nguyễn xuân Tụ lấy bút hiệu là Hà sĩ Phu. Hà sĩ Phu có nghĩa là sĩ phu đâu rồi? Ông lên tiếng kêu gọi vì ông không thấy tầng lớp sĩ phu xuất hiện ở đâu cả trong chế độ Cộng sản. Tầng lớp sĩ phu quí giá của thời trước dần đà mai một vì nền văn hóa xã hội chủ nghĩa bây giờ chỉ đào tạo ra một lớp người tuy có học nhưng vô liêm sỉ, không óc, không tim, dửng dưng trước nỗi đau đồng loại trong một xã hội nhầy nhụa như một nồi cám heo. Những chí làm trai tang bồng hồ thỉ với ước mong bạt núi lấp sông, những chuyện nợ nước thù nhà phải chăng chỉ còn là dư âm của một thời đã qua?
Dương Thu Hương trong một lá thư trao đổi với Nguyên Khả Phạm Thanh Chương (Úc) vào tháng 1/2002, cũng đã cho rằng "sự sợ hãi chế độ độc tài buộc họ phải giả câm, giả điếc". Bà thêm rằng "chúng ta cũng chẳng thể trách họ, đừng trách móc những kẻ hèn nhát mà hãy lên án cái chế độ đã biến con người thành hèn nhát". Con người bao giờ cũng là sản phẩm của xã hội cho nên chúng ta không lấy gì ngạc nhiên khi thấy con người Việt Nam hôm nay, đặc biệt là giới trí thức, chịu cam kiếp sống ù lì nhẫn nhục. Nói như thế không phải là tất cả những con dân Việt Nam hôm nay đều tê liệt trước sự khủng bố của bạo quyền. Dương thu Hương cho biết thêm là "đã có một nhóm nhỏ và một số cá nhân đứng lên làm những chiến sĩ dân chủ. Muốn liên kết chặt chẽ, muốn có thông tin chính xác và đầy đủ về một phong trào, muốn có mối liên hệ rộng rãi giữa các thành viên, nhất thiết phải có Ðảng Dân Chủ, Ðảng Tự Do hoặc một tổ chức chính thức hợp pháp. Mục tiêu này, tất cả những ai có khát vọng với tương lai đất nước, đã và đang đấu tranh, dù là người ở trong tù hay ngoài tù. Như ông biết, đây là cuộc đấu tranh cam go bởi những kẻ đang cắn chặt đặc lợi đặc quyền không dễ dàng nhả ra cho một hình thức xã hội phổ thông đầu phiếu và đa đảng, bởi chúng đủ thông minh để hiểu toàn bộ sức mạnh của chúng là đàn áp. Một chính quyền xây nên từ nòng súng sẽ không bao giờ đủ nội lực và duyên cớ nội sinh để chuyển sang hình thức dân chủ. Trong giai đoạn hiện hành, những người đấu tranh cho dân chủ vẫn chỉ là những cá nhân bộc phát, những nhóm tự khởi, tản mạn khắp đất nước. Trước khi lịch sử cho phép hội đủ các yếu tố để có thể lập được những đảng đối lập hợp pháp có tôn chỉ hoạt động rõ ràng, chúng ta chỉ có thể giảm thiểu những sự hiểu lầm vô cớ, những thông tin lệch lạc (hoặc do kẻ cầm quyền tung ra để gây chia rẻ, hoặc do những thiên kiến xui bẩy) bằng cách bình tĩnh suy ngẫm và cố gắng khoan dung lẫn nhau." Nói chung Dương thu Hương cũng lên án thái độ hèn yếu nhu nhược của số đông nhưng cũng nhận thấy có những cá nhân đơn lẻ bắt đầu đứng lên tranh đấu cho dân chủ. Vấn đề bây giờ là thông tin giữa những người tranh đấu làm sao cho hữu hiệu để khi tình thế chín muồi sẽ công khai thành lập Ðảng Ðối Lập hay Tự Do để đương đầu với bạo quyền trên con đường giành lại dân chủ tự do cho người dân. Ðoạn đường đấu tranh còn dài và gian khổ nhưng không phải là không có điểm khởi đầu đáng mừng và khích lệ. Mỗi người tùy vào lương tâm và tài trí cá biệt đơn lẻ cố gắng góp phần vào công cuộc đấu tranh chung là đủ. Một con én không làm nên mùa xuân nhưng nhiều con én có thể tạo được một mùa xuân huy hoàng tươi đẹp. Nhiều tay thì mới vỗ nên bộp. Bài học bó đũa muôn đời vẫn còn nhắc nhở cho những người đấu tranh về sức mạnh của sự đoàn kết. Cuộc tranh đấu hôm nay là sự nghiệp chung của toàn thể mọi người. Dù sao, những người đi tiên phong đứng đầu sóng ngọn gió, đứng mũi chịu sào trong giai đoạn khởi đầu đáng được sự thương mến và ngưỡng mộ và ủng hộ của nhân dân. Họ sẽ là những người lãnh đạo xứng đáng trong tương lai của đất nước.
Hà Sĩ Phu nặng lời phê phán những kẻ có chút chữ nghĩa trong người nhưng cam tâm sống nhục trước cảnh hoang tàn đau đớn khắp non sông như sau, "Kẻ có dũng thì ngu dốt, kẻ có trí tuệ thì hèn, kẻ có trí có dũng thì láu cá vị kỷ bất nhân. Giữa một nhân loại phơi phới dân chủ hôm nay mà chỉ biết biểu tình vì khó khăn đời sống, học hành chỉ cốt để lập nghiệp cá nhân, làm trí thức mà cứ xum xoe không dám xa rời bổng lộc! Mấy tấm gương trí thức can đảm hiện nay mới chỉ như muối bỏ bể. Với kẻ thù bên ngoài thì sẵn sàng liều chết, với kẻ bề trên bên trong thì sẵn sàng thông cảm và khuất phục. Ðảng tìm đâu ra trên thế gian này một Nhân dân "lý tưởng" như thế! Nhưng nói cho công bằng thì Nhân dân này do lịch sử để lại cũng chỉ một phần, phần lớn là do công "tôn tạo" của Ðảng, nhân dân chỉ là sản phẩm bất khả kháng, quy tội cho dân là vô nghĩa). Lịch sử nước mình là vậy. (Trích trong bài "Thư gửi ông Ðỗ mạnh Tri, báo Tin Nhà Tháng 3/2000). Hà sĩ Phu đã nhận xét đúng vì những người sĩ phu quân tử đấu tranh cho dân chủ tự do hôm nay cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, lui tới cũng chỉ mấy tên Hà sĩ Phu, Nguyễn thanh Giang, Hoàng Tiến, Nguyễn đan Quế, Phạm hồng Sơn, Lê chí Quang, Nguyễn vũ Bình, Trần Khuê..vv.. Cứ xem chuyện Việt Cộng dâng đất và biển cho Trung Cộng trong những ngày qua mà giới sĩ phu quân tử Việt Nam miệng câm như hến thì cũng đủ thấy giới sĩ phu quân tử ngày nay ở Việt Nam bạc nhược, hèn yếu như thế nào. Số người công khai lên án chuyện bán nước của Việt Cộng cũng chỉ lui tới vài chục người. Nói chung giới trí thức Việt Nam hiểu hết những vấn đề tệ hại đang xảy ra cho nhân dân và đất nước, nhưng vì nồi cơm quyền lợi bổng lộc hiện tại mà họ giả đui, giả điếc và thờ ơ với sự thống khổ của đồng bào, quay mặt trước sự an nguy của đất nước. Ðây là một thái độ hèn yếu đáng khinh bỉ và nguyền rủa lên án. Dĩ nhiên cũng có những sĩ phu can đảm đáng quý trọng như Hà sĩ Phu, Nguyễn thanh Giang đã dấn thân nhập cuộc tranh đấu dù phải trả giá bằng sự tù tội, giam cầm. Hy vọng với thời gian và tình thế ngày càng chín mùi, sẽ có thêm nhiều sĩ phu quân tử nhảy vào cuộc, biến cuộc đấu tranh từ những tiếng nói đơn lẻ thành một lực lượng có tổ chức quy củ để từ đó mới mong có đủ sức mạnh vận động quần chúng quật ngã bạo quyền Cộng sản hiện tại. Sau cái chết của tướng Trần Ðộ mới đây, những người đấu tranh đã công khai thành lập hội đòi dân chủ tự do để đương đầu với bạo quyền.
Sau khi chiến thắng miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, bạo quyền Hà Nội đã có một chính sách thật thâm độc dã man để trả thù những người ngã ngựa miền Nam. Khi kêu gọi tập trung cải tạo, họ cho báo chí loan những lời đường mật như, "Cách mạng luôn khoan hồng", "Cách mạng không đánh người ngã ngựa". Họ còn ra thông báo cho những người trình diện cải tạo đem theo 2 tuần lương thực với chủ tâm đánh lừa chuyện cải tạo chỉ kéo dài trong vòng 2 tuần. Khi đã đưa được những người ngã ngựa vào tù, họ hành hạ bằng cách bắt lao động cực nhọc và cho ăn thật ít để người cải tạo phải chết dần mòn. Thời gian cải tạo rêu rao là 2 tuần kéo dài ra bất tận. Sau này số được tha về cũng thuộc loại "thân tàn ma dại". Cộng sản đã hiện nguyên hình là những tên tiểu nhân hèn hạ, trả thù người bại trận một cách tàn nhẫn. Chúng không học được câu "dĩ trực báo oán" của người quân tử khi đối diện với chuyện ân oán, hận thù. Chúng đã mất đi một cơ hội bằng vàng vô cùng quý báu để hòa hợp và hòa giải quốc gia. Lý do là khi đắm mình trong một chủ nghĩa chỉ kêu gọi chuyện chém giết hận thù là chủ nghĩa Mác, những người Cộng sản Việt Nam đã trở thành những tên cuồng tín, đã tắm máu đồng bào máu đỏ da vàng trong sự hận thù để tôn thờ chủ nghĩa. Ngay khi vừa chiếm được Sài gòn vào tháng 4 năm 1975, những người Cộng sản đã đuổi tất cả những thương bệnh binh của phe miền Nam trong Tổng y viện Cộng Hòa ra ngoài dù nhiều người còn đang điều trị bệnh tình trầm trọng. Có thương bệnh binh bị đuổi ra ngoài mà trên tay cầm bộ ruột của mình đựng trong bao ny lông! Cộng sản thật là tàn nhẫn và khồn nạn đến cùng cực.
Nhà văn Dương thu Hương cũng đã nhận ra ngay bản chất man rợ của Cộng sản Việt Nam khi chúng vừa chiếm miền Nam và bà đã nói lên điều này trước đây. Khi làm chuyện bất nhẫn táng tận lương tâm này, Cộng sản không còn đáng gọi là tiểu nhân hèn hạ nữa mà phải gọi bọn chúng là loài súc sinh khốn nạn, không còn biết cách xử sự của con người dành cho con người, đối xử tàn nhẫn và độc ác đối với những người đang bệnh hoạn đau đớn, chứ chưa nói đến tình đồng bào máu đỏ da vàng ruột thịt dành cho nhau. Sự sụp đổ của Liên xô và Ðông Âu năm 1991 làm chúng bàng hoàng lo sợ. Thay vì cải cách dân chủ để cho đất nước đi lên, chúng lại càng bám chặt vào cái chủ nghĩa Mác không tưởng, phản khoa học đã bị nhân loại đào thải bằng cách gia tăng sự đàn áp để cố mong giữ vững ngôi vị thống trị của chúng. Nhưng rồi sự tranh đấu của những nhà thức giả được coi như là những sĩ phu quân tử thời đại hôm nay như một vết dầu loang và càng ngày càng tăng thêm sức mạnh, hứa hẹn sẽ tung ra những đòn ngoạn mục để quật đổ cái bộ mấy cầm quyền thô bạo, tàn ác của một bọn tiểu nhân trung ương đầu sỏ. Một bộ máy mà Trần Ðộ đánh giá trong nhật ký Rồng rắn của ông là "tàn bạo còn hơn Tần thủy Hoàng và dã man còn hơn chế độ phát-xít của Hitler".
Ðất nước sẽ có ngày mai khi tầng lớp sĩ phu quân tử hôm nay cùng toàn dân đứng dậy lật đổ bạo quyền. Khi hòa bình được tái lập lại, nền giáo dục của một nước Việt Nam tương lai sẽ là một nền giáo dục đề cao và xiển dương những đức tính của người quân tử và vạch ra cùng phê phán những thói hư tật xấu của bọn tiểu nhân. Một nền văn hóa tốt sẽ sản sinh ra một lớp sĩ phu quân tử có đủ cả tài lẫn đức để phục vụ đất nước, đồng thời không tạo điều kiện cho bọn tiểu nhân sinh sôi, nẩy nở. Nhân nào sẽ sinh quả nấy và đây chính là một định luật bất biến trong dòng lịch sử biến hóa khôn lường.

danden
12-14-2003, 07:03 PM
Danh từ Cộng Hòa bắt nguồn từ đâu?


Chính thể không do một vị quân chủ cầu đầu gọi là chính phủ Cộng Hòa. Thê” chế Cộng Hòa (Republic) ngày này có nguồn gốc xa xưa từ Hy Lạp. Tuy nhiên danh từ “Cộng Hòa” mình dùng ngày nay lại bắt nguồn từ Trung Quốc!
Năm 840 BC, Thiên Tử thứ 10 của nhà Chu là Lệ Vương, bạo tàn làm cua được 38 năm vì Thiên Tử tước đoạt những quyền lợi kinh tế của giới quý tộc, cộng thêm sự thống trị bạo tàn lâu năm, triều thần nổi loạn. Chu Lịch Vương bỏ chạy đi lưu vọng. Con của Lịch Vương là Tịnh sắp bị quần thần đêm ra giết hại, nhờ hai vị đại thần có uy tín là Chu Công và Chiêu Công ngăn cản. Chu Công và Chiêu Công cùng nhau quyết định việc nước, cho nên gọi là Cộng Hòa. Cộng Hòa có nghĩa là cùng chung sinh sống trong sự hòa hoản.
Chu Công và Chiêu Công cai trị Nhà chu trong 14 năm, khi Lịch Vương chết thì trao quyền lại cho Tịnh. Tịnh thành Chu Tuyên Vương. Chu Tuyên Vương là cha của Vua Trụ. Vua Trụ là người mê Bao Tự, đốt phong hỏa để các chư hầu vội vả đến tiếp cứu, rồi chỉ thấy Vua Trụ và Bao Tự ngồi trên thành đàn ca, uống rượu và cười ha hả! Sau đó cha của Hoàng Hậu bị truất phế cùng quân Khuyển Nhung vào giết Vua Trụ, bắt cóc Bao Tự và đốt thành. Nhà Chu phải dời Thủ Ðô về phía Ðông. Chuyện Tàu xẩy ra sau đó được ghi trong truyện Ðông Chu Liệt Quốc!
Trong 14 năm từ 840 BC đến 827 BC là thời kỳ Trung Quốc có chính thể Cộng Hòa đầu tiên. Danh từ Cộng Hòa bắt nguồn từ đó. Trong giai đoạn cầm quyền này, Chu Công và Chiêu Công để chứng tỏ họ không làm bậy, mướn người ghi lại tất cả lời nói, việc làm khi hai người lâm triều. Nó mở đầu cho cái lệ lời Thiên Tử nói đều được Thái Sử ghi chép cẩn thận. Nhờ vậy mà ngày nay Trung Quốc có một kho tàn lịch sử độc nhất vô nhị của nhân loại. Lịch sử được ghi chép cẩn thận hơn 2,800 năm trong đó chỉ có khoản thời gian 40, 50 năm là không có dữ kiện (sách, văn hiến) để kiểm chứng.
Danh Từ Cộng Hòa

Sau đây là đoạn văn trích từ Thế Gia số 9, Tấn Thế Gia, Quyển 39 của bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên viết vào thế Kỷ 2 BC.

“Tịnh Hầu thập thất niên, Chu Lệ Vương mê hoạt bạo ngược, quốc nhân tác loạn, Lệ Vương xuất bôn ư Tri, đại thần hành chánh, cố viết Cộng Hòa.”

Dịch nghĩa :

Năm Tịnh Hầu thứ 17, Chu Lệ Vương mê hoạt bạo ngược, người trong nước nổi loạn, Lệ Vương trốn qua đất Tri, đại thần điều hành việc nước, nên gọi là Cộng Hòa.

Từ câu trích trong bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên chứng tỏ danh từ “Cộng Hòa” đã có ít nhất từ thế kỷ thứ 2 BC. Dĩ nhiên danh từ Cộng Hòa không do Tư Mã Thiên phát minh ra, và cũng không do Khổng Tử vì bộ sử Xuân Thu do Khổng Tử soạn chỉ bao gồm giai đoạn 722 BC đến 481 BC!!!!

Danh từ Cộng Hòa nguyên thủy là để dùng chỉ giai đoạn Chu Công và Triệu Công (không phải họ Triệu mà là Triệu như trong danh từ Triệu Tập) cùng nhau điều hành việc nước từ năm 840 BC (hay 841 BC) đến 827 BC. Khi dịch thể chế “Republic” của Tây Phương người Tàu dùng danh từ Cộng Hòa vì trong ngữ vựng Trung Hoa không có gì tương đương, và chữ gần nhất là Cộng Hòa!

Chế độ “Cộng Hòa” sau khi Tôn Dật Tiên lật đổ nhà Thanh không gọi là “Công Hòa” mà gọi là Dân Quốc. Trung Hoa Dân Quốc chứ không phải Trung Hoa Cộng Hòa! Ðiều này chứng tỏ các nhà cách mạng Quốc Dân Ðảng khi lấy quốc hiệu họ hiểu rất rỏ rằng danh từ Cộng Hòa dịch cho Republic không được ổn lắm! Khi Trung Cộng thắng ở Ðại Lục, cái tên Trung Hoa Nhân Dân Cộng Hòa Quốc do một người học giả không phải là đảng viên đảng Cộng Sản đề nghị vì cái tên Trung Hoa Dân Quốc (tên thích hợp nhất đã bị lấy trước!!!), Mao Trạch Ðông, Chu Ân Lai...toàn bộ cán bộ cao cấp lo lăn xăn tiếp thu chính phủ Trung Quốc! CSTQ không ngờ thắng nhanh như vậy, trước đó Trung Cộng không bao giờ bàn đến quốc hiệụ Quốc hiệu do Mao và những cán bộ cao cấp nghĩ đến trước, khi họ sắp ra tuyên bố thành lập chính phủ mới thấy không ổn (có lẽ những tay CSTQ cứ nghĩ sẽ lập Liên Bang Soviet Trung Hoa hay gì đó), mới có vụ bàn thảo và một giáo sư đại học nghĩ ra cái tên Trung Hoa Nhân Dân Cộng Hòa Quốc! Và GS đó không phải là GS Sử !!!!!

Từ câu chuyện lịch sử trên chúng ta thấy cái danh từ Cộng Hòa không có gì sát nghĩa với thể chế Republic của Tây Phương, không được những nhà cách mạng lật đổ chế độ quân chủ, lập chế độ “republic” dùng. Rồi CSTQ ấm a ấm ớ dùng nó làm quốc hiệu!!!! Ngày nay danh từ Cộng Hòa là danh từ để chỉ thể chế Republic, nhưng nguyên thủy nó chỉ để chỉ thể chế không có quân chủ cầm đầu, và do hai người điều hành quốc sự trong không khí hòa hoản.... Cộng Hòa!!! Chu Công và Triệu Công sau này bất đồng ý kiến với nhau, một người bảo rằng khi Chu Tuyên Vương cầm quyền mình nên rút vào bóng tối (hay về hưu), một người thấy không có gì không tốt trong việc tiếp tục phục vụ nhà Chu!!!! Hai đầu não Cộng Hòa “đầu tiên” của Trung Hoa kết cục “Bất Hòa”!!!! Ðó là cái thú nghiên cứu lịch sử!

Chế độ nô lệ không ăn nhậu gì đến thể chế quốc gia! Nước Mỹ là nước “Cộng Hòa” từ khi lập quốc, Tổng Thống Mỹ thứ 16 là Abraham Lincoln mới đá động tới việc giải phóng nô lệ, và Nội Chiến bùng nổ!!! Tất cả nô lệ Mỹ được thật sự có tự do rất lâu sau nội chiến Mỹ! Một nước Cộng Hòa không có nghĩa là nó phải dân chủ tự do! Nó càng không có nghĩa là không được có nô lệ! Cộng Hòa, hay Republic chỉ có nghĩa là quyền hành không tập trung vào một người mà thôi! Liên Bang Soviet là liên bang 13 nước Cộng Hòa, dân trong các nước đó có hưởng sự bảo đảm về quyền tự do hay không?

Mạc Sum K26
California, USA

Theo tôi, danh từ “Cộng hoà” được người đương thời... gọi; rồi sử gia dựa theo mà đặt tên cho một giai đoạn, ở đó Chu Công (*) và Triệu Công chung nhau, cùng thoả thuận (”CỘNG HOÀ”???) nhiếp chính thay Lễ Vương bạo ngược bị dân chúng nổi loạn đánh đuổi trong thời khoản 14 năm đó mà thôi.

Sử sách dùng nhóm chử “Chu Triệu Cộng Hoà” thay vì tên (vua) để đánh dấu thời khoản 2 khanh-tướng nhiếp chính; cũng giống như thời khoản liên hệ cuả các vua tiền nhiệm Vũ Vương, Thành Vương hay các vua kế nhiệm, Tuyên Vương, U Vương,.... trị vì. Theo tôi, sử khó co thể chính xác rằng “cộng hoà” là thể chế được...”Chu Triệu cộng hoà” áp dụng trong 14 năm triều đại 2 ông khi mà chế độ nô lệ vẫn tồn tại tuy không phát triển cực độ; và kế tiếp là chế độ phong kiến sắp thành hình.

danden
12-14-2003, 11:19 PM
Lịch Sử Diễn Hành Hoa Hồng

( Nguyễn Ngọc Quỳnh Thi )

Chúng ta vài hôm nữa là bước sang năm mới. Thêm một tuổi đời , nhưng ngày đầu năm Dương Lịch thì tại thành phố nhỏ gọi là Pasadena , thuộc Quận County Los Angeles độ vài chục miles . Ngày đầu năm tại đây hầu như thế giới dều chú ý đến thành phố nầy. Cuộc diễn hành những xe hoa, suốt những 6 tiếng đồng hồ . Những chiếc xe hoa đũ màu sắc đũ ý nghĩa , ngoài công tác vô vị lợi cũa những người tình nguyện gắn những cánh hoa hồng suốt cã tuần trước...thì trị giá trên 300 ngàn đô la là thường . Người ta tề tựu trước đó mtộ đêm , ngũ trên lề đường đễ được sáng sớm 8 giờ là người được xem xe hoa trước tiên....Một điều lạ là từ hàng chục năm nay, vào ngày đầu năm Dương lịch là không có mưa bao giờ mặc dầu có khi ngày trước đó trời đỗ mưa tầm tã.

Xin mời các bạn đọc một bài viết cũa Nguyễn ngọc quỳnh Thi nói về thành phố Hoa Hồng mà tác giã có từng cư ngụ tại nơi đó thời gian khá lâu từ năm 1975 đến 1982.

Diễn Hành Hoa Hồng:

Khó có thể tin, nhưng những cuộc diễn hành vĩ đại tên Hoa Hồng của thành phố Pasadena lại bắt đầu rất đơn giản. Có thể nói, truyền thống này bắt đầu bằng một sự tình cờ, bằng một đóng góp nhỏ cho buổi picnic của những người trong hội Valley Hunt. Hội Valley Hunt thật sự là một hội săn bắn vào năm 1890. Mặc dù với sự thành công không lượng được của buổi picnic đầu tiên ấy, săn đuổi hương hoa hồng lại nhanh chóng thay thế cho truyền thống săn cáo và thỏ hoang trong rừng Arroyo Seco hàng năm của họ. Chương trình tết Dương Lịch cổ truyền hàng năm thông thường có cả bữa trưa tại công viên Sportman, theo sau bằng những trò chơi trên đất, hứng trứng bằng muỗng, hoặc đua ngựa cho những người lớn.

Một gia đình sống tại đại Orange Grove, "Millionaire Row", đã vẫy cành nho dại và hoa hồng trong suốt ngày hội. Không chịu thua kém, những người hàng xóm đã thắt những cành hoa phong lữ đỏ và trắng lên bờm và đuôi ngựa, cùng với những chiếc nơ sa tanh trên yên cương.

Nhóm người đủ mầu tụ tập trước cửa hội quán, vẫn trên con đường Orange Grove, và "diễn hành" theo hướng tây về địa điểm cuối cùng trên con đường đất bụi, xỏ bằng những cánh hoa hồng trang trí bởi ban tổ chức. Diễn hành Hoa Hồng bắt đầu từ đó. Hàng năm kể từ đấy, những chuyến xe hoa trở thành phong tục, dù suýt nữa đã có một cái tên khác. Ông Charles Frederick Holder, chủ tịch của hội Valley Hunt, đã muốn biến ngày hội tháng Giêng này thành một "tổng hợp của lễ hội, của ngày lễ thánh, thi đấu....của những trái cam chín". Ông Holder muốn đổi tên của buổi hội lễ này thành Orange Tournament. Dưới sự phản đối của thành viên, bác sĩ Francis F. Rowland chọn chủ đề gần với "battle of roses" của La Mã. Cái tên "Tournament of Roses" ra đời từ đó. Hơn 3000 người khách mời tham dự năm đầu tiên, từ thành viên đến bạn bè. Trò chơi của trẻ con làm nền cho màn cưỡi ngựa hoang. Màn kết thúc? Tourney of the Ring: màn cưỡi ngựa dựa trên màn cưỡi ngựa đấu thương của người Tây Ban Nha.
Thành viên của hội cưỡi ngựa với thương và khiên, phóng vào vòng cách đó khoảng 30-foot. Những thành viên tranh đấu thường về nhà và ra chỉ thị cho người trông vườn của họ trồng hoa hồng bằng cách nào phải nở đúng mùa cho năm sau, tháng Giêng 1891. Đến năm 1904, tấm phim Ben Huy thúc giục người ta bắt đầu những cuộc đua xe dành cho người lớn. Trò chơi banh cà na bị bỏ rơi. Thành viên của hội tham gia, phải đứng trên một chiếc xe hai bánh và đua bằng bốn chú ngựa. Điều này chứng minh dễ dàng rằng cả người dự thi, lẫn người xem đều dễ dàng bị thương.

Đến năm 1895, cuộc diễn hành một mình nó, không picnic và không trò chơi, trở thành "Tournament Park" trên mảnh đất Caltech làm sở hữu chủ. Hội Valley Hunt Club rút lui quyền sở hữu và bảo trợ cho buổi diễn hành này, cho phép thành phố được tự quản. Ban điều hành của Tournament of Roses Parade gia tăng đến 50.000 người trong vòng nửa thập niên. Và nhờ truyền khẩu, thành phố Crown nhanh chóng trở nên nổi tiếng Association thuê rất nhiều thành viên đàn ông của hội về làm việc. Với con mắt sắc bén, những thành viên này không hạn chế, mà trái lại, cho phép ban nhạc và xe hoa từ ngoài Pasadena được phép tham dự buổi diễn hành. Phải chăng ai cũng thích diễn hành? Người tham dự Rose trong xứ du lịch.

Vào năm 1898, "thiên đường Pasadena" quyến rũ bao nhiêu tường thuật viên từ phía đông nước Mỹ đến miền tây vào ngày đầu năm để quan sát. Tổng thống McKinley cũng không thể từ chối phải đến tận nơi để xem buổi biểu diễn hoa lưu động bằng chính mắt của mình. Bằng cách nào đó, người ta thấy cần thiết phải có sự hiện diện của một cô gái đẹp. Cuộc thi tuyển hoa khôi tại Pasadena City College trong lớp thể dục. Hallie Wood, cô sinh viên năm 1905 của Pasadena City College, được chọn làm hoa khôi cho xe hoa, trong chiếc áo đầm tự cô may lấy, tấn phong truyền thống hoàng tộc này. Elsie Armitage, người kế vị năm sau đó, đã có kỳ đua lớn nhất trong lịch sử, với 12 nàng hầu. May Sutton kế vị tại Wimbledon. Fay Lanphier trở thành hoàng hậu Hồng Hoa năm 1926 và sau đó trở thành hoa hậu nước Mỹ (Miss America). Ngày nay, một nhóm 7 nàng uyển chuyển được chọn từ trung học và đại học trong vùng, bởi thành viên nhóm tổ chức hàng năm. Hình ảnh di động từ Hollywood đầy tràn trong mấy năm sau đó. Vitascope Company quay phim và đưa nó đến thành công trong phim trường, vào năm 1900.

Năm chiếc xe gắn máy bình bịch của Tin Lizzies, trang hoàng với cẩm chướng đỏ và cúc, được chiếu cố năm 1901. Những chiếc xe không ngựa chính thức thay thế xe ngựa, và, nên nói, lái vào thế kỷ 20. Sau đó, một kỷ nguyên với những chiếc xe hoa lịch sự bắt đầu. Một lần, chiếc xe hoa của khách sạn Green quá cao đã vướng vào dây điện. Dây điện sau đó được nâng cao, ủng hộ cho những chiếc xe hoa cao hơn và khó xây hơn. Rất nhanh chóng, nột chiếc kiệu hoa cao 41-foot phun nước hoa mùi cẩm chướng lên trời.

Vào chiến tranh thế giới thứ nhất, thiệp mời tham dự được gửi đi khắp vùng thái bình dương với Châu Á mời chào sự xuất hiện của nam California, nhấn mạnh thời khóa biểu của ngày đầu năm toàn bằng hoa hồng. Khách sạn từ Yokohama, Manila đã tham dự cuộc diễn hành năm 1917, khi chiến tranh Châu Âu vẫn đang xảy ra. Một thập niên sau, Tiệp Khắc cũng tham gia đóng góp trong buổi lễ, là quốc gia Châu Âu đầu tiên tham dự. Hiện nay, lễ hội Hoa hồng trở thành tầm cỡ quốc tế.

Những xe hoa của công ty thương mại và bởi nhà nghề được chấp thuật cho phép tham gia vào năm 1935, hoàn toàn thay đổi bộ mặt của cuộc diễn hành. Một vài thành phố vẫn còn muốn giữ nét gia đình, ví dụ như thành phố nam Pasadena, bằng cách tự dàn dựng xe hoa của họ. Những chiếc xe hoa từ những làng ven đồi Sierra Madre vẫn hoàn toàn được dàn dựng bằng chính tay người địa phương.

Một đài ti-vi tại địa phương đã phát sóng buổi diễn hành Hoa Hồng này năm 1947 qua màn ảnh 7-inch đen trắng tại một vài gia đình và quán cóc. Bốn năm sau, hội Hoa hồng được hệ thống truyền hình để ý đến. Vào năm 1954, truyền hình mầu về buổi diễn hành được gửi đến mọi gia đình khắp nơi trên nước Mỹ. Lễ hội Hoa hồng và trò chơi của họ được xếp hạng cao hơn trong những trò chơi, và trong cả show "I love Lucy". Những gì còn lại, như người ta đã nói, trở thành lịch sử. Có tỉnh lỵ nào, với hoa, đã nở thành một trong những sự kiện môi giới của toàn thế giới? Sớm đầu năm bắt đầu bằng triệu người xem từ mọi nơi trên thế giới chen chân hai bên lề con đường lịch sử, và cả hệ thống truyền thanh, truyền hình làm việc không ngừng. 450 triệu khán thính giả tại 60 quốc gia khác nhau đã chuyển về hội Hoa hồng ngày 1 tháng Giêng, để chứng kiến tận mắt hành lễ: 300 kỵ mã, 22 ban nhạc, và khoảng 70 xe hoa lộng lẫy, đan kết từ bất kỳ loại thảo mộc nào, từ trái thông, cho đến hạt hướng dương, và phong lan. Tất cả xảy ra dưới bầu trời xanh ngắt dường như được thắt lại bằng những dãy núi tím dài của vùng San Gabriel vắt ngang chân trời phía bắc.

Tuyệt vời. Những người đầu tiên của hội Valley Hunt chỉ muốn có một buổi cắm trại ngoài trời nhẹ nhàng vào ngày đầu năm. Ai có thể dự đoán được r?ng buổi cắm trại của họ một ngày nào đó lại trở thành một trong những diễn hành ngoạn mục trên thế giới, một cộng hưởng của kỹ thuật với sự tiêu khiển. Quả là một buổi cắm trại rất thành công.

yeudoi
12-14-2003, 11:30 PM
Ai làm ơn đọc cho yeudoi nghe đi. :D .

danden
12-15-2003, 11:23 PM
http://www.crimsoncards.com/platinum6/pictures/images/upload/1071486679-21959.jpg

Tiền mới được đổi hôm nay 17/12-2003http://www.vietnamdaily.com/images/flag.gif

danden
12-16-2003, 08:20 AM
By DEB RIECHMANN, Associated Press Writer
WASHINGTON - President Bush (news - web sites) is clearing his desk before the holidays, signing seven bills that will stem the flood of unwanted e-mail pitches, help needy families buy their first homes and give flight attendants lessons in self-defense
In the Oval Office on Tuesday morning, Bush was to sign the so-called "can spam" legislation. Passed by Congress earlier this month, the measure outlaws the persistent techniques used by e-mailers who send tens of millions of messages each day to peddle their products and services.
The bill would supplant tougher anti-spam laws already passed in some states, including California. It also encourages the Federal Trade Commission to create a do-not-spam list of e-mail addresses and includes penalties for spammers of up to five years in prison in rare circumstances.
"Spam and unsolicited e-mails are annoying to consumers and are costly to U.S. business," Claire Buchan, deputy White House press secretary said. "This legislation will help address the problems associated with the growth and abuse of spam."
------------------------------
Liên hiệp châu Âu thi hành luật chống thư rác (spam)
Dec 15, 2003
Những điều luật mới về vấn đề thư rác đã chính thức đi vào hiệu lực tại tất cả các nước thành viên của khối này. Giống như ở Hoa Kỳ, giờ đây, tại châu Âu, việc gửi những thông điệp có mục đích thương mại không theo yêu cầu của người nhận sẽ là một loại tội phạm.
Theo luật mới, doanh nghiệp nào còn tiếp tục gửi thư quảng cáo bừa bãi sẽ đứng trước khả năng bị người nhận thưa kiện và chịu những hình phạt hết sức nghiêm khắc. Giới lãnh đạo Liên Hiệp Châu Âu (EU) coi luật này là một “bước tiến đúng hướng” trong cuộc đấu tranh chống lại hàng triệu bức thư không mong muốn được gửi đi mỗi ngày, ngập đầy hộp thư điện tử của người sử dụng Internet và cản trở lưu thông trên các máy chủ ở khắp nơi.
Tuy nhiên, theo dự báo thì lượng spam vẫn sẽ tiếp tục hoành hành trên các account e-mail ở Anh Quốc vì phần lớn số thư gửi tới nước này bắt nguồn ngoài phạm vi EU.
Những công ty sử dụng các thiết bị tra cứu dựa theo cookies trên website của mình cũng sẽ phải thông báo trước để người sử dụng quyết định chấp nhận tin hoặc từ chối. Để tránh gây ảnh hưởng đến công tác marketing và những hoạt động thương mại điện tử khác, luật mới cũng quy định rõ những doanh nghiệp đã thiết lập quan hệ với khách hàng của mình thì không thuộc đối tượng bị xử lý.
Những trường hợp vi phạm quy định mới sẽ được thông báo về một văn phòng thông tin chuyên trách, nơi có quyền đưa họ ra tòa. Các quan tòa có quyền ký lệnh phạt lập tức với số tiền tối đa 5.000 bảng Anh. Đối với những tổ chức bị đưa ra xử có bồi thẩm đoàn thì số tiền phạt không có khung giới hạn.
Hiện nay, thư không mời chiếm tới 50% tổng lượng e-mail gửi đi trên toàn cầu. Hai năm trước, con số này mới chỉ là 8%.

danden
12-16-2003, 08:38 AM
Báo Mỹ: Vũ Khoan Xin Mỹ Cấm Cờ VNCH
http://www.vietnamdaily.com/images/flag.gif

[WASHINGTON (VB) -- Vũ Khoan tới Hoa Kỳ còn có một nhiệm vụ lớn lao mà tới bây giờ các hãng tin nhà nước Hà Nội vẫn chưa chịu tiết lộ: kêu gọi Bạch Ốc mở chiến dịch chống lại cờ vàng ba sọc đỏ.
Tin này đăng trên báo Washington Times ngày 6-12-2003, của ký giả David W. Jone.
Phó Thủ Tướng CSVN nói là ông tới để xây dựng quan hệ với Mỹ mà quan hệ này “hiện không ổn định lắm” và để làm người Mỹ đổi cách suy nghĩ về VN.
Vũ Khoan, viên chức cao cấp nhất của CSVN viếng thăm Hoa Kỳ kể từ Cuộc Chiến VN, đã ký một hiệp định hàng không và thảo luận về an ninh và quan tâm khác với Ngoại Trưởng Colin Powell.
Khoan nói trong cuộc phỏng vấn hôm thứ năm ở tòa đại sứ CSVN: “Chúng ta đã đi một khoảng đường dài từ 2 cựu thù để thành 2 nước rất thân thiện. Chúng ta duy trì quan hệ chính trị và mậu dịch; đang mở rộng hợp tác sang lĩnh vực xã hội và cả quân sự. Nhưng quan hệ không ổn định lắm. Cho nên, mục tiêu của tôi là gặp các lãnh tụ Hoa Kỳ để bàn về khung làm việc cho quan hệ ổn định hơn.”
Khoan nói ông hy vọng được Hoa Kỳ hợp tác hơn để chống lại các ủng hộ viên của chế độ cũ Miền Nam VN, những người tìm cách làm suy yếu chế độ Hà Nội, và chống lại 21 thành phố và một tiểu bang Hoa Kỳ đã ra các nghị quyết quốc hội công nhận lá cờ VNCH.
Vũ Khoan nói, Việt Kiều tại Mỹ đã liên hệ các vụ đánh bom vào sứ quán CSVN ở Thái Lan và Phi Luật Tân năm 2000 và tìm cách ném bom vào VN từ một chiếc phi cơ không tặc ở Thái Lan năm 2001. (Ghi chú: Vũ Khoan muốn nói tới chuyến bay của Lý Tống, nhưng chuyện ném truyền đơn thì có, còn ném bom thì là phóng đại thêm.)
Tiểu bang Louisiana và thành phố Boston trong nhóm các chính quyền địa phương công nhận lá cờ VNCH.
Khoan nói, “Chúng tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Trong khi Hoa Kỳ có quan hệ với một quốc gia, họ công nhận lá cờ của 1 chế độ khác mà chế độ này đã biến mất. Hãy hình dung bạn nghĩ sao, nếu nước nào đó không công nhận lá cờ Sao Sọc mà chỉ công nhận lá cờ Confederate.”
Lá cờ Confederate là cờ của Nam Quân, trong cuộc Nội Chiến Nam-Bắc Mỹ, mà cuối cùng Bắc Quân toàn thắng.
Nói về thái độ Mỹ đối với VN, Khoan nói, “Dân Mỹ... không nên nhìn VN qua ống kính quá khứ, mà nên nhìn về tương lai. Tương lai đó là tương lai của hợp tác vì hòa bình, ổn định và thịnh vượng tại Đông Nam Á.”

danden
12-21-2003, 02:32 PM
Giáo Sư UC San Diego Nguyễn Hữu Xương được tặng giải Charles Supper năm 2004
San Diego (Người Việt).- Một nhà khoa học xuất chúng tại Đại Học UC San Diego gốc Việt Nam, Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương lại được cộng đồng các khoa học gia quốc tế cùng ngành tán dương với một giải thưởng mới. Hội ACA, tức American Crystallography Association (Hội Nghiên Cứu Tinh Thể Học Hoa Kỳ) đã tặng Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương giải thưởng Charles Supper dành riêng cho các khoa học gia đã đóng góp nhiều sáng chế trong kỹ thuật các phương pháp tinh thể học, góp phần vào những nghiên cứu y khoa rất hữu ích.
Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương được tặng giải thưởng này vì ông là người đã nghiên cứu và tìm được phương pháp mới để đo các nhiễu xạ quang tuyến (X-ray diffraction) một cách tự động không cần dùng đến phim ảnh. Ông sáng chế một loại máy đầu tiên, mang tên ông, Xuong machine, để tiếp thu rất nhanh những dữ kiện về nhiễu xạ quang tuyến. Phương pháp của ông là một cuộc cách mạng lớn trong phạm vi kỹ thuật này nhờ đó có thể thâu thập những dữ kiện ngõ hầu nghiên cứu kiến trúc các đại phân tử như DNA, chất protein và các vi khuẩn.
Giáo Sư Xương đã dạy tại Đại Học California ở San Diego từ thập niên 1960 và từng được tặng nhiều giải thưởng trong lãnh vực của ông nhờ các sáng chế hữu ích được áp dụng nhiều ngành y khoa và khoa học kỹ thuật khác.
Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương rất hoạt động trong cộng đồng người Việt tị nạn, ông từng lãnh đạo Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển, Boat People S.O.S. trong nhiều năm và rất hoạt động trong các công tác văn hóa, xã hội của cộng đồng người Việt Nam tị nạn ở Hoa Kỳ. Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương đã nhận lời phát biểu ý kiến trong cuộc hội thảo về trẻ em có năng khiếu đặc biệt (gifted children) vào cuối Tháng Hai sang năm. Trong ba ngày hội thảo do hội CAG tổ chức ở khách sạn Marriott Anaheim, ngày 29 Tháng Hai năm 2004 sẽ dành riêng cho các phụ huynh và các nhà giáo dục người Việt Nam. Ông Nguyễn Hữu Xương sẽ thuyết trình về kinh nghiệm một phụ huynh có con thuộc loại có năng kiếu thông minh đặc biệt (gifted children.) Cuộc hội thảo này sẽ nêu ra các vấn đề mà rất nhiều phụ huynh người Việt Nam quan tâm, về phương pháp nuôi dạy và chăm sóc cho các trẻ em có năng khiếu cao hơn bình thường, để trí thông minh và năng khiếu mẫn cảm của các em không biến chứng trở thành bất lợi nếu phụ huynh đối xử không đúng cách. Hội CAG gồm những nhà giáo dục Hoa Kỳ quan tâm đến các trẻ em có năng khiếu đặc biệt, cũng sẽ tổ chức một cuộc gặp gỡ chuẩn bị dành riêng cho người Việt Nam, tại trụ sở Nhật Báo Người Việt vào ngày 14 tháng 02 năm 2004.
Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương đã tốt nghiệp kỹ sư điện ở Trường Điện Kỹ Nghệ Marseille bên Pháp năm 1955. Sau đó ông còn đậu ba bằng cao học (master degree) về kỹ thuật điện khí (1957), toán học (1958) và vật lý học (1961). Ông tốt nghiệp Ph.D. về vật lý ở Đại Học California tại Berkeley năm 1962. Ông bắt đầu dạy ở Đại Học San Diego từ năm đó, phụ trách các môn vật lý, sinh học và sinh hóa học. Ông đã được tưởng thưởng nhiều lần về các công trình nghiên cứu, do các hội hoa học và cơ quan nghiên cứu quốc tế và ở Hoa Kỳ trao tặng.
Các công trình nghiên cứu của ông nằm trong phạm vi đo lường tinh thể trong các máy quang tuyến áp dụng trong y khoa và các ngành khác. Ông là người sáng lập và điều khiển trung tâm nghiên cứu đầu tiên trên nước Mỹ và duy nhất trên thế giới cho các nhà khoa học thâu thập rất nhanh chóng các dữ kiện (data) trong việc tìm kiếm cấu trúc các đại phân tử (macromolecular). Phương pháp mới của ông hữu hiệu hơn phương pháp dùng phim ảnh trước đây và giúp các nhà nghiên cứu phân tích nhanh chóng hơn. Cho tới nay phòng thí nghiệm của ông vẫn tiếp tục đưa ra các sáng chế mới hữu ích trong y học. Ông thường cộng tác với Giáo Sư Susan Taylor trong các cuộc nghiên cứu khoa học, và riêng ông vẫn tiếp tục sáng chế các dụng cụ mới giúp công việc nghiên cứu y khoa nhanh chóng và hoàn hảo hơn.
Giải thưởng mang tên Charles Supper là một nhà khoa học kỹ thuật người Đức, đã di cư sang Hoa Kỳ năm 1925, được coi là một thiên tài về kỹ thuật. Ông đã cộng tác với Martin Buerger sáng chế máy chụp ảnh tinh vi, tại Đại Học MIT. Từ năm 1941 ông đã sáng lập một xí nghiệp chuyên chế tạo các máy chụp quang tuyến dùng tinh thể, và các dụng cụ tinh vi khác. Sau khi ông qua đời, con ông đã lập một quỹ tưởng thưởng cho các nhà khoa học trong ngành. Người thụ nhận sẽ được mời thuyết trình tại Hội Nghị Khoa Học Thường Niên Hội ACA và một số tiền thù lao. Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương sẽ thuyết trình tại hội nghị này tại Chicago và sẽ được trao giải vào ngày 18 Tháng Bảy tại khách sạn Hyatt trong thành phố này.


Có biết dùng computer mới tăng năng suất

Đỗ Quí Toàn

Sau khi quý vị đã coi hết các tin tức về chuyện bắt được ông Saddam Hussein, bây giờ xin nghỉ ngơi bằng cách đọc chuyện computer, máy vi tính. Đó là một cách nghỉ ngơi, giải trí “tao nhã” nhất, có đúng không nào?

Một đề tài gây thắc mắc cho nhiều nhà nghiên cứu kinh tế học là khi các xí nghiệp dùng nhiều máy vi tính, computer và nhu liệu tốt hơn thì năng suất trong nền kinh tế có lên cao hay không? Quý vị có thể trả lời ngay rằng: Tăng lên là cái chắc, ai dám nói không? Một giáo sư kinh tế đã được giải Nobel thì lại nói là “không chắc,” vì ông không tìm thấy dấu hiệu về một liên hệ nhân quả giữa chuyện các công ty đầu tư thêm vào hệ thống computer và năng suất trong cả nền kinh tế Mỹ. Đó là giáo sư Robert Solow ở Đại Học MIT.

Tại sao năng suất

tăng chậm vậy?

Chắc ông Solow biết chuyện nhà báo này dùng computer. Khi mua một cái computer để viết thì liệu nhà báo có sản xuất nhiều bài, nhiều chữ mỗi ngày hơn hay không? Có nhờ thế mà bài báo đọc thích thú hơn không? Hai năm trước, tôi được một em đoàn sinh Hướng Đạo cũ tặng một cái laptop hạng tốt, loại PowerBook G4 của hãng Apple. Công dụng của nó lớn lắm, các bạn bè tôi rành về computer đều tấm tắc nói rằng cái máy này thuộc loại “sịn!”

Nhưng từ khi có máy mới đến nay tôi chỉ dùng nó để viết, lâu lâu vào Internet, gửi bài về tòa báo nếu đi xa. Các công dụng khác của nó, như vẽ hình, làm ảnh, trình bầy... tôi gần như không dùng đến. Vì không có thời giờ làm việc nào khác ngoài việc đọc và viết, chứ không phải vì lười dùng máy.

Quên, tôi có dùng máy này để thâu và nghe nhạc, và một năm vài lần có coi phim qua đĩa DVD bằng máy. Nhưng tôi chỉ sử dụng được 1% khả năng của cái máy mà chú em Phạm Hoàng Mạnh ở Houston đã tặng, thật phụ lòng người thiếu sinh Phan Bội Châu cũ. Điều thích nhất mà tôi hưởng được là máy nó nhẹ, chắc chắn, bình điện bát-tơ-ri dùng được lâu, mang đi đâu rất tiện (mà tôi lại hay đi; Tết năm nay tôi xin phép quý vị nghỉ vài tuần.) Nhưng nói chung, năng suất của người viết báo này không tăng bao nhiêu khi đổi từ cái laptop cũ sang cái mới. Tất nhiên không thể suy từ khả năng dùng máy của một cá nhân ít học về computer so với hiệu năng các công ty lớn được. Nhưng tại sao người ta vẫn thắc mắc là, “Thực sự computer có giúp tăng năng suất hay không?”

Đầu tháng Mười Hai năm 2003, Bộ Lao Động Mỹ tính toán lại thấy trong quý thứ ba năm nay sản năng lao động ở Mỹ tăng rất cao, tỷ lệ 9.4% một năm. Nhưng từ năm 2000 đến giờ các xí nghiệp Mỹ nói chung bắt đầu giảm số tiền đầu tư vào computer cũng như các khí cụ tin học khác, gọi chung là IT (Information Technology.) Khi đo lường sản năng lao động ở Mỹ, chúng ta thấy nó cũng biến thiên thất thường.

Quý đầu năm 2001 sản năng lao động ở Mỹ đã tụt xuống số âm, nghĩa là năng suất giảm đi chứ không tăng. Quý cuối năm đó, lại lên đến 8%, tiếp theo còn tăng thêm, hơn 9% vào đầu năm 2002; để rồi tụt ngay xuống chỉ còn hơn 1%. Thế mà trước đó có gì thay đổi trong số tiền mà các công ty Mỹ đầu tư vào máy móc đâu?

Vì vậy, khi theo dõi trào lưu sử dụng computer và đo lường sản năng lao động song song với phong trào đó, giáo sư Solow mới đặt ra từ ngữ “mối nghịch lý về computer.”

Những máy computer đầu tiên dùng trong thương mại, kỹ nghệ đặt tại General Electrics vào những năm 1950 sau đó ngày càng nhiều công ty dùng máy. Khi đo sản năng lao dộng thì trong thập niên 1960, tỷ lệ tăng trung bình là 2.6% một năm. Tiếp theo là mấy thập niên việc dùng computer bành trướng rất rộng. Nhưng khi đo sản năng lao động thì từ 1973 đến 1995, tỷ số gia tăng mỗi năm chỉ được 1.5% mà thôi. Sau đó, lại có tình trạng mới, từ 1995 đến 2000 nhịp gia tăng của sản năng lao động lại lên tới 2.5%.

Vậy thì sản năng lao động có tăng lên hay giảm xuống vì số đầu tư vào kỹ thuật tin học, viễn thông tăng hay giảm không? Trong ba năm vừa rồi, thấy rõ là tỷ lệ tăng trưởng của kinh tế Mỹ xuống, số tiền mua máy móc tin học cũng xuống, nhưng sản năng lao dộng nói chung tăng rất cao.

Làm sao giải thích được nỗi nghịch lý đó?

Vậy cái gì

tăng năng suất?

Một học trò cũ của giáo sư Solow đã đề nghị một câu trả lời.

Ông Erik Brynjolfsson xác nhận răng có liên hệ nhân quả giữa đầu tư vào kỹ thuật tin học IT và sản năng lao dộng. Ông hiện nay cũng là giáo sư ở MIT và trước đây đã làm luận án tiến sĩ về đề tài này, dưới sự giám sát của giáo sư Solow nhưng nêu lên một ý kiến ngược lại với ông thầy. Cho tới gần đây thì luận đề mà Brynjolfsson chủ trương mới được minh chứng rõ ràng, và ông được các đồng nghiệp tán thưởng hơn.

Theo giáo sư Brynjolfsson thì ảnh hưởng của những món đầu tư kỹ thuật IT trên sản năng lao động của nền kinh tế diễn ra rất chậm, có khi mất đến 5 năm mới hiện ra. Vì người sưœ dụng máy cần thời gian để thay đổi.

Lý do là vì chính các máy móc, khí cụ mới, tự nó làm tăng sản năng ít ít thôi. Mặt khác, ảnh hưởng của nó trên sản năng của cả xí nghiệp, nếu xí nghiệp biết vận dụng để thay đổi cơ cấu và phương pháp làm việc, thì giúp tăng sản năng nhiều hơn. Một nhân viên dùng máy có thể tăng sản năng của mình thêm, thí dụ trung bình là 10%. Nhưng nếu 100 nhân viên dùng máy, mỗi người tăng 10% thì không có nghĩa là cả xí nghiệp cũng chỉ tăng 10% mà thôi. Nếu xí nghiệp thay đổi phương pháp làm việc, tái huấn luyện các nhân viên với sự hỗ trợ của các cố vấn, và ban quản đốc dùng thời giờ xúc tiến sự thay đổi từ cơ cấu, tìm các sáng kiến mới về phương cách làm việc, thì cả công ty có thể tăng sản năng nhiều hơn nữa, tăng mấy chục phần trăm được. Phần quan trọng không phải là số tiền đầu tư vào khí cụ tin học, mà là đầu tư vào cái nguồn vốn nhân lực và cơ cấu tổ chức để tận dụng các khí cụ đó! Nếu các công ty chấp nhận thay đổi cơ cấu và phương pháp làm việc, nếu họ sẵn sàng khích lệ các sáng kiến cải cách, và chịu bỏ tiền cùng thời giờ cho việc huấn luyện nhân viên, thì việc dùng kỹ thuật IT mới tăng hiệu quả.

Theo giáo sư Brynjolfsson, những công ty thành công trong việc sử dụng kỹ thuật IT họ đầu tư một phần vào máy móc, nhu liệu, nhưng đầu tư đến tám, chín phần vào các cải thiện trong cơ cấu, phương pháp làm việc. Khi nhiều công ty ở Mỹ cùng dùng nhiều computer hơn, khi họ cùng thay đổi phương pháp làm việc và cộng tác với nhau, thì lúc đó sản năng lao dộng trong cả nền kinh tế tăng lên trông thấy.

Hai công ty đã thành công hạng nhất trong trò chơi mới này là Dell, làm máy P.C. để bán, và Wal-Mart, công ty bán lẻ hạ giá. Các xí nghiệp này thay đổi phương pháp quản lý kho hàng để thời gian hàng vào rồi ra thu ngắn lại tới gần số không; đặt hệ thống liên lạc giữa khách hàng với xí nghiệp và với cả những nhà cung cấp cho xí nghiệp, để giảm bớt thời gian chờ đợi từ lúc khám phá ra nhu cầu đến lúc cung ứng cho khách hàng. Tất cả các biện pháp đó không tự nhiên xẩy ra nhờ xí nghiệp mua máy móc mới. Phải có những con người bằng xương bằng thịt suy tính, quyết định, và thực hiện, do đó chính họ cũng phải thay đổi tác phong làm việc.

Trong việc sử dụng kỹ thuật IT, giáo sư Brynjolfsson nhận xét, các công ty không thể dùng cùng một phương pháp như nhau. Một công ty bán lẻ đại hạ giá như Wal-Mart chủ yếu kiếm lời nhờ vòng luân chuyển hàng hóa rất nhanh, dù mức lời trên số bán rất thấp. Cho nên họ đặt trọng tâm vào việc giảm chi phí tồn kho, giảm thời gian chờ đợi số cung đáp ứng khi số cầu xuất hiện. Nhưng nếu là một dây cửa hàng loại sang, bán giá cao, mức lời cao và vòng luâản chuyển hàng hóa chậm thì phải dùng kỹ thuật IT cách khác.

Cuối cùng, bài học sử dụng kỹ thuật tin học IT trong quản lý kinh doanh là: Máy móc, khí cụ không đủ. Phải thay đổi lề lối làm việc. Ông giáo sư Brynjolfsson đã bỏ thời giờ nhận xét nhiều công ty khác nhau, thấy rằng “Những công ty đầu tư vào kỹ thuật IT mà không đổi lề lối làm việc thì không tăng được sản năng lao động bao nhiêu. Nếu thay đổi cách làm việc nhưng không chịu đầu tư vào IT thì cũng vậy. Tệ nhất là trường hợp những công ty làm cái này một tí và cái kia một tí, họ sẽ chẳng đạt được hiệu quả nào hết.”

Nhưng gia tăng năng suất có giúp công ty tăng lợi nhuận hay không? Còn tùy cách tăng năng suất đó có dễ bị các công ty khác bắt chước hay không. Nếu một công ty thành công, rồi các đối thủ có thể bắt chước, thì cuối cùng năng suất của tất cả ngành cùng tăng đều, nhưng họ vẫn phải cạnh tranh về giá cả. Như vậy thì ai được lợi? Chính giới tiêu thụ được lợi về hiện tượng sản năng lao dộng gia tăng đó.

Nhưng khi một công ty đầu tư vào IT với phương thức làm việc mới mà các đối thủ không thể bắt chước ngay được, thì các món lợi có thể được chia sẻ cho các chủ nhân cổ phần, cho nhân viên (tăng lương hoặc bổng lộc) và cũng có thể chia cho khách hàng để bảo vệ lòng trung thành của họ và chiếm thị trường lớn hơn.

_________________________

Đỗ Quý Toàn, nhà thơ, nhà báo, giáo sư đã dạy tài chánh học tại các đại học McGill, UQAM và Concordia ở Canada, ngành chuyên môn là lý thuyết tài chánh và thị trường vốn.

danden
12-22-2003, 08:34 PM
Trích theo tạp chí Life, hiện có trên thế giới còn tất cả 28 hoàng gia. Một số gần như không có quyền hạn nào đáng kể và không có can dự vào tình hình chính trị trong nước, nhưng cũng còn vài hoàng gia có đủ quyền lực như thời phong kiến.
Life Magazine đã phân tích thống kê quyền lực thành 4 loại khác nhau như sau:
_ Mang tính cách tượng trưng :………….…( * )
_Có can dự một ít vào việc nội chính :……( ** )
_Có quyền lực chính trị khá mạnh :…………( *** )
_Cai trị tòan bộ quốc gia :………………….....( **** )
Dưới đây là danh sách 28 hoàng gia :L
1.Vương quốc Anh:L
Nữ hoàng Elizabeth II, 76 tuổi,cai trị từ năm 1952.Dân số 57.591.667.Quyền lực (*). Người nối ngôi: thái tử Charles Philip Arthur George,53 tuổi.

2. Luxembourg:L
Ðại công tước Jean, 81 tuổi, cai trị từ năm 1964, hậu vệ vua pháp Louis XIV, từng có mặt trong hàng quân cận vệ Ireland chiến đấu chống Ðức trong chiến tranh thế giới lần thứ hai. Dân số 420.416.Quyền lực (**). Người nối ngôi:thái tử Henri 47 tuổi, lập gia đình với Maria Teresa, Mestre năm 1982 (con gái một chủ ngân hàng Cuba).

3. Monaco:L
Hoàng thân Rainier III, 79 tuổi, cai trị từ năm 1949, Dân số 31.892.Quyền lực (***). Năm 1956, hoàngg thân Rainier khiến cả thế giới phải chú ý đến vương quốc nhỏ bé của mình khi cưới diễn viên Hollywood: Grace Kelly (chết vì tai nạn xe năm 1982). Người nối ngôi: thái tử Albert Alexandre Louis Pierre 40 tuổi, vẫn chưa chịu lập gia đình tuy từng quan hệ với rất nhiều người đẹp như người mẫu Claudia Schiffer hay diễn viên Daryl Hannah.

4. Bỉ:L
Vua Albert I, 68 tuổi, cai trị từ năm 1993. Dân số 10.165.059. Quyền lực (*). Ngừơi nối ngôi: thái tử Philippe 42 tuổi. Một số ý kiến cho rằng cô em gái thái tử-công chúa Astrid-được xứng đáng ở cương vị nối ngôi hơn la thái tử Philippe.

5. Ðan Mạch:L
Nữ hoàng Margrethe II, 62 tuổi, cai trị từ năm 1972. Dân số 5.305.048. Quyền lực:(*). Nữ hoàng Margrethe có bộ sưu tập tranh sơn nước và hàng thêu rất giá trị. Tuy là nữ hoàng nhưng bà nghiện thuốc lá rất nặng và hút trước mặt bất cứ vị khách quan nào. Người nối ngôi:thái tử Frederik André Henrik Christian 30 tuổi,chưa lập gia đình.

6. Hòa Lan:L
Nữ hoàng Beatrix Wilhelmina Armgard,64 tuổi, cai trị từ năm 1980. Dân số 15.649.729. Quyền lực :(*). Ða số dân Hòa Lan tỏ ý không hài lòng khi nữ hoàng lập gia đình với Claus Von Amsberg- nhà ngoại giao Ðức bị nghi đã từng cộng tác với Ðức quốc xã hồi còn trẽ. Người nối ngôi: thái tử Willem Alexander Claus George Ferdinand 35 tuổi. Hoàng gia Hà Lan rất giàu, với gia sản ước chừng 4,7 tỉ mỹ kim(USD).

7. Thụy Ðiển:L
Vua Carl XVI Gustaf, 56 tuổi cai trị từ năm 1973. Dân số 8.865.051. Quyền lực (*). Người nối ngôi: công chúa Victoria Ingrid Alice Désirée 24 tuổi. Không phải thần nào cũng biết mặt vua Gustaf. Có lần đi mua quà Giáng Sinh o Stockholom, ông bị người bán hang đòi phải xuất trình giấy tờ vì anh ta bị nghi là thẻ tín dụng của vua là giả!

8.Tây Ban Nha:L
Vua Juan Carlos I,64 tuổi cai trị từ năm 1975. Dân số 39.107.912. Quyền lực (**). Người nối ngôi:thái tử Felipe Juan Pablo Alfonso de Todos los Santos Borbon Sonderberg Glucksburg,34 tuổi. Vua Juan Carlos thông thạo nhiều ngọai ngữ,từng làm “phiên dịch`` cho Tổng thống Mỹ Bill Clinton và thủ tướng Tây Ban Nha José Aznar khi cả ba người cùng du ngạn trên chiếc thuyền bồm vào năm 1997.

9. Liechtenstein:L
Hoàng thân Hans-Adam II, 57 tuổi, cai trị từ năm 1989. Dân số 31.389. Quyền lực: (***). Hans-Adam nổi tiếng thích đùa. Có lần ông nói với Bill Gates rằng” Mình sẽ bán vương quốc nhỏ bé và đổi tên thành Microsoft. Bill Gates tưởng thật và tính ôm tiền sang nhưng sau đó vua Hans-Adam cho biết ông chỉ nói chơi cho vui thôi! Hans-Adam có bộ sưu tập tranh lớn nhất thế giới. Gia sản ước chừng 2 tỉ mỹ kim(USD). Người nối ngôi:thái tử Alois Philipp Maria 34 tuổi.

10. Na uy:L
Vua Harald V, 65 tuổi,cai trị từ năm 1991. Dân số 4.399.993. Quyền lực:(*). Người nối ngôi: thái tử Haakon Magnus 24 tuổi.

11. Jordan:L
Quốc vương Hussein bin Talal, 66 tuổi,cai trị từ năm 1953. Dân số 4.324.638. Quyền lực: (***). Quốc vương Hussein là thế hệ thừ thuộc dzòng dzõi nhà tiên tri Muhammad,có tất cả 12 người con.Vua Abdullah (Tức là Ông nội Hussein)bị một tay quá khích Palestine giết chết tại một ngôi đền Hồi giáo khi Hussein mới tròn 16 tuồi. Áp dụng chính sách cai trị kiểu Anh (Hussein từng học ở Học viện quân sự Hoàng Gia Anh), Ngài Hussein đã ổn định và phát triển đất nước. Ðầu năm 1998, quốc vương va hoàng hậu Noor đã được trung tâm Simon Wiesenthal (một tổ chức nhân quyền Do Thái) tôn vinh vì những đóng góp vào tiến trình hòa bình Trung Ðông. Người nối ngôi: thái tử El Hassan bin Tal 55 tuổi(em trai ngài Hussein).

12. Saudi Arabia:L
Vua Fahd Ibn Abdul Aziz, 81 tuổi,cai trị từ năm 1998. Dân số 20.087.965. Quyền lực (****). Vua Fahd là một trong 44 con trai cuả vua Abdul Aziz bin Saud (có đến 22 bà vợ). Người nối ngôi: Người em cùng cha khác mẹ Abdullah Ibn Abdul Aziz 80 tuổi.

13. Oman :L
Vua Qaboos bin Said, 61 tuổi, cai trị từ năm 1970. Dân số 2.264.590. Quyền lực :(****). Vua Quboos từng thực hiện nhiều chính sách cải tổ giá trị,như cho phép phụ nữ tham gia bộ máy hành chính. Tuy nhiên, mới đây ông làm người dân nản lòng vì ông cho xây một giáo đường tốn đến 100 triệu mỹ kim(USD). Người nối ngôi: chưa biết chính xác trong thời gian này.

14. Qatar:L
Vua Hamad bin Khalifia al-Thani, 52 tuổi,cai trị từ năm 1995. Dân số 670,274. Quyền lực(****). Vua Hamad từng lật đổ ngai vàng của chính cha mình để lên ngôi. Ông cũng hủy bỏ luật chọn con trưỡng làm kế vị và vì thế cậu con trai thứ ba-Jassem bin Hamad Al-Thani 20 tuổi sẽ là người nối ngôi.

15. Bahrain:L
Vua Isa bin Sulman Al-Khalifa,68 tuổi cai trị từ năm 1961. Dân số 603.318. Quyền lực : (****). Năm 1975, Isa đã dùng quyền hạn của mình để xoá bỏ quốc hội và cho đến nay vẫn chưa tõ ra co ý định tái thành lập tổ chức dân chủ này. Người nối ngôi:thái tử Hamad bin Isa Al-khalifa 52 tuổi.

16. Kuwait:L
Vua jabber Al-Ahmad Al-jaber Al-Sabah, 76 tuổi,cai trị từ 1977. Dân số 1.8834.269. Quyền lực:(****). Do luật hồi giáo ngăn cấm đàn ông có quá bốn vợ nhưng vì quá thích đêm tân hôn nên vua jabber có lần đánh liều tổ chức lễ cưới lần thứ tư rồi ngày sáng hôm sau làm đơn ly dị. Người nối ngôi:thái tử Saad Al-Abdullal Al-Salem Al-Ssabah 20 tuổi.

17. Samoa:L
Tù trưởng Malietoa Tanumafili II, 87 tuổi cai trị từ năm 1962. Dân số 219.509. Quyền lực:(*). Khi tù trưởng Malietoa chết, chế độ phong kiến Samoa cũng bị xóa sổ vì không có người nối ngôi.

18. Tonga:L
Vua Taufa’ahau Tupou IV, 83 tuổi, cai tri từ năm 1965. Dân số 107.335. Quyền lực:(***). Vua Taufa’ahau là vị vua đầu tiên của Tonga tốt nghiệp đại học (cử nhân Ðại học Sydney). Nữ hoàng Anh Elizabeth II từng ghé thăm vương quốc này năm 1965. Người nối ngôi:thái tử Tupouto’a 50 tuổi.

19. Brunei:L
Quốc vương Haji Hassanal Bolkiah, 55 tuổi cai trị từ năm 1967. Dân số 307.616. Quyền lực :(****). Hoàng gia Brunei rất giàu (nhờ dầu hỏa). Có lần quốc vương haji từng cho tiền phục vụ 170.000 Mỹ kim(USD) và sẵn sang bỏ 900.000 Mỹ kim(USD) dát vàng 24 karat cho một chiếc xe hơi. Cậu em trai hoàng tử Jefri có đến 600 chiếc xe, từng thuê ca sĩ Rod Stewart sang hát cho sinh nhật con mình. Người nối ngôi: thái tử Al-Muhtadê Billah 27 tuổi.

20. Thái Lan:L
Vua Bhumiol Adulyadej, 74 tuổi cai trị từ năm 1946. Dân số 50.450.818. Quyền lực:(**). Người dân Thái Lan rất ngưỡng mộ và tôn sùng vua Bhumiol như là vị thánh thần. Người
Nôí ngôi: thái tử Maha Vajiralongkorn 59 tuổi.

21. Malaysia:L
Kẽ cai trị tối thượng Ja’afaribni Al-Marhum Tuanku Abdul Rahman,79 tuổi cai trị từ năm 1994.Quyền lực (***).Tuy tước hiệu là ‘’kẻ cai trị tối thượng’’(chứ không gọi là “vua”),Ja’afar chỉ cai trị trong ‘’nhiệm kỳ ‘’ 5 năm.Mỗi năm 5 triều đình Malaysia lại bầu chọn một người đứng đầu.

22. Bhutan: Vua Druk Gyapo Jigme Singye Wangchuk 46 tuổi cai trị từ năm 1972.Dân số 1.865.191.Quyền lực :(****).Có lần vua Wangchuk từng tổ chức cưới 4 chị em trong một lần.Người nối ngôi:thái tử Dasho jigme Khesar Namgyal 22 tuổi.

23. Campuchia:L
Hoàng thân Norodom Sihanouk 79 tuổi. Dân số 11.163.861. Quyền lực:(*). Người nối ngôi: có thể là hoàng tử Sihamoni 49 tuổi, giáo viên Ballet, đồng thời là đại diện UNESECO đang sống ở Paris.

24. Nepal:L
Vua Birendra bir Bikram Shah Dev, 56 tuổi, cai trị từ năm1972. Dân số 23.107.464. Quyền lực:(*). Người nối ngôi: thái tử Dipendra bir Bikram 31 tuổi.

25. Nhật :L
Nhật hoàng Akihito, 64 tuổi, cai trị từ năm 1989. Dân số 125.732.794. Quyền lực :(*).
Vấn đề lớn nhất với hoàng gia Nhật hiện tại là nguy cơ không có người kế tục trong tương lai xa để duy trì lâu dài ngai vàng. Sau Akihito tất nhiên là thái tử Naruhito (38 tuổi). Nhưng sau Naruhito là ai? Sau gần 5 năm thành hôn với Naruhito, vương phi Masako Owada (34 tuổi) vẫn chưa mang thai. Theo truyền thống, nếu Naruhito khong có con trai thì người kế vị ngôi vua có thể thuộc về con trai của em mình hoặc của em họ mình. Thế nhưng, em trai Naruhito (tức hoàng tử Fumihito) và ba người em trai chú bác của Naruhito lại sinh toàn con gái (tổng cộng có đến 7 công chúa). Nếu thật sự Owada không sinh con hoặc sinh con gái thì quả là nguy to cho hoàng gia Nhật. Luật lệ truyền thống trong hoàng gia Nhật không cho phép phụ nữ ngồi trên ngai vàng.

26. Lesotho:L
Vua Letsie III, 38 tuổi, cai trị từ năm 1986. Dân số 2.007.814. Quyền lực:(****). Người nối ngôi: chưa có, trừ khi Letsie lập gia đình và có con trai.

27. Swaziland:L
vua Mswati III, 34 tuổi, cai trị từ năm 1986, Dân số 1.031.600. Quyền lực:(****). Vua Mswati mới 30 tuổi nhưng có đến 4 vợ. Người nối ngôi:chưa biết chính xác.

28. Morocco:L
Vua Hassan II, tuổi 72 tuổi cai trị từ năm 1961. Dân số 30.391.423. Quyền lực :(****). Kỳ World Cup 98 vừa qua tại Pháp, vua Hassan đã hứa mỗi cầu thủ sẽ dược thưởng 15,000 Mỹ kim (USD) nếu đội Morocco đánh bại Scotland và Na Uy. Người nối ngôi: thái tử Sidi Mohammed 38 tuổi.

danden
12-24-2003, 10:27 PM
10 Năm Khoa Học
Công nghệ thông tin càng ngày càng có ảnh hưởng đến cuộc sống của con người. Sự phát triển công nghệ thông tin cũng đã làm thay đổi ý niệm gốc về vấn đề bảo mật. Và ngày hôm nay khó có thể tin rằng phòng thí nghiệm vật lý châu Âu CERN đã xây dựng giao thức www - World Wide Web nổi tiếng như vậy mới từ năm 1991.

Năm 1993

Marc Andreesen thuộc trường đại học Illinois thiết kế trình duyệt Internet đầu tiên Mosaic. Số máy chủ Internet đã tăng lên 2 triệu, còn trên mạng có gần 600 site.

Trò chơi Doom ra đời và mở ra xu hướng mới cho ngành công nghệ giải trí

Tại Mỹ có 16 triệu thuê bao điện thoại di động

Hệ thống định vị mặt đất (GPS) bắt đầu hoạt động. Độ chính xác trong 100m.

Năm 1994

Hai sinh viên của trường đại học tổng hợp Standford đã xây dựng hệ thống cơ sở dữ liệu ảo cho các site trên Internet, sau đó hệ thống này lấy tên là Yahoo!.

Bắt đầu có hình thức quảng cáo trên Internet. Banner đầu tiên trên mạng là của công ty Zima и AT&T.

Xây dựng mẫu hệ điều hành Linux

Chế tạo ô tô đầu tiên sử dụng hơi nước- VW Hybrid.

Năm 1995

Khai trương hoạt động cửa hàng sách ảo lớn nhất thế giới Amazon.com

Xây dựng dịch cụ chat trực tuyến đầu tiên trong hệ thống mạng toàn cầu

Các tệp âm nhạc có định dạng mới -MP3

Bộ phim hoạt hình 3 chiều đầu tiên được thiết kế hoàn toàn trên máy tính - "Lịch sử trò chơi" (Toy Story).

Tại Nhật đã xây dựng xong chiếc cầu dài nhất thế giới

Công ty General Motors trưng diễn ô tô điện - EV1.

Năm 1996

Bộ cổ phiếu của Yahoo! trong một ngày tại thị trường chứng khoán New York đã bán được 1 tỷ USD

Ra đời site bán đấu giá trên Internet eBay

Trò chơi máy tính Quake. Người sử dụng có thể chơi với những người khác

Cuộc cách mạng trong dòng máy tính xách tay. Máy tính bỏ túi Palm Pilot ra đời.

Động vật sinh sản vô tính đầu tiên - cô cừu Dolly

Năm 1997

Những áp dụng đầu tiên của đạo luật chống độc quyền với công ty phần mềm Microsoft.

Microsoft tung ra trình duyệt Internet Explorer

Lần đầu tiên máy tính thắng được nhà vô địch cờ vua trên thế giới. Nhà vô dịch mới mang tên là Deep Blue

Nano cơ học đầu tiên đã hoạt động

Công ty Toyota thiết kế ô tô thông dụng đầu tiên vừa có thể chạy bằng xăng vừa có thể chạy bằng điện - Prius.

Năm 1998

Công ty Apple giới thiệu iMac.

Bắt đầu bán những đĩa DVD có ghi phim đầu tiên

Xây dựng hệ thống tìm kiếm Google. Và chỉ không đầy 4 năm sau nó đã trở thành hệ thống tìm kiếm thông dụng nhất trên Internet

Cuộc chiến lớn giữa các trình duyệt. Internet Explorer đánh bại Netscape Navigator và được xem như trình duyệt phổ biến nhất thế giới . Công ty Netscape không trụ được và sát nhập vào tập đoàn AOL.

Xây dựng hệ thống truy cập chung đầu tiên của điện thoại vệ tinh Iridium

Năm 1999

Kênh âm nhạc miễn phí Napster

Virus máy tính Melissa đạt kỷ lục phá hoại - lần đầu trong lịch sử virus gây lan nhiễm cho hơn 100 ngàn máy tính

Ô tô đầu tiên có thể điều khiển bằng giọng nói - Jaguar S-Type.

Điện thoại di động có thêm hệ thống truy cập Internet

Công ty Sega, chuyên về lĩnh vực trò chơi video giới thiệu modem kết nối với bộ chơi video

Bóng bán dẫn nano đầu tiên

Năm 2000

Cuộc khủng hoảng máy tính đầu tiên trên thế giới - Sự cố Y2K

Miсrosoft Windows NT và Linux - hai hệ điều hành phổ biến nhất

Công ty giải mã công thức ADN của người

Napster có 30 triệu người dùng

Hà Lan có đường sắt dài nhất

Năm 2001

Tòa buộc công ty Napster ngưng dịch vụ cung cấp các bản nhạc miễn phí cho người dùng. Tuy nhiên có hàng chục site khác tiếp tục dịch vụ giống như Napster.

Kỷ lục bán trò chơi vieo- chỉ tính ở Mỹ doanh thu trên thị trường đạt tới 9.4 tỷ USD

Liên kết lớn nhất trong lịch sử : xây dựng công ty đa phương tiện hùng mạnh mới AOL-Time Warner.

Công ty Apple thiết kế máy nghe nhạc MP3 bỏ túi đầu tiên - iPod.

Năm 2002

Hewlett-Packard và Compaq hợp tác tạo siêu máy tính mới

Công ty NEC giới thiệu siêu máy tính nhanh nhất có thể tính được 35,61 tỷ phép tính trong một giây

Spam chiếm 40% số thư gửi tới hộp thư điện tử

Trên thế giới đã bán hơn 5 triệu ô tô có hệ thống GPS

Năm 2003

Theo thống kê của Google, trên thế giới hiện nay có 3 tỷ site Internet

Tại Mỹ có 180 triệu thuê bao điện thoại di động

Cừu Dolly chết vì bệnh viêm phổi

eBay là địa điểm bán ô tô và phụ tùng lớn nhất nước Mỹ. Số lượng hàng bán ra đạt tới 3 tỷ đôla Mỹ

Nguồn: Washington ProFile
Theo SSP

danden
12-26-2003, 09:39 AM
THÁI CẤM PHƠI NGỰC TRÊN SÂN KHẤU
Cảnh sát Thái sẽ được bố trí tại các buổi trình diễn thời trang để chắc chắn các cô người mẫu không cởi áo khoe ngực. Bộ văn hóa Thái đang rất lo ngại về tệ trạng ngày càng có nhiều người mẫu khoe ngực trên sân khấu, và các cô thiếu nữ trẻ đẹp sử dụng các “nipple sticker” để che núm. Và họ đang đề nghị thay đổi luật lệ để cấm việc phô bầy các bộ ngực. “Nipple sticker” được các cô người mẫu sử dụng trong khi trình diễn trên sân khấu, và các thiếu nữ Thái đang bắt chước xài chúng, thay cho nịt ngực, bên dưới các chiếc áo trong suốt.
MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG NUỐT 200 CON GIUN SỐNG
Một người đàn ông Ấn Độ đã cố gắng đạt kỷ lục thế giới bằng cách nuốt trửng 200 con giun sống trong 20 giây. C Manoharan đã nuốt các con giun đất này, mỗi con dài khoảng 12 cm, trước một đám đông tại một bờ biển thuộc miền nam tỉnh Chennai. Các nhân chứng kể rằng người đàn ông 26 tuổi đã phá kỷ lục hiện nay của Mark Hogg, một người ở Hoa Kỳ đã nuốt 94 con giun đất trong 30 giây.
Người đàn ông thất nghiệp này đã thực tập trong suốt một năm qua và đã biểu diễn “tài năng nuốt giun” này đến sáu lần. Manoharan nói rằng: “Tôi không chỉ đã rút ngắn thời gian nhưng cũng gia tăng số giun.” Các viên chức địa phương, gồm cả một người kiểm tra, một bác sĩ chính phủ, một luật sư và một viên chức thể thao, đã hiện diện tại cuộc biểu diễn kỷ lục này. Một phát ngôn viên của Guiness Book of Records cho biết kỷ lục này đang được xem xét.
QUÂN KHUYỂN BỊ SA THẢI VÌ QUÁ HIỀN
Một chú khuyển của cảnh sát Đức đã bị sa thải sau khi bắt nhiều thỏ hơn là các tội phạm. Bianca Mauermann, người điều khiển con chó Falk một tuổi, kể rằng chú khuyển này quá thân thiện do đó không thể phục vụ trong ngành cảnh sát. Thay vì đánh hơi tìm tội phạm, con Falk thường dành hầu hết thời giờ trong khu rừng lân cận để rượt thỏ. Nhưng chú khuyển này chưa tới tuổi về hưu, do đó sẽ được tái huấn luyện để trở thành một chó săn.
CHỚ CHƠI DẠI KIỂU NÀY!
Một thiếu nữ Nga đã phát hoảng sau khi bị phỏng lưỡi vì uống trà quá nóng. Cô ta bèn mở tủ lạnh và lè lưỡi liếm vào ngăn nước đá để làm nguội nó. Nhưng chiếc lưỡi đã mau lẹ dính chặt vào thành tủ lạnh. Bởi vì ở nhà một mình, cô gái này đã phải chờ mãi cho tới khi cha mẹ đi làm về mới được giải cứu. Khi bước vào nhà họ nhìn thấy đứa con gái đứng ú ớ ở chiếc tủ lạnh, và sau khi làm đủ mọi cách vẫn không thể gỡ chiếc lưỡi ra được họ đã hốt hoảng gọi xe cứu thương. Nhân viên cứu thương giải cứu cho nạn nhân nhưng khám phá lưỡi của cô bé bị phát cước (frost bite) quá trầm trọng, và đã cấp tốc đưa vào bệnh viện. Thật may mắn, sau vài tiếng giải phẫu bác sĩ đã cứu được chiếc lưỡi cho cô gái này.
NHÀ HÀNG CHUYÊN TRỊ THỊT CHUỘT Ở CHÍ LỢI
Một nhà hàng ở Chí Lợi phục vụ thực khách đặc sản thịt chuột và khoai tây chiên. Thịt chuột chiên là món ăn truyền thống ở quốc gia láng giềng Peru, nhưng nó đã làm hoảng hồn các thực khách ở Santiago. Ông Marco Barandarian, đầu bếp trưởng của nhà hàng Barandarian, nói rằng: “Ở đây người ta tỏ ra gớm ghiếc và hỏi tại sao chúng tôi đã tiếp họ món ăn này, thật sự thì chúng tôi đã ăn món thịt chuột chiên này từ thuở bé đến lớn ở Peru.” Ông ta giải thích thêm rằng: “Thịt chuột mầu đỏ và có vị ngon ngọt hơn thịt thỏ. Nó tương tự thịt heo và chúng tôi chiên nguyên cả con chuột, gồm cả đầu.”
ĐIỆN THOẠI REO BÊN TRONG QUAN TÀI
Những người đến dự tang lễ tại một nhà thờ ở Bỉ đã một phen hết hồn khi chiếc điện thoại cầm tay bất chợt reo vang bên trong cỗ quan tài. Các người thân của Marc Marchal giờ đây đang nạp đơn kiện viên giám đốc nhà đòn. Marchal, 32 tuổi, đã chết tức khắc khi chiếc môtô của anh ta đâm mạnh vào một chiếc xe máy kéo.
Bởi vì thi thể không còn toàn vẹn, viên giám đốc nhà đòn đã đề nghị gia đình nói lời từ biệt với xác chết đã được đặt trong quan tài. Tất cả họ đứng tập trung quanh quan tài vào buổi tối trước khi tang lễ bắt đầu thì bất chợt tiếng điện thoại reo lên. Một số người thân trong gia đình đã giật nẩy mình và chạy ra ngoài trong khi viên giám đốc nhà đòn phải cậy nắp quan tài để móc túi người chết lấy chiếc điện thoại. Những người thân này muốn cảnh sát buộc tội viên giám đốc nhà đòn vì đã không chuẩn bị xác chết một cách chu đáo.
MỘT CHỨNG BỆNH LẠ LÙNG CỦA PHỤ NỮ!
Hàng chục phụ nữ đang khổ sở vì một chứng bệnh mà đã làm họ có hàng trăm lần “tột đỉnh khoái lạc” mỗi ngày. Các nhà nghiên cứu vừa nhận diện được một chứng bệnh gọi là “hội chứng kích thích tình dục thường trực”. Bà Jean Lund, một người Mỹ 51 tuổi, cho biết khi bà nói điều này với một bác sĩ phụ khoa thì ông ta trả lời: “Bà là sự mơ ước của mọi người đàn ông.”
Bà Jean, một nữ giám đốc công ty, kể rằng: “Tôi nhìn thẳng vào mặt ông ta và nói ‘Làm cách nào ông có thể làm việc với sự khoái lạc trong mỗi vài phút một lần.’ Và ông ta nín thinh không trả lời.” Mười bệnh nhân của chứng bịnh hiếm thấy này đã được ghi chép vào tài liệu của trường Đại học Boston. Một chuyên gia ở New Jersey cho biết ông đã tìm thấy 40 trường hợp như thế này ở khắp thế giới.
VOI GÁNH XIẾC LÀM RỐI LOẠN THÀNH PHỐ
Một con voi gánh xiếc đã gây ra sự hỗn loạn lưu thông khi nó quyết định đi dạo trong thành phố lớn nhất của Nam Phi. Bambi đã đi dạo buổi sáng sớm ở Sao Paulo sau khi một cánh cổng của gánh xiếc Stankovich Circus không đóng. Chị voi nặng bốn tấn này đã băng ngang một con đường nhiều xe chạy để đi đến một cây berry, và nó đã làm kẹt xe đến hơn 20 phút.
Claudio Alejandro, người chăm sóc con voi này, cho biết Bambi mỗi sáng đều đi dạo nhưng thường thì bên trong sân cỏ của gánh xiếc. Cô kể rằng: “Tôi đi uống cà phê và không nhìn thấy cánh cổng để mở. Bambi đã nhìn thấy cây berry bên kia đường và nó quyết định đi đến đó.” Một người trong nhóm nhân viên cứu hỏa đã giúp đưa con Bambi trở về chuồng nói rằng: “Quả là một cảnh tượng tuyệt vời. Con voi khổng lồ băng ngang đường để ăn những trái berry nhỏ xíu, mọi người đều ngừng xe để xem và đó là lý do tạo sao một sự hỗn độn xảy ra.”
KHÓA HỌC ĐÀO TẠO NGƯỜI TÌNH TUYỆT VỜI!
Một công ty Hòa Lan mở khóa học để giúp những người đàn ông nhút nhát và còn gin trở thành người tình nóng bỏng với học phí là 2500 pounds. Aquarion, một người đến từ Niewegein, kể rằng cô giáo sẽ “phá trinh” các học viên bởi là một phần của hợp đồng. Khóa học sáu tháng này cũng bao gồm các cuộc trò chuyện thân thiết và gần gũi, các buổi huấn luyện tình dục với cô giáo.
Phát ngôn viên Marion van der Stad cho biết hầu hết các học viên đều còn gin, tuổi từ 30 và 40. Họ không gặp gái điếm vì nhút nhát. Trước tiên các học viên được dạy cho các kỹ thuật căn bản, như làm thế nào để cảm thấy tự tin với thân thể trần truồng của mình, trước khi họ học để cảm thấy thoải mái với một phụ nữ không mặc quần áo gì cả.
Bà Van der Stad cho biết thêm rằng: “Trong sáu buổi học kế tiếp, họ sẽ thực hành một số điều căn bản và nếu cảm thấy sẵn sàng để làm tình với cô giáo, điều này tốt thôi.” Những người đàn ông tốt nghiệp khóa học này là món quà của Thượng Đế dành cho phụ nữ. Họ là những người đàn ông rất lịch sự và đồng thời cũng là người tình tuyệt vời.

danden
12-26-2003, 10:38 PM
Người Việt Nam Trên Đất Nước Mễ Tây Cơ

Nguyễn Ngân
Thành phố Santiago Ixcuiintla
Chúng tôi lên đường cùng với phái đoàn của ban Giám Đốc Công Ty Đồng Hương để thăm viếng cơ sở sản xuất nông nghiệp nhân dịp BGĐ Cty cần duyệt xét lại tình hình sản xuất trong năm vừa qua.
Khởi hành từ thành phố Mexicali cách biên giới Mỹ- Mễ (thành phố San Diago của Mỹ và Tijuana của Mễ). Chúng tôi phải bay mất 2 giờ 15 phút để đến phi trường Tepic thuộc tiểu bang Nayarit Mễ Tây Cơ. Từ đây chúng tôi được anh Thu là Giám đốc công ty: TRAN Internacional là một Cty con của Đồng Hương đang phụ trách sản xuất các mặt hàng nông sản cho thị trường Hoa Kỳ đưa xe đến đón và đi thêm 1 giờ 30 phút nữa mới đến Tổng Hanh Dinh của Cty thuộc thành phố Santiago Ixcuiintla
Anh Thu là người nhỏ con, vui vẽ lúc nào cũng nói chuyện tiếu lâm được. Gốc Nam Định, anh vượt biên đến Hồng Kông và định cư tại San Francisco từ năm 1982. Do sự quen biết với Anh Thể Tổng Giám Đốc Cty Đồng Hương từ những ngày ở trại tỵ nạn Hồng Kông nên anh được mời sang coi sóc nông trại này sau khi đã làm đủ thứ nghề trên xứ Mỹ. Từ dọn dẹp, xây dựng, lái taxi..v..v...Anh tâm sự như sau:
-"Lẽ ra tôi chỉ tính sang sắp xếp công việc độ dăm tháng sẽ về lại. Nhưng có lẽ số phận tôi gắn liền với đất cát nên lần lửa mãi đến nay cũng đã 7 năm rồi mà chưa có dấu hiệu gì tôi sẽ về lại Mỹ hết".
Từ phi trường Tepic. Chúng tôi lái xe như đã nói trên hết 1 giờ 20 phút trên đoạn đường 72 cây số. Như thế có nghĩa là cũng khá tốt. Ngoài trừ một đoạn ngắn chỉ có 2 line cho hai chiều khiến phải chạy chậm, ngoài ra đường xa lộ này có 4 line (2 line mỗi bên) và tráng nhựa rất tốt nên cũng khá là thoải mái.
Khi vào thị trấn Santiago thì trời đã tối. Sáng ra chúng tôi lấy xe chạy một vòng thành phố trước khi ra ruộng quan sát sinh hoạt của người nông dân Mễ.
Thành phố Santiago thành lập từ cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19 do những bộ lạc người da đỏ từ những vùng núi xa xôi đi theo bờ sông Rio De Santiago đến đây thì dừng lại lập nên xóm làng đầu tiên.
Vì là người thổ dân nên họ có ý thích xây cất nhà trên cao, dọc trên sườn đồi nhìn xuống dòng sông Rio de Santiago. Sau này người Bồ Đào Nha đếán lập một thị trấn buôn bán ngay dưới chân những dãy đồi có nhà của người da đỏ, nhưng cũng cách xa bờ sống vài trăm mét để tránh sự lụt lội hàng năm do nước sông lên rất nhanh trong mùa lũ. Họ cũng đem theo giáo lý Thiên Chúa đến đây truyền bá mà căn nhà thờ cổ kính cho đến nay vẫn còn sừng sửng ở vị trí dễ nhìn thấy nhất ngay giữa thị trấn và cũng là biểu tượng của thành phố này.
Ngoài trừ con đường xa lộ đi từ thủ phủ Tepic về được tráng nhựa, 80% những con đường trong thị trấn Santiago được lát bằng đá cuội, từng viên lớn nhỏ bằng nắm tay cho tới bằng trái dừa nối kết với nhau bằng một lọai đất sét cho nên xe hơi chỉ có thể chạy độ trên dưới 20 cs/ giờ mà thôi. Hơn nữa đường trong thị trấn cũng rất nhỏ, chỉ vừa 2 xe tránh nhau.
Trong thị trấn cũng có đầy đủ các cửa hàng và dịch vụ như bất kỳ một thành phố trung bình nào khác, nhưng tại đây chỉ khoảng 7 giờ tối là đã kín cửa. Không phải vì vấn đề an ninh mà vì toàn bộ sinh hoạt của người dân chỉ có vậy. Họ thức giấc lúc 5 giờ sáng để chuẩn bị ra đồng. Các cửa hàng cũng mở cửa vào khoảng 8-9 giờ sáng.
Đời sống của một thị trấn nông nghiệp nhỏ thật là đơn điệu nhưng rất êm ả. Thích hợp với những người muốn tìm sự yên tỉnh trong cuộc sống.
Thú vui của dân chúng Santiago là uống bia sau giờ làm việc đàn ông cũng như đàn bà, họ uống bia rất nhiều và không bao giờ say. Cuối tuần vào tối thứ bảy thì ngay trung tâm có mở một buổi hòa nhạc để tất cả đến đó nhảy múa vui chơi và sáng chủ nhật thì hầu như nhà nào cũng đi lễ tại nhà thờ giữa phố. Các làng nhỏ chung quanh thị trấn cũng vậy. Mỗi làng đầu có một công viên như thế, họ gọi là "Plaza Center" là nơi tập trung, hội họp, vui chơi của dân chúng sống trong khu vực này.
Thị trấn Santiago cách bờ biển khoảng 30 đến 50 cs và cách thủ phủ của Tiểu bang Nayarit là Tipec khoảng 72 Cs và chủ yếu là sống bằng nông nghiệp, chăn nuôi mà trước đây chính là trồng và cung cấp lá thuốc cho các công ty thuốc lá Mỹ-Mễ. Nơi đây hoàn toàn không có một ưu tiên gì cho công ty du lịch hay các hoạt động nhằm phục vụ ngành du lịch. Bên cạnh của Santiago thì trái lại có rất nhiều bờ biển đẹp được du khách chiếu cố rất nồng nhiệt, nhiều gia đình giàu có rủ nhau về nghỉ ngơi trong mùa đông giá lạnh của nước Mỹ vì tiểu bang Nayarit quanh năm nắng ấm. Ngay tháng 12 khi chúng tôi về thăm Santiago chưa bao giờ nhiệt độ xuốing dưới 70 độ F kể cả ban đêm. Có buổi trưa lên đến 90 độ F. Những bãi biển nổi tiếng như San Blas, Santa Cruz, Chalaca, Punta Mita ..v..v.. và rất nhiều bãi biển nho nhỏ khác.
Bờ biển mang vẽ hoang dã, không có nhiều cao ốc nên đã hấp dẫn rất nhiều du khách đến nghĩ ngơi, nhất là du khách từ Hoa Kỳ sang.
Cũng vì thời tiết rất ấm quanh năm như thế nên một số người Việt Nam chúng ta đã tìm đến Santiago để khai thác lợi điểm này.
Trong đó anh Thể là người có thể coi là kẻ khai phóng cho con đường sản xuất và kinh doanh hàng nông sản tươi đưa về từ nông trường đến các siêu thị Á châu sau khi đã lái xe tìm kiếm khắp vùng nam Mê Tây Cơ này.
Dừng chân, sau khi hư hết hai bộ máy xe Wowangen, Anh bắt đầu bằng 25 ngàn Mỹ kim cho kế hoạch sản xuất những loại trái cây miền nhiệt đới như: Bầu, Bí, Cà Tím, Mướp Hương, Mướp Thơm, Khổ Qua, Đậu Đủa, Đu Đủ và một vườn mít rộng 5 mẫu gần bờ biển tuyệt đẹp Santa Cruz.
Giờ đây sau 7 năm. Công ty TRAN Internacional của anh đã có một thế đứng khá mạnh trong thị trường buôn bán hàng nông sản từ Mễ TâyCơ sang các siêu thị Á châu tại Hoa kỳ.

danden
12-26-2003, 11:11 PM
Một sinh viên gốc Việt phát hiện lỗi trong chương trình yahoo messenger
Dec 05, 2003
(CNET) - Anh Huỳnh Định Trí, một sinh viên gốc Việt tại Mỹ, vừa phát hiện lỗi tràn bộ đệm trong file “yauto.dll” - một thành phần ActiveX của các chương trình Yahoo Messenger từ 5.6.01347 trở về trước. Các chuyên gia đánh giá lỗi này “nghiêm trọng”, và hacker có thể khai thác để chạy các đoạn code nguy hiểm, chương trình Trojan trên máy tính của nạn nhân.
Tuy nhiên, để thực hiện một cuộc tấn công, tin tặc cần phải lập ra một trang web, rồi lừa người dùng Yahoo Messenger tới xem website để chạy đoạn mã do hacker tạo ra.
Hiện nay, Yahoo đang kiểm tra và tiến hành sửa lỗi cho nhu liệu Messenger của họ. Công ty khuyến cáo khách hàng nên giải hoạt file "yauto.dll" và config lại công cụ duyệt web để phòng ngừa ActiveX controls và Active Scripting.
ActiveX là một công nghệ của Microsoft, cho phép các công ty phát triển nhu liệu tạo ra những đoạn mã nhỏ, sử dụng được nhiều lần, gọi là "controls". Những đoạn mã này hỗ trợ các chương trình trong việc chia sẻ thông tin qua mạng máy điện toán và Internet.
Được biết, anh Huỳnh Định Trí sinh năm 1983, hiện vừa đi học vừa làm việc bán thời gian cho hãng CoreImpact, một công ty chuyên về an toàn điện toán nổi tiếng ở Mỹ. Bản thân Trí cũng sở hữu một công ty bảo mật riêng mang tên SentryUnion (http://www.sentryunion.com). Trí cũng là người Việt Nam trẻ nhất lấy được bằng MCSE khi mới 16 tuổi.

danden
12-29-2003, 09:55 PM
Sắp sảy ra sự kiện Y2K thứ hai trong năm 2004?
Các phần mềm chạy trên hàng trăm nghìn máy tính khắp thế giới sẽ không thể hoạt động trong vòng vài tuần nữa do một lỗi nghiêm trọng về ngày tháng. Hiện các nhà phát triển đang chạy đua với thời gian để tạo ra miếng vá sửa lỗi này. Cảnh báo trên làm cho người ta nhớ lại sự kiện Y2K (Year 2000 bug) cách đây gần 4 năm khi máy tính trên khắp thế giới được cho là sẽ gặp sự cố từ và sau thời điểm 1/1/2000. Thế nhưng, thật đáng mừng là điều này đã không xảy ra. Thế rồi hơn 4 năm sau, ngày 10/1/2004 lại được cho là thời điểm các phần mềm của nhà sản xuất PTC, chuyên gia trong lĩnh vực ứng dụng quản lý tuổi đời sản phẩm, ngừng hoạt động.Theo phát ngôn viên PTC Joe Gavaghan, phần mềm gây ra sự cố trên được phát hiện tuần trước, và các kỹ sư của PTC đã phải làm việc hết công suất để khắc phục. Cũng theo phát ngôn viên này, PTC đã đưa ra hai miếng vá vào ngày 19/12 dành cho hầu hết các sản phẩm của công ty, trong khi đang cố gắng hoàn tất các miếng vá lỗi còn lại. Theo ông Gavaghan, lỗ hổng liên quan tới cách thức xử lý ngày tháng của chương trình. Để phần mềm có thể nhận diện được ngày tháng, các nhà lập trình của PTC đã phải định dạng tính vô hạn cho chúng trong khoảng thời gian 2 tỉ giây, tính từ năm 1970. Chính vì cách thức chọn lựa này, các phần mềm của PTC sẽ không thể nhận diện được ngày tháng sau thời điểm 10/1/2004, và do vậy chúng sẽ không thể hoạt động được.Trong khi đó, hệ điều hành Unix cũng sử dụng phương pháp tương tự để xác định ngày tháng, nhưng các nhà phát triển lại chọn lựa giá trị vô hạn là 4 tỉ giây, mức độ tối đa để hệ thống 32 bit có thể xử lý. Điều này có nghĩa là các chương trình Unix sẽ tiếp tục hoạt động cho tới tận năm 2038. Lỗ hổng về ngày tháng trên được một khách hàng của PTC phát hiện khi người này không thể sử dụng phần mềm để truy xuất tới thời điểm trong tương lai. Trong quá trình điều tra, các kỹ sư của PTC phát hiện ra rằng lỗ hổng đã lan rộng, ảnh hưởng tới khoảng 35.000 khách hàng của công ty trên khắp thế giới, những người sử dụng các sản phẩm của PTC như Pro/Engineer, Pro/Intralink và Windchill.

danden
01-01-2004, 10:50 AM
Phong tước hiệp sĩ cho ‘cha đẻ’ World Wide Web
Tim Berners-Lee, người phát minh ra giao thức của mạng máy tính toàn cầu, vừa được Hoàng gia Anh trao tặng danh hiệu cao quý này vì những đóng góp có tính chất cách mạng cho sự phát triển của nhân loại.

Người đàn ông khiêm tốn và ít nói, luôn tự nhận mình là một người rất bình thường, bộc bạch: “Tôi cảm thấy rất kỳ lạ khi được phong danh hiệu này”. Nhà khoa học người Anh hiện sống ở Mỹ nói vậy vì hai lý do: ông nhận được tin qua điện thoại thay vì e-mail và ông chưa bao giờ nghĩ phát minh này sẽ đưa mình tới điện Buckingham, nơi Nữ hoàng sẽ đập nhẹ thanh gươm lên vai ông khi tuyên bố ông đã trở thành một hiệp sĩ của vương quốc.

Hiệp sĩ Tim, năm nay 48 tuổi, cho biết phần thưởng này với ông là sự ghi nhận mạng máy tính toàn cầu đã khẳng định được sức mạnh của nó trên khắp thế giới và đó không chỉ là một xu hướng đang qua đi. “Đã có lúc người ta nghĩ Internet là một thế giới hoàn toàn khác. Nhưng bây giờ tất cả đều ý thức được rằng đây chính là một công cụ mà chúng ta đang khai thác trong đời sống hằng ngày”. Tim cũng nói thêm rằng việc ông được phong danh hiệu này chứng minh rằng điều kỳ diệu luôn xảy ra với mọi con người bình thường, khi mà những bất ngờ luôn đến từ những nỗ lực của chính họ.

Ý tưởng về mạng máy tính toàn cầu đến với Tim 10 năm trước đây, khi ông tìm cách phát triển một công cụ có tính năng tổ chức, kết nối và duyệt các trang trong mạng. Lúc đó ông còn là một nhà vật lý làm việc tại Viện Vật lý hạt nhân Cern (Thụy Sĩ). Mã máy tính và chương trình hypertext mà ông nghĩ ra đã cho phép các nhà khoa học dễ dàng chia sẻ những phát hiện khoa học qua mạng máy tính. Đến đầu những năm 90, mạng máy tính ấy chính thức được gọi là World Wide Web, tạo ra cuộc cách mạng về net và đến nay vẫn là nền tảng của Internet như chúng ta đã biết.

Tim tâm sự: “Thật ra với tôi, phát minh ấy chỉ như mọi chương trình bình thường mà tôi đã thiết kế. Lúc đầu tôi cũng chỉ định làm ra nó để mọi người nâng cao hiểu biết. Thế thôi”. Ông cho biết ý tưởng ban đầu của ông về web là một không gian có tính tương tác, nơi mọi người có thể liên lạc với nhau bằng cách chia sẻ thông tin. Cụ thể là mọi người cùng viết một cái gì đó khi làm việc ở trong không gian này. Nhờ đó sẽ khắc phục được những sự hiểu lầm khi trao đổi thông tin khoa học.

Hiện nay, Tim đang lãnh đạo Tổ chức chuẩn web quốc tế (W3C), đặt trụ sở tại Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) ở Boston. Ông còn là Viện sĩ hàn lâm Mỹ. Mới đây Sir Tim đã được “gặp lại” chiếc máy tính ngày xưa mà ông đã dùng để phát minh ra web khi đến dự Hội nghị thượng đỉnh về xã hội thông tin toàn cầu WSIS tại Geneva (Thụy Sĩ).

Đôi nét về Hiệp sĩ Tim Berners-Lee

- Sinh năm 1955.

- Học cấp 3 tại trường Emanuel, Wandsworth (Anh).

- Học vật lý tại trường Queens, thuộc Đại học Oxford.

- Khi là sinh viên từng bị kỷ luật vì một lần bị phát hiện cùng bạn dùng máy tính của trường hack hệ thống khác.

- Tự thiết kế máy tính cho riêng mình bằng một chiếc TV cũ, một bộ vi xử lý Motorola và mỏ hàn.

- Phát triển ra web vào cuối những năm 80 đầu những năm 90 tại Cern.

- Cung cấp giao thức web miễn phí trên mạng.

- Từng được nhận Huân chương đế chế Anh (dành cho những công dân ưu tú của nước này).

- Năm 1994, thành lập Tổ chức chuẩn web quốc tế tại MIT.

- Được tạp chí Times bầu chọn là một trong 20 nhà tư duy của thế kỷ 20.

danden
01-03-2004, 11:02 AM
Phóng Viên Router Bị Lính Mỹ bắn
BAGHDAD.- Quân du kích đã bắn hạ một trực thăng Hoa Kỳ hôm Thứ Sáu phía tây Baghdad, giết một binh sĩ, và các lực lượng Mỹ cho biết họ đã bị tấn công bằng súng tiểu liên và súng phóng lựu trong khi canh gác xác chiếc trực thăng đang cháy.

Các giới chức quân sự nói rằng những kẻ tấn công vào lực lượng Mỹ sau khi trực thăng rớt gần Fallujah đã giả dạng là ký giả. Tuy nhiên, có sự lầm lẫn về chuyện đó, vì thông tấn Reuters loan tin rằng các binh sĩ Hoa Kỳ đã bắn vào các phóng viên của họ tại hiện trường và sau đó bắt giữ ba người. Tại nơi khác, những tay súng Ả Rập đã bắn chết một người Kurd, làm gia tăng căng thẳng về chủng tộc trong thành phố Kirkuk nhiều dầu hỏa, phía bắc Iraq, và một cựu viên chức của Đảng Baath bị ám sát ở Mosul, có vẻ đây là vụ trả thù từ phía người Kurd.

Một xe vận tải chở dầu của Hoa Kỳ đã bị đốt cháy trong vùng tây Iraq, và các lực lượng liên quân bố ráp một đền Hồi Giáo ở Baghdad, bắt giữ 32 kẻ tình nghi là quân du kích và tịch thu một kho vũ khí.

Chuẩn Tướng Mark Kimmit của Lục Quân Hoa Kỳ nói rằng có vẻ hỏa lực địch đã bắn hạ chiếc trực thăng OH-58 Kiowa Warrior rớt gần Fallujah, một vùng nóng trong cuộc chiến tranh.

Một lúc sau, 5 người "mặc áo đen dành cho nhà báo có in chữ PRESS (BÁO CHÍ)" đã bắn vào các binh sĩ thuộc Sư Đoàn Dù 82 đang gác chiếc trực thăng, theo lời Tướng Kimmit. Ông thêm rằng đây là lần đầu ông nghe nói kẻ tấn công ở Iraq giả dạng làm nhà báo.

Tuy nhiên, thông tấn Reuters nói rằng một toán phóng viên do nhiếp ảnh viên Salem Uraiby người Iraq cầm đầu đã thu hình cảnh rớt máy bay từ một nút kiểm soát, dùng một máy ảnh đặt trên một cái giá ba chân và mặc áo có chữ "PRESS."

"Chúng tôi bị bắn và đã phải lái xe chạy đi thật nhanh," lời tài xế Alaa Noury. Ông cho biết thêm rằng một xe thứ nhì do một ký giả người Iraq khác lái cũng bị bắn trong vụ này. Reuters cho biết một trong hai xe của họ đã ở lại Fallujah.

Tướng Kimmitt nói rằng những kẻ tấn công trong hai xe đã tẩu thoát khỏi hiện trường và rằng các binh sĩ Hoa Kỳ truy lùng trong thị trấn Fallujah, với trực thăng bay phía trên, đã tìm được một trong hai xe và bắt giữ 4 "địch quân."

Nếu quả thật những kẻ tấn công giả dạng làm nhà báo, thì các ký giả thứ thật sẽ có thể lâm vào nguy hiểm, theo lời ông Robert Menard, tổng thư ký của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới trụ sở ở Paris.

Ông kêu gọi giới quân sự cần nhắc nhở các binh sĩ của họ hãy thận trọng để biết chắc rằng các phóng viên không bị nhắm đích. (nm)

danden
01-03-2004, 11:10 AM
CHUYỆN PHIẾM: Sao lại không đi với chồng?


Công Tử Bolsa

Hành khách đi chuyến bay 223 của hãng hàng không British Airways được một phen chờ đợi ở taxiway phi đạo phi trường quốc tế Dulles vào đúng tối 31 Tết Dương Lịch để chờ nhân viên an ninh của Bộ Nội An Hoa Kỳ ra thẩm vấn một số hành khách bị nghi ngờ là có thể làm hại cho an ninh vào đúng lúc chính quyền Bush nâng mức báo động lên màu da cam. Theo lời của hành khách David Litwick nói với phóng viên đài truyền hình WJLA-TV thì nhân viên Bộ Nội An cùng FBI đã thẩm vấn qua loa một số hành khách. Nhưng ít nhất cũng có một hành khách bị thẩm vấn khá lâu. Đó là một phụ nữ người Trung Đông. Nhưng vẫn theo lời nhân chứng này thì các thẩm vấn viên không hỏi chi tiết gì khác ngoài một câu hỏi liên tiếp là "tại sao cô lại không đi với chồng?" Ngoài ra một chi tiết cũng đáng chú ý được một nhân chứng khác cho biết đó là chuyến bay đó được lệnh ngừng ở bên ngoài terminal cả tiếng đồng hồ mới đây nhân viên Bộ Nội An lên máy bay bắt đầu cục lục soát và tra hỏi, nghĩa là tình trạng không có gì khẩn cấp cả khi một chuyến bay bị nghi ngờ có thể có khủng bố xâm nhập vào nước Mỹ.

Trước đó, một ngày sau khi lệnh báo động được nâng lên mức da cam, đã có những lời than phiền là sau bao nhiêu lần báo động các cơ quan an ninh Mỹ và Bộ Nội An không thể giải thích được là có một số thông tin hay dữ kiện để nêu lên mối đe dọa vào những dịp lễ trọng. Và kết quả là cả năm nay chưa hề thấy bọn khủng bố làm rụng một sợi lông chân của các nhân viên Bộ Nội An. Cho tới nay, dân chúng Mỹ cũng chưa hiểu được là mối đe dọa đến mức nào, có bao nhiêu bằng chứng đủ thì đủ hỗ trợ cho một lời tuyên bố nước Mỹ bị đe dọa hay là chỉ cần vào những ngày quan trọng lễ Tết, những dịp kỷ niệm mà dân chúng có thể tập trung vào một nơi nào đó đông đúc là ông Bộ Trưởng Bộ Nội An có thể tuyên bố tình trạng bị đe dọa khủng bố cho chắc ăn. Hay chỉ cần Tổng Thống Bush ra lệnh cho Bộ Trưởng Nội An báo động là đủ?

Tuy nhiên làm gì thì làm, việc chặn lại một chuyến bay để cho các nhân viên Bộ Nội An lên chỉ để hỏi một phụ nữ gốc Trung Đông xem tại sao bà ta lại không đi với chồng thì quả thật là oan uổng cho người thọ thuế, những người phải đóng thuế để lấy tiền mướn 148,000 nhân viên của bộ này. Đó là chưa kể ngành du lịch Hoa Kỳ và các công ty hàng không kêu trời như bọng. Họ nói cứ cái điệu tuyên bố màu sắc của báo động cho "chắc ăn" như thế này thì không những hao tốn công quĩ mà lại còn làm lụn bại việc làm ăn của họ.

Một ngày sau lời than phiền này được đưa ra thì vào ngày 2 Tết Dương Lịch, công ty hàng không Brittish Airways cũng làm cho ông Thủ Tướng Tony Blair "xẩu" mình, đó là việc công ty này hủy bỏ mấy chuyến bay từ Heathrow đến phi trường quốc tế Dulles vì hành khách không chịu đi du lịch đến Mỹ để chi tiền mà phải chịu cảnh "bất tiện" như hành khách chuyến bay 223 buổi tối cuối năm. Lời nói "mát mẻ" của phát ngôn viên công ty British Airways đối với Thủ Tướng Anh có nhiều phần trăm sẽ được các nhóm đối lập tại Quốc Hội Anh vồ ngay lấy để tấn công đối thủ.

Một số nhà quan sát ở Anh cho rằng Anh-Mỹ là hai siêu cường về tất cả mọi phương diện kể cả phương điện tình báo, thế nhưng việc bắt lão Saddam Hussein lại phải nhờ vào một lời khai của người trong gia đình Saddam có lẽ "vì ông người nhà này không chịu nổi sự cám dỗ của 25 triệu đô la tiền thưởng". Cứ xem Saddam Hussein thì cũng thấy rằng Osama Bin Laden chắc cũng thế thôi, có gì là ghê gớm? Nhưng điều làm người ta kinh ngạc là mỗi khi thấy hắn "ho" một tiếng là ngành an ninh Mỹ cuống cuồng. Tại sao vậy? Không ai tin là an ninh Mỹ yếu hèn tới mức đó. Nhưng sở dĩ họ phải làm như vậy theo lệnh vì lợi ích của cuộc bầu cử 2004 cho đảng cầm quyền. Vì thế, trong những ngày tới đây, hành khách trên các chuyến bay từ nước khác đến Mỹ mà không phải là da trắng còn có thể bị hỏi những câu không ai dám trả lời lớn chứ không phải giản dị chỉ là câu hỏi tại sao bà, hoặc cô không đi với với chồng hoặc ông hay cậu lại không đi với vợ hay người tình.

danden
01-04-2004, 06:47 PM
Chuyện Lạ Đó Đây


PHI VỤ SAO HỎA ĐẠT ĐẾN GIAI ĐOẠN TỐI QUAN TRỌNG

Con tầu thăm dò vũ trụ Beagle 2 của Anh quốc đang bay đến Hỏa tinh để tìm kiếm sự sống trên đó, và chuyến bay này đang tiến vào giai đoạn “nhất chín nhì bù”. Phi thuyền có hình dạng chiếc đĩa nhỏ tí này phải tách ra một cách tuyệt hảo từ chiếc phi thuyền mẹ Mars Express. Nếu gặp trục trặc, dự án kéo dài 5 năm này sẽ tan thành mây khói bởi Beagle 2 sẽ không đáp xuống được Hành tinh Đỏ.
Các khoa học gia ở Anh Quốc hy vọng nhận được tin tức Beagle 2 đã một cách thành công tách ra khỏi chiếc phi thuyền mẹ của European Space Agency. Phương cách này đã được thử nghiệm rất nhiều lần, nhưng sẽ không có cơ hội thứ hai nếu thất bại. Ở một khoảng cách 1,7 triệu dậm, Mars Express trước tiên sẽ ở vào vị trí thích hợp để gửi Beagle 2 vào đúng lộ trình đáp xuống Sao hỏa. Và rồi một bộ phận lò xo sẽ đẩy mạnh chiếc phi thuyền thám hiểm này ra, nó xoay tròn vào không gian tương tự như quả bóng rugby.
Một máy chụp hình trên chiếc Mars Express sẽ chụp các tấm hình khi Beagle 2 lùi dần vào thật xa. Cả hai phi thuyền này được trông đợi sẽ đến Hỏa tinh vào cùng thời gian ngày Giáng sinh sau một chuyến bay dài 250 triệu dậm. Trong khi Mars Express bay vào quỹ đạo để quan sát Hỏa tinh từ trên cao, chiếc Beagle 2 sẽ được thả dù xuống bề mặt của hành tinh này. Tin tức mới nhất cho biết Beagle 2 đã tách ra thành công, và đang bay đến Hỏa tinh.
ĐỔI TINH DỊCH LẤY DU LỊCH MIỄN PHÍ!
Các nam sinh viên tại một trường đại học Canada đang được đề nghị một cuộc nghỉ hè hai tuần lễ hoàn toàn miễn phí ở Úc để đổi lấy tinh trùng của họ. Một quảng cáo đã được đăng trong nguyệt san của trường bởi trung tâm chữa trị về các vấn đề sinh sản, Reproductive Medicine Clinic, ở Albury thuộc tiểu bang New South Wales. Theo bản tin trong tờ nhật báo Toronto Star, ngày càng khó kiếm những người tình nguyện ở Úc bởi vì một luật lệ mới quy định những người hiến tặng tinh trùng không còn có thể giữ kín tên tuổi của họ nữa.
Bệnh viện này muốn có những người đàn ông từ 18 đến 40 tuổi. Vé máy bay, chỗ ở khách sạn và các chi phí sẽ được đài thọ như một phần thưởng cho người hiến tặng. Những người nạp đơn phải có sức khỏe tốt và sẵn lòng để máu và tinh dịch của họ được phân tích. Bệnh viện này cho biết tới nay họ đã nhận được 15 đơn. Mặc dù những người hiến tặng phải sẵn lòng để tên tuổi trong các hồ sơ giữ kín, nhưng họ sẽ không có trách nhiệm về mặt luật pháp đối với bất cứ đứa trẻ nào.
MẬT ONG KHÔNG THUA GÌ VIAGRA!
Các nhà nuôi ong ở Bảo Gia Lợi đang quảng cáo mật ong của họ là loại thuốc kích dục tự nhiên và rẻ hơn để thay thế cho Viagra. Ông Georgi Georgiev, chủ tịch Hiệp hội những người nuôi ong, tỏ ra rất lạc quan loại mật ong mới này sẽ được bán rất chạy. Ông cho biết: “Nó thật sự rất công hiệu, hàng ngàn người Bảo Gia Lợi không thể sai lầm được, và chúng tôi đã không nhận được bất cứ lời than phiền nào cả.”
Sản phẩm mật ong mới này lần đầu tiên được bán tại cuộc hội chợ hàng năm Bulgarian Bee Keepers Fair ở Sofia, nơi mà nó được quảng cáo là giải pháp cho những người Bảo Gia Lợi mong muốn làm đời sống tình dục của họ vui sướng hơn trong mùa Giáng sinh. Và hội chợ này đã phải kéo dài suốt một tuần lễ bởi vì quá nhiều người muốn mua sản phẩm “kỳ diệu” này.
LOẠI SÚNG TIỂU LIÊN CÓ THỂ BẮN Ở GÓC QUANH
Lực lượng Đặc biệt Anh (SAS) vừa được trang bị các khẩu tiểu liên có thể bắn ở các góc quanh. Lực lượng cảnh sát Anh cũng đang rất muốn có loại súng mới này. Corner Shot System được phát minh bởi một đại tá Do Thái, người chỉ huy lực lượng hoạt động bí mật ở Tây Ngạn.
Lực lượng SAS đang hoạt động ở Iraq rất có thể sẽ được cấp phát loại súng tiểu liên này để sử dụng trong các cuộc hành quân truy quét các phần tử trung thành với Saddam Hussein. Trong khi Do Thái hoạch định bắt đầu sử dụng vũ khí mới này trong tuần tới, quân đội Hoa Kỳ cũng đã bắt đầu được huấn luyện với nó, và lực lượng phản ứng nhanh và cảnh sát ở Hoa Kỳ cũng rất muốn mua chúng. Tiểu liên bắn góc quanh này được bán với giá khoảng $4500 Mỹ kim một khẩu, và sẽ chỉ được bán cho các cơ quan chính phủ mà thôi.
CẢNH SÁT GIẢ GẶP CỚM THIỆT!
Một người đàn ông Canada 41 tuổi bị sáu tháng tù vì đã giả làm cảnh sát chặn xe của một “cớm” thứ thiệt đang chạy quá tốc độ. James Winton đã nhận tội giả là một nhân viên cảnh sát và cũng bị lãnh thêm bản án hai năm tạm tha và phải được cố vấn về tâm thần. Tòa án Barrie được cho biết rằng Trung sĩ cảnh sát Jarrod Hunter, ngoài giờ làm việc, đang lái xe chở người bố vợ và bất chợt nhìn thấy một chiếc Neon mầu trắng chạy với chiếc đèn “strobe light” trên nóc xe.
Ông ta tình nghi và rồ máy chạy qua mặt chiếc xe này. Chỉ trong vài giây chiếc Neon chớp đèn đỏ liên tục và ra hiệu cho chiếc xe của ông Hunter tấp vào lề. Đeo kiếng mát mầu đen, Winton bước tới và cảnh cáo hai người đàn ông này đã chạy quá tốc độ, nhưng ông Hunter cũng bước ra khỏi xe và nói rằng “Let me see your tin.”
Khi người đàn ông này không hiểu, ông Hunter liền rút trong túi ra một huy hiệu cảnh sát và thẩy nó lên nóc xe nói rằng: “Huy hiệu của ông đâu - Tôi muốn xem cái này.” Gã đàn ông này trả lời để quên ở nhà, nhưng một mực nói là nhân viên cảnh sát của khu vực Peel Region. Ông Hunter liền với tay vào chiếc xe Neon để lấy chùm chìa khóa và gọi cảnh sát. Khi lục soát chiếc Neon, cảnh sát tìm thấy một khẩu súng bán tự động trong xe, vài trăm viên đạn, một bao đựng súng lục, các chiếc áo jacket cảnh sát giả mạo và một cuốn cẩm nang về quy tắc ứng xử tội phạm loại bỏ túi.
NGƯỜI ĐI MUA XẮM “PHỚT LỜ XÁC CHẾT TRONG 2 THÁNG”!
Cảnh sát ở Nhật cho biết một xác chết đã bị phớt lờ trong suốt hai tháng trời bởi đám đông trên một góc phố bận rộn. Xác chết này được tìm thấy ở phía trước một cửa tiệm bách hóa rất lớn trong một khu phố đông đúc người qua lại, thuộc khu vực Osaka, thành phố lớn thứ nhì của Nhật Bản.
Người ta cho rằng xác chết này là một người đàn ông vô gia cư ở tuổi cuối 60 hoặc đầu 70, và nó đã chỉ được mang đi sau khi một tài xế taxi cuối cùng báo cho cảnh sát biết. Một phát ngôn viên cảnh sát cho biết một phần của xác chết đã bị rữa nát khi được mang đi hồi đầu tháng này. Góc phố này là một trong những nơi bận rộn nhất trong thành phố, với khoảng một triệu người đi bộ ngang qua khu vực này mỗi ngày.
TRÚNG ĐỘC ĐẮC ĐỂ SỬA CẶP MẮT KIẾNG BỊ HỎNG!
Một người đàn ông Chicago nói rằng việc đầu tiên ông ta sẽ làm sau khi trúng giải độc đắc 5 triệu Mỹ kim là sửa cặp mắt kiếng bị hỏng. Ông James Gatzke cho biết trước khi trúng số điều mong ước của ông là “có một bữa ăn tối Giáng sinh trên Thiên đàng” với cha mẹ bởi vì quá nghèo và tuyệt vọng.
Ông Gatzke sống trong một căn nhà không có lò sưởi và nước máy. Ông bị chứng trầm cảm rất nặng kể từ khi người mẹ qua đời cách đây sáu năm, và bị mất việc làm là một tài xế taxi trong tháng Tám. Trong suốt ba tháng qua, ông Gatzke đã phải xin hoặc mượn tiền từ các người hàng xóm để mua thức ăn cho chính mình và bẩy con mèo. Thay vì nhận một lúc số tiền giải độc đắc, ông Gatzke sẽ nhận mỗi năm số tiền $250,000 Mỹ kim, trong suốt 26 năm, và lần trả tiền đầu tiên được trông đợi sẽ xảy ra trong ngày sinh nhật 5 tháng Giêng tới đây của ông.

danden
01-04-2004, 06:52 PM
Những Điều Trông Thấy: Tuồng hề buổi tất niên....

Phạm Thanh Phương

Qua bản tin của ký giả David W.Jone trên tờ Washington Times ngày 06-12-2003 cho biết, phó Thủ Tướng CSVN Vũ Khoan đã đến Mỹ, mượn cớ Giao Thương Mậu Dịch để vận động chính phủ Mỹ chống lại chiến dịch cờ Vàng của người Việt Tỵ Nạn, đang phát triển mạnh tại rất nhiều các thành phố trên toàn nước Mỹ...
Trên sân khấu chính trị, Vũ Khoan đã rên rỉ rằng, sự quan hệ bang giao giữa Mỹ và CSVN không được ổn định cho lắm vì chiến diïch cờ Vàng của người Việt tự do qúa rầm rộ... Khoan cũng năn nỉ đến trẻo quai hàm để xin chính phủ Mỹ suy nghĩ lại vấn đề này, vì y cho rằng “lá cờ Vàng là biểu tượng của chế độ VNCH, nay đã đi vào qúa khứ”... Tiếp đến Khoan cũng nỉ non, van xin người dân Mỹ đừng nhìn CSVN dưới lăng kính của quá khứ mà chỉ nên nhìn vào tương lai để xây dựng sự quan hệ bang giao được tốt đẹïp hơn...
Tuy nhiên, trong những lời van xin năn nỉ ấy, không hề thấy Khoan đề cập đến hiện tại... Cái hiệïn tại bỉ ổi, hèn hạ khi CS mở rộng chiến dịch đàn áp và khủng bố tôn giáo như vụ ám sát Ms Nguyễn hồng Quang, bắt giữ một số nhà truyền giáo Tin Lành, hăm doạ giết LM Lợi, cầm tù hay quản chế một số tu sĩ như LM Nguyễn văn Lý, HT Quảng Độ, HT Huyền Quang, TT Tuệ Sĩ, cùng rất nhiều tên tuổi yêu dân chủ như Phạm hồng Sơn, Lê chí Quang, Nguyễn khắc Toàn và còn rất nhiều những tù nhân lương tâm khác mà chính Bộ Ngoại Giao Mỹ đang lên án và rất quan ngại...
Có lẽ đã đạt đến "đỉnh cao trí tuệ ", nên CSVN cũng như Vũ Khoan đã quên nước là nước Mỹ là một nước Dân Chủ, Tự Do. Do đó, không ai có thể dùng cường quyền bóp nghẹt tư duy, khủng bố niềm tin như các nước CS... Tại một nước tự do dân chủ, người dân có quyền lựa chọn niềm tin cũng như các món ăn tinh thần của họ, mà không ai có quyền cưỡng ép hay nhồi nhét họ những gì họ không thích.... Bằng chứng hiển nhiên đã chứng minh, dù CSVN cố nịnh bợ, luồn lọt chính phủ Úc để đưa chương trình thời sự VTV4 vào hệ thống truyền hình SBS... Nhưng khi CĐNVTD bày tỏ quan điểm và lập trường, thì VTV4 đã bị chính đài SBS khai tử ngay trong vòng có 60 ngày....
Này họ Vũ, tên hề đà xế bóng Tỉnh đi thôi, đừng ngủ mãi "Đỉnh cao" Mở mắt nhé , nhìn Tự do, Dân Chủ Chớ cuồng điên trơ trẽn để "tự hào".

Thực ra vở tuồng mà Vũ Khoan thủ diễn vai chính trong đợt "ăn xin" này cũng chẳng có gì mới lạ... Nhìn lại cách đây gần một năm, ngày 11-3-2003, trên nhật báo Los Angeles Times cho biết , sau khi thị xã WESTMINSTER ban hành nghị quyết chấp nhận lá cờ Vàng làm biểu tượng của người Việt trên toàn thành phố này, đại sứ CS tại Hoa Kỳ Nguyễn tâm Chiến đã gửi thư đến thống đốc tiểu bang California, phản đối và yêu cầu chính quyền tiểu bang phải ngăn chặn và hủy bỏ nghị quyết này. Tuy nhiên, phát ngôn viên của văn phòng thống đốc tiểu bang, ông Russ Lopez phúc đáp ngay với toà đại sứ CS "Hội đồng thành phố WESTMINSTER có thẩm quyền đề ra chính sách riêng của họ..." Như vậy, có nghĩa là Chính quyền tiểu bang không thể can thiệp, vì đây là một nước tự do dân chủ thực sự chứ không phải "Thanh Lâu Bắc Bộ Phủ"...
Sự kiện cờ Vàng được công nhân nhiều nơi trên đất Mỹ, không đơn thuần chỉ là một niềm vui của những người yêu tự do mà là một bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền đập thẳng vào bộ mặt gian manh, bỉ ổi của đám lãnh đạo CSVN.... Trong cuộc biểu tình tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và nhân Quyền cho Viêt Nam của người Việt tại các nước Đông Âu, chúng tôi được biết đại đa số người tham dự là cán bộ, công nhân thuộc chế độ CS đã ra đi từ miền Bắc. Tuy nhiên, cuộc biểu tình cũng đã được đài Á Châu Tự Do mô tả với cả một rừng cờ Vàng... Điều này chứng tỏ lá cờ Vàng Quốc Gia không phải chỉ giới hạn riêng cho chế độ VNCH của một thời qúa khứ như Vũ Khoan tuyên truyền, mà là biểu tượng chung cho tất cả những người Việt yêu Tự Do, bất kể trong hay ngoài nước, ra đi từ Miền Nam hay Miền Bắc...
Như vậy, thái độ của Vũ Khoan chỉ là một anh hề vừa mù vừa điếc, hay nói đúng hơn là một con khỉ đang hát xiệc theo thói quen, mà không biết mình đang làm gì...
Với những sự kiện nêu trên. mong rằng Đảng CSVN , cùng những tên "Hề" của chúng trên khắp năm Châu, bốn bể, có thể học được những bài học căn bản về Dân Chủ và hy vọng chúng có thể động não đôi chút, cho dân mình đỡ khổ và đất nước có thể tiến bộ hơn trong tương lai.

danden
01-06-2004, 10:24 AM
Còn một hoàng tử nhà Nguyễn ở đất Tây Đô

Hoàng tử Vĩnh Giu dẫu cao tuổi vẫn thường đọc báo.

Năm nay đã 82 tuổi, ông Nguyễn Phước Vĩnh Giu, con vua Thành Thái, em của vua Duy Tân, cùng trên 20 con cháu vẫn sống trong căn nhà rộng 63 m2 tại hẻm 166 Phan Đình Phùng, thành phố Cần Thơ. Hơn 55 năm sống giữa lòng Tây Đô, nhưng chẳng mấy ai biết ông là hoàng tử.

Ngày 22/3/1922, 6 năm sau khi vua Thành Thái và hoàng tộc bị lưu đày sang đảo Réunion, thuộc địa của Pháp, nằm ngoài khơi Ấn Độ Dương, hoàng tử Vĩnh Giu đã chào đời. Cả hoàng gia sống quần tụ trên con đường Saint Denis mà đến năm 1992, chính quyền Pháp đặt tên là đại lộ Hoàng tử Vĩnh San - Duy Tân. Có một chuyện xảy ra vào năm 1942 mà những người trong hoàng gia bị lưu đày đều khó có thể quên: chính quyền đảo tổ chức đua ngựa. Tất cả có 8 nài, nhưng dòng tộc vua An Nam có đến 3 nài là Vĩnh Chương, Vĩnh Khôi và Duy Tân, còn lại là người Pháp. Sau lệnh xuất kích, cả ba nài Việt Nam đều dẫn đầu và giành hết giải thưởng.

Ông Giu nhớ lại: "Khi đó, tôi 20 tuổi. Ngồi cạnh thị trưởng Saint Dennis, tôi nghe rõ mồn một câu vua cha Thành Thái nói với ông ta: Việt Nam đã thắng Pháp rồi". Đã vậy, anh Duy Tân từ mình ngựa nhảy xuống còn nói thêm với cha Thành Thái, nhưng cố tình cho thị trưởng nghe: Không phải riêng gì gia đình ta mà cả dân tộc Việt Nam đang thắng Pháp". Thị trưởng nghe và giận tím người. Duy Tân sau đó xin gia nhập quân đội sang châu Âu đánh phát xít. Ông đã tìm gặp tướng De Gaulle để trình bày quan điểm nước Pháp nên trả lại độc lập cho Việt Nam. Ngày 25/12/1945, ông bị tử nạn máy bay.

Năm 1947, chính quyền Pháp cho vua cha Thành Thái cùng hoàng tộc trở về Việt Nam. Vua Thành Thái vẫn bị giam lỏng ở Sài Gòn, Vũng Tàu, không được phép ra Huế. Còn cánh hoàng tử mỗi người phân tán một nơi. Riêng Vĩnh Giu sau thời gian bị Pháp quản thúc ở Vũng Tàu, năm 1949, ông được đưa về Cần Thơ làm trong ngành công chính, đi xây dựng cầu đường.

Những ngày đầu sau 1975, không có việc làm, ông Giu phải sống nhờ người em bên vợ. Ngày ngày, ông bơi xuồng qua sông Cần Thơ, len lỏi khắp địa bàn Hưng Phú, tìm mua những chiếc xe đạp cũ về sửa chữa lại, bán kiếm tiền nuôi vợ và bầy con. Ông kể: "Biết tôi vất vả, có người cùng hoàng tộc gửi thư về xin bảo lãnh cả gia đình sang Mỹ, nhưng tôi dứt khoát không đi. Trước đó, Chính phủ Pháp cũng có văn bản gửi sang cho phép chúng tôi trở về đảo Réunion bất cứ lúc nào, nhưng tôi cũng đã từ chối!". Ông giải thích lý do từ chối: "Đơn giản, tôi là người Việt Nam".

Hoàng tử Vĩnh Giu có 7 người con, 6 trai, 1 gái. Con trai trưởng là Nguyễn Phước Bảo Bồi. Người được học nhiều nhất là con gái thứ hai Công Tôn Nữ Thanh Các. Trước năm 1975, chị đang là sinh viên Văn khoa, nhưng rồi chuyện học dở dang và giờ đi làm phụ bếp. Người con thứ ba, anh Nguyễn Phước Bảo Thọ, mưu sinh bằng nghề xe ôm. Anh kế của Thọ là Nguyễn Phước Bảo Cao cũng chạy xe ôm tận quê vợ ở Đà Lạt. Kế đến anh Nguyễn Phước Bảo Lộc giờ làm bảo vệ cho xí nghiệp nhựa tư nhân tại Cần Thơ. Nguyễn Phước Bảo Hoàng đang thất nghiệp. Con trai út là Nguyễn Phước Bảo Tài, lập gia đình, nhưng vì anh túng thiếu quá nên vợ đã bỏ. Giờ đây anh đi làm phụ hồ. Cả gia đình cùng nghèo khó nên ông Giu chỉ thu xếp về Huế giỗ vua cha, vua anh được 3 lần.

Ông Giu cho hay, liên tục 3 tháng qua, ông bị chứng mất ngủ và ho nhiều. Cuộc sống của ông giờ trông cậy vào khoản tiền 200.000 đồng/tháng của một người giấu tên ở Saigon và đặc biệt là sự cưu mang của những người đồng hương Huế xa xứ. "Chắc chẳng bao lâu nữa, tôi cũng phải đi theo cha và anh tôi", ông nói. Nhìn lên hàng chục tấm ảnh vua cha Thành Thái, vua anh Duy Tân treo trên bức tường cũ, ông rơm rớm nước mắt. Có lẽ ngoài những tấm hình này, di vật giá trị nhất còn lại của gia đình ông là chiếc đôn gỗ đen bóng, được bọc giấy cẩn thận để cạnh đầu giường. Vĩnh Giu cho biết: "Tôi mang nó từ đảo Réunion về. Nó đã có trên 200 tuổi. Mấy lần cần tiền lo cho đứa cháu đi học, tôi gạ bán, nhưng chẳng ai mua

danden
01-08-2004, 11:15 AM
Nhân ông Nguyễn Cao Kỳ về nước


NGÔ NHÂN DỤNG

Ông Phan Văn Khải mới ký lệnh cấm phổ biến số thống kê về án tử hình, coi số thống kê đó là một "tài liệu tối mật." Được coi là tối mật, tức là người dân bình thường không có quyền biết. Nếu ông Phan Văn Khải chỉ cấm phổ biến "nội dung chỉ đạo, kế hoạch xét xử các vụ án quan trọng" thì hiểu được. Vì nếu người ngoài đọc các "chỉ đạo," "kế hoạch" trước khi tòa xử án, thì người ta biết thực chất của nền Tư pháp của chế độ. Trong hệ thống Tư pháp đó quan tòa đều được "chỉ đạo," không có quyền xét xử độc lập. Nhưng không cho dân chúng được biết trong một tháng, một năm có bao nhiêu án tử hình, cấm vì mục đích nào? Có cái gì mà phải che giấu?

Trong khi chính phủ Phan Văn Khải cấm người ta tiết lộ tin tức về việc chỉ đạo cho quan tòa xử án và số thống kê án tử hình, thì có những tin tức thuộc loại đời tư cá nhân lại được một tờ báo của công an nhà nước tiết lộ với mục đích phỉ báng, lăng mạ. Đó là tin ông Nguyễn Cao Kỳ về quê nhân dịp Tết sắp tới. Báo Công An Nhân Dân, theo tường thuật của hãng thông tấn AFP viết rằng, "Nhiều người ở Việt Nam còn chưa quên ông tướng chống Cộng Nguyễn Cao Kỳ, ông ta đã hung hăng chống lại nhân dân chúng ta, nhưng chúng tôi tin rằng mọi người không nên nhìn lại quá khứ." Lời lẽ đoạn này không đúng nguyên văn trong tờ báo vì chúng tôi dịch lại từ tiếng Anh, nhưng nội dung đúng như trên.

Một hành vi đạo đức giả không che đậy ai được là lối viết: "Ta không nên nhìn lại quá khứ, chẳng hạn như các quá khứ kể trên - hoặc liệt kê sau đây..." Có những người viết cả cuốn hồi ký tuyên bố mình không muốn nhìn lại quá khứ, sau đó kể lể tội lỗi bao nhiêu người để nói mình đã khoan hồng, tha thứ cho tất cả các tên đại gian đại ác đó; cũng thuộc loại đạo đức giả như vậy. Báo Công An Nhân Dân có quyền đạo đức giả vì họ là giường cột của chế độ cộng sản, họ chỉ phản ảnh bản chất của chế độ đó. Nhưng khi họ nói rằng ông Nguyễn Cao Kỳ đã "chống lại nhân dân" thì họ đã thay mặt cho cả đảng và nhà nước cộng sản "phỉ báng, lăng mạ" tất cả những người đối đầu với đảng Cộng Sản trong cuộc nội chiến ở Việt Nam, những người hiện sống trong nước hay đang ở nước ngoài, chứ không lăng mạ riêng mình ông Nguyễn Cao Kỳ.

Như thế nào gọi là tội "chống lại nhân dân?" Ai đã chống lại nhân dân? Những kẻ đã ký hiệp ước với thực dân Pháp năm 1946 để được rảnh tay, có thời giờ đi tàn sát, tiêu diệt các đảng phái chống Pháp mà không theo chủ nghĩa cộng sản, như vậy có phải là "chống lại nhân dân" không? Những kẻ đi điều đình riêng với các sĩ quan chỉ huy Pháp tại Hà Nội yêu cầu họ án binh bất động trong khi cho cán bộ đi lùng bắt và hạ sát các đảng quốc gia đối lập, như vậy có phải là "chống lại nhân dân" hay không? Bọn người nào đi học tập trò đấu tố dã man của Mao Trạch Đông để đem về áp dụng giết hàng chục ngàn đồng bào vô tội, theo đúng lệnh cố vấn Trung Quốc vĩ đại mỗi xã phải tố đủ số bao nhiêu người, ngay trong lúc toàn dân cần đoàn kết chống Pháp, như vậy có phải là "chống lại nhân dân" hay không?

Trong khi thế giới chia hai vì các đế quốc tư bản và cộng sản tranh chấp ảnh hưởng với nhau, các nước bị chia đôi như Đức quốc, Hàn quốc, Trung Quốc và Đài Loan, họ đều tạm chấp nhận cảnh chia đôi cho dân đỡ chết oan; bọn người Việt Nam nào vì tham vọng muốn biến cả nước thành cộng sản, đã đưa hàng triệu thanh niên từ Bắc vào Nam gây cảnh huynh đệ tương tàn? Có phải đó là tội "chống lại nhân dân" hay không? Rồi sau khi thắng trận, họ mang cảnh áp bức đói khổ tới cho toàn dân từ miền Bắc vào miền Nam, lại gây thêm chiến tranh với Cam Bốt để cho Trung Quốc đánh cho một bài học; cho tới khi cả đảng chịu quay đầu chạy theo kinh tế tư bản thì đời sống đồng bào mới dần dần trở lại "bằng ngày xưa;" đó có phải là những kẻ "chống lại nhân dân" hay không?

Nếu muốn hạch tội "chống lại nhân dân" của bọn người đó thì cần cả một thư viện. Sau này con cháu chúng ta đọc lịch sử sẽ nhìn thấy cuộc chiến tranh Nam Bắc ở thế kỷ 20 là một giai đoạn tủi nhục, không khác gì cuộc chiến tranh Trịnh Nguyễn thế kỷ 17, 18 ngày xưa. Lịch sử sẽ xét đoán ai là những kẻ hung hăng gây chiến để hàng triệu người Việt chết oan. Đó là những kẻ "chống lại nhân dân" rõ ràng nhất!

Việc ông Nguyễn Cao Kỳ về quê thăm phần mộ tổ tiên là điều có thể hiểu được. Dù nước Việt Nam có đang bị người Pháp hay người Trung Hoa đô hộ thì vẫn có nhiều người Việt ở xa muốn về thăm quê cha đất tổ. Hành động đó không có nghĩa là họ chấp nhận hay ủng hộ chế độ thuộc địa. Những ông Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu đã về nước sống trong chế độ thực dân Pháp. Khi Phan Châu Trinh từ Pháp về nước đầu thập niên 1920 và sống ở Nam Kỳ thuộc địa, người Pháp cũng không bao giờ đem ông ra lăng mạ, họ không viết báo gọi ông là "kẻ tội đồ của triều đình Huế đã chống lại nhân dân!" Không những thế, cụ Phan Tây Hồ còn được quyền tự do đi diễn thuyết trình bày về các thể chế tự do dân chủ để chống lại chế độ quân chủ do Pháp bảo hộ. Các tư tưởng và những bài diễn thuyết của cụ được phổ biến cho mọi người trong cả nước Việt Nam đọc. Ngày nay những người sống ở trong nước như Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Đan Quế, Phạm Quế Dương, nói những điều không khác gì cụ Phan ngày xưa, nhưng họ đã bị bắt bỏ tù. Những người ở ngoại quốc về thì không những chẳng có chút quyền nói một lời, đưa ra một thông tin nào, mà còn có thể bị lăng mạ, sỉ nhục nữa. Chế độ thực dân Pháp còn tử tế đối với dân Việt Nam hơn chế độ cộng sản bây giờ; chính một đảng viên cộng sản là ông Bẩy Trấn cũng có lần nhận xét như vậy, không sai.

Bản tin AFP cũng nhắc lại rằng chế độ cộng sản ở Việt Nam đã cố gắng lôi kéo những người Việt ở nước ngoài đem tiền vốn và khả năng kỹ thuật về nước. Mỗi năm người Việt ở ngoại quốc gửi về hay đem về ba bốn tỷ mỹ kim. Nhưng phải nói thật rằng ở trong nước Việt Nam có nhiều vốn và cũng rất nhiều nhân tài với trình độ kỹ thuật cao. Nếu chế độ cộng sản chịu cho người dân trong nước được làm ăn, nếu họ chịu trả tự do cho 80 triệu đồng bào chúng ta, thì không cần vốn ở ngoài vào, không cần kỹ thuật gia từ ngoài đến, đời sống kinh tế của dân ta cũng sẽ tiến mạnh hơn. Người Việt ở nước ngoài lúc nào cũng muốn đóng góp cho quê hương, chỉ cần nhìn vào các chương trình từ thiện như Project Việt Nam của các bác sĩ ở California cũng thấy.

Đài B.B.C. cho biết chính quyền cộng sản đã nhiều lần nhắn tin mời gọi ông Nguyễn Cao Kỳ về nước. Bây giờ chính họ lại đem việc ông về thăm quê hương ra để lăng mạ, gọi ông là người chống lại nhân dân, gián tiếp phỉ báng tất cả những người đã hy sinh xương máu ngăn chặn làn sóng cộng sản suốt từ năm 1954 đến 1975! Nếu như những chiến sĩ đó thành công thì chế độ cộng sản đã bị giới hạn trong phần đất miền Bắc, nước Việt Nam không đến nỗi trải qua mấy nạn đói sau năm 1975, nạn tham nhũng đã không tung hoành như bây giờ; miền Nam Việt Nam không đến nỗi thua kém Nam Hàn, Thái Lan như bây giờ; phụ nữ Việt Nam không đến nỗi phải sang Cam Bốt làm nghề bán dâm hoặc không phải sang Đài Loan làm nô lệ tình dục. Và biết đâu nước Việt Nam có thể thống nhất trong tự do dân chủ như Đức quốc. Những chiến sĩ đó đã thất bại không cứu được nhân dân miền Nam, chính họ rất ân hận. Nhưng không thể phỉ báng gọi là chống lại nhân dân được. Lịch sử sau này sẽ bình tĩnh khách quan khi tìm hiểu những kẻ nào làm hại nhân dân Việt Nam nhiều nhất.


NGÔ NHÂN DỤNG

danden
01-11-2004, 11:17 PM
CIA Xài 40 Triệu Đô Mỗi Năm Để Nuôi Thầy Bói, Đồng Bóng


WASHINGTON -- Chuyện tưởng như đùa trong cơ quan tình báo giàu mạnh và nổi tiếng của đệ nhứt siêu cường, là Mỹ. Nhưng đây là chuyện có thật 100%, có ngân sách dư chi, có cơ quan và có người phụ trách trong cơ quan Tình Báo Trung Ương Mỹ.
Mc Moneagle và Lyn Buchanan, là hai nhân vật làm trong chương trình này của CIA, kinh phí hàng năm là 40 triệu Mỹ kim, bí danh dự án tên Star Gate, vừa viết thành sách và phổ biến tổng quát. Thí dụ điển hình như khi Lực lượng Delta Mỹ chuẩn bị tấn công giải cứu con tin ở Iran năm 1980, thi một người thần giao cách cảm cho CIA biết sẽ có một vụ nổ lớn, trước khi cuộc hành quân bắt đầu. Và 48 giây đồng hồ trước khi Mỹ thả bom từ trường bất động hoá mọi liên lạc vô tuyến của Iraq, một người chuyên lên đồng của CIA cũng thông báo sự kiện mà thầy đồng bóng này tiên tri sắp xảy ra.
Cựu Dân biểu Charlie Rose, tiểu bang Virginia đã từng chất vấn các nhân vật tình báo tại Tiểu bang tình báo, liệu những lới báo trước như vậy có đáng tin không, để phải tốn một kinh phí tương đối lớn như vậy. Và hai nhân vật làm việc cho Dựï án Stargate bây giờ đã về hưu và quá hạn bảo mật luật định nên viết thành sách, cuốn 1 tựa đề The Stargate Chronicles và cuốn 2 tựa đề The Seventh Sense: The Secret of Remote Viewing as told by a Psychic Spy for the US Military.
Oâng tường thuật kế hoạch giải cứu con tin đã được bộ tham mưu nghiên cứu, sửa đi sửa lại hàng 100 lần, nhưng vẫn không tin tưởng. Nên mới đưa cho những nhà ngoại cảm xem và hỏi ý kiến. Ý kiến của những người ngoại cảm được giữ bí mật, và chính họ cũng không biết có được nghe không.
Trong kế hoạch giải cứu con tin, các nhà ngoại cảm thấy, ghi nhận, báo cáo, họ đã thấy quân đội Mỹ chuyển vũ khí đến Teheran, nói luôn địa điểm các nhà an toàn, và sau đó thấy một sự bùng nổ.
Trong cuộc hành quân đi bắùt Tướng Noriega ở Granada năm 1983, các thầy bói và lên đồng cho biết trước, họ thấy nơi trú ẩn của Tướng Noriega. Còn trong cuộc hành quân Bão Sa mạc, trong Chiến tranh Vùng Vịnh, những người thầy bói, lên đồng và thần giao cách cảm thấy ý định của Saddam Hussein bố trí quân ra sao.
Tất cả những hình ảnh và tiếng nói thiên lý nhãn, thiên lý nhĩ đó, cơ quan tình báo đều ghi nhận, dùng nó hay không, những người báo cáo không hề biết.
Cũng nên nhắc gần đây trong việc tìm hài cốt bộ đội mất tích, CS Hà nội là duy vật, vô thần nhưng vẫn không cấm đoán gia đình Bộ đội mướn những nhà ngoại cảm tìm hài cột của con em họ. Báo Đảng, kể cả tờ Nhân Dân cũng có đôi khi ghi lại những phóng sự hữu thần và duy tâm như vậy.

danden
01-11-2004, 11:28 PM
Chuyện Lạ Đó Đây


THẮNG THUA ĐỀU LỢI
Mặc dầu anh vai u thịt bắp, một thời kiếm sống bắng nghề... khoe bắp thịt Schwartzenegger giành được nhiều phiếu ủng hộ nhất trong kỳ bầu cử tái triệu (recall) Thống Đốc tiểu bang California, nhưng ứng cử viên mà được hay thua đều mang lại lợi nhuận vô bờ bến lại là ứng cử viên về hạng 10. Từ khi bắt đầu tuyên bố tranh cử cho đến bây giờ, tên tuổi của em gái Mary Carey, chuyên viên “khoe của”, nổi như cồn, người ái mộ cũng như kẻ tò mò đua nhau vào trang web của em để được dịp ngắm “cái vàm đất cỏ cao” của em. Ngoài việc những cuốn phim “người nghèo” có em dự phần bỗng đắt hơn cả tôm tươi, những mặt hàng khác, như áo thun, bích chương có in ảnh em cũng vùn vụt bay.
THỜI TRANG GIÁO DỤC QUẦN CHÚNG
Một nhà tạo mẫu thời trang ở Anh, trong dịp Tuần Lễ Thời Trang Luân Đôn vừa qua, đã dùng sân khấu thời trang, và những cô người mẫu, đặc biệt là siêu minh tinh Naomi Campbell, để khuyến khích quần chúng sử dụng... “áo mưa” (condom).
THỜI TRANG VÀ TÔN GIÁO
Cũng trong Tuần Lễ Thời Trang Luân Đôn thì giới tăng lữ giáo sĩ Anh Giáo, với mục đích “xóa tan huyền thoại rằng giáo sĩ phải phục sức thật nhàm chán”, cũng tổ chức một buổi trình diễn thời trang, tên gọi Tăng Lữ và Sân Khấu Thời Trang, với các loại áo lễ trang hoàng lộng lẫy.
NGHỆ THUẬT “TIỀN VỆ”
Giới nghệ sĩ “tiền vệ” Nam Mỹ vừa khai mạc một cuộc triển lãm nghệ thuật tựa đề “Liên Hoan Của Thân Xác” (Party Of The Body) tại Chí Lợi. Các “nghệ phẩm” được trưng bày là hơn 1,000 bức phóng ảnh vĩ đại, cao hơn 3m, của những thân thể trần truồng được sơn thành những “họa phẩm” rất ư “tiền vệ” để chứng minh rằng “xác thân con người không phải chỉ có thịt, mà còn là biểu tượng của những tư tưởng đầy tính ẩn dụ”.
NGHỆ THUẬT KHOA HỌC
Một tấm ảnh thuần túy khoa học đã vinh dự giựt giải Nghệ Thuật Trong Khoa Học thường niên của nhật báo Anh Daily Telegraph. Tấm ảnh được chụp bằng kính hiển vi có đèn (light microscope) rồi sau đó, được tô mầu bằng kỹ thuật điện toán để nổi bật được chủ đề chính của ảnh: các tế bào rêu (algae) đang... giao cấu, dung dịch của tế bào trộn lẫn lại với nhau.
NHÀ BÁO “VỜ LỜ”
Một tờ báo thuộc loại “phóng tác tin tức” ở thành phố Tiruchi, miền Nam Ấn độ đã lộ rõ bộ mặt loan tin thất thiệt tạo kinh hoàng cho dân chúng. Tờ Thanthi loan tin một nam sinh ở Bangalore bị mê man bất tỉnh vì sợ hãi sau khi nhìn thấy bức ảnh chụp hình một con ma kinh tởm bám theo sau lưng cậu. Tờ báo cũng cho đăng tải bức hình này. Các tờ báo lá cải địa phương cũng vội vàng theo gót đàn anh tung hê bản tin ấy khiến cho dân chúng ở đấy kinh hoảng, giữ con em ở nhà, không cho đi học, không dám đến gần nơi được đề cập trong bản tin. Đến sau khi cảnh sát điều tra thì mới biết đấy là một tấm ảnh đã được ai đó dùng máy điện toán thêm thắt hình con ma rồi dệt chuyện gởi lên mạng internet cho... vui, nào ngờ anh chủ bút thiếu thông minh chộp ngay nguyên con và chơi một màn “Vờ Lờ” phóng tác tưới xượi!
“DẮT CHÓ” Ở CÔNG VIÊN
“Dắt chó” là một trào lưu tuy mới vừa bộc phát ở Anh Quốc nhưng đã nhanh chóng lan tràn khắp nơi tại quốc gia này, với hàng trăm trang web được dân sành điệu thực hiện để thông báo với nhau về những địa điểm tuyệt hảo để viếng thăm tham dự, cũng như về những luật chơi cho những người mới tập tễnh theo trào lưu “dogging” này. Danh xưng của trò chơi bắt nguồn từ việc người ta thường tuyên bố dắt chó đi dạo để có thể tham dự trò chơi. Thực ra, “dắt chó” là chuyện làm tình trưng dâm ở những nơi công cộng, như bãi đậu xe, công viên, bờ sông.v.v... cho người khác thưởng ngoạn hoặc nhập cuộc!
NỮ SINH TÂN THỜI
Ba nữ sinh thuộc Presbyterian Ladies’ College, trường nữ tư thục đắt giá nhất Tây Úc, vừa cho thấy các cô xứng đáng mang danh nữ sinh tân thời, đầy óc sáng tạo thương nghiệp, mặc dù chỉ mới học lớp 8, tuổi vừa 13. Các cô mang một cuốn băng video gạ bán cho nam sinh trường bạn là Hale School với giá $90. Cuộn băng quay cảnh cả 3 cô đang... cùng nhau hành lạc trong một buổi tiệc. Kèm theo cuộn băng là một tấm hình cho thấy một cô trong bọn đang lên đỉnh Vu sơn với một nam sinh trường Hale.
VẪN CÒN PHONG ĐỘ
Sau khi cuộc hôn nhân đầu tiên đổ vỡ chỉ sau vài tháng chung sống, người vợ của một anh đàn ông xứ Ả Rập Saudi tuyên bố rằng “không một người đàn bà nào thèm cưới ông cả”. Thế là anh bèn chứng minh cho thấy anh vẫn còn tràn trề phong độ bằng cách... cưới liền một lúc 4 cô vợ thật trẻ trung.
ĐẠO LUẬT OÁI OĂM
Chính phủ Nam Dương vừa tu chính Hình luật tạo nhiều oái oăm cho dân chúng và những người ngoại quốc cư trú ở xứ đông tín đồ Hồi Giáo nhất thế giới này. Chiếu theo luật mới, những cặp vợ chồng thích “yêu nhau bằng mồm” hoặc “đi cửa sau” sẽ có nguy cơ bị tống giam tối đa là 12 năm!
ÔNG ĐẠO BAN PHƯỚC
Một thiếu phụ ở Negri Sambilan, Mã Lai Á, vì đã xấp xỉ 30 mà vẫn ế chồng nên được gia đình đưa đến một ông đạo danh tiếng để nhờ ông làm phép, giúp cô kiếm được tấm chồng. Trong buổi lễ, cô được lệnh phải... cởi tuốt để ông đạo làm lễ... tẩy rửa với 8 nồi nước pha trộn trầm hương, nước me và một nồi sữa dê. Sau đó, ông đạo bẻ quặt hai tay cô ra đàng sau, rồi bắt đầu liếm láp, sờ soạng, nắn bóp mặc cô la hét ỏm tỏi. May mắn là cha dượng cô nghe được tiếng la, xông vào cứu cô trước khi ông đạo kịp... ban phước cho cô.
DÂN ANH NGOAN ĐẠO
Một cuộc thăm dò dân ý gần đây cho thấy dân Anh rất ngoan đạo. Gần như 75% những người lái xe ở nước này đều thường xuyên cầu nguyện xin Thượng Đế... “giúp con thoát khỏi vụ kẹt xe này” hoặc “biến cho máy chụp xe quá tốc độ không còn phim nữa”.
HỢP ĐỒNG TÌNH ÁI
Một cặp vợ chồng người Trung Hoa lục địa đã cùng nhau ký kết một hợp đồng tình ái, nêu rõ 15 điều lệ mà song phương phải triệt để tuân hành trong cách đối xử với nhau, thí dụ như những bí mật nào cần phải giữ cho nhau. Kèm theo trong bản hợp đồng là mức định giá những món phạt vạ nếu vi phạm các điều lệ này.
CÁI NGHỀ CAO QUÝ
Một thanh niên ở Chengdu, Trung Hoa, kiếm sống bằng một nghề nghiệp thật cao quý, khả dĩ giúp cho thân chủ giảm bớt căng thẳng, bực dọc trong đời sống hằng ngày. Anh làm nghề “bị đấm”, cho người ta tha hồ đấm đá để hả giận, với lệ phí vỏn vẹn $9 Úc Kim mỗi hai phút.
CHUYỆN MA KIỂU MỄ
Bộ giáo dục của tiểu bang Guerrero, Mễ Tây Cơ vừa phát hiện được hơn 6,500 nhân viên... ma trong bộ. Sau khi kiểm tra danh sách nhân viên của bộ, giới thẩm quyền đã phát hiện được có 6,500 công chức thuộc diện... “phi công” (aviadores), có nghĩa là có tên ăn lương, nhưng không hề phải đụng móng tay làm việc gì cả. Những chức vụ này vốn được... trao tặng cho những người đã từng yểm trợ cho đảng cầm quyền từ hơn 20 năm qua và được bán lại hoặc cho người khác thuê!

danden
01-28-2004, 10:05 AM
Chuyện Lạ Đó Đây


THUÊ TAXI ĐI ĂN CƯỚP!
Một người đàn ông Hoa Kỳ đã thuê một chiếc taxi đậu chờ bên ngoài một ngân hàng trong khi vào cướp tiền. Anh ta đã bị bắt sau khi trả cho người tài xế taxi số tiền nhiều gấp năm lần bình thường. Robert Pratt, 32 tuổi, đã gọi một chiếc taxi đến đón tại nhà riêng ở Albany, Nữu Ước, và rồi bảo tài xế để nổ máy chờ trong khi anh ta đi vào một chi nhánh của ngân hàng The Charter One Bank.
Pratt trao cho nhân viên ngân hàng (teller) một tờ giấy trong đó viết lời đe dọa có bom và đòi phải đưa tiền. Tiền mặt đã được trao, nhưng cảnh sát không nói là bao nhiêu. Khi trở lại chiếc taxi, Pratt được chở tới gần khu thương mại Latham Circle. Người tài xế taxi bắt đầu nghi ngờ khi Pratt trao cho ông ta số tiền gần $200 mỹ kim cho đoạn đường rất ngắn.
Thám tử cảnh sát John Van Alstyne cho biết số tiền này nhiều gấp năm lần bình thường, và rồi người tài xế nhìn thấy các xe cảnh sát sau khi vừa bỏ người khách tình nghi này xuống. Khi các chiếc xe cảnh sát chạy tới ngân hàng, người tài xế taxi này đã vẫy xe cảnh sát để trình báo sự việc. Khoảng 37 phút sau khi ngân hàng bị cướp, Pratt đã bị bắt giữ trong khi đang cuốc bộ trên đường phố.
CỞI TRUỒNG ĐI BỘ TỒNG NGỒNG GIỮA ĐƯỜNG PHỐ!
Một người đàn ông được nhiều người biết là “Naked Rambler” đã bị bắt trở lại trong khi đi bộ khỏa thân từ Land’s End tới John O’Groats. Ông Stephen Gough, 44 tuổi, đã bị kết tội trong một phiên xử vì đã được nhìn thấy đi bộ mà trên người “không mặc gì cả” trong một cố gắng nhằm đạt thêm cho mình một thành tích khác nữa.
Ông Gough đã bị kết tội vi phạm các điều kiện được tại ngoại và tội phá rối trật tự công cộng. Ông ta đã không thành công khi cố tranh luận những gì đã làm là quyền tự do diễn đạt được cho phép bởi đạo luật nhân quyền (Human Rights Act.) Quan tòa Edward Savage phán rằng bị cáo đã quyết tâm vi phạm luật lệ. Ông Gough bị bắt ngày 29 tháng Mười Một sau khi một cư dân trong ngôi làng Evanton nhìn thấy ông ta sải bước trên còn đường chính mà chỉ đeo một chiếc bao tải trên lưng và đi đôi giầy ủng. Ông ta bị bắt trở lại không bao lâu sau khi được tạm tha vì đã phạm một tội tương tự ở cây cầu Cromarty, cũng ở vùng Ross-Shire.
BÀN CHẢI CHUI VÀO BỤNG TRONG KHI ĐÁNH RĂNG!
Các bác sĩ ở Tanzania đã giải phẫu cho một bệnh nhân sau khi ông ta nuốt vào bụng cây bàn chải đánh răng. Người đàn ông 54 tuổi này đang đánh răng ở nhà và rồi bất chợt chiếc bàn chải chui tọt xuống cổ họng và vào bao tử. Phát ngôn nhân của bệnh viện Selian Hospital cho biết ông ta đã được giải phẫu và chiếc bàn chải đã được lấy ra khỏi ruột. Một người bạn của bệnh nhân kể rằng: “Tôi nghe thấy tiếng ùng ục rất lớn và nghĩ chắc anh bạn đang súc miệng. Nhưng khi bước vào và nhìn thấy anh ta đang ôm cổ và hiểu ngay rằng vấn đề rất nghiêm trọng.”
TÊN CƯỚP NGÂN HÀNG BỊ BẮT VÌ VIẾT SAI CHÍNH TẢ!
Một kẻ tình nghi ăn cướp có vũ khí đã bị liên kết tới một loạt các vụ cướp ngân hàng sau khi cứ lầm lẫn hai chữ dye và die. Cảnh sát Florida quả quyết Robert Whitney là thủ phạm các vụ cướp ở Gainesville và Volusia County sau khi y đã nhiều lần trao cho các nhân viên ngân hàng tờ giấy viết sai chính tả.
Các thám tử cho biết người đàn ông 39 tuổi này đã đi vào ngân hàng Millennium Bank ở Gainesville hồi tuần qua, và đưa cho nhân viên một tờ giấy giải thích y có một quả bom. Ông Keith Kameg, phát ngôn viên cảnh sát Gainesville, cho biết tờ giấy này viết “If a die pack blows, so do you”. Ông Kameg nói rằng: “Trường hợp này cho thấy sự giáo dục rất quan trọng. Bởi chỉ cần viết sai chính tả một chữ thôi cũng đã đủ để giải quyết ba vụ cướp ngân hàng.”
TÀI XẾ SAY RƯỢU BỊ BUỘC PHẢI MANG HÌNH ẢNH CỦA NẠN NHÂN ĐÃ CHẾT!
Một tài xế say rượu ở Pittsburgh đã bị buộc phải mang kè kè bên mình một tấm ảnh của nạn nhân mà bà ta đã cán chết trong khi bị ảnh hưởng bởi ma men. Bà Jennifer Dawn Langston bị quan tòa ra lệnh phải mang theo hình ảnh của ông Glenn Clark trong người suốt 5 năm tù treo. Các điều kiện khác trong bản án gồm việc viết các lá thư xin lỗi gia đình và bạn bè của nạn nhân, gửi cho đứa con còn rất nhỏ của ông Clark $50 đô-la một tháng và làm công việc cộng đồng trong một trung tâm của những nạn nhân bị chấn thương tinh thần. Bà Langston đã say rượu, nói chuyện trên điện thoại cầm tay và chạy quá tốc độ khi đụng phải chiếc xe của ông Clark trong tháng Sáu năm 2002.
CHIẾC MÁY TẠO RA GIẤC MƠ!
Một công ty sản xuất đồ chơi Nhật Bản vừa phát minh một dụng cụ nhỏ cho phép người ta điều khiển các giấc mơ. Công ty Takara đã chế tạo chiếc máy Yumemi Kobo, hoặc còn gọi là Dream Workshop, mà họ khẳng định là có thể làm cho người sử dụng máy kiểm soát được các giấc mơ. Để hoạt động chiếc máy này, người sử dụng phải nhìn vào một tấm hình của những gì họ muốn nằm mơ thấy, và rồi thu âm tiếng nói của chính họ muốn giấc mơ diễn ra như thế nào.
Khi người sử dụng ngủ say, chiếc máy hoạt động bằng cách kết hợp tiếng nói được thu băng, ánh sáng, tiếng nhạc và mùi thơm để kích thích người ngủ bất cứ khi nào nó nhận thấy sự di động của mắt - một dấu hiệu cho thấy người ngủ đang nằm mơ. Tám tiếng đồng hồ sau, người ngủ được đánh thức một cách nhẹ nhàng bởi ánh sáng và tiếng nhạc để chắc chắn các trí nhớ thích thú từ buổi tối hôm trước không bị tức khắc xóa mất.
Nhưng công ty Takara không bảo đảm sự hài lòng hoàn toàn của các khách hàng. Ông Kenji Hattori, một giám đốc tiếp thị của công ty, nói rằng: “Chúng tôi vẫn đang trong thời kỳ thử nghiệm, phần lớn với các nhân viên của công ty.” Chiếc máy này sẽ bán trong mùa xuân năm nay với giá 14,800 yen.
DÙNG QUỐC KỲ THÁI QUẢNG CÁO WEBSITE KHIÊU DÂM!
Chính phủ Thái Lan vừa công bố kế hoạch buộc tội một phụ nữ Anh đang sử dụng hình ảnh lá quốc kỳ Thái trên trang mạng khiêu dâm của bà ta. Ông Yongyuth Sarasombat, Bí thư của Thủ tướng Thái, nói rằng việc sử dụng lá quốc kỳ là một hành động sỉ nhục và làm hoen ố hình ảnh của quốc gia. Theo tờ Bangkok Post, không có thêm các chi tiết nào được đưa ra về website này ngoại trừ sự miêu tả Bangkok là một “Thành phố Tình dục”.
Chính phủ Thái đang cố gắng buộc tội người phụ nữ này, người mà tên tuổi được giữ kín, chiếu theo hai đạo luật National Flag Law và Criminal Law. Theo đạo luật thứ nhất hình phạt có thể là $100 đô-la và một năm tù ở, và số tiền phạt tăng gấp đôi và một bản án ba năm tù chiếu theo đạo luật thứ hai. Theo ông Kaewsan Atipho, một thượng nghị sĩ và cũng là một chuyên gia luật pháp, người phụ nữ này có lẽ sẽ tránh được sự truy tố nếu không vào Thái, bởi vì Anh Quốc chắc không dẫn độ bà ta vì một lời buộc tội không đáng kể như thế này.

Con vẹt biết gần 1.000 từ


Vẹt N'kisi rất ham học hỏi.

Một con vẹt với khả năng giao tiếp vô song với con người đã làm kinh ngạc các nhà khoa học. Chú vẹt màu xám gốc Phi có tên N'kisi, sống tại New York, Mỹ, có một kho từ vựng gồm 950 từ và cả một óc hài hước.

N'kisi còn có thể tự sáng tạo ra từ và nhóm từ nếu gặp phải những tình huống mà vốn ngôn ngữ sẵn có không đủ để xử lý - cũng giống như những đứa trẻ thường làm. Khả năng độc đáo của con vẹt đã được miêu tả trong tạp chí Cuộc sống hoang dã số mới nhất của BBC. N'kisi được cho là một trong những nhân vật sử dụng tiếng người thông thạo nhất trong thế giới động vật.

Thông thường cần khoảng 100 từ là có thể đọc được một số tài liệu bằng tiếng Anh, vì vậy nếu N'kisi biết đọc thì nó có thể đọc được khối chuyện. Con vật còn có thể sử dụng từ trong các hoàn cảnh khác nhau, với thời quá khứ, hiện tại, tương lai và rất sáng tạo.

Một trong những từ của riêng N'kisi là flied thay cho flew và pretty smell medicine để miêu tả loại dầu trị liệu có mùi thơm mà ông chủ của nó, một hoạ sĩ tại New York, sử dụng.

Con vật tỏ ra khá hài hước. Khi nhìn thấy một con vẹt khác treo lộn ngược trên cành cây, nó bình luận: "Cần phải quay phim con chim này".

Trong một thí nghiệm, khi nhìn thấy bức ảnh một người đàn ông cầm điện thoại, nó hỏi: "Bạn đang làm gì với cái điện thoại đấy?", hoặc "Tôi có thể ôm bạn được không?" với bức hình một đôi đang ôm nhau.

Tiến sĩ Jane Goodall, chuyên gia động vật nổi tiếng, nhận định ngôn ngữ sắc sảo của N'kisi là một "bằng chứng nổi bật về khả năng giao tiếp giữa các loài".

Còn giáo sư Donald Broom, tại Đại học Cambridge, thì phát biểu: "Càng tìm hiểu khả năng nhận thức của loài vật thì chúng ta lại càng thấy chúng xuất sắc, và bước nhảy lớn nhất chính là với loài vẹt".

Người tị nạn Ba Lan sống đời nghèo khổ mất đi để lại 6 triệu đô la giúp người vô gia cư tại San Francisco


SAN FRANCISCO, CALI (VTH) – Sáu năm sau khi một di dân Ba Lan qua đời trong tình trạng thiếu dinh dưỡng và cô đơn tại một bệnh viện ở San Francisco – dù người ấy là triệu phú – thành phố thỏa mãn ước nguyện của ông khi hấp hối là giúp đỡ các cư dân nghèo nhất của thành phố này.
Zygmunt Arendt, người tị nạn từ hồi Thế Chiến Thứ II và công nhân hỏa xa hồi hưu sống đời thanh bạch dù tài năng tuyệt vời của ông về đầu tư, để lại cho San Francisco trên 6 triệu đô la dưới dạng chứng khoán, tiết kiệm và địa ốc. May mắn thay, các chứng khoán ấy được bán ra trước khi bong bóng chứng khoán nổ nên chỉ nội khoản tiền từ chứng khoán đã đem về cho thành phố ,000 lời mỗi tháng.
Tuần trước Hội Đồng Giám Sát sử dụng món quà tặng đầy ngạc nhiên này của Arendt để tạo nhà cho những người cao niên vô gia cư.
Một tòa nhà ở khu phố Western Addition, trước đây dành cho các bà mẹ tuổi “teen”, sẽ tái mở cho 40 người đàn ông và đàn bà già cả trong vòng một năm và sẽ mang tên của người đàn ông mà ít người biết tới trước khi ông mất.
Tòa nhà The Zygmunt Arendt House trên Broderick Street là một phần của các nỗ lực của thành phố tạo nhà giúp người vô gia cư thuê với giá rẻ. Đây sẽ là nhà thứ nhì trong thành phố này dành cho các người cao niên vô gia cư.
Những người ở trong Arendt House sẽ trả 0 tới 0 một tháng cho một phòng và dùng chung các phòng tắm. Chương trình này nhắm vào các công dân cao niên hưởng SSI – tiền liên bang cho người già và người mất sức – khoảng 0 một tháng.
Khi Arendt mất ngày 24 tháng Giêng 1998, ở tuổi 92 vì biến chứng của sưng phổi, ông viết di chúc để tiền cho người nghèo và những người cần được giúp đỡ. Theo di chúc, ông để lại 60 phần trăm tài sản của ông cho nghèo và 40 phần trăm cho trẻ em và những cao niên mất sức.
Vì ông sống cô độc và không thấy ông nêu tên bất cứ thân nhân nào trong hồ sơ tại bệnh viện Davies Medical nơi ông mất, nên tài sản của ông được quản trị viên của thành phố trông coi.
Tài sản ấy trị giá khoảng 6 triệu đô la và may mắn là số chứng khoán trong tài sản ấy đã được bán trước khi bong bóng chứng khoán nổ nên chỉ nội tiền lời từ ngân khoản do bán chứng khoán ấy đã đem về cho thành phố ,000 một tháng. Các chứng khoán gồm điện thoại với trên 35,000 cổ phần của AT&T và các cổ phần của Baby Bells được tạo ra khi AT&T hết độc quyền. Các thân nhân người Đức của ông tranh tụng, gồm người em trai và cháu trai của ông được thành phố giàn xếp với ngân khoản 0,000.
Hồi sinh thời, ông ăn mặc giản dị, sống tại căn nhà đơn giản trên Appleton Avenue ở Outer Mission. Căn nhà ấy bán được 9,000 năm 1999. Các thẻ và giấy tờ cũ còn để lại cho thấy Arendt là quân nhân trong Quân Đội Ba Lan trở thành tù binh và tù chính trị trong một trại tập trung ở Đức. Ông tới Hoa kỳ với cha mẹ cuối thập niên 50.

5 học sinh Bắc Cali vào bán kết Cuộc Tuyển Lựa Tài Năng Khoa Học của hãng Intel

Năm học sinh Bắc Cali vào bán kết Cuộc Tuyển Lựa Tài Năng Khoa Học Intel -- Intel Science Talent Search. Năm học sinh lớp 12 này mỗi người được 00 và trong số 300 người vào vòng bán kết toàn quốc để cạnh tranh các học bổng thuộc ngân khoản 0,000 cho các khoa học khác nhau, gồm cả một học bổng lớn 0,000.
Những người vào bán kết gồm Moriah Katherine Nachbaur, 17 tuổi, của Crystal Springs Uplands School ở Hillsborough; Catherine Qing Sun, 17, của Gum High School ở Palo Alto; Grace Hsu, 17, và Michael Yu-horng Lin, 17, đều thuộc Saratoga High School; và Michael Henry Fisher, 18, của Pacific Collegiate School ở Santa Cruz. Toàn thể tiểu bang Cali có 10 học sinh được vào vòng bán kết của cuộc tuyển chọn này.

danden
02-08-2004, 09:57 AM
Khủng Bố Sẽ Dùng Máy Bay: Nổ Bom Dơ, Vi Trùng


WASHINGTON -- Một viên chức cao cấp của văn phòng TT Bush xin giấu tên đã cho phái viên của Truyền hình CNN biết rằng tình báo Mỹ thu lượm được nhiều tin tức, rằng quân khủng bố Al Qaeda đang âm mưu dùng bom dơ, vi trùng và thậm chí người cảm tử chứa đầy vi trùng để làm vũ khí tấn công các máy bay hành khách trên các đường bay quốc tế, chánh yếu là từ Liên Aâu đến Mỹ.
Báo Washington Post còn tường thuật thêm, xác nhận dự định của Al Qaeda là dùng tác nhân sinh học (vi khuẩn và vi trùng như bịnh đậu mùa, anthrax) hay tác nhân hoá học không mùi vị, không màu mè gì cả, cho toả lan trong lòng phi cơ chứa hành khách và phi hành đoàn hay dùng các dụng cụ phóng xạ dưới dạng bom dơ, để không tăïc máy bay.
Chính những tin tức tình báo này đã làm cho tuần trước 6 chyến bay quốc tế phải bị ngưng. Hãng British Airways, Air France, Continental Airlines ngưng nhiều chuyến bay đến Mỹ vừa rồi. Anh hủy bỏ 2 chuyến bay từ Anh đến phi trường Dulles Mỹ, phi trường Florida, và Miami vào Chủ Nhựt và Thứ Bảy và 2 chuyến về. Pháp hủy bỏ 1 chuyến bay Paris Washington. Continental Mỹ hủõy chuyến bay từ Glasglow Aí nhĩ Lan đến Los Angeles. " Những chuyến bay này phải ngưng vì chúng tôi không được Bộ Nội An Mỹ và nhà chức trách đồng nhiệm của nước liên hệ, bảo đảm khả năng an toàn cho những máy bay ấy," là lời tuyên bố có soạn sẵn của hảng Continental nói với CNN.
Theo hãng Tin Fox News, ngành an ninh Mỹ chú ý đặc biệt đến các chuyến bay từ Aâu châu đến các phi cảng quốc tế của Mỹ, như Newark, Washington, Miami, Houston, Los Angeles và Las Vegas. Theo hãng tin này có vài chuyến bay cuả một số nơi ở Mỹ dự dịnh đến Houston để xem trận đá banh nổi tiếng ở Super Bowl cũng bị hủy vì các nguồn tin có âm mưu phá hoại máy bay bằng vũ khi phi qui ước nói trên.
Dù có tin tức và hành động như trên để đề phòng Al Qaeda khủng bố hàng không, phát ngôn viên Bộ Nội An cho biết, vẫn sẽ không tăng mức báo động đã trở lại màu vàng sau Tết Dương Lịch.
Đồng thời đặc phái viên khoa học kỹ thuật Robert Uhlig cũng phân tích al Qaeda có thể dùng vi trùng, vi khuẩn của các bịnh lây nhanh nhưng không mùi vị, khó phát giác thả vào khoang chưá hành khách, hay thậm chí có thể dùng cảm tử quân thấm đầy loại vi trùng chết người ấy giả làm hành khách rất hợp lệ đi máy bay để thả vi trùng thấm đầy người của họ ra.
Điều này dễ làm vì hệ thống thông hơi đổi không khí của các chiếc máy bay bây giơ,ø vì lý do tiết kiệm điên lực thường sửõ dụng không khí trong thân tàu tái chế lại, chớ không lấy không khí từ ngoài vào.
Việc tiết kiệm năng lượng dùng không khí tái chế đã làm cho 200 hành khách của một chuyến bay bị lây cùng một thứ bịnh cảm lạnh, cúm và rối loạn tiêu hoá.
Dẫn chứng, đặc phái viênUhlig cho biết máy bay Concorde và Boeing 737 chỉ sữ dụng luồng khí của phản lực để thổi gió luân chuyển khí tái chế trong khoang tàu, khiến khoang tàu rất khô, mà không loại đưọc các mầm bịnh, thay vì phải đổi không khí từ ngoài vào mỗi 3 phút, điều này làm tốn năng lượng hút không khí từ ngoài vào.
Một cái sặc của một hành khách trong hầm tàu văng ra hàng vạn hạt nước miếng nếu không đổi thường không khí, số hạt nước miếng ấy tung ra hàng triệu con vi trùng có thể gây ra chết hành trăm người nếu đó là vi trùng bịnh than, đậu mùa.
Nhưng tiếc thay vì lý do tiết kiệm năng lưọng, các máy bay thường chỉ đổi không khí trong hầm tàu tối đa là 50-50 thôi.
Do vậy nếu quân khủng bố đem lên tàu đưọc vũ khí sinh hóa đạc biệt là vi trung bịnh than, đậu mùa, hay thậm chí quân cảm tử khủng bố thấm đầy người vi trùng lên tàu, việc phát giác rất khó vì những thú đó không mùi, không vị.
Và lúc đó cuộc khủng bố sẽ sanh ra một thứ dịch khi khách xuống tàu lan toả ra nhiều gia đình và trong xã hội. Theo đạc phái viên này, chuyên viên từ Nga đến Mỹ và Tây Aâu đều thấy "các nước chưa chuẩn bị một cuộc đề phòng như vậy" trên thế giới.

danden
02-08-2004, 10:05 AM
3 Ứng Viên Nghị Sĩ Gốc Cuba: Castro Có Vũ Khí Cấm WMD


MIAMI -- Ứng cử viên Thượng Viện Mỹ của Đảng Cộng Hoà ở Florida, Larry Klaman, đòi hỏi phải lật đổ Fidel Castro bằng võ lực vì ông ta có vũ khi sinh hoá giết người hàng loạt đe dọa trầm trọng đất nước và nhân dân Mỹ.
Hai ứng cử viên Thượng viện tiểu bang Florida khác cũng thuộc Đảng Cộng Hoà Mel Marinez của tiểu bang Florida và Alex Penales nguyên thị trưởng Miami, cũng đòi lật đổ Fidel Castro vì ông ta có vũ khí giết ngưòi hàng loạt, nhưng lật đổ bằng biện pháp hoà dịu.
Thống đốc Florida, Jeb Bush, là em của đương kiêm tổng thống Mỹ, õchưa có lời bình luận về việc Mỹ tấn công võ lực hay hoà dịu để lật đổ Castro.
Ba ứng cử viên vào Thượng viện liên bang và tiểu bang sở dĩ có lời lẻ cứng rắn đối với chế độ Castro là vì 3 vị này đều là người Cuba tỵ nan CS Castro, có nhiều nguồn tin từ nước nhà, và không chấp nhận chế độ độc tài CS Castro bằng mọi giá.
Những tin tức về Ô. Castro có vũ khí sinh hoá giết người hàng loạt cũng được nhiều báo chí nói nhiều lần, hệ thống truyền thông trên mạn của các tổ chức ở Florida khuynh hướng Cộng Hòa gần đây có bản tường trình tổng họp, nhấn mạnh. Mùa hè năm rồi Castro cộâng tác mạnh và chặt với Hussein trong chương trình vũ khí hoá học và sinh học. Hãng tin tình báo G2 Bulletin cũng có tường thuật, việc thả vi trùng West Nile vào thành phố New York City năm 1999 và 2002 làm 284 người chết, là do tình báo của Cuba gây ra. Cơ quan kiểm nghiệm cho thấy loại vi trùng West Nile này giống của Iraq. Một cán bộ đào tỵ của Liên xô cũng cho biết vi trùng cúm chim xuất phát từ Cuba cũng giống của Iraq. Florida là tiểu bang Mỹ gần Cuba nhứt.
Bộ trưỏng Quốc phòng thời TT Clinton, cũng có bản tường trình mật cho Chủ tịch Uûy ban Quốc phòng Thượng viện Mỹ, " cần cảnh giác đối với mối lo Castro trong vấn đề vũ khi sinh hoá." Năm rồi Giáo sư F. Day của Viện ĐH Florida, và Tiến sĩ Manuel Cerreijo trong bản tường trình và trong sách phát hành đều nhận định các trường hợp bịnh hoạn ở tiểu bang Florida, và vùng bờ biển miền Đông Mỹ, đang chú ý, không phải do mầm móng bịnh phát sinh tại địa phương, mà do mầm mống từ ngoài đến. Vấn đề cần đặït ra đó là ai đã đem đến. Câu trả lời khớp với việc tố giác Castro có vũ khi sinh hoa giết ngưòi hàng loạt gây nên mối đe doạ cho đất nước nhân dân Mỹ, đặc biệt là tiểu bang Florida gần Cuba nhứt.

danden
02-08-2004, 10:12 AM
Tài Liệu - Thời Sự

Trận chiến bom internet trong thế chiến thứ ba
LTS: Phải chăng chiến tranh thế giới lần thứ ba sẽ được thực hiện bằng loại vũ khí tối tân “thế hệ bom Internet” trên mạng máy tính toàn cầu, với sức hủy diệt khổng lồ?
Cùng với các đại doanh nghiệp tư nhân, chính phủ Hoa Kỳ cũng đang lên kế hoạch tạo một bức tường lá chắn nhằm bảo vệ cho nền kinh tế thế giới, ngăn chận bom internet phá hoại mạng thông tin toàn cầu với chi phí ước đoán ban đầu lên tới 30 tỉ Mỹ kim. Bài tài liệu dưới đây đề cập đến nguy cơ tiềm ẩn nhưng đã dần dần hiện rõ một thảm họa khủng khiếp trước mắt nhân loại.
Chiến tranh không gian ảo sẽ trở thành hiện thực?
Hàng không mẫu hạm Truman vào vị trí, các máy bay chiến đấu gầm lên. Mục tiêu của phi đội số 5 trực thuộc không quân Mỹ là đại bản doanh của một nhóm khủng bố Hồi Giáo cực đoan ở Afghanistan.
Lúc đó, chuông điện thoại đột ngột reo lên trong Tòa Bạch Ốc. Phía gọi tới yêu cầu Mỹ ra lệnh ngưng ngay cuộc tấn công, nếu không họ sẽ trả thù. Tổng thống Bush tỏ thái độ cứng rắn. Máy bay chiến đấu thứ nhất cất cánh. Chỉ vài phút sau, thành phố Boston (Mỹ) báo cáo vừa xảy ra một vụ mất điện bí hiểm, sau đó đến lượt Chicago, rồi Detroit. Cách đó 3.000km về hướng tây, hệ thống cung cấp gas tại Beverly đột ngột nổ tung, biến một phần thành phố thành tro bụi.
Thêm một lần nữa, chuông điện thoại reo lên trong Tòa Bạch Ốc, nhóm khủng bố tuyên bố nếu Mỹ không ngừng tấn công, họ sẽ tiếp tục xử lý những máy tính quan trọng khác trên đất Mỹ. Chỉ sau đó một chút, khi tên lửa đầu tiên găm xuống đại bản doanh của quân khủng bố, tất cả các màn hình trên thị trường chứng khoán Wall Street đột ngột đưa ra những con số “điên khùng”. 5 phút sau, hai con tàu cao tốc trên đoạn đường Washington-Philadelphia đột nhiên đâm thẳng vào nhau. Một khúc đường ray đã không được trung tâm xử lý bẻ kịp thời. Hãng CNN đang đưa những hình ảnh về vụ tai nạn thì màn hình đột ngột đen tối: vệ tinh truyền sóng bị hỏng.
Đấy là bức tranh về cuộc chiến tương lai trong trò chơi mô phỏng của các chuyên gia quân sự Mỹ hiện thời. Cyberwar (Chiến tranh không gian ảo) là từ khóa chính cho tất cả những trò chơi kế hoạch, mới đọc nghe rất giống kịch bản phim khoa học viễn tưởng, nhưng theo các chuyên gia tại Ngũ Giác Đài thì rất có thể sẽ trở thành hiện thực của ngày mai. Tất cả các nước công nghiệp phát triển đã bắt đầu sợ hãi cái gọi là “quả bom Internet”. Bởi mạng Internet chẳng phải chỉ làm cách mạng đối với các ngành kinh tế, việc “nối kết tất cả với tất cả” cũng đã bẻ gãy hiệu lực của những quy định vốn là nền tảng tổ chức cho nền an ninh quốc gia cho tới nay.
Dù là các hãng kinh tế, các cơ quan chính phủ hoặc các lực lượng quân sự, đại đa số việc giao tiếp và điều khiển ngày hôm nay đều chạy qua mạng máy tính và Internet - nơi những cơ cấu bảo vệ cổ điển như chứng minh thư hoặc những cuộc kiểm tra an ninh đặc biệt đều không còn tác dụng. Hơn thế, cuộc chiến không gian ảo có thể được tiến hành từ bất kỳ mảnh đất nào trên thế giới với những tốn kém tối thiểu. Nhất là đối với các nhóm quân khủng bố, Internet đã trở thành một công cụ hầu như hoàn hảo.
Nếu cho tới nay, những nhóm quân khủng bố phải tìm trăm phương ngàn kế để mua thuốc nổ, súng máy hoặc lựu đạn trên một thị trường được canh chừng nghiêm ngặt thì trong kỷ nguyên World Wide Web, họ chỉ cần duy nhất một chiếc máy tính xách tay. Thay cho toán lính lăm lăm vũ khí, người ta gửi các đoàn quân số hóa của bit và byte chạy qua kênh truyền dữ liệu và lẩn vào trong mọi ngõ ngách của các máy tính cá nhân lẫn máy chủ. Chỉ bằng một cú bấm chuột, đoàn quân số hóa sẽ sinh sôi nảy nở trong lòng quân đối phương để rồi chỉ trong vòng một vài giây đồng hồ, qua những ngả đường Internet, tiến vào tất cả những phân mạng đóng kín với một tiềm năng phá hủy khủng khiếp.
Kế hoạch phòng vệ của chính phủ Mỹ
Chính phủ mới của Tổng thống Bush muốn “xây” cho mạng Internet một bức tường bảo vệ khổng lồ, có tác dụng che chắn các mạng máy tính của tư nhân cũng như chính phủ Mỹ trước đòn tấn công từ bên ngoài. Một chương trình như vậy có thể ngốn khoảng chừng 30 tỉ đôla. Người Mỹ muốn dùng nó làm giải pháp thay thế cho hệ thống bảo vệ và che chắn tên lửa từ trên vũ trụ (National Missile Defense - NMD) đã bị rất nhiều người chỉ trích. Mục đích là tạo một hệ thống kiểm tra toàn cục, kết nối với tất cả các công sở và doanh nghiệp thuộc hàng “nhạy cảm”. Bởi trong kỷ nguyên của Internet, việc bảo vệ từng chiếc máy tính sẽ không còn đủ nữa. Trong tương lai, những ai muốn “tắt công tắc” một chiếc vệ tinh giết chóc của Mỹ sẽ không còn phải chạy vào trung tâm chỉ huy của Ngũ Giác Đài. Chỉ cần một động tác xử lý nho nhỏ trong những nhóm dữ liệu được cung cấp bởi một trong những cơ sở tạo phần mềm nào đó cũng đã đủ để tạo ra những hậu quả khó lường.
Chỉ với một chuẩn bảo vệ an toàn thống nhất, được tất cả các cơ sở cũng như tất cả các công sở cài đặt và sử dụng, người ta mới có thể nhanh chóng tìm ra những chỗ rò rỉ, ngăn chặn được kẻ tấn công có nguy cơ lọt qua một cánh cửa không được canh chừng cẩn mật và tấn công vào những vùng nhạy cảm. Hệ thống kiểm tra này, được đặt tên là Fidnet, sẽ phủ lên tất cả các hạ tầng cơ sở nhạy cảm giống một chiếc ô che mưa. Trái tim của nó là một máy tính lớn, kiểm tra tất cả mạng được nối kết và luôn đi tìm những điểm nhạy cảm, những cánh cửa không được khóa chặt. Mọi hiện tượng bất bình thường đều ngay lập tức được đưa vào trung tâm phân tích. Các chuyên gia ở đó sẽ đánh giá nguyên nhân gây ra rối loạn. Khi phát hiện ra tấn công, họ sẽ thông báo cho tất cả các mạng nối tới, đồng thời tạo phương án bảo vệ và “bật công tắc” cho đội đặc nhiệm của FBI nhảy vào hoạt động. Đây là một chương trình đầy tham vọng bởi bên cạnh việc nối mạng các doanh nghiệp cũng như các công sở, cánh chuyên gia phải tạo ra phần mềm kiểm tra có thể cài đặt vào bất kỳ hệ thống phần mềm của bất kỳ doanh nghiệp nào. Măt khác, Fidnet cũng cần một bức tường lửa có thể được coi là an toàn tuyệt đối. Sự bảo vệ này ngốn rất nhiều tiền của, bởi tất cả các hệ thống nối kết vào nó đều luôn luôn phải được cải tạo, đổi mới, mở rộng. Mỗi vụ tấn công của hacker (tin tặc), mỗi loại virus mới đều đòi hỏi tạo ra một chương trình bảo vệ mới. Điều này dĩ nhiên tạo công ăn việc làm cho cánh kỹ sư công nghệ thông tin cao cấp nhưng các chuyên gia cũng khẳng định rằng không hề có giải pháp thay thế cho kế hoạch bảo vệ ngốn tới 30 tỉ đôla đó.
Nỗi lo chung - không của riêng ai
Tại Cộng hòa liên bang Đức, người ta đã tập dượt một đợt “tổng tấn công” vào các hệ thống máy tính Đức. Kịch bản đầu tiên: một nhóm mafia đa quốc gia “lẻn vào máy tính của một hệ thống cung cấp năng lượng tại Berlin” khiến cho “toàn bộ mạng lưới cung cấp điện bị tê liệt sốt mấy tiếng đồng hồ”. Trong khi phía Berlin - gồm các chuyên gia của hãng viễn thông Đức và Bộ Nội Vụ - còn đang loay hoay sửa chữa thiệt hại đó thì những kẻ tấn công tiếp tục hủy hoại nhiều phần của mạng điện thoại. Những chiếc máy tính được cài chương trình đặc biệt nhảy vào cuộc, gọi điện thoại liên tục và làm nhiều đường dây điện thoại ngưng hoạt động. Cuối cùng, một tên gián điệp số hóa chui được vào hàng ngũ phe Berlin khiến cho máy tính trung tâm trong một ngân hàng rất lớn ngưng hoạt động.
Hậu quả có thể khủng khiếp đến mức độ nào? Kịch bản cuộc chiến trong không gian ảo này kết luận: “Các sự kiện và hậu quả của chúng đã tạo ra một cơn sụp đổ tạm thời của toàn bộ cuộc sống xã hội cũng như kinh tế”. Các mạng lưới giao thông và điện thoại bị tê liệt, hệ thống an toàn cho hàng không cũng vậy. Kế hoạch mô phỏng cuộc chiến số hóa này cho thấy: trong thế giới nối mạng, sự phân biệt giữa mối quan tâm nhà nước và mối quan tâm của những doanh nghiệp tư nhân đã bị xóa bỏ, ít nhất là trong phương diện bảo vệ an ninh. Kẻ thù bây giờ không chỉ tấn công bằng xe tăng, bom đạn và nhiệm vụ chống chọi với kẻ thù không còn là việc riêng của nhà nước bởi bây giờ chúng lẻn vào qua con đường truyền dữ liệu và thẩm thấu vào toàn bộ bộ máy kinh tế của một đất nước. Qua đó, việc phân công công việc giữa quân sự và công nghiệp cũng khác đi: nếu trong xã hội công nghiệp truyền thống, các hãng trao nhiệm vụ bảo vệ máy móc của họ cho quân đội, thì hôm nay các doanh nghiệp phải tự nghĩ đến chuyện bảo vệ mình. Suy cho cùng, chính các trương trình cùng những dòng mã nguồn của họ đang tạo đường đi cho những kẻ tấn công.
Cả một thời gian dài, chính nước Mỹ cũng đã đánh giá quá thấp hậu quả và mối nguy hiểm mà mạng Internet có thể mang lại. Sự hồ hởi về bước phát triển vượt bậc do nền kinh tế mới đem lại cho tất cả những quốc gia lớn ở phương Tây khiến người ta chẳng còn thời gian để ý đến những viễn cảnh khủng hoảng. Từ năm 1998, cựu Tổng thống Bill Clinton đã đưa ra những dự thảo đầu tiên và lên kế hoạch xây bức tường bảo vệ cho đến năm 2003, bao phủ toàn bộ hạ tầng cơ sở của nước Mỹ. Thế nhưng kế hoạch tự bảo vệ đó cho tới nay vẫn không thành hiện thực. Quốc hội Mỹ từ chối, các chuyên gia không thể thống nhất để tìm ra lời giải chung.
Hệ máy tính toán cầu Internet nhạy cảm đến mức độ nào trước những rối loạn và những đoàn khủng bố, điều đó đã được chỉ ra rất nhiều lần trong những năm vừa qua. Chỉ riêng virus “I love you” đã ngốn mất hàng triệu tập tin trên toàn thế giới và tạo tổng thiệt hại khoảng chửng 10 tỉ đôla. Kể cả Bộ Quốc phòng Mỹ, cũng không còn làm chủ được. Số vụ tấn công vào những chiếc máy tính Ngũ Giác Đài được bảo vệ hết sức cẩn mật đã tăng từ 5.844 lên 22.144 trong hai năm 1998-1999. Trước đây 3 năm, một cậu bé 18 tuổi người Israel đã lọt vào được chiếc máy tính trung tâm nơi này, còn những kẻ tội phạm thế giới ảo khác thì lọt được vào mạng máy tính của hải quân Mỹ.
Không ít các quốc gia và lãnh thổ đang ngày càng phát triển các phương pháp mới của kỹ thuật chiến tranh số hóa, kể cả chuyện tình báo. Trong cuộc chiến tranh Kosovo, dân Serbia đã dùng hàng ngàn bức thư điện tử (email) là tê liệt máy tính của NATO. Ở Vùng Trung Cận Đông, những đợt sóng email cũng khiến các máy chủ, cả phía Israel lẫn các quốc gia Arập phải ngưng hoạt động.
Cuộc chiến chống khủng bố trên mạng
Trong một bản tường trình đưa ra hồi tháng 1 năm nay, chính phủ Mỹ đã liệt kê rất chi tiết tất cả các khu vực được coi là đặc biệt nguy hiểm và phải được che chắn bởi bức tường ảo, bao gồm các ngân hàng danh tiếng, các hãng cung cấp năng lượng, các hãng vận chuyển, cung cấp nước, dịch vụ cấp cứu của cứu hỏa, cảnh sát và bệnh viện.
Nhiệm vụ của Ủy ban An ninh quốc gia Mỹ (NSA) là phải “động viên” sao cho các nhóm chuyên gia của quân đội, FBI, CIA cũng như từ các doanh nghiệp nhạy cảm chịu làm việc với nhau. Nhưng đây là một việc rất khó khăn, bởi các hãng thuộc nền “kinh tế số hóa” chưa thích cộng tác với chính phủ, nhất là với bộ máy quan liêu của quân đội. Nhữnh gương mặt tiên phong của nền kinh tế Internet có những quan niệm chính trị khác hẳn các nhân viên trực thuộc bộ máy hành chính của Tổng thống Bush: những người thành lập hãng như Bill Gates của Microsoft hoặc Steve Case của AOL đều nằm trong thế hệ sau của cuộc chiến Việt Nam và chưa một ngày ở trong quân đội. Họ còn rất khác biệt nhau về nền văn hóa, bắt đầu từ cách ăn mặc và tốc độ làm việc. Khác với ở những hãng truyền thống như AT & T ngành viễn thông hay hãng sản xuất máy tính IBM, các doanh nghiệp mới ngành Internet chẳng quan tâm tới chức tước, hệ thống, lẫn các cấu trúc quyền lực và ra lệnh, mà họ cũng chưa bao giờ bị nối kết vào các công sở nhà nước bằng những hợp đồng dài hạn. Thêm vào đó, các đại diện của thời Internet thường chỉ dành cho những “con mọt giấy” trong hệ thống hành chính một nụ cười thương hại. Đã từ lâu, họ có cảm giác họ tài giỏi hơn hẳn, cao sang hơn hẳn cái đỉnh cao kỹ thuật của bộ máy tình báo là NSA. Rất nhiều ông chủ mới mẻ và trẻ trung của thung lũng Silicon đang tự hỏi, tại sao họ lại phải cho phép những nhân viên kiểm tra của chính phủ vào trong nhà họ và cài phần mềm canh giữ?
Trong khi cường quốc đi đầu về công nghệ thông tin là Mỹ đang lúng túng với những vấn đền nhân sự kiểu đó thì tình hình tại châu Âu, may may mắn thay, lại hoàn toàn khác. Ở đây, chính các cơ sở kinh tế tư nhân là những người đầu tiên nhận ra sự nguy hại có thể xuất phát từ mạng máy tính. Nhiều hãng lớn trong những năm qua đã tạo riêng một chiếc ghế “quản trị công nghệ thông tin” cho người có trách nhiệm đảm bảo an toàn dữ liệu. Tất cả các chuyên gia bảo an của những hãng lớn của Đức như Ngân hàng Deutsche, Lufthansa, Siemens, EADS và Telekom đều thường xuyên gặp gỡ trao đổi về đề tài bảo vệ hạ tầng cơ sở. Cả các chính phủ châu Âu cũng đều nhận ra mối hiểm họa đang rình rập trên mạng Internet. Không ít nhóm “Internet an toàn” đã được thành lập tại các bộ nội vụ, bộ quốc phòng và vụ tình báo.
Các chuyên gia mong chờ rằng chủ đề chiến tranh không gian ảo cũng kêu gọi được sự quan tâm của rộng rãi dân chúng châu Âu. Họ đòi hỏi một bộ phận liên kết ở tầm cỡ quốc gia cho đề tài chống khủng bố trên mạng Internet. Đã tới lúc các chính phủ phải quy tụ cho được tất cả các nhóm chuyên gia lại, lập danh sách các cơ sở và doanh nghiệp nhạy cảm và đào tạo hàng loạt các chuyên gia bảo an công nghệ thông tin. Chỉ khi hành động một cách hệ thống như vậy, người ta mới có thể giảm thiểu mối nguy hiểm của những cuộc tấn công trên không gian ảo. Ông giám đốc Jan Knop của Trung tâm tính toán trường Đại học Tổng hợp Duesseldorf (Đức) tuyên bố: “Chúng ta không thể ngồi chờ biện pháp và kinh nghiệm của người Mỹ cho việc bảo vệ chính những thông tin và hạ tầng cơ sở của chúng ta”.

danden
02-08-2004, 10:20 AM
Sự thật của ngày 14 tháng 8 đen tối?


Cho đến nay người ta vẫn chưa rõ những nguyên nhân cụ thể của vụ mất điện suốt 29 tiếng đồng hồ trên quy mô lớn nhất trong lịch sử Bắc Mỹ tại 8 tiểu bang của Hoa Kỳ và Canada với số dân 50 triệu người xảy ra vào ngày 14-8-2003. Hơn nữa, các nhà kỹ thuật biết tư duy hợp lý trong quá trình điều tra đã vấp phải những tình tiết hết sức huyền bí.
Sau những trục trặc nghiêm trọng trong các hệ thống cung cấp năng lượng hồi năm 1965 và 1977 tại vùng ven biển phía Đông Hoa Kỳ, tất cả những biện pháp có thể đã được thực thi để những trục trặc đó không lặp lại. Các bộ phận phát điện của hệ thống lần này đã phản ứng hoàn toàn hợp lý đối với biểu hiện bất thường, còn các đường truyền cao áp thì phản ứng một cách kỳ lạ và không thể đoán định trước được. Chúng không được ngắt sau khi tiếp nhận tải trọng gấp nhiều lần, mà lại tiếp tục truyền tải năng lượng bất thường khiến khu vực bị thương tổn càng rộng thêm ra.
Điều gì đó tương tự cũng đã xảy ra vào khoảng thời gian đó tại Michigan, ở cách rất xa New York. Trong một khoảng thời gian ngắn giữa lúc hai đường truyền tải điện ở Ohio bị hỏng và việc mất điện hoàn toàn tại 8 tiểu bang, những người điều khiển tại các trạm phân phối của Michigan đã nhận thấy dòng điện mạnh bất thường từ tiểu bang Indian đổ dồn tới Ohio chỉ trong vài giây đồng hồ.
Đại diện chính quyền Michigan - Harry Kitts nhận xét: “Đó là một sự bùng nổ năng lượng lớn, khoảng 3.700 MW, bằng 20% toàn bộ tiêu thụ năng lượng một ngày đêm của tiểu bang này. Hiện nay chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu bản chất của sự bùng nổ đó là gì và ảnh hưởng của nó đối với mạng lưới năng lượng ra sao”.
Những hiện tượng bí ẩn này và một số hiện tượng bí ẩn khác khiến nhiều người Mỹ hoài nghi: liệu nhà cầm quyền có lý hay không khi đã bác bỏ khả năng khủng bố.
Có hai nguồn khiến công chúng tỏ ra bi quan. Một mặt trên báo chí lan truyền tin tức nói rằng Cục Tình báo Trung Ương (CIA) dường như không chắc chắn rằng ở đây không dính dáng gì đến bọn khủng bố và họ vẫn tiếp tục nghiên cứu khả năng một sự can thiệp tương tự. Từ báo cáo của các điệp viên và việc thẩm vấn những kẻ khủng bố bị bắt, các cơ quan tình báo Mỹ đã biết được rằng “Al Qaeda” đúng là đã xây dựng những kế hoạch tấn công vào các hệ thống chuyển tải điện tương đối ít được bảo vệ, nhằm gieo rắc sự hỗn loạn trên quy mô lớn và gây thiệt hại cho kinh tế Mỹ, nói tóm lại, đạt được những hậu quả tương tự như điều đã xảy ra vào ngày 14 tháng 8. Hơn nữa, các nhà phân tích của CIA mới đây đã rút ra kết luận rằng đã từ lâu bọn khủng bố đang thăm dò những chỗ yếu tại các trung tâm phân phối điện thông qua Internet ở Saudi Arabia, Indonesia và Pakistan.
Mặt khác, được biết rằng nhóm “Các lữ đoàn Abu Hafsa” có quan hệ với “Al Qaeda” đã tuyên bố rằng chính nhóm này đứng sau việc nhấn chìm Hoa Kỳ trong bóng tối. Trong một thông cáo của nhóm (được công bố trên tờ báo “Al-Haiyat” tiếng Arab xuất bản tại London) nói rằng chiến dịch “Tia chớp” được tiến hành theo mệnh lệnh trực tiếp của Osama Bin Laden, như là việc thực hiện lời hứa của trùm khủng bố dành một món quà cho nhân dân Iraq.
Nhóm “Các lữ đoàn” đã trở nên nổi tiếng sau khi trong thông cáo số 1, họ đã nhận trách nhiệm về vụ khủng bố tại phi trường Mombasa ở Kenya, nhắm vào một máy bay hành khách của Israel, còn trong thông cáo số 2 - về vụ đánh bom mới đây tại khách sạn “Mariott” ở Jakarta. “Sự mất điện” hôm 14 tháng 8 là thông cáo thứ 3 của chúng.
Dân Biểu Cộng Hòa Peter T. King ở tiểu bang New York lưu ý Tòa Bạch Ốc không nên vội vã bác bỏ giả thuyết về sự dính líu khủng bố một khi các cơ quan hữu quan củaHoa Kỳ chưa tiến hành việc điều tra kỹ lưỡng nhất tất cả mọi khả năng. Theo ông King và những người Mỹ đã lo ngại khác, những lời tuyên bố của chính quyền rằng chủ nghĩa khủng bố không có liên quan gì tới sự mất điện hàng loạt, không gì khác hơn là một “giả thuyết thi vị”. Ông King nói: “Họ ám chỉ rằng hiện không có bằng chứng về sự dính líu khủng bố, nhưng chúng ta không thể nào bác bỏ hẳn sự dính líu đó”.

danden
02-08-2004, 10:30 AM
Hệ lụy tình báo

Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, Feb 06, 2004
Các quốc gia có chủ quyền đều phải dùng tình báo, nhưng ngành gián điệp nào cũng có nhiều hệ lụy. Các điệp viên là những anh hùng trong bóng tối, thế giới bên ngoài không biết tới tên tuổi dù họ đã lập công hiển hách, lúc lâm nạn hay chết trong sứ mạng thường khi không được nhìn nhận vì phải giữ bí mật. Nhưng ngày nay hệ lụy lan đến cả những người cầm đầu họ hay những nhà lãnh đạo quốc gia sử dụng những tin tình báo không được xác thực.

Trước những áp lực nặng nề của dư luận, Tổng Thống Bush, lúc đầu ngần ngại phản đối, nay đã phải loan báo việc bổ nhiệm một Ủy ban điều tra để tìm hiểu xem tại sao không tìm thấy một loại vũ khí hủy diệt hàng loạt, gọi tắt là WMD, bao gồm các loại vũ khí hóa học, sinh học hay nguyên tử ở Iraq, mặc dù đây là lý do chính để mở cuộc tấn công hạ bệ Sađam Hussein.

Vấn đề khởi sự từ ngày 24-9-2002, khi nước Anh công bố một hồ sơ tình báo cho biết Iraq tiếp tục sản xuất vũ khí hóa học sinh học, và còn tìm cách mua chất uranium từ Phi Châu để làm bom nguyên tử. Ngày 28-1-2003, trong bài diễn văn Tình trạng Liên bang báo cáo tình hình đất nước trước Quốc hội, Tổng Thống Bush tuyên bố Sađam Hussein có thể đã có các chất hóa học và sinh học để giết hàng triệu người và cảnh báo về "một ngày khủng khiếp chưa từng thấy". Ông cũng kể ra bản báo cáo của nước Anh.

Một tuần sau đó, Ngoại trưởng Mỹ Colin Powell nói với LHQ rằng Mỹ đã có "những bằng chứng không thể chối cãi" Iraq đang ém nhẹm những loại vũ khí hủy diệt hàng loạt. Đến ngày 20-3-03, Mỹ và Anh mở cuộc tấn công vào Iraq. Bush gọi Iraq là một "chế độ ngoài vòng luật pháp đang hăm dọa hòa bình bằng vũ khí giết người hàng loạt". Nhưng sau khi quân Mỹ tiến vào Baghdad, chính phủ Bush đã phải nhìn nhận tin tình báo nói Iraq tìm cách mua chất uranium của Phi Châu là sai.

Ông David Kay trước đã từng là Thanh sát viên của Mỹ về vũ khí của Iraq, sau khi chế độ Sađam sụp đổ với tư cách cố vấn đặc biệt cho Giám đốc CIA, ông được cử làm Trưởng ban điều tra tìm kiếm vũ khí ở Iraq. Ngày 23-1-04 ông đã xin từ chức và tuyên bố Iraq không hề có vũ khí hóa học hay sinh học vào lúc Mỹ bắt đầu mở cuộc chiến. Bản báo cáo của ông Kay trước Ủy ban Thượng viện Mỹ tuần trước đã tạo thành một cơn bão chính trị, gây bối rối cho chính phủ Bush.
Việc Tổng Thống Bush cho lập một Ủy ban Điều tra vụ tình báo về Iraq là một quyết định nhằm giải tỏa áp lực về một đề tài chính trị có tiềm năng bùng nổ vào lúc cuộc chạy đua tranh cử đã bắt đầu với những tin tức sôi nổi về các cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân Chủ để lựa chọn ứng viên ra tranh cử Tổng Thống. Nhưng chính việc thành lập Ủy ban này cũng đã tiềm ẩn một số hiểm họa không nhỏ.
Nếu Ủy ban thực sự độc lập như Tổng Thống Bush đã hứa, ban này có thể cứu xét không những các công tác của các cơ quan tình báo Mỹ mà còn moi ra vấn đề chính phủ đã sử dụng các tin tình báo như thế nào. Ủy ban cũng có thể đòi xem xét những tin tình báo đã báo cáo cho ông Bush, như một Ủy ban của Quốc hội đã từng làm khi điều tra về vấn đề tình báo trước ngày khủng bố tấn công 11-9.

Nhưng nếu những người được lựa chọn là thân với Tổng Thống, vấn đề Ủy ban có đáng tin cậy hay không sẽ được đặt ra và đó cũng là miếng mồi ngon để các ứng viên đảng Dân Chủ moi ra tấn công ông Bush. Mặc dù Bạch Cung đã nói trước rằng Ủy ban này "sẽ có thành phần lưỡng đảng và độc lập", các lãnh tụ đảng Dân Chủ đã nghi ngờ một Ủy ban hoàn toàn do Tổng Thống bổ nhiệm sẽ không thể vô tư.
Bạch Cung cũng nhấn mạnh nhiệm vụ của Ủy ban có tầm bao quát, không những chỉ điều tra về vụ Iraq mà còn cứu xét cả nhũng thiếu sót của công tác tình báo đối với Pakistan, Iran và những nước khác. Một nhiệm vụ bao quát như vậy cố nhiên sẽ mất nhiều thời gian và hầu như chắc chắn chỉ có thể hoàn tất để báo cáo vào năm 2005, nghĩa là sau cuộc bầu cử Tổng Thống cuối năm 2004.

Đây cũng là một khía cạnh để đảng Dân Chủ tố cáo việc thành lập Ủy ban chỉ là một thủ đoạn của ông Bush để né tránh vấn đề trong mùa tranh cử. Những poll thăm dò dư luận tuần này đã cho thấy mức được lòng dân của Tổng Thống Bush đã xuống thấp dưới 50%. Các cuộc thăm dò dư luận chỉ là tùy lúc, nó có thể lên xuống bất ngờ.

Thế nhưng bất luận Ủy ban làm việc ra sao và cho đến ngày nào mới xong, việc không tìm thấy vũ khí hủy diệt hàng loạt ở Iraq cũng tạo thành một gánh nặng cho Tổng Thống Bush giữa mùa tranh cử, nhất là khi lính Mỹ vẫn tiếp tục tử trận vì những đòn đánh du kích lẻ tẻ và đánh bom tự sát của khủng bố ở Iraq. Các chính khách Mỹ vẫn thường nói người quân nhân phải chiến đấu - và chết nếu cần vì một lý do đặc biệt. Lý do đó là mối hăm dọa cho nước nhà ở Mỹ. Nay bằng chứng rõ rệt nhất về mối hăm dọa đó có thể chỉ là ảo tưởng. Đó là chuyện rất phiền, nhất là khi một nước đang phải gồng mình lên để sẵn sàng chịu đựng một cuộc chiếm đóng lâu dài, tốn tiền và đẫm máu ở nước ngoài.

Dĩ nhiên không ai ưa thích một kẻ độc tài tàn bạo như Sađam Hussein và chính phủ Bush cũng đã nêu ra nhiều lý do biện minh cho cuộc chiến Iraq: Sađam Hussein độc tài tàn bạo, thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu không có Sađam. Ngoài ra cũng nên cho các kẻ độc tài khác trên thế giới nhìn thấy một chế độ bạo ngược, phi dân chủ, chà đạp quyền tự do của con người sẽ có hậu quả như thế nào.
Nhưng vẫn còn một vấn đề khó nói. Sau vụ khủng bố al-Qaida tấn công vào Mỹ ngày 11-9, chính Tổng Thống Bush đã nêu ra chủ trương của ông "tiên hạ thủ vi cường" - "đánh trước hỏi tội sau, khi cần để bảo vệ nền tự do và mạng sống của chúng ta". Nhưng bây giờ đám mây mù về công tác tình báo Mỹ đã làm cho chủ nghĩa tiên hạ thủ vi cường khó đứng vững.

Rồi đây liệu có một giới chức Mỹ nào tạo được niềm tin của thế giới khi ra trước LHQ giơ cao cái gọi là "hiểm họa khủng khiếp" để đòi phải hạ thủ ngay trước khi quá muộn? Và đáng buồn nhất, lúc thế giới không tin lại là lúc "hiểm họa" có thật chớ không phải giả. Câu chuyện ngụ ngôn "tiếng la có chó sói" còn đó.

danden
02-08-2004, 10:39 AM
30 THÁNG 4, 28 NĂM NHÌN LẠI

Miền nam Việt Nam sụp đổ đến nay đã hai mươi tám năm. Đến bây giờ người ta mới thấm thía câu nói của người xưa " Nước mất thì nhà tan". Cả miền nam tan tác như đàn ong vỡ tổ bay tán loạn, vợ mất chồng , cha mẹ mất con. Hầu như gia đình nào cũng đổ vỡ, tan hoang theo vận nước nổi trôi. Chỉ có những người chiến thắng miền Bắc là những người hân hoan thu lợi chiến lợi phẩm theo chủ trương " Vào, vơ, vét, về". Cướp của chưa đủ, những người cọng sản đã bày ra những trại cải tạo để tiêu diệt những người ngã ngựa miền Nam. Miền nam đã không bị tắm máu ngay tức thì như những ký giả ngoại quốc tiên đoán nhưng bị phơi xương ở những năm sau đó. Những nấm mồ quanh trại cải tạo vẫn tiếp tục mọc lên dù đất nước đã hết chiến tranh, tiếng súng tiếng bom đã ngưng. Từ trong những trại cải tạo đã có những câu thơ thống thiết, bất hủ được chuyển ra:
Bao năm chinh chiến ta gần gũi
Giờ đã thanh bình lại biệt ly.
Hai mươi lăm năm đã trôi qua. Khoảng thời gian một phần tư thế kỷ này cũng để cho nhân dân hai miền thấy rõ sự tệ hại không thể tưởng tượng nổi của bọn lãnh đạo Bắc bộ phủ. Ngoài nghề giết người chuyên nghiệp, chúng hầu như bất lực trong việc quản trị và xây dựng đất nước. Ngày nay ở Việt Nam nảy sinh ra một thứ cường hào ác bá mới mà người ta gọi là " tư bản đỏ", cũng bóc lột hành hạ nhân dân như bọn cường hào ác bá thời phong kiến mà có phần độc ác hơn vì chúng cứ nhân danh " cách mạng" để đàn áp và cướp bóc, nhân dân không có phương tiện để chống đỡ. Hiện tượng nông dân nổi dậy ở Thái Bình và Xuân Lộc cho thấy khi dân chúng không còn chịu đựng nổi nữa thì không có gì ngăn cản được sự nổi dậy của họ. Mặc dù bị đàn áp nhưng biến cố Thái Bình, Xuân Lộc cho thấy sự nhen nhúm một cuộc nổi dậy khắp nước một ngày không xa dưới chế độ cai trị hà khắc của bạo quyền cọng sản.
Có người ví chế độ cọng sản như một cục sắt, càng đánh vào nó thì nó càng cứng thêm. Nhưng để nó ở ngoài mưa dầu nắng dãi thì cục sắt sẽ rỉ sét. Nhận xét này hợp lý vì như Liên Xô sụp đổ vì những mâu thuẩn nội tại của nó chứ không ai đánh cả. Cọng sản Việt nam rồi cũng như vậy. Sức mạnh to lớn của cọng sản Việt Nam hồi 75 giờ này đã tàn tạ và đang chờ ngày sụp đổ. Cựu trung tướng cọng sản Trần Độ đã nhìn thấy và vạch rõ nó trong những bài viết của ông. Ông cho rằng chế độ cọng sản Việt nam như một con bệnh có bệnh nặng nhưng vẫn giả bộ lờ đi không chịu chữa. Thật ra đi theo một chủ nghĩa Mác Lê Nin hoang tưởng, độc ác phi nhân, cọng sản Việt Nam chẳng còn lựa chọn nào để chữa trị cho căn bệnh trầm kha của chế độ ngoài chuyện bưng bít, chờ ngày tự hủy.
Hai mươi lăm qua vẫn có những chống đối tích cực, đấu tranh trực diện với bạo quyền. Từ những người tu hành như Hòa Thượng Quảng Độ, hai thượng tọa Trí Siêu, Tuệ Sỹ, đến nhà thơ Nguyễn chí Thiện ôm tập thơ chạy vào tòa đại sứ Anh tại Hà Nội nhằm tố cáo tội ác của cọng sản Việt Nam, rồi đến chuyện Lý Tống cướp máy bay tung 50000 tờ truyền đơn xuống Sài gòn kêu gọi nổi dậy. Những hoạt động tranh đấu đòi tự do nhân bản của tiến sĩ Đoàn viết Hoạt và Nguyễn đan Quế cũng là những đóng góp quý báu cho tiến trình dân chủ dù bị dập tắt ngay từ đầu. Những con én trên đã không làm nên mùa xuân nhưng là những con én báo hiệu mùa xuân và mùa xuân của đất nước Việt Nam sẽ tới khi chế độ cọng sản Việt Nam sụp đổ. Đảng cọng sản Việt Nam là một đảng cướp, chúng sẽ xâu xé, giành giựt, giết chóc nhau để dành ăn trước ngày tự hủy. Nói như thế không có nghĩa là chúng ta khoanh tay ngồi nhìn đất nước quằn quại dưới chế độ bạo quyền mà phải thúc đẩy cho tiến trình sụp đổ của cọng sản mau hơn bằng tiếp tục phong trào chuyển lửa vào Việt Nam, tìm cách khai thác những mâu thuẫn và ly gián kẻ thù. Chế độ chúng xây dựng trên sự dối trá để rồi chúng sẽ sụp đổ vì sự nghi kỵ. Căn bệnh tham những, bè phái ở Việt nam đã đến giai đoạn hết thuốc chữa.
Nếu vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975 có một số tướng tá bất tài vô liêm sĩ tìm cách tẩu tán tài sản và đưa vợ con ra ngoại quốc thì ngày nay một lần nữa, lịch sử lại lập lại. Các cán bộ cao cấp cọng sản Việt Nam tìm cách gửi con cái ra ngoại quốc học và tìm phương tiện tẩu tán tiền bạc luôn vì bản thân chúng, chúng cũng biết là ngày tàn của chế độ đã gần kề, quê hương như một chiếc lá vàng sắp rụng, chúng phải đưa con ra ngoại quốc lập " căn cứ địa" trước để chúng chuồn ra sau khi có biến. Đất nước Việt Nam đã trải qua bao nhiêu mùa ly loạn nên đến giờ này chỉ cần nhìn những biến chuyển thay đổi của cuộc sống thường nhật là người ta có thể nhìn thấy một cơn bão dữ dội sắp sửa thổi qua.
Bên cạnh những hy sinh tranh đấu của những dũng sĩ của thời đại, có những tên buôn bán lòng tin phục quốc, chính nghĩa quốc gia. Ngày xưa Lã bất Vi buôn vua đã bị người đời khinh chê rồi thì ngày nay bọn mua bán lòng tin chống cọng của đồng bào lại càng đáng khinh bỉ và nguyền rủa hơn. Thứ chống cọng dỏm này rồi cũng tàn tạ theo ngày tháng, thời gian sẽ đào thải chúng, lịch sử sẻ lên án chúng là những tên phản dân hại nước. Đồng bào sẽ muôn đời phỉ nhổ và nguyền rủa chúng. Buôn bán lòng tin đồng bào, chính nghĩa quốc gia là một thứ buôn bán tệ hại và kinh tởm nhất mà chỉ có bọn súc vật mới có dã tâm làm chuyện đó.
Hai mươi tám năm trôi qua với bao nhiêu mất mát chia lìa đến với mỗi gia đình Việt Nam. Ngày hôm nay nhìn lại tình hình thế giới và Việt Nam đã cho thấy " vận nước đã tới rồi". Chúng ta phải tỉnh táo nhận định sáng suốt thời cuộc để có những hành động tích cực, hợp lý, hợp thời để thích ứng với tình hình thì mới mong quật ngã được bộ máy cai trị nặng nề, thô bạo đã đóng đô trên quê hương Việt Nam trên nửa thế kỷ. Có sự thay đổi tận gốc rễ nào mà không làm người ta choáng váng, có cuộc cách mạng nào mà không có máu đổ xương rơi. Chúng ta chấp nhận máu phải đổ một lần nữa để quê hương Việt Nam có một ngày mai tươi sáng. Đất nước chiến tranh đã ngàn năm nhưng giờ này sao dân chúng vẫn trông chờ tiếng nổ. Phải chăng chỉ có tiếng nổ là tiếng duy nhất phá sập bạo quyền.
Trong những ngày tháng gần đây, Cộng sản Việt Nam lại tung ra một đợt càn quét mới để bố ráp những người đấu tranh cho dân chủ như Phạm quế Dương, Trần dũng Tiến, và mới đây là Nguyễn đan Quế. Chúng tưởng rằng với cung cách cai trị thô bạo cũ, chúng sẽ dập tắt mọi sự đối kháng, nhưng tình thế ngày hôm nay không còn giống như hồi 1975. Sự bất mãn của dân chúng đã đến cực điểm, nhất là sau chuyện bè lũ lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam bán tháo, bán đổ đất đai, biển cả cho kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng. Dân chúng cũng không còn bị bưng bít tin tức như trước mà dần dần thu thập được hầu hết mọi tin tức đấu tranh dân chủ quốc nội cũng như tình hình quốc tế qua mạng Internet. Chuyện Cộng sản Việt Nam dùng tường lửa ( firewall) cũng ngăn chặn phần nào tin tức từ quốc ngoại mà thôi.
Sách báo truyền thông Cộng sản lên án vua quan Triều Nguyễn ngày xưa đã theo đường lối “ bế quan tỏa cảng “ làm suy yếu tiềm lực phát triển của quốc gia. Nhưng ngày nay dưới chế độ Cộng sản Việt Nam thì cũng không có gì khá hơn. Bộ máy nhà nước tìm cách bưng bít, ngăn chận tất cả những tin tức bất lợi cho nhà nước. Nhưng với xu thế toàn cầu hóa hiện nay, chuyện bưng bít của Cộng sản Việt Nam chỉ là hành động “ lấy thúng úp voi”, đã không mang lại kết quả gì mà chỉ làm cho dân chúng khinh bỉ, chán ghét chúng thêm. Cộng sản là một bọn dơi, bọn chuột, chỉ sống trong bóng tối âm u và rất sợ ánh sáng sự thật của mặt trời. Khi ánh sáng mặt trời chiếu đến là bóng đêm phải tan đi. Bổn phận của những người đấu tranh hôm nay là phải tìm đủ mọi phương tiện để thông tin mọi diễn biến đấu tranh dân chủ cho đồng bào trong nước. Sự hiểu biết sẽ là mồ hủy diệt chế độ Cộng sản tại Việt Nam cũng như đã từng xảy ra đối với những chế độ Cộng sản khác trên thế giới.
Xin kết thúc bài viết này bằng những lời thơ bất hủ của nhà thơ Nguyễn chí Thiện:
Trong bóng đêm đè nghẹt
Phục sẵn một mặt trời
Trong đau khổ không lời
Phục sẵn toàn sấm sét
Trong lớp người đói rét
Phục sẵn những đoàn quân.
Lúc vận nước xoay vần
Tất cả thành nguyên tử
( Nguyễn chí Thiện- Trong bóng đêm)
Đúng là chỉ có nguyên tử mới phá sập được chế độ bạo quyền mà mỗi người dân là một trái bom nguyên tử đang chờ ngòi nổ.
Và ngòi nổ sẽ tới khi vận nước xoay vần.....

Lawndale, một chiều nắng ráo cuối tháng 4 năm 2003

danden
02-08-2004, 10:49 AM
Tài liệu giải mật về cuộc chiến Hoa Việt 1979

Lý do - Quyết định - Hậu quả và những bài học tương lai
Để bao vây Trung quốc và làm suy yếu thế lực của Hoa Kỳ tại Á châu, tháng 6.1969 Leonid Brezhnev đề nghị với các quốc gia, từ Trung Đông đến Nhựt Bổn, hình thành một tổ chức an ninh chung bảo vệ hòa bình và an lạc trong khu vực. Riêng ở Đông dương, chủ đích của Nga là hất ảnh huởng Mỹ và Tàu ra khỏi bán đảo, kiểm soát vịnh Cam Ranh và các hải cảng chiến lược, hỗ trợ các đảng và thể chế mạc xít, đồng thời đặt các nước Đông dương trong vòng lệ thuộc Điện Cẩm Linh bằng cách viện trợ quân sự và kinh tế. Kế hoạch này thành công. Việt Nam là trường hợp điển hình.
Lê Duẩn đã trở nên con gà nòi của Mạc Tư Khoa. Sau ngày "giải phóng Sàigòn" Liên Sô tăng số cố vấn tại Lào từ 100 lên 500, giúp 500 triệu mỹ kim cho ngân sách VN tài khóa 1976 và 3 tỷ đô la cho kế hoạch ngũ niên 1976-1980 của Hà nội. Bắc Kinh, trong lúc đó, chỉ viện trợ tượng trưng 200 triệu, báo tin không cấp ngân khoản mới cho 1977 và ngày 27.9.1976, tại diễn đàn Liên Hiệp quốc, Ngoại trưởng Kiều Quán Hoa một mặt tố Nga trám khoảng trống ở Á châu và mặt khác, cảnh cáo các thành viên Đông Á đừng bao giờ "đón cọp vào ngã sau trong khi đuổi chó sói ra cửa trước". Với ước mong được thu nhập vào COMECON, Hội đồng Tài trợ Kinh tế Hỗ tương CS, Hà nội theo sát con đường Sô viết chống Tàu. Khi Đảng Lao động VN nhóm Đại hội lần thứ 4 tại Hà nội, cuối 1976, đưới sự giám sát của lý thuyết gia Mikhail A. Suslov, trưởng phái đoàn Sô viết, thì đa số ủy viên trong Chính trị bộ đã nối đuôi Lê Duẩn thần phục Mạc Tư Khoa: Võ Nguyên Giáp, Trần Quốc Hoan, Văn Tiến Dũng, Nguyễn Văn Linh, Tố Hữu, Đỗ Mười... Những phần tử như Lê Đức Thọ, Nguyễn Duy Trinh, trước kia đứng giữa, nếu không nói là thiên Bắc kinh, đều chuyển hướng. Hoàng Văn Hoan bị khai trừ, trốn sang Tàu và lãnh án tử hình khiếm diện. Một số không ít như Phạm Văn Đồng, Phạm Hùng, Lê Thanh Nghị, Võ Chí Công và Chu Huy Mẫn phải đổi phía để sống còn. Ngay cả Trường Chinh củng tỏ ra ôn hòa hơn.
Cuối 1977, sau khi tham khảo ý kiến Trung quốc, Cam Bốt đoạn giao với VN. Đầu năm 1979, số cố vấn và chuyên viên sô viết tại VN tăng từ 5000 lên 8000. Nhiều diễn biến dồn dập xẩy ra, khiến cho Bắc kinh và Hà nội không tránh được đụng độ trực tiếp:
+Lý do đụng độ Việt - Hoa.
Tổng quát, có bốn lý do chính yếu:
1.- Liên sô xử dụng Vịnh Cam Ranh và ký Hiệp ước thân hữu với VN. Tháng 6.1978, không khí căng thẳng khi Phó Thủ tướng Đặng Tiểu Bình báo tin hủy bỏ viện trợ cho VN, phản đối việc trục xuất 110.000 người Việt gốc Hoa và công bố Trung quốc đã giúp cho CSVN hơn 20 tỷ mỹ kim từ 1950 đến 1978. Hà nội liền tố ngược các lãnh tụ Tàu là phản động. Hai quốc gia CS Albania và Lào cũng hùa theo chỉ trích Bắc Kinh. Đồng thời, Phạm Văn Đồng lên tiếng xin bình thường hóa bang giao với Hoa Kỳ. Mười hôm sau, giới truyền thông rầm rộ tung tin Liên sô được phép lập căn cứ quân sự tại Cam Ranh và Đà nẵng. Phần thưởng của sự nhân nhượng này là Mạc Tư Khoa bựt đèn xanh cho Hà nội xúc tiến thực hiện và điều khiển "Liên bang Đông Dương".
Ngày 3.11,1978, Nga và Việt ký Hiệp ước Thân hữu và Hợp tác, trong đó điều 6 đặc biệt ghi rằng đôi bên sẽ áp dụng "các biện pháp thich nghi và hữu hiệu để bảo vệ hòa bình và an ninh" nếu một trong hai nước bị đe dọa hay tấn công. Trong dịp viếng Thái Lan, Đặng Tiểu Bình sỉ vả VN là "Cuba của phương Đông", bắt tay với đế quốc để xây mộng bá chủ và đe dọa Thái Bình Dương và Thế giới.
2.- VN chiếm đóng Cam Bốt. Tại Hội nghị Genève 1954, Chu Ân Lai thuyết phục Phạm Văn Đồng cho rút quân khỏi Cam Bốt và công bố tôn trọng chủ quyền nước này. Năm 1958, Bắc kinh và Nam Vang trao đổi sứ thần và ký Hiệp ước hữu nghị và bất xâm phạm. Tháng 11.1963, sau vụ đảo chính TT Ngô Đình Diệm, Sihanouk yêu cầu các cơ quan Mỹ rời xứ Chùa Tháp và Trung quốc cảnh cào Hoa Kỳ không được xâm nhập đồng minh nhược tiểu này. Tháng 3.1970, tướng Lon Nol lật đổ Sihanouk. Một tháng sau, các dân tộc Đông dương nhóm thượng đỉnh tại Guangzhou gồm có Bắc Việt, Pathet Lào và Khờ me Đỏ (lúc đó còn liên kết với Sihanouk). Khờ Me Đỏ nhận viện trợ của Bắc kinh và tuy không tin Hà nội, vẫn liên tục cấp nơi ẩn nấp cho các lực lượng Việt cộng mỗi khi chúng bị Quân đội VNCH đẩy lui. Vì lý do lịch sử, địa dư và chiến thuật, Cam Bốt đã từng là chư hầu của VN. Miên luôn luôn lo sợ bị nuốt trửng ngay trong những năm cộng tác thân thiện với Hà nội (1970 - 1975). Sau tháng 4.1975, Khờ Me Đỏ hoàn toàn trông cậy vào sự che chở của Trung quốc. Tháng 9.1975, Chu Ân Lai sắp xếp cho Sihanouk trở về Nam Vang "để đuổi Bắc Việt ra khỏi xứ " nhưng ê kíp Pol Pot, Ieng Sary và Khieu Samphan nhất quyết đốt giai đoạn biến Cam Bốt đầu hôm sớm mai thành một "nước xã hội chủ nghĩa vẹn toàn", bất chấp lời khuyên của Chu. Những biện pháp quá khích được đem ra thi hành gấp làm cho xứ hỗn loạn. Tháng chạp 1976, khi phái đoàn chuyên viên Tàu của Fang Yi sang giúp Miên thì đã quá chậm: quần chúng kiệt sức, thợ thuyền, công chức và trí thức bị tiêu diệt, quân đội tan rã, gần 4000 lính Miên (do Việt cộng huấn luyện năm 1976) bị tẩy trừ. Từ 1975 cho đến 1978, Chính phủ Khờ Me Đỏ đòi bộ đội Việt rời xứ nhưng các đơn vị này chỉ di tản về biên giới và tại đây, hai bên nhiều lần đụng độ đẫm máu.
Theo sự tiết lộ của Hoàng Tùng, tổng biên tập báo Nhân Dân và ủy viên Chính trị bộ, Bắc bộ phủ đã có ý đồ chiếm Cam Bốt từ 1970 - 1972. Cuối 1976, Đại hội 4 Đảng Lao Động nhóm để đổi tên thành Đảng CS Việt Nam và chấp thuận đề án của Lê Duẩn xúc tiến việc thiết lập Liên bang Đông Dương bằng cách thuyết phục và nếu cần, áp lực quân sự Miên và Lào gia nhập. Tháng 2.1978, Ủy ban Trung ương quyết nghị xóa chế độ Pol Pot qua 4 giai đoạn: tố cáo đường lối khát máu của Khờ Me Đỏ, tấn công Bắc kinh viện trợ Nam Vang, xúi dân Miên nổi loạn và tận dụng lá bài Sô viết. Ngày 7.1.1979, với sự đồng ý và hỗ trợ vũ khí của Mạc Tư Khoa, 100.000 quân Việt tràn ngập Cao Miên và toàn thắng sau 2 tuần lễ. Trung quốc không can thiệp, để tránh lún vào vũng lầy chiến tranh như Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Đặng Tiểu Bình cảnh cáo rằng trong tương lai, Bắc kinh sẽ "lấy những quyết định ngoài ý muốn vì hòa bình". Theo tạp chí Tàu cộng Geng Biao, 1.500 Hoa kiều bị kẹt lại ở Cam Bốt và phần đông đã gia nhập hàng ngũ Khờ Me Đỏ để chống VN. Ngày 8.1. 79, Hội đồng Nhân Dân Cách Mạng, do bù nhìn Heng Samrin cầm đầu, được Hà nội công nhận. Chính quyền Thái thận trọng đứng ngoài. Lời kêu cứu của Sihanouk với Liên Hiệp Quốc rơi vào sa mạc. Pol Pot rút vào rừng để kháng chiến. Ngày 18.2.1979, Miên và Việt ký Hiệp ước Thân hữu và Hợp tác có giá trị 25 năm, công khai hóa việc quân đội Việt chiếm đóng Cộng hòa Nhân Dân Cam Bốt và đặt chính thức xứ này dưới chiếc dù quân sự của Hà nội. Trước đó hai năm, ngày 18.7.1977, Lào và VN đã ký một Hiệp ước hữu nghị tương tợ. Liên bang Đông Dương thực hiện xong. Bằng võ lực.
3.- Tranh chấp Việt - Hoa về lãnh thổ. Từ lâu, đề tài cãi vã giữa VN và Trung quốc xoay quanh ba khu vực:
a)- Một biên giới chung dài trên 797 cây số, được thực dân Pháp và Trung Hoa ấn định năm 1887 trong một Thỏa ước và bổ túc năm 1895. Cuối thập niên 70, cả Hoa và Việt khiếu nại lẫn nhau về vị trí của 300 cột trụ phân ranh.
b)- Vịnh Bắc Việt, còn gọi là Beibu Gulf / Bắc Bộ Gulf hay Gulf of Tonkin. Hai Thỏa ước vừa kể không nói rõ lằn ranh thuộc phần kiểm soát của mỗi nước. Tháng 10.1977, cuộc hội nghị tại Bắc kinh không giải quyết được dứt khoát vấn đề.
c)- Gây cấn nhất là chuyện dành hai nhóm quần đảo Hoàng Sa (hay Paracels/Xisha) và Trường Sa (hay Spratlies/Ninsha). Khu vực này hệ trọng cho cả Trung quốc và VN về chiến thuật và dầu khí. Hoàng Sa, Trường Sa, cùng với một số đảo lân cận khác như Pratas Reef và Macclesfield là những trạm thông thương giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Bởi thế Phi Luật Tân, Đài Loan, Nam Dương, Nhựt, Brunei v..v.. cũng đòi chia phần. Mỹ và Nga theo sát vấn đề. Nga nắm thế thượng phong vì kiểm soát được Vladivostok, Cam Ranh và Đà nẵng. Ngày 4.9.1958, Bắc Kinh công bố chủ quyền trên Trường Sa và Hoàng Sa. Mười hôm sau, Thủ tướng Phạm Văn Đồng gởi công văn cho Chu Ân Lai xác nhận Chính phủ VN đồng ý. Năm 1977, Đồng nói trớ lại rằng công văn này vô hiệu vì ký trong thời chiến! Quân đội VN đã tái chiếm được 6 đảo nhỏ. Từ 1974 cho đến 16.2.1979, theo Renmin Ribao, số ra ngày 14.5.1979 và bản ghi chép "SRV Memorandu " đề ngày 16.3.1979, có tất cả 3535 vụ xô xát Việt -Hoa tại biên giới (trong sổ sách Trung cộng) và 4333 vụ (chiếu tài liệu Việt cộng).
4.- Hà nội trục xuất Hoa kiều làm cho tình hình căng thẳng tột độ. Đa số Hoa kiều tại VN di cư từ hai tỉnh Quảng Đông va Phước kiến, sau Trận giặc Nha phiến (1840- 1842). Họ cần cù làm ăn, sống đoàn kết và không tham gia chính trị. Tại Nam Việt, trước 1975, hơn phân nửa tổng số 1.300.000 người Hoa ủng hộ Chính phủ quốc gia. Sau Tết Mậu thân 1968, từ 75 đến 80% không có thiện cảm với CS. Chỉ một số ít hoạt động cho Hà nội. Trước 1975, năm người Việt gốc Hoa được bầu vào Hạ Viện. Tại Chợ lớn, người Hoa tổ chức thành 5 bang: Quảng Đông, Phước kiến, Triều châu, Hẹ và Hakka, mỗi bang được đại diện bởi một bang trưởng chọn theo lối đầu phiếu. Họ có một Phòng Thương mãi, một bệnh viện đặt tên Chung Cheng, một số trường học và báo chí. Tháng 8.1956, Tổng Thống Ngô Đình Diệm ban hành sắc lệnh buộc Hoa kiều bỏ quốc tịch Tàu và nhập tịch VN nếu muốn tiếp tục hành nghề. Tháng 4.1957, thẻ lý lịch ngoại quốc bị coi như vô giá trị. Sau 30.4.1975, Hà nội áp dụng một loạt cải cách kinh tế và xã hội để bần cùng hóa dân Nam. Hoa kiều bị thiệt hại nặng nhất vì có của. Chiến dịch đánh giới trung lưu mái chính compradores (1975), các quyết định liên tiếp quốc hữu hóa công kỹ nghệ và thương mãi, nhiều lần đổi tiền bất chợt (1975 và 1978), việc đưa dân Bắc ào ạt định cư trong Nam.v..v.. làm cho thiểu số này nhanh chóng kiệt quệ.
Đầu 1977, Việt - Hoa căng thẳng. Chính quyền Hà nội đuổi người Tàu sống tại các tỉnh biên giới về Trung quốc. Tháng 5. 1978, trong vòng 13 hôm, con số này vượt lên đến 57.000, không kể 320.000 người bị đẩy đi vùng kinh tế mới và 50.000 bị tịch thu tài sản. Nhà Nước CHXHCN còn công bố cho phép ra đi vĩnh viển những ai mang chiếu khán Hồng kông, Đài Loan hay Pháp. Ngày 29 tháng 6, VN chính thúc gia nhập COMECON, Bắc kinh liền cúp viện trợ hoàn toàn, hồi hương 880 chuyên viên và đóng cửa Sứ quán. Hà nội ra lệnh cho Tòa Tổng lãnh sự Tàu ngưng hoạt động tại thành phố Hồ Chí Minh. Ba lãnh sự quán Việt ở Nam Ninh, Côn Minh và Quảng Đông củng phải rút lui. Từ tháng 9. 1978, trong Tạp chí CS và tờ Quân Đội Nhân Dân, nhà cầm quyền Việt Nam bắt đầu kêu gọi dân chúng sẵn sàng chống lại "chủ nghĩa bành trướng của nước lớn và ý đồ bá quyền của bọn Hán phong kiến." Liên hệ Việt - Hoa "môi hở răng lạnh" tan thành mây khói. Câu nói của Hồ "Việt và Hoa vừa là bạn, vừa là anh em" chua cay hơn lúc nào hết.
+Đặng Tiểu Bình chuẩn bị chiến tranh.
Chu Ân Lai qua đời đầu năm 1976 và Mao Trạch Đông, chín tháng sau. Nội tình Trung quốc xáo trộn vì ba sự kiện hệ trọng:
1.- chiến dịch sôi nổi chống nhóm Tứ Quái của Jiang Qing, vợ Mao, đầu não xách động Cách Mạng Văn Hóa.
2.- việc thi hành chậm trễ kế hoạch Bốn Hiện Đại Hóa do Chu đề xướng để canh tân kỹ nghệ, canh nông, quốc phòng và khoa học.
3.- sự tranh quyền ráo riết giữa Đặng Tiểu Bình và Tổng bí thơ Hoa Quốc Phong, lãnh tụ của "Phe Bất Cứ Gì" (=bất cứ gì chủ tịch Mao nói và làm đều đúng cả!). Cuối 1978, sau hai lần bị khai trừ, Đặng phục hồi quyền lực, nắm đa số trong Chính trị bộ và Ủy ban trung ương Đảng CS, giữ chức Tổng tư lệnh quân đội, thi hành chính sách của Chu và xét lại đường lối Mao ít. Đặng bắt tay nghiên cứu cách giải quyết khủng hoảng với láng giềng VN. Trung quốc cảm thấy bị đe dọa trong quyền lợi và thách đố bởi một nước đàn em hung hăng, phản bội và tự hào là nước mạnh quân sự thứ ba trên địa cầu.
Theo Gs Irving Janis và Leon Mann, Đặng Tiểu Bình hành động thực tế và thận trọng qua 3 giai đoạn. Trước hết, thu thập đầy đủ dữ kiện bên ngoài (chiến lược toàn cầu của nước Tàu, chiến lược Đông dương của VN, sự nhúng tay của Liên sô, vấn đề Cam Bốt, tranh chấp biên giới, Hoa kiều tại VN, yếu tố Hoa Kỳ, dư luận thế giới) và dữ kiện bên trong như: lợi ích và các giá trị của Trung quốc, phản ứng tâm lý quần chúng trong nước, khả năng của quân đội Tàu, ảnh hưởng chiến tranh đối với mức phát triển kinh tế quốc gia..v..v.. Thứ nữa, tham khảo ý kiến và đạt được sự đồng thuận của các cơ cấu trong đảng CS: Chính trị bộ, Ủy ban Trung ương và Quân ủy Hội. Sau hết, hành động để giữ vững quyết định đến cùng.
Hà nội ký Hiệp ước Hữu nghị với Liên sô và cưỡng chiếm Nam Vang là hành động khiêu khích thêm, buộc Bắc kinh phải trả đũa. Ngày 15.12.1978, Hoa Kỳ công nhận Trung Hoa. Đặng Tiểu Bình liền bay qua Hoa Thịnh Đốn hội kiến với Tổng thống Jimmy Carter, báo tin riêng sẽ tấn công VN và trấn an Mỹ rằng nhà cầm quyền nước ông biết tự chế. Ngày 1.1.1979, hai nước bang giao chính thức. Đặng cũng viếng Nhựt và một số quốc gia Đông Á để dò xét phản ứng. Tất cà đều lo ngại về ý đồ tương lai của Việt cộng, đồng minh của Mạc Tư Khoa. Trở về Bắc Kinh, Đặng điều chỉnh kế hoạch. Thay vì gởi quân qua Cam bốt giúp Khờ Me Đỏ và để tránh mang tiếng với Thế giới là "mưu đồ bành trướng", Trung quốc quyết đánh thẳng vào VN dưới hình thức "phản công tự vệ", không dùng hải lực không quân, trong một thời gian giới hạn và chỉ nhắm vào vùng biên giới. Đặng muốn dạy cho nhóm lãnh tụ tại Bắc bộ phủ "một bài học quân sự đich đáng".
Mục phiêu thật của "sự trừng phạt" là gì? Tiêu hủy vài sư đoàn, căn cứ chiến lược hay chiếm một giải đất biên phòng của đối phương? Đặng không cho biết thâm ý. Dù sao, theo học giả King C. Chen, "chiến tranh trừng phạt, the Punitive War" tượng trưng cho chính sách đối ngoại của Bắc Kinh tại Á châu từ 1949. Hành quân năm 1979 chống VN được chuẩn bị chu đáo như cuộc đụng độ Hoa - Ấn năm 1962 và không hấp tấp như trường hợp Trung cộng tham chiến ở Triều tiên hay vụ Nga sô can thiệp ở Tiệp khắc và Hung Gia lợi.
+Bài học quân sự 1979.
Năm 1938, Mao giải thích như sau quan điểm của Lê nin về chiến tranh: "Khi chính trị mở rộng đến mức không còn tiến tới được bằng đường lối thông thường thì chiến tranh bùng nổ để san bằng các trở ngại gặp phải". Lê nin từng viết: "Chiến tranh chỉ là chính trị nối tiếp bằng những phương tiện khác". Câu này dựa vào ý kiến của Karl Von Clausewitz: "Chiến tranh không phải là hành vi đơn giản của chính sách mà là một lợi khí chính trị đích thực, một sự tiếp tục của hoạt động chính trị với phương thức khác". Cuộc chiến để sát phạt VN, dù núp dưới danh xưng phản công tự vệ, được khởi xướng đúng theo chủ trương trên đây. Các lãnh tụ Trung quốc đã cân nhắc quyết định của họ hai năm (1977-1979), với hy vọng bình thường hóa bằng võ lực mối bang giao Hoa - Việt. Muốn thành đạt, chiến tranh nhân dân cần hội một số điều kiện: đảng và quân thống nhất, quần chúng hỗ trợ, đất nước hậu tiến, vũ khí quy ước, kỹ thuật lạc hậu, ngoại xâm đe dọa và đấu tranh trường kỳ.
Trước tháng 2.1979, Trung quốc có 3,600.000 quân nhân tại ngũ và 175 sư đoàn tại 11 vùng chiến thuật. Võ khí gồm có 10.000 chiến xa, 20.000 giàn phóng hỏa tiễn, 16.000 cà nông và phương tiện chuyên chở rất lạc hậu. Hải quân có 30.000 thủy thủ, 75 tiềm thủy đỉnh. Hạm đội Bắc Hải có 300 chiến hạm, Đông hải: 450 và Nam hải: 300. Lực lượng không quân có 400.000 phi công, 5000 chiến đấu cơ cũ và lỗi thời, loại Mig 15,17,19 và 80 Mig 21. Đặng Tiểu Bình là Tổng Tư lênh hành quân, với 2 phụ tá Xu Xiangqian và Nie Rongzhen, tướng Gen Biao giữ chức Tham mưu trưởng. Về phía VN, tổng quân số lên đến 600.000 phân chia 200.000 tại Cam bốt, 100.000 tại Lào, 100.000 tại Nam Việt, và 200.000 ở Bắc Việt. Xung quanh Hà nội có 5 sư đoàn và 4 lữ đoàn. Dài theo biên giới Trung hoa, VN có 150.000 dân quân tổ chức thành 6 sư đoàn địa phương và một trung đoàn. Không lực Việt có 300 chiến đấu cơ (70 Mig 19, 21 Mig 70, và một số F 5 tịch thu của Mỹ năm 1975). Hải quân Việt có 2 chiếc PETYA Sô viết với hỏa tiến chống tiềm thủy đỉnh, và 60 tàu tuần tiễu.
Cuộc "hành quân sát phạt" kéo dài 16 ngày, chia thành 2 giai đoạn: 1)- Từ 17 đến 26.2.1979. Ngày 17 thàng, lúc 5 giờ sáng, theo chiến thuật "biển người", 100.000 Tàu cộng, được chiến xa hỗ trợ, tràn vào Lạng Sơn, (phía Đồng Đăng), Cao Bằng, Đồng Khê, Mông Cáy, và Lào Cai sau khi pháo kích mãnh liệt. Sự tiến quân, mau lẹ lúc dầu, lần hồi bị địa phương quân Việt chận lại và bao vây. Các đơn vị chính quy VN tập trung về phía Nam Cao Bằng và Lạng Sơn để đánh tiêu hao những sư đoàn đối phương. Số tổn thương của hai bên đều nặng nhưng khó kiểm chứng. Phía Trung quốc chiếm được Lào Cai, Cao Bằng và chuẩn bị tấn công Lạng Sơn nhưng không có ý định tiến về Hà nội. Đồng thời, Bắc Kinh công bố sẽ rút quân đội "sau khi hoàn tất mục tiêu". Trong thời khoảng đó, Liên Sô đưa 7 chiến hạm tuần tiễu dài theo hải phận VN và ngày 21 tháng 2, gởi tuần dương hạm Sverdlov và một khu trục hạm Krivak vào Nam Hải. Vũ khí Nga được không vận từ Calcutta và một phái đoàn quân sự sô viết bay qua Hà nội. Mạc Tư Khoa yêu cầu Tàu rút binh.
2)- Từ 27.2 đến 5 tháng 3. Chiến cuộc tiếp diễn ở Lào Cai, Cao Bằng và Mông cáy nhưng tập trung mạnh nhất vào Lạng Sơn, cách Đèo Hữu Nghị lối 10 dặm và Hà nội 85 dặm. Với hai sư đoàn mới đến từ Đồng Đăng và Lộc Bình, Trung cộng vất vả tấn công các ngọn đồi quanh tỉnh. Việt cộng chống cự mãnh liệt và còn đột nhập vào ba thị trấn Guangxi, Malipo và Ninping ở bên kia biên giới. Ngày 3 tháng ba , Lạng Sơn thất thủ. Đồng Đăng và Cẩm Dương bị san bằng nhưng các đơn vị Việt tiếp tục đánh tại Lộc Bình và Mông cái. Ngày 5 tháng 3, Chính quyền Bắc Kinh một mặt công bố đã chiếm được các tỉnh lỵ Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai và 17 quận, gây thiệt hại nặng cho 4 sư đoàn Việt và mặt khác, cảnh cáo Hà nội không được cản trở sự rút lui của Quân đội Nhân dân Trung quốc. Cùng một ngày, Bắc bộ phủ tổng động viên toàn quốc. Ngày 7 tháng 3, VN xác nhận đồng ý cho đối phương rút quân "để tỏ thiện chí hòa bình". Tại Nga, Thủ tướng Kosygin và Tổng bí thơ Brezhnev cực lực lên án Trung quốc, tiếp tục cho không vận võ khí và canh chừng hải phận VN. Cuba cho biết sẵn sàng gởi quân trợ chiến Hà nội. Tại Liên Hiệp Quốc, với sự ủng hộ của Hoa Kỳ, khối Asean kiến nghị đòi "các lực lượng ngoại quốc rút ra khỏi khu vực" mà không lên án Bắc Kinh. Ngày 16.3.1979, không còn đơn vị Tàu cộng nào ở VN. Theo tinh thần kiến nghị Asean thì VN tại Cam Bốt cũng phãi hồi hương quân đội chiếm đóng. Hội Đồng An ninh LHQ rốt cuộc không có ra quyết nghị nào. Một nhà ngoại giao chua chát phê bình: "Khi tranh chấp xẩy ra giữa các đại cường, Liên Hiệp Quốc biến mất!".
+Thẩm lượng "bài học quân sự 1979
1.- Thiệt hại của đôi bên. Dưới đây là bản kê khai thiệt hại căn cứ vào tài liệu mỗi phía, trích từ quyển sách "China's War With Việt Nam, 1979" của Gs King G. Chen , trang 114:
Trung quốc Việt Nam
Tử thương 26.000 30.000
Bị thương tích 37.000 32.000
Tù chiến tranh 260 1.638
Chiến xa, quân xa 420 185
Bích kích pháo, súng 200 66
Giàn hỏa tiễn 6 0
Hoa lẫn Việt đều tuyên bố thắng trận nhưng không xứ nào hoàn thành mục tiêu chính yếu. Trung quốc không hủy được một sư đoàn Việt nào, không chấm dứt được xung đột tại biên giới, không ép được các đơn vị Việt rút khỏi Cam Bốt và củng không thuyết phục nổi VN thay đổi chính sách đối với Hoa kiều. Tuy nhiên, Bắc Kinh đã gây ra tại Hà nội sự nghi ngờ về thực tâm của Mạc Tư Khoa can thiệp bằng võ lực để chống Trung cộng ở VN. Mặt khác, khối Asean đã lên tiếng ủng hộ Tàu trong cố gắng chận chủ nghĩa bành trướng của CS Việt tại Đông Á và, dưới khía cạnh này, gây thiệt hại cho nền kinh tế Việt không ít. Ngày 26.3.1979, Jiefangjun Bao viết trong bài xã luận: "Cuộc chiến 1979 đã làm sáng tỏ những ý kiến sai lệch về vấn đề chiến tranh và một số vấn đề khác". Không thấy báo xác định rõ vấn đề gì. Sáu tháng sau, nhân lễ kỷ niệm 30 năm thành lập Cộng hòa Nhân Dân Trung quốc, Tổng trưởng Quốc Phòng Xu Xiangqian trình bày quan điểm trong tạp chí "Quân Đội": "Như chúng ta biết, trong lịch sử chiến tranh, có nhiều cuộc thất trận không vì nhân lực yếu hay võ khí kém, nhưng bởi tư tưởng quân sự lạc hậu và chỉ huy sai lầm. Một kết luận thực tế là năm 1979, tại VN, các lãnh tụ Trung Hoa vừa dạy đối phương và vừa thu thập một bài học hữu ích: Quân đội Trung Hoa không thể thắng một cuộc chiến tân tiến trước khi được hiện đại hóa về võ khí và chiến lược.
Đối với VN, hậu quả của cuộc chiến nặng nề hơn, về nhiều phương diện:
1) Trong vòng một năm, 1979-1980, vì lý do an ninh và cũng vì nhu cầu chiếm đóng Miên và Lào, ngân sách quốc phòng tăng rất mạnh. Lục quân vượt từ 600.000 bộ binh lên một triệu, Hải quân từ 3.000 thủy thủ lên 12.000 và Không quân từ 12.000 phi công lên 15.000. không kể ngân khoản khổng lồ để mua võ khí, tàu chiến và phi cơ.
2) Nội bộ Đảng CSVN chia rẽ trầm trọng, các phần tử thân Bắc Kinh bị khai trừ thẳng tay: Hoàng Văn Hoan, bạn nối khố của Hồ; tướng Chu Văn Tấn và Lê Quang Ba; Lý Báu, Lê Hiển Mai (trong Ủy ban Trung ương); Trần Đình Tri, Tổng thơ ký Quốc Hội. Tổng bí thơ Trường Chinh bay chức và bị đưa qua giữ ghế Chủ tịch Nước, một hư vị.
3) Về kinh tế, hai kế hoạch ngũ niên 1976- 1980 và 1981- 1985 thất bại thê thảm. Đồng bạc phá giá 100%. Giá sinh hoạt tăng phi mã. Lợi tức đầu người dưới 300 mỹ kim năm 1984. Ngày 30.4.1984, tại phiên họp ở La mã, Chương trình Liên Hiệp quốc về Thực phẫm cắt bỏ 5,3 triệu đô la viện trợ cho VN.
2- Hậu quả quốc tế.
A) Thái độ của Khối Asean: Từ 1979, chính sách của Asean có tính cách liên tục. Trong thời gian tháng 2 đến tháng 8, 1979, phần đông các nước thành viên âm thầm tán đồng cuộc hành quân của Bắc Kinh nhưng sau đó kêu gọi chính thức chấm dứt xung đột. Từ tháng 9 đến tháng 6.1982, Asean khuyến cáo VN rút quân khỏi Cam Bốt để quốc gia này tổ chức bầu cử tự do. Việc Trung quốc ngưng xô xát với VN giúp xúc tiến giải pháp. Từ tháng 6.1982 về sau, Asean vận động thành lập một liên minh chính trị do Sihanouk lãnh đạo trong khi vẫn áp lực Hà nội. Kết quả là tháng 7.1982, Hội nghị Ngoại trưởng 3 nước Đông Dương ra thông cáo đề nghị rút một phần quân Việt khỏi Cam Bốt, lập một hành lang an ninh giữa Thái và Miên và tổ chức Hội nghị Đông Á.
B) Các quốc gia khác trên thế giới - Khi chiến tranh Hoa-Việt nổ lớn, Tiệp khắc, Hung Gia Lợi, Lỗ Ma Ni, Bulgarie, Cuba và Lào chỉ trích mạnh Bắc kinh. Nhựt và Tây Đức cắt viên trợ vì VN chiếm Cam Bốt. Ấn độ công nhận Chính phủ Heng Samrin để phản đối Trung quốc. Nam và Bắc Hàn im lặng, giữ thế trung lập. Mỹ có cảm tình với Đặng Tiểu Bình vì lo ngại Liên sô bành trướng, theo dõi tình hình và khuyên hai đối phương tự chế.
+++
Ba yếu tố căn bản đã ảnh hưởng sâu đậm cuôc chiến 1979: Quyền lợi quốc gia và chiến lược - Ý thức hệ Cộng sản và Lòng ái quốc. Một số vấn đề đã khích động nhóm người lãnh đạo có trách vụ quyết định. Tuy nhiên không một ai nghĩ rằng nước Tàu thực sự bị đe dọa về mặt an ninh vào thời khoảng đó. Trung quốc và Việt Nam không đi đến chiến tranh toàn diện vì cả hai thuộc phe xã hội chủ nghĩa. Tinh thần yêu nước và "mặc cảm huynh trưởng tự tôn" thúc đẩy Bắc kinh đòi hỏi đất đai, với mong ước tái lập ảnh hưởng cũ trong vùng. Tình anh em lâu đời giữa hai quốc gia láng giềng ngăn họ kéo dài một cuộc chiến đẫm máu. Bởi thế, sự đọ sức được giữ ở mức trung, may thay!
Điểm khác đáng lưu ý là vai trò của lãnh đạo. Đúng thế, lãnh đạo đẻ ra chính sách. Và chính sách vẽ đường cho ngoại giao. Nhân cách Đặng Tiểu Bình chi phối cuộc khủng hoảng 1979 được mệnh danh "chiến tranh của Đặng Tiểu Bình". Đặng mưu trí, nhẫn nại, liều lĩnh và thực tiễn. Đối diện là Lê Duẩn, không có kinh nghiệm sâu sắc về nước Tàu vì ở tù ngoài Côn đảo trong giai đoạn Việt Minh kháng chiến 1940 - 1950 với sự ủng hộ duy nhất và nhiệt tình của Bắc Kinh. Duẩn lên nắm quyền sau Trường Chinh giữa thập niên 50 và nhờ Nga hỗ trợ để giữ ghế khi Hồ qua đời năm 1969. Duẩn không uyển chuyển và kiên gan như Hồ nên lao mình vào một cuộc chiến mà Hồ có thể tránh khỏi.
Một bài học quân sự thứ hai: Tháng 4.1985, Quân đội CSVN tảo thanh biên giới Thái - Miên, Son Sann hù dọa Hà nội rằng Trung quốc chuẩn bị một bài học khác. Mùa đông 1984- 1985, VN thành công dẹp phiến loạn Miên. Lại có tin đồn giống như thế. Tại Bắc kinh, Đặng Tiểu Bình, Lý Chấn Nhiệm và Hoàng Hoa không bỏ hẳn ý định này. Giới truyền thông Tây phương, chính giới Hoa Kỳ và Nghị sĩ Henry Jackson cũng tiên đoán bi quan.
KẾT LUẬN:
Ngày nay, tình hình thế giới có nhiều biến chuyển. Liên Sô và CS Đông Âu đã sụp đổ. Trung quốc và VN đang đổi mới kinh tế để cứu nguy chế độ. Bang giao giữa hai nước sáng sủa hơn sau ngày Lê Duẩn về chầu Các Mác vào tháng 7.1986 và Quân đội Việt bị buộc rời Cam bốt. Tuy nhiên, hai nước chưa giải quyết được một số tranh chấp gay cấn. Vẫn có nguy cơ nổ lớn. Ảnh hưởng của chính quyền Hà nội còn mạnh tại Đông dương. Cộng sản đã cho định cư hơn 200.000 dân Việt tại Miên và 100.000 tại Lào.
Trung Hoa - thành công hay thất bại - mãi mãi sẽ là mối ám ảnh của nước Việt Nam bé nhỏ. Ngược lại, Việt Nam luôn luôn là khúc xương khó nuốt của anh chàng khổng lồ phương Bắc. Đồng sàng nhưng dị mộng. Buộc phải sống chung hòa bình.
LÂM LỄ TRINH

danden
02-09-2004, 12:18 PM
Mối Nguy Trung Cộng

Vi Anh

Mối nguy Trung Cộng đối với thế giới và Á châu Thái bình đương là tinh thần quốc gia cực đoan trong thể xác Cộng sản.
Một về tinh thần, TC trở thành mối nguy cho các nước trong vùng Á châu vì Đảng CS ở Trung quốc đang "hà hơi tiếp sức" cho tinh thần và chủ nghĩa quốc gia cực đoan để kết họp nhân dân làm thế chính thống công quyền. Như Hitler đã làm với chủng tộc Aryen, TC đang khai thác tánh tự hào dân tộc, tánh "ưu việt" Hán tộc đã thâm căn cố đế trong tim óc nhân dân này từ thời xa xưa không ai nhớ lúc nào, khi tự xưng là Trung Hoa, và xem các nước khác là ngoại vi, ngoại chũng, nếu không muốn dùng chữ man di, dã man theo nghĩa chữ "barbare" của Cỗ Hy lạp. TC đã khơi dậy và sách độc mối tiền cừu hậu hận của người Trung Hoa đối với Tây Phương và Nhựt bổn. Tây Phương, các nước Aâu châu đã áp bức Trung Hoa, lấy đất Trung Hoa làm nhượng địa trong Chiến tranh Nha Phiến. Nhựt trong Thế Chiến 2, hơn một lần xâm chiếm Trung hoa, chia cắt đất Trung Hoa, lập Mãn Châu quốc. Tiếng Giăïc Lùn, Bạch Quỷ gần đây được dùng phổ biến trong các phòng tán gẩu, email trên Internet giữa sinh viên Bắc Kinh và các thành phố lớn như Thượng Hải. Đảng CS để vậy hầu gián tiếp thúc giục tinh thần và chủ nghĩa quốc gia cực đoan vì Đảng CS Trung quốc đang cần một chất keo để đoàn kết nhân dân tạo thế chính thống cầm quyền và cần một chủ nghĩa để lấp khoảng trống tư tưởng sau khi Cộng sản chủ nghĩa đã bị phá sản ở Liên xô và Đông Aâu. Trung quốc là mảnh đất mầu mở cho chủ nghĩa quốc gia nẩy nở. Mối tiền cừu hậu hận của người Trung Hoa đối với Nhựt và Tây Phương là phân bón làm cho chủ nghĩa quốc gia trở thành cực đoan. Lớp trẻ TC là thành phần dễ quá khích, dễ kích động như đã thấy trong cuộc Cách mạng Văn Hoá của Mao trạch Đông.
Người Mỹ gần đây đã thấy đám đông thanh niên TC nổi lên tấn công Toà Đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh sau khi nghe tin Mỹ bỏ bôm Toà Đại sứ TC ở Belgrade năm 1999. Và trong cuộc khủng bố 911, mối tiền cừu hậu hận đối với Mỹ đã khiến một số sinh viên TC tỏ ra vui mừng đáng đời Mỹ. Nhưng thái độ tiền cừu ấy đối với người Nhựt còn kinh khiếp hơn. Chuyện chẳng ra gì lại biến thành đại sự do tinh thần quốc gia cực đoan.Mùa Thu rồi, ba sinh viên Nhựt chỉ răùn mắc deo băng đỏ ngoài áo thung mà bị hơn cả ngàn người Trung Quốc ở thành phố Xian tấn công gọi là tấn công "Giặïc Lùn, quỉ Nhựt". Còn mới đây Đài Loan định trưng cầu dân ý xác lập tính độc lập của Đài Loan, chyện chưa có gì mà tin đồn rùm beng trong Quân Đội TC, đó là âm mưu của Nhựt muốn cướp giựt Đài loan của Trung Quốc. TC đã tùng vì tinh thần quốc gia đã tạo không biết bao nhiêu rắc rối trong việc tranh chấp hai đảo Senkaku và Diaoyu với Nhứt (báo Herald Tribune, 22/12.'03)
Hai, về thể xác, theo báo World Tribune, TC nối nghiệp Liên xô trong địa lý chiến lượcc toàn cầu với âm mưu và hành động bá quyền thấy rõ, nhưng Tây Phương không chịu rút kinh nghiệm lịch sử. Lev Narvrozov, một học giả Liên xô đào tỵ sang Mỹ từ năm 1972, liên tục cộng tác với nhiều viện khảo cứu chiến lược của Mỹ, gần đây có phổ biến một bài sưu khảo chuyên sâu về về chiến lược bành trướng diện địa của Liên xô xưa kia và Trung Cộng bây giờ là nước kế nghiệp. Năm 1945, đa số những nhân vật Mỹ và kể cả Thủ Tướng Churchill Anh xem Stalin là một vị anh hùng chiến tranh sẽ cùng Tây phương xây dựng một thế giới hoà bình. Nhưng chỉ 2 năm sau Anh Mỹ mới sáng mắt ra, Stalin là người sẽ tấn công nền dân chủ Tây Phương. Kế đến thập niên 1960 khi Liên xô xây dựng được lực lượng nguyên tử tương đối cân bằng được với Mỹ. Nếu Mỹ tấn công nguyên tử Nga, Nga có thể trả đủa bằng hoả tiển mang đầu đạn nguyên tử, trong khi Nga tấn công Mỹ, Mỹ lại khó đở vì tàu ngầm có trang bị hoả tiển của Mỹ nằm sâu dưới đại dương. Thế thượng phong thúc đẩy Liên xô bành trướng trên thế giới, xuất cảng cách mạnh cộng sản đến thế giới thứ ba.. Mãi đến khi Kennedy ra ứng cử, mơi tố cáo âm mưu bá quyền của CS Liên xô. Và Chiến tranh Lạnh mới thực sự bắùt đầu. Rồi Breznhew và người kế vị là Gorbachoev âm thầm xây dựng siêu vũ khí nguyên tử để khống chế sức mạnh nguyên tử của Tây Phương. Nhưng Tây Phương, nhứt là Thủ Tướng Thatcher vẫn xem Gorbachev là một người bạn tốt, và món quà là giải Nobel. CIA và Phòng Tình báo Anh hơn một lần báo cáo đầy đủ kế hoạch làm ra vũ khí nguyên tư của Nga, nhưng lãnh đạo 2 nước này không cho công chúng biết. Kể cả truyền thông Mỹ cũng gạt phăng "ý đồ" của Liên xô, thời Gorbachev nếu ai đề cập đến mộng bá quyền của Liên xô. Mãi đến khi Boris Yeltsin lật đổ được đảng CS năm 1992, nhiều đoàn thanh tra Tây Phương mới vở lẽ siêu vũ khí nguyên tử, vi trùng và hoá họ của Liên xô do Nga thừa kế nhiều hơn sức tưởng tượng của Tây phương nhiều. Và số đó hiện giờ được buôn chui, bán lậu cho nhiều nước, nhiều tổ chức khủng bố, vô cùng hó khăn cho việc kiểm soát.
Tánh dễ tin gân như ngây thơ củă Tây Phương đối với Liên xô xưa bây giờ lại tái diễn đối với TC. Năm 1986, TC thiết lập dư án 863 sản xuất năm thứ vũ khí siêu nguyên tử và giết người hành loạt, thừa kế mộng bành trướng của Liên xô. Nhưng Tây Phương nói chung đối xử với những nhà lãnh đạo CS Bắc Kinh hết sức là thân mật trong 10 năm trở lại đây như Thủ tướng Thatcher và TT Bush Cha đối xử vói Gorbachev vậy. TC núp sau mối bang giao thân thiện đó để thực hiện mộng bá quyền. Dân só TC 4 lần nhiều hơn dân số Mỹ. Mỗi năm TC đào tạo ra 600.000 khoa học gia, cũng 4 lần nhiều hơn của Mỹ. Chế độ tư bản đỏ là một công cụ kiến hiệu củng cố quyền lực của TC để bành trướng đia lý chiến lược. Chính các công ty siêu quốc gia của Tây Phương tiếp tay vào. Lợi dụng vì nhơn công rẻ ở TC, các công ty này dời qua TC, đã giúp cho nên kinh tế TC do CS kiểm soát mạnh lên, giúp cho TC khoa học kỹ thuật để hiện đại hoá quân đội. Nhưng vì lợi nhuận dời nơi sản xuất, cũng chính những công ty làm nền kinh tế Tây Phương chao đảo, lợi cho TC. TC nhờ Tây phương củng cố nội lực TC và làm yếu thế lực TâyPhương đồng thời núp bóng Tây Phương để thực hiện bá quyền đối với các nước đang phát triễn và lân cận trong vùng.
Tinh thần quốc gia cực đoan trong thể xác CS mạnh vì nắm toàn quyền, TC sẽ là một nguy lớn cho các nước trong vùng Á châu Thái bình Dương và thế giới, đặc biệt là Nhựt và Mỹ của Tây phương do tiền cừu hậu hận của nước Trung Hoa.

danden
02-12-2004, 10:13 AM
Ông Cụ 71 Tuổi Cướp Nhà Băng, Bà Cụ 66 Tuổi Đậu Xe Chờ


GAINESVILLE, Florida - Cư dân cao niên Florida James Roland Clark 71 tuổi khai với cảnh sát rằng ông cướp ngân hàng vì cần tiền trả hóa đơn y tế cho vợ - hôm Thứ 3, bà Deloris Jane Clark, 66 tuổi, ngồi chờ sẵn sau tay lái xe hơi khi chồng phóng ra khỏi ngân hàng.
Bà có hẹn khám bác sĩ nửa giờ sau.
1 gói thuốc nhuộm phát nổ che chở cho ông Cark thoát chạy, nhưng cả 2 vợ chồng bị bắt sau đó không lâu.
Trung sĩ cảnh sát Keith Karmeg kể "Ông Clark dọa phát ngân viên ngân hàng rằng ông có bom, nhưng thực ra là bao đựng cát".
Vì nguyên tắc dự phòng, chuyên viên đã phá nổ bao cát ấy. Vợ chồng ông Clark bị tống giam ở Alachua county từ chiều Thứ 3.
Theo hồ sơ cá nhân, ông Clark có tiền án tính từ năm 1954, gồm cac vụ cướp ngân hàng, gian lận tài chánh và âm mưu trồng và phân phối cần sa.
Năm 1992, ông Clark bị kết án 12 năm tù về tội cướp ngân hàng.

Thứ 6 ngày 13 - có gì đáng sợ?


Hôm nay, một số người bỗng ở lỳ trong nhà không ló mặt ra đường. Nhiều người vội vàng huỷ mọi chuyến bay, từ chối giao dịch hoặc không ký hợp đồng. Vì sao vậy? Hôm nay là thứ 6 ngày 13 và người ta đang hoảng sợ.

"Ước tính khoảng 800-900 triệu USD bị thua lỗ trong ngày này bởi người ta sẽ không bay hoặc làm những công việc mà bình thường họ vẫn làm", Donald Dossey, nhà sáng lập Trung tâm điều trị stress và Viện nghiên cứu nỗi ám ảnh ở Asheville, North Carolina, Mỹ, cho biết.

Nỗi sợ thứ sáu ngày 13 ám ảnh từ 17 đến 21 triệu người ở Mỹ. Các triệu chứng bao gồm từ lo lắng tới hốt hoảng. Hậu quả còn khiến người ta đảo lộn mọi lịch trình hoặc từ bỏ hẳn một ngày làm việc.

Richard Wiseman, nhà tâm lý học tại Đại học Hertfordshire ở Hatfield, Anh, nhận thấy những người luôn coi mình đen đủi thì dễ tin vào những điều mê tín về may rủi. Wiseman tìm thấy 1/4 trong số hơn 2.000 người được phỏng vấn vào năm ngoái luôn cho rằng con số 13 mang lại rủi ro. Họ luôn bồn chồn, lo lắng vào những thứ sáu ngày 13, và vì vậy dễ gặp tai nạn hơn. Nói theo cách khác, nỗi lo thứ 6 ngày 13 chính là nguyên nhân làm hỏng việc của họ.

Vì sao thứ 6 ngày 13 lại trở thành ngày đen đủi như vậy?

Dossey, tác giả cuốn Holiday Folklore, Phobias and Fun, cho biết nỗi sợ bắt nguồn từ thời cổ đại, khi số 13 và thứ 6 - hai điều mang lại vận đen kết hợp với nhau thì tạo nên một ngày vô cùng bất hạnh.

Con số 13 là bắt nguồn từ truyền thuyết Nauy về 12 vị thần dự tiệc tại thiên đường Valhalla. Khi đó một vị khách không mời thứ 13 xuất hiện, thần tinh quái Loki. Tại đó, Loki đã bày đặt cho Hoder, thần bóng tối, bắn thần Balder xinh đẹp, vị thần mang lại niềm vui và hạnh phúc, bằng một mũi tên tẩm độc tầm gửi.


"Balder chết và cả trái đất chìm trong bóng tối và tang tóc. Đó là một ngày đen đủi, bất hạnh", Dossey nói. Từ đó trở đi, con số 13 trở thành điềm gở và báo trước những điều không lành.


Trong kinh thánh cũng có nhắc tới con số 13 không may mắn. Judas, phản đồ của Jesus là vị khách thứ 13 trong bữa tiệc cuối cùng. Trong khi đó ở thành Rome cổ, các vị phù thuỷ thường tập hợp thành những nhóm 12. Nhân vật thứ 13 là quỷ dữ.

Thomas Fernsler, nhà khoa học tại Trung tâm khoa học và toán học tại Đại học Delaware ở Newark, thì cho rằng con số 13 xấu vì nó nằm sau số 12. Theo Fernsler, các nhà số học coi số 12 là số hoàn chỉnh. Một năm có 12 tháng, có 12 cung hoàng đạo, 12 vị thần Hy Lạp, 12 tông đồ của Jesus, Hercules lập 12 chiến công. 13 trở thành điều không may mắn bởi nó vượt quá sự hoàn thiện.


Nỗi sợ con số 13 thể hiện rõ trong thế giới hiện đại ngày nay. Hơn 80% các toà nhà cao tầng không có tầng 13. Nhiều sân bay bỏ qua cổng thứ 13. Bệnh viện, khách sạn thường xuyên không có phòng 13. Trên các dãy phố ở Florence, Italy, những ngôi nhà nằm giữa số 12 và 14 được đánh số là 12 rưỡi. Nhiều người mê tín cũng coi số phận bi thảm của con tàu Apollo 13 liên quan tới số 13.

Còn với thứ 6, đó là ngày chúa Jesus bị hành quyết. Một số học giả cũng cho rằng Eve cùng Adam thử trái cấm vào thứ 6. Còn trường hợp nổi bật nhất là Abel bị Cain giết vào thứ 6 ngày 13.

Dossey cho rằng cách phòng tránh tốt nhất chỉ đơn giản là hướng những suy nghĩ tiêu cực sang tích cực. Tập trung suy nghĩ về những điều tốt đẹp sẽ tạo ra cảm giác thoải mái và làm giảm bớt căng thẳng.

Wiseman, nhà tâm lý tại Đại học Hertfordshire, cũng khuyên rằng: "Mọi người nên nhận ra rằng họ hoàn toàn có thể tạo ra chính vận may hay vận rủi cho mình. Họ nên nghĩ đến những điều may mắn như những sự kiện vui vẻ trong cuộc sống, nhớ lại những điều tốt đẹp đã xảy ra và chuẩn bị sẵn sàng để kiểm soát tương lai".

Một số quan niệm dân gian lại gợi ý cách giải xui là trèo lên lên đỉnh ngọn núi hoặc tháp chọc trời rồi đốt tất cả những chiếc tất thủng lỗ. Hoặc cách khác là làm động tác trồng cây chuối và ăn một mẩu xương sụn.

Nếu bạn lo ngại thứ 6 ngày 13 thì hãy tự chọn cho mình một cách đề phòng, để ngày hôm nay mang đến cho mình thật nhiều may mắn.

danden
02-13-2004, 10:27 AM
Việt Nam: Cúm Gà - Cúm Đảng

Phạm Trần

Hoa Thịnh Đốn.- Trong khi người dân đứng ngồi không yên về dịch cúm gà, cúm vịt đe dọa đói kém, bệnh tật thì Đảng lại nói nhiều đến chứng kinh tế tụt hậu, cán bộ mất định hướng, sa sút đạo đức, lãng phí tham nhũng rất nghiêm trọng.
Họa vô đơn chí này, tuy không cùng một nguồn gốc nhưng lại hỗ trợ cho nhau làm tăng thêm gánh nặng cho người dân. Nhưng nếu chứng cúm gia cầm chỉ là nhất thời và có thể chữa trị bằng thuốc khử trùng thì "dịch" cán bộ lại không có thuốc chữa.
THỰC TẾ
Bản Nghị quyết chi tiết của Hội nghị kỳ 9 Ban Chấp hành Trung ương Đảng do Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư ký tên phổ biến ngày 5-2-2004 đã nói rõ các chứng dịch của Đảng vẫn còn tồn tại, sau gần 3 năm Mạnh lãnh đạo đảng.
Về kinh tế, Nghị quyết viết: " Kinh tế tăng khá nhưng chưa đạt nhịp độ tăng trưởng mà Đại hội (Đại hội Đảng khóa IX) đề ra ( chỉ tăng 7,2 thay vì 7,5%), chưa tương xứng với mức tăng đầu tư và tiềm năng của nền kinh tế...Chất lượng, hiệu quả và tính bền vững của sự phát triển còn thấp. Thất thoát lãng phí trong quản lý kinh tế, đặc biệt trọng quản lý đất đai, quản lý đầu tư xây dựng cơ bản, quản lý doanh nghiệp nhà nước và chi tiêu ngân sách nhà nước còn rất nghiêm trọng."
Về các mặt Xã hội, Y tế, Giáo dục, Tội phạm Đảng nhìn nhận : " Còn nhiều vấn đế xã hội bức xúc chậm được giải quyết như thiếu việc làm, đời sống của một bộ phận nhân dân, nhất là nhân dân ở một số vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số còn nhiều khó khăn; các gia đình nghèo gặp nhiều khó khăn về chữa bệnh và học hành; chất lượng giáo dục thấp; tệ nạn xã hội, đặc biệt là ma túy, mại dâm, lây nhiễm HIV/AIDS và tình trạng phạm tội chưa được ngăn chận có hiệu quả; tệ nạn giao thông còn nhiều."
Về cuộc Xây dựng, chỉnh đốn đảng nhằm làm sạch hàng ngũ cán bộ đã được Ban Chấp hành khóa VIII dưới thời Lê Khả Phiêu đưa ra vẫn còn nhiều bất cập, chưa nhúc nhích được nhiều. Nghị quyết kỳ này cho biết : "Cuộc vận động, xây dựng chỉnh đốn Đảng, thực hiện cải cách hành chính trong hệ thống chính quyền chưa tạo được chuyển biến cơ bản. Hệ thống chính trị chưa đủ mạnh. Nhiều tổ chức cơ sở đảng sinh hoạt lỏng lẻo, sức chiến đấu yếu, vai trò lãnh đạo giảm sút, mờ nhạt."
Sau cùng, khi đề cập đến đội ngũ Cán bộä, Ban Chấp hành Trung nhìn nhận : " Điều làm cho nhân dân còn nhiều bất bình, lo lắng, bức xúc nhất hiện nay là tình trạng quan liêu, tham nhũng, lãng phí, suy thoái về tư tưởng, chính trị và phẩm chất đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên vẫn còn rất nghiêm trọng; kỷ cương phép nước trong nhiều việc, nhiều lúc chưa nghiêm."
Ban Chấp hành Trung ương hứa từ nay đến tháng 4-2005, khi nhiệm kỳ khóa IX chấm dứt sẽ làm 3 việc cơ bản:
- " Nâng cao chất lượng và hiệu quả công tác giáo dục chính trị, tư tưởng, kiên quyết khắc phục sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong cán bộ đảng viên....Tạo dư luận, ý thức xã hội phê phán mạnh mẽ chủ nghĩa cá nhân; đề cao cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư và kiên quyết chống tư tưởng cơ hội, thực dụng, cục bộ, bảo thủ trong cán bộ, đảng viên..."
- "Kiểm tra, xác minh nhà đất của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, kết luận rõ đúng sai xử lý kịp thời, thông báo công khai. Xử lý nghiêm minh theo pháp luật và kỷ luật đảng đối với những người có hành vi tham nhũng, tiêu cực, bất cứ người đó là ai, ở trong cương vị nào; xử lý cả những người bao che hành vi tham nhũng..."
- "Đấu tranh chống tham nhũng, quan liêu, lãng phí phải được tiến hành bằng hệ thống các biện pháp đồng bộ...thực hiện công khai, dân chủ..."; quan tâm đến các lĩnh vực " quản lý về đất đai, xây dựng cơ bản, quản lý doanh nghiệp nhà nước và ngân sách nhà nước. Quy định việc tặng quà, nhận quà; việc kê khai tài sản trước và sau khi nhận chức đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp..."
Ban Chấp hành Trung ương cũng chỉ thị cho Phan Văn Khải, Thủ tướng ban hành nghị định "về xử lý trách nhiệm cá nhân của cán bộ lãnh đạo chủ trì cơ quan, đơn vị để xẩy ra tham nhũng, tiêu cực, lãng phí."
Tất cả những quyết định vừa kể , về căn bản, không khác những "việc phải làm" đã được đồng ý từ khóa VIII khi Lê Khả Phiêu còn lãnh đạo đảng. Đến nay cũng đã gần 8 năm mà mọi chuyện vẫn còn nguyên như cũ. Điển hình như việc buộc cán bộ -nhất là cấp lãnh đạo --- phải kê khai tài sản, nhưng chính Phiêu cũng phải nhìn nhận là "rất khó" vì cán bộ đã để cho người khác đứng tên những tài sản của họ!
Nguyễn Văn Chi, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhìn nhận : " Những người tham nhũng thường có thủ đoạn rất tinh vi, các cơ quan chức năng rất khó tìm ra chứng cứ....Ủy ban Kiểm tra các cấp cũng thường xuyên tiến hành những cuộc kiểm tra, tập trung vào các lĩnh vực dễ phát sinh vi phạm...Việc tăng cường công tác kiểm tra đã góp phần đáng kể vào cuộc đấu tranh chống tham nhũng, nhưng đây thực sự là một cuộc đấu tranh rất cam go, quyết liệt." (Báo Thanh Niên, 5-2-04)
Phan Văn Khải, Thủ tướng, trong cuộc gặp mặt các cán bộ hưu trí thuộc câu lạc bộ Thăng Long (Hà Nội) ngày 3-2-04 cũng nhìn nhận : "Trong xã hội còn tồn tại những vấn đề bức xúc, đặc biệt là sự xuống cấp về kỷ cương và đạo đức, sự gia tăng các tệ nạn và tội phạm; hiệu lực và hiệu quả của công tác quản lý Nhà nước còn hạn chế; tệ tham nhũng, sách nhiễu và thoái hóa về phẩm chất đạo đức của một bộ phận cán bộ công chức..."
CÁI RIÊNG VÀ CÁI CHUNG
Nói đến cán bộ suy thoái đạo đức, mất niềm tin vào chủ nghĩa Cộng sản, vào Đảng không còn là chuyện mới mẻ gì ở Việt Nam bây giờ. Có khác chăng là tình trạng mất tính Cộng sản của đội ngũ cán bộ đảng viên lan rộng và nghiêm trọng đến mức nào ?
Nguyễn Đức Bình, Giáo sư, cựu Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương đã đổ cho "mặt trái của kinh tế thị trường" là thủ phạm đang làm hỏng đội ngũ đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam.
Bình viết trên báo Sài Gòn Giải Phóng ngày 6-2-04: " Không thể thấy rằng, trong Đảng ta hiện nay, bên cạnh đa số kiên định, vững vàng, hiện tượng phai nhạt lý tưởng, phai nhạt niềm tin là có thật, ngay cả trong một bộ phận cán bộ đôi khi không chỉ ở cấp thấp. Ở không ít tổ chức Đảng, khuynh hướng chủ đạo không phải là tính chiến đấu cách mạng, tính đảng mà là sự bận tâm quá mức cuộc sống cá nhân với những tính toán thực dụng...Nguy cơ chệch hướng rất dễ xuất hiện ở chỗ nào có sự sa sút niềm tin."
Bình vạch ra những dấu hiệu của tình trạng này: "Trong khi đa số đảng viên vững vàng, đúng đắn về chính trị tư tưởng thì những người phai nhạt lý tưởng, thiếu niềm tin thường có những mơ hồ, chệch choạc ở mức độ này hay mức độ khác về nhận thức, quan điểm. Nhẹ thì quan tâm đến tư tưởng, chính trị, rất ít nói đến chính trị, sợ mang tiếng là bảo thủ, giáo điều, không đổi mới. Nặng thì suy thoái đạo đức rồi sa vào tội lỗi, thậm chí dẫn đến vi phạm pháp luật...."
Bình kết luận : " Trên thực tế hiện nay, không phải tất cả cán bộ, đảng viên đều đã một lòng vì lợi ích nhân dân. Điều nhức nhối nhất là một số không ít cán bộ đảng viên có chức có quyền đã và đang lo vun vén cá nhân, tham nhũng, hối lộ, làm giàu bất chính, tiêu tiền như rác, gây căm phẫn trong nhân dân. Cần có biện pháp hữu hiệu để nhanh chóng đầy lùi, khắc phục tồn tại này."
Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương lại đổ cho "các thế lực thù địch từ bên ngoài" đã góp phần làm hư đội ngũ cán bộ, đảng viên và làm lung lay tinh thần đảng viên. Điềm viết : " Hiện nay, tình hình thế giới, khu vực đang có những diễn biến phức tạp, mau lẹ khó lường. Sau sự kiện 11-9-2001, Mỹ triển khai thực hiện chiến lược "đánh đòn phủ đầu" nhằm thực hiện âm mưu bá chủ, thao túng thế giới. Các cuộc xung đột dân tộc, tôn giáo vẫn diễn ra rất quyết liệt và phức tạp, đặt ra những vấn đề mới trong đời sống chính trị quốc tế. Những sự kiện đó tác động không nhỏ đến các mặt tư tưởng, an ninh và kinh tế của nước ta."
"Trong quá trình mở rộng hội nhập và hợp tác quốc tế", Điềm viết tiếp, " các trào lưu tư tưởng bên ngoài, nhất là tư tưởng tư sản, xã hội dân chủ đã và đang xâm nhập bằng nhiều con đường vào nước ta. Các thế lực thù địch bên ngoài lợi dụng mở cửa kinh tế, giao lưu văn hóa, hoạt động của các phần tử cơ hội chính trị và chống đối trong nước để tiến hành chiến lược "diễn biến hòa bình", bạo loạn lật đổ dưới các chiêu bài "dân chủ", "nhân quyền", "dân tộc", "tôn giáo"....nhằm xóa bỏ xã hội chủ nghĩa ở nước ta." (Tạp chí Thông tin Công tác tư tưởng lý luận)
Và để đối phó với tình trạng này, Điềm đã yêu cầu cán bộ ngành tư tưởng phải : Tiếp tục tuyên truyền sâu rộng hơn nữa Nghị quyết Đại hội IX, các Nghị quyết của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị khóa IX, chính sách, pháp luật của Nhà nước...Giữ vững nền tảng tư tưởng chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh..."
Tại hội nghị triển khai công tác tư tưởng năm 2004 ở Sài Gòn đầu tháng 2-2004, Nguyễn Minh Triết, Bí Thư Thành ủy nói : " Nếu ai hỏi tôi lo lắng điều gì nhất, tôi sẽ trả lời rằng, lòng tin của dân đối với Đảng, chính quyền giảm sút mà nguyên nhân chính là tiêu cực, tham nhũng vẫn tồn tại trong bộ máy công quyền." (Bào Sài Gòn Giải Phóng, 9-2-04)
Bào này viết tiếp : " Theo cuộc thăm dò dư luận mới đây của Ban Tư tưởng - Văn hóa Thành ủy TPHCM, có tới 72,6% số người được hỏi cho rằng, tệ quan liêu, tham nhũng là vấn đề bức xúc nhất, mà nguyên nhân chính bắt nguồn từ suy thoái phẩm chất đạo đức của bộ phận cán bộ đảng viên."
Để có một cái nhìn chính xác về tình hình Việt Nam, chúng ta hãy đọc lời phát biểu của Tiến sỹ Lê Đăng Doanh, một trong những kinh tế gia hàng đầu của Việt Nam trong dịp cuối năm 2003 : " Năm 2003 cũng cho chúng ta những bài học thật sâu sắc: quan liêu, tham nhũng đã được bộc lộ trên nhữnhg giác độ mới, quy mô chưa từng biết. Nếu giảm được thất thoát trong đầu tư xây dựng cơ bản theo số liệu thanh tra công bố (chú thích: khoảng 11.000 tỷ đồng VN), GDP (Gross Domestic Product: Mức tăng trưởng nội địa) có thể tăng thêm ít nhất 1 - 1,5%. Nạn dối trá, thành tích chủ nghĩa đã xuất hiện với những biểu hiện mới, đáng lo ngại, dẫn đến những kết quả giả, người rởm, làm xao động và lo ngại bao nhiêu trái tim chân thực. Giáo dục và y tế, bên cạnh những thành tích và tiến bộ, đang đứng trước cuộc khủng hoảng , khủng hoảng về chính sách, về lòng tin, về cơ chế. Việc cải cách đã trở thành đòi hỏi bức bách không thể thoái thác...Doanh nghiệp nhà nước chưa phát huy hết thế mạnh của mình, nợ nần tăng lên và những vụ việc sai trái vẫn chưa giảm. Sau khi Trung Quốc vào Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO : World Trade Organization) tháng 11-2002, đến lượt Kampuchia vào WTO tháng 9-2003 trong khi chúng ta còn chật vật đàm phán là điều đáng để suy nghĩ." (Báo Tuổi Trẻ, 1-1-2004)
Nhận xét của Giáo sư Doanh đã phản ảnh trung thực về "thành tích" lãnh đạo của đảng CSVN từ ngày Nông Đức Mạnh thay Lê Khả Phiêu lên nắm quyền tháng 4-2001. Những thiếu sót, tụt hậu toàn diện từ con người đến hành động của đội ngũ cầm quyền hiện nay sẽ đưa dân tộc về đâu từ nay đến năm 2005, khi đảng CSVN bầu Ban Chấp hành mới?
Nhưng nếu lấy quá khứ mà đo hiện tại thì tương lai của 81 triệu người Việt Nam cũng chưa có hy vọng gì thoát khỏi những chứng bệnh dịch do Đảng gây ra. Chứng cúm Đảng còn khó trị và lây nhiễm gấp ngàn lần hơn bệnh cúm gà.

devcb
02-13-2004, 10:40 AM
Thank Bác Dân đen ....

===================

Đề nghị Admin Ticky cái thread này ..... có quá nhiều tài liệu hay ...
để đọc và suy ngẫm ...

danden
02-16-2004, 03:50 PM
Tin Lạ Đó Đây


NỮ VÔ ĐỊCH ĂN 167 CÁNH GÀ TRONG 32 PHÚT!
Một phụ nữ nặng 45 ký đã đánh bại một đối thủ 185 ký bởi ăn hết 167 cánh gà chiên bơ trong 32 phút. Sonya “Black Widow” Thomas đã thắng Ed “Cookie” Jarvis chỉ vỏn vẹn hai chiếc cánh gà trong cuộc thi Philadelphia Wing Bowl XII. Hàng ngàn người đã đến chứng kiến cuộc thi hãn hữu này và cuối cùng đã được quyết định sau khi tranh tài thêm hai phút nữa. Người bảo vệ chức vô địch Bill Simmons cuối cùng chỉ có thể đoạt giải ba.
Tân vô địch là cô Thomas, một cư dân 36 tuổi ở Texas, đã bắt đầu ăn thi đua trong thời gian làm việc tại một cửa tiệm Burger King. Cô đã từng đoạt nhiều giải vô địch, gồm ăn 23 cặp sandwich trong 12 phút, bẩy chiếc bánh hamburger nặng 12 ounce trong 10 phút, 43 chiếc bánh tacos trong 11 phút, và 65 quả trứng gà luộc trong sáu phút và 40 giây. Giải nhì lọt về tay ông Jarvis, một cư dân Nữu Ước, và ông thần này đã từng đoạt giải vô địch ăn 91 chiếc bánh hấp (dumpling) trong tám phút.
CON VẸT HỖN LÁO BỊ CHỦ GIẾT CHẾT!
Một chủ nhân con vẹt ở Trung Quốc đã giết chết con chim kiểng của mình bởi vì cứ gặp mặt ông ta là nó chửi. Ông Li Yong, một cư dân tỉnh Hồ Nam, đã cố gắng trong suốt tám tháng trời để dạy con vẹt nói tiếng chào “hello” và good bye”, thế nhưng không hiểu sao con chim này không chịu cất tiếng nói. Cuối cùng ông Li quá bực mình chửi nó là “đồ ngu”, và thế là con vẹt trả đũa bằng cách lập lại lời nói xúc phạm này mỗi khi người chủ đi ngang qua.
XẾP CẢNH SÁT BỊ BẮT QUẢ TANG TRONG ĐỘNG ĐIẾM!
Lực lượng cảnh sát ở Hoa Kỳ đã cực kỳ sửng sốt khi đột kích vào một nhà chứa và khám phá vị xếp của họ là một trong số những thân chủ ở đó. Cảnh sát trưởng James Martin Leason đã bị đình chỉ công tác không ăn lương sau khi bị bắt quả tang trong vụ đột kích ở New Jersey. Viên cảnh sát cao cấp này rõ ràng không biết các chú cớm của mình đã theo dõi động điếm này kể từ tháng Bẩy năm ngoái.
Ông ta bị bắt khi sắp sửa rời khỏi nhà chứa này sau khi đã làm tình với một trong hai nữ nhân viên tình dục ở đó. Ông Leason, 56 tuổi, đã bị buộc tội khuyến khích nạn mại dâm và có hành vi tồi trong lực lượng cảnh sát. Ông ta có thể lãnh bản án 15 năm tù nếu bị kết tội. Viên thị trưởng và hội đồng thành phố Runnemede nói rằng họ bàng hoàng và hết sức thất vọng với vị xếp cảnh sát. Và họ nói thêm trong một bản tuyên bố chung rằng tuy nhiên sự an toàn của các cư dân sẽ không bị ảnh hưởng bởi vụ này.
NHỜ CỚM TÌM GIÙM MA TÚY BỊ MẤT!
Một người đàn ông Ba Tây bị mất hai bao cần sa tại một trạm xe buýt đã bị bắt sau khi yêu cầu cảnh sát tìm giúp. Người đàn ông này đi đến trạm cảnh sát nhờ giúp đỡ sau khi không tìm thấy hai bao tải mà ông ta đã để tại trạm xe buýt trong khi quay đi mua nước uống. Ông ta bị bắt ngay lập tức khi cảnh sát thu lượm hai chiếc túi vô chủ này bởi vì chúng có mùi cần sa nồng nặc. Khi mở hai bao này ra cảnh sát khám phá chúng chứa đầy ắp 125 ký cần sa. Một phát ngôn viên cảnh sát nói rằng: “Người đàn ông này đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng cảnh sát sẽ giúp gã tìm hai bao tải chứa đầy ma túy.”
GỌI ĐIỆN THOẠI TÌNH DỤC LÀM CÔNG TY BỊ PHÁ SẢN!
Một công ty giao hàng ở Đức đang trên bờ vực phá sản sau khi một nhân viên đã gọi đường dây điện thoại tình dục lên tới số tiền 20,000 bảng Anh. Trong mùa hè năm ngoái người nhân viên giấu tên này đã bị cảnh cáo vì sử dụng điện thoại để gọi đường dây “sexline” với số tiền hơn 2000 bảng Anh.
Thế nhưng chứng nào tật ấy anh ta lại gọi các đường dây “sexline” trong tháng Mười Một và Mười Hai và cuối cùng đã bị sa thải khi người chủ nhận một hóa đơn điện thoại khổng lồ gần 20,000 bảng Anh. Một phát ngôn viên cho biết công ty này đang gặp khó khăn tài chánh và đang đâm đơn kiện người cựu nhân viên này để đòi bồi thường thiệt hại.
BỊ PHẠT NGỒI NGHE NHẠC OPÊRA!
Một quan tòa ở Miami đã xử phạt một thanh niên phải ngồi nghe nhạc opera vì đã mở nhạc rap trong xe quá lớn. Quan tòa Jeffrey Swart đã nói với Michael Carreras rằng: “Anh bắt tôi phải nghe nhạc của anh và giờ đây tôi sẽ bắt anh phải nghe nhạc của tôi.”
Carreras bị cảnh sát truy tố sau khi bị bắt vì mở nhạc rap từ giàn máy stereo trong xe quá lớn. Cảnh sát đã ghi cho anh ta một tờ giấy phạt, và cho biết họ có thể truy tố một người nào đó nếu có thể nghe được âm thanh phát ra từ khoảng cách 100 feet. Carreras được phép lựa chọn hoặc đóng số tiền phạt $600 Mỹ kim hoặc phải nghe nhạc opera. Hình như Carreras đã quyết định nghe nhạc opêra, và phải ngồi suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ trong phòng làm việc của quan tòa Swartz để nghe La Traviata.
GỬI RẮN ĐỘC SANG NGƯỜI HÀNG XÓM CHO BÕ GHÉT!
Một luật sư Mỹ và người con trai có thể bị tù vì đã gửi cho người hàng xóm một con rắn cực độc bằng đường bưu điện. Jerrod Castleman, 20 tuổi, đã gửi con rắn copperhead cho người hàng xóm Albert Coy Staton sau một cuộc cãi vã về một hóa đơn sửa xe. Staton đòi tiền để sửa chiếc xe mà ông ta đã mua từ Jerrod.
Vụ cãi vã này đã leo thang thành một mối cừu hận giữa hai nhà hàng xóm ở Pocahontas, Arkansas. Và cha của Jarrod, ông Bob, đã xúi người con trai bắt một con rắn độc và gửi bằng bưu điện. Do đó Jerrod, được giúp bởi một người ở địa phương, đã bắt một con rắn copperhead bỏ vào chiếc hộp và gửi nó tại một trạm bưu điện.
Ngày hôm sau, ngày 30 tháng Chín năm 2002, gói hàng đã được giao cho vợ của Staton. Người phát thơ đã trao cho cô Kathy một chiếc hộp trong khi cô ta đang ngồi trong chiếc xe vận tải nhẹ ở trước nhà. Kathy đã hốt hoảng hất con rắn ra khỏi cửa xe, và cảnh sát sau đó đã bắn chết nó.
Dấu tay của ông Bob Castleman đã được tìm thấy trên băng keo nhựa quấn quanh chiếc hộp. Và ông đã nhận tội gửi thư đe dọa. Các luật sư cho biết ông Bob có thể lãnh 30 tháng tù trong khi người con trai có thể bị 34 tháng tù. Cả hai được tại ngoại và sẽ bị xét xử sau.
SỐNG VỚI NGƯỜI CHẾT 18 THÁNG MÀ KHÔNG BIẾT!
Một ông cụ đã không để ý người anh trai đã chết khoảng 18 tháng trong một căn phòng của căn nhà lưu động mà họ ở chung với nhau. Ông Herbert Silver, 72 tuổi, đã gọi cảnh sát để báo tin “cái chết bất thần” của ông anh 75 tuổi tên George, nhưng khi đến nơi cảnh sát tìm thấy một bộ xương khô. Hai ông cụ này đã sống chung trong một căn nhà lưu động ở vùng Hampshire, Hoa Kỳ.
Xác chết của ông George được tìm thấy trong phòng ngủ, bên cạnh phòng khách của căn nhà trệt. Cảnh sát không cho biết tại sao ông Herbert đã không để ý người anh đã chết trong một thời gian rất lâu. Một cuộc giảo nghiệm tử thi đã không thể tìm ra nguyên nhân gây ra cái chết nhưng cảnh sát xác nhận không có điều gì đáng khả nghi.

danden
02-16-2004, 04:00 PM
Trần Mộng Tú, thi sĩ Việt Nam đầu tiên vào sách giáo khoa trung học Mỹ

Nếu quý vị mở cuốn sách giáo khoa dậy văn chương “Glencoe Literature” do nhà xuất bản McGraw Hill ấn hành, quý vị sẽ thấy một bài thơ của một thi sĩ Việt Nam dịch sang tiếng Anh đi song song với bài diễn văn nổi tiếng của Tổng thống Abraham Lincoln trong thời Nội chiến Mỹ, tại bãi chiến trường Gettysburg. Đó là bài thơ của Trần Mộng Tú, The Gift in Wartime, nhan đề tiếng Việt là “Quà Tặng Trong Chiến Tranh.”

Hai tác phẩm trên được đem ra để dậy học sinh môn văn chương Hoa Kỳ. Trong phần thứ ba của cuốn sách giáo khoa, viết về văn chương thời kỳ nội chiến Nam Bắc ở Mỹ và sau cuộc nội chiến, các nhà soạn sách giáo khoa của công ty Glencoe - McGraw Hill, rất thông dụng trong các trường trung học ở Mỹ đã có sáng kiến đem bài thơ Trần Mộng Tú, qua bản dịch Anh ngữ cho học sinh nghiên cứu song song với bài diễn văn trầm hùng của Abraham Lincoln, so sánh cách dùng chữ, cách chọn hình ảnh, những ý tưởng trong mỗi bài của hai tác giả. Đây là một kinh nghiệm văn chương quý báu mà các học sinh Mỹ được hưởng khi tiếp xúc với một thi sĩ ngoại quốc để thấy hậu quả của chiến tranh trên tâm hồn một phụ nữ Việt Nam cũng mang những tính chất nhân bản và sâu sắc không khác gì vị tổng thống mà tất cả mọi người Mỹ đều quen thuộc. Có lẽ sau này học sinh Việt Nam khi học về văn chương thời nội chiến Nam Bắc ở thế kỷ 20 cũng sẽ có cơ hội nghiên cứu bài thơ của Trần Mộng Tú.

Trần Mộng Tú đã cộng tác với Nhật báo Người Việt từ lâu, nhưng chỉ tham gia trực tiếp và liên lạc thường xuyên với tòa soạn khi chấp nhận làm chủ bút Phụ Nữ Gia Đình Người Việt, xuất bản như một tuần báo từ cuối năm 2002. Vì thiết tha bảo vệ phẩm chất của tờ báo, Trần Mộng Tú đã đề nghị mỗi tháng chỉ nên làm một số, do đó Phụ Nữ Gia Đình Người Việt đã trở thành một nguyệt san. Bản chất là một nhà thơ chứ không phải nhà báo, nhưng Trần Mộng Tú đã thích ứng nhanh chóng với nhiệm vụ chủ bút tờ Phụ Nữ Gia Đình trong lúc cư ngụ tại Seattle, tiểu bang Washington vùng Tây Bắc Hoa kỳ, mà tòa soạn đặt tại Westminster, miền Nam California. Trong bài Sớ Táo Bà, đăng trong Phụ Nữ Gia Đình Người Việt số Tết Giáp Thân, Trần Mộng Tú đã đùa cợt với tình trạng phải bay đi, bay về giữa hai tiểu bang Washington và California trong công việc làm báo.

Bài Sớ Táo Bà này cho thấy một khuôn mặt mới của Trần Mộng Tú, như một nhà thơ trào lộng, nhìn thế sự với đôi mắt hài hước! Nhưng bản chất của Trần Mộng Tú là một nhà thơ trữ tình. Bài thơ “Quà Tặng Trong Chiến Tranh” là một thí dụ tiêu biểu. Trước biến cố tháng Tư năm 1975, Trần Mộng Tú đã làm thơ trong khi còn đi học cũng như khi bắt đầu làm việc cho Assciated Press, một hãng thông tấn ngoại quốc ở Việt Nam. Sau khi sang Mỹ tị nạn, độc gỉa đã đọc thơ và văn Trần Mộng Tú trên các tạp chí văn chương của người Việt ở nước ngoài như Văn, Hợp Lưu, Văn Học, Thế kỷ 21, v.v. Các tác phẩm của Trần Mộng Tú thường được chép lại và đăng trên báo chí tiếng Việt ở khắp thế giới. Năm 1990 nhà xuất bản Người Việt đã ấn hành tuyển tập thơ đầu tiên của thi sĩ tựa là “Thơ Trần Mộng Tú.” Bốn năm sau, tạp chí Thế Kỷ 21 in tập truyện ngắn và tùy bút, nhan đề “Câu Truyện Của Lá Phong.” Hai năm sau, tạp chí Thế Kỷ 21, cũng là một ấn phẩm do công ty Người Việt sáng lập năm 1989 và tiếp tục nuôi dưỡng đến ngày nay, đã in tuyển tập thơ thứ nhì với tựa đề “Để Em Làm Gió.” Năm 1999 nhà xuất bản Văn Nghệ đã in tập truyện ngắn khác, “Cô Rơm, và Những Truyện Ngắn.”

Bài thơ “Quà Tặng Trong Chiến Tranh” được viết ở Việt Nam, khi thi sĩ còn rất trẻ, từ những xúc động trước cái chết của một chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa, người yêu đầu của cô, sau đó đã được đăng trên các tạp chí khắp nơi ở hải ngoại.

Lần đầu tiên hai bài thơ về chiến tranh của Trần Mộng Tú xuất hiện trong thế giới văn chương quốc tế vào năm 1990, đăng trong “Vision of War, Dream of Peace,” (Viễn ảnh chiến tranh: Giấc mơ Hòa bình.) Đó là “The Gift in Wartime”(Quà Tặng Trong Chiến Tranh) và “ Dream of Peace” (Giấc Mơ Hòa Bình) cả hai được dịch sang Anh Ngữ do Vann Phan, một ký giả cũng cộng tác với Nhật báo Người Việt.

“Vision of War, Dream of Peace” là một tuyển tập Thơ của các Nữ Quân nhân và Y Tá phục vụ trong quân đội Mỹ vào thời kỳ chiến tranh Nam-Bắc Việt Nam.Cuốn sách ra mắt tại Washington DC vào ngày Cựu Chiến Binh, Veteran’s 11 tháng 11 năm1990

Bản dịch bài thơ The Gift in Wartime được in vào American Literature textbook do nhà xuất bản sách giáo khoa lớn nhất ở Mỹ, Glencoe/Mc.Graw-Hill phát hành năm 1999, trong các chương về văn học Mỹ trong thời Nội Chiến Nam Bắc Mỹ. Thơ Trần Mộng Tú được giới thiệu cho các học sinh so sánh với bài diễn văn nổi tiếng The Gettysburg Address của Tổng Thống Abraham Lincoln.

Bài diễn văn do Tổng thống Lincoln đọc ngày 19 tháng 11 năm 1863 trong dịp khánh thành một nghĩa trang cho các tử sĩ tại chiến trường Gettysburg , tiểu bang Pennsylvania. Trước ông, một chính trị gia và nhà hùng biện nổi tiếng đã nói suốt 2 giờ; đến lượt Lincoln ông chỉ nói trong vòng 2 phút. Sau buổi lễ, các nhà báo tường thuật không ai nhắc đến những lời Lincoln nói, nhưng dần dần dân tộc Mỹ đã nhận ra đó là một tác phẩm văn chương bất hủ, xuất phát từ tấm lòng của một nhà lãnh đạo vốn rất ghét chiến tranh nhưng phải dẫn đầu nước Mỹ trong một cuộc chiến bất đắc dĩ và đã thành công trong việc bảo vệ một quốc gia thống nhất với những lý tưởng tự do, bình đẳng. Câu nói được cả thế giới ngày nay nhắc lại nhiều lần kết thúc bài d