PDA

View Full Version : Chuyện kinh dị - Phần 1


eco
05-16-2002, 07:12 AM
Title: Chuyện kinh dị - Phần 1


Lần đầu tiên nhìn trực diện chàng trai, tôi rùng mình. Cảm giác qua rất nhanh, nhưng một cái gì gai gai nơi xương sống vẫn trở lại khi gặp gỡ anh ta trong công tác hướng dẫn thực tập sư phạm.

Chuyên môn anh ta trung bình nhưng nhiệt tình đứng lớp thật đáng cảm động. Về mặt này sở dĩ tôi không cho điểm tối đa vì anh ta phạm một khuyết điểm quan trọng: Thay vì đưa mắt bao quát nhìn lớp học thỉnh thoảng chú ý vài học sinh, thì anh ta chỉ một mực hướng về phía tôi. Tôi ngồi cuối lớp nhìn một chàng trai nhỏ hơn mình mười tuổi, đang toát mồ hôi nổi gân trán cong môi uốn lưỡi phát từng âm tiết rõ hơn cả mức cần thiết. Lại dùng cả động tác thân hình lẫn vẻ mặt để hỗ trợ cho bài giảng. Một tiết dạy của anh ta là diễn cả một vở kịch ngắn trên sân khấu nhỏ. Và tôi thấy rõ ràng anh ta dốc toàn lực để trình diễn. Cũng phải, bởi vì điểm thực tập mà tôi sẽ cho đóng một vai trò đáng kể trong điểm thi tốt nghiệp. Nhưng tôi nhầm. Anh ta nhằm vào cái đích xa hơn. Sau vài buổi trao đổi kinh nghiệm giữa người đi trước và kẻ đi sau theo đúng bài bản, sự thân mật và tin cậy đã đủ độ cho anh ta để lộ cái ý tứ cái sở nguyện. Xuất thân ở một làng cách Sài Gòn ba trăm cây số, anh ta quyết không cầm mảnh bằng tốt nghiệp đại học bái tổ vinh qui. Sài Gòn càng ngày càng đầy hấp dẫn đồi với những chàng trai trẻ đã có ba bốn năm nếm mùi thành thị. Họ luôn luôn đủ trẻ để tin rằng chốn phồn hoa ấy thế nào mà chẳng có một chỗ cho họ chen chân. Anh chàng sinh viên khoa Anh văn năm thứ tư này này không giấu giếm ý đồ nương vào tôi mà chen lấy một chỗ đứng giữa đất Sài Gòn. Cô có dạy các trung tâm không? Chắc cô quen nhiều trung tâm, biết nhiều nơi cần ngoại ngữ. Em từng dạy kèm, có lần làm hướng dẫn viên du lịch, cũng đã nộp đơn cho các cơ quan có tuyển người, nhưng Tôi biết chữ nhưng đó. Nhưng em không thân thế, không quen biết, không kẻ đỡ đầụ

Tất cả cái anh sinh viên trẻ này có chỉ là cái anh ta tin là tài năng của mình. Suốt đợt thực tập anh ta tận dụng mọi cơ hội để phô diễn khả năng và lấy lòng tôi. Phải nhìn nhận rằng anh ta có một kịch bản tốt, lại là đạo diễn kiêm diễn viên xuất sắc. Cuối đợt thực tập tôi hứa sẽ giới thiệu anh ta với ông giám đốc trung tâm ngoại ngữ nơi tôi đang dạy, sau khi anh ta có bằng tốt nghiệp.

Trước mắt, tôi nhường anh ta một chỗ dạy kèm. Nói có trời làm chứng, tôi làm việc này vì lợi ích bản thân. Chỗ dạy ấy là chỗ quen biết lâu nay, tiền bạc sòng phẳng nhưng lại vừa xa nhà lại thêm đám đệ tử làm biếng. Nghỉ dạy thì phụ lòng bạn cố tri, lẳng nhẳng dạy hoài không kết quả chỉ tổ mất uy tín. Đem anh chàng trẻ tuổi nhiệt tình này vô thế mạng có khi có lợi cho cả bạ

Anh ta mang ơn tôi về việc này, sâu nặng hơn là tôi tưởng. Với hai trăm ngàn đồng mỗi tháng nhận được từ chỗ dạy khá chắc chắn ở ngay Sài Gòn, anh ta đã từ chối không đắn đo quyết định bổ nhiệm sau khi ra trường. Cũng không có gì đáng chê trách. Tại sao phải về một hóc bò tó nào đó cày như trâu để nhận trên dưới một trăm ngàn đồng? Có hàng trăm ngàn tân cử nhân, kỹ sư, giáo viên, bác sĩ mới tốt nghiệp có cùng suy nghĩ như vậy. Họ đang gõ tất cả cánh cửa có thể mở ra, đang chen bước trên mọi nẻo đường tìm việc tiến thân. Là người trong cuộc, anh sinh viên hiểu mình là kẻ may mắn như thế nào. Và dù tôi chẳng tự thấy mình là kẻ gia ân, nhưng vẫn cảm động mỗi khi anh ta ghé lại thăm để nhắc đi nhắc lại tiếng cảm ơn.

***
Anh ta không chỉ đến thăm tôi để cảm ơn. À, mà quên. Có lẽ đặt cho anh ta một cái tên nào đó. Đăng chẳng hạn, để tiện nhắc tới đây về saụ

Đăng thường đến thăm tôi sau ca dạy buổi tối. Có khi Đăng đi thẳng từ chỗ dạy kèm đến nhà tôi để nhắn là bạn tôi tức phụ huynh mấy đứa nhỏ Đăng đang dạy, mời tôi chủ nhật ghé lại ăn cơm. Có khi Đăng cầm theo một giáo trình mới photo đến hỏi tôi một chi tiết nào đó. Có thể Đăng là người hiếu học nhiệt tình thật. Nhưng động cơ thật sự để Đăng bám tôi là lời hứa về một chỗ dạy ở trung tâm ngoại ngữ. Thật sự có một nhu cầu giáo viên Anh văn ở các nơi này. Nhưng cánh cửa không mở rộng cho tất cả mọi người, Đăng kiên trì đeo tôi với niềm hy vọng tràn trề. Miễn là có được vé vô cửa, sau đó là bản lĩnh của anh ta. Những anh chàng trai trẻ này, dường như đòi hỏi: Hãy cho tôi một điểm tựa tôi sẽ bẩy cả thế giới lên cho mà coi. Tôi không cho rằng đầu óc thực dụng và lòng tự tin của tuổi trẻ là xấu. Ngược lại, tôi thích người trẻ tuổi lao vào tương lai bằng thực lực cộng với sự khôn ngoan thức thời. Và tôi cũng không cần dối lòng rằng tôi mến Đăng.

Ở anh ta có một điều mà ngay từ thuở còn bằng tuổi anh ta tôi đã đánh mất, thực ra là không hề có. Đó là tình yêu cuộc đời. Khi Đăng nói chuyện, toàn thể cơ môi, cơ mặt, mắt, chân mày, cả tóc chải lật ngược trên vầng trán cao, cùng với tay chân và cả thân hình đều tập trung vào mục đích diễn đạt ý tưởng sao cho hiệu quả nhất, thuyết phục người nghe hùng hồn nhất. Ở con người Đăng luôn phả ra một cái thần rất dũng mãnh có thể trùm lên cả người đối diện và chinh phục họ. Chỉ kẻ nào khao khát sống lắm mới toát lên một sức sống dữ dội như vậy. Nhiều buổi tối, dù đi dạy về mệt mỏi, tôi ngồi nghe Đăng kể chuyện, nhìn Đăng nói, rồi cười, rồi nói theo, rồi tranh luận, rồi sau đó giật mình thấy mình bị một thằng oắt con dắt mũi. Tôi không phải loại người cởi mở, và tự cho rằng ít người có thể chi phối được tính cách tôi. Lẽ nào, trong số ít người đó có chàng trai cung kính gọi tôi là cô, xưng là em này? Nhiều lần Đăng chào tôi ra về rồi, tôi vẫn đứng trong khung cửa nhìn theo một vóc dáng thanh niên vững chãi bước chắc chắn mà thanh thản trên đường Sài Gòn đêm, đầu ngẩng lên, gió thổi lồng cổ áo và đưa tiếng huýt sáo vui tươi bay ngược lại. Đăng đã làm cho tôi tin rằng cuộc đời này là của anh ta, hoặc nhất định anh ta sẽ có cả cuộc đời nàỵ

Tôi đã sống một cuộc đời khác hẳn. Nói một cách nào đó, tôi sống trong một thế giới hoàn toàn khác cái thế giới mà Đăng đang háo hức lao vào để khẳng định chính mình. Hai thế giới ấy xài chung hệ thống điện nước, người ở thế giới này quan sát được tất cả hành vi chuyển dịch ở thế giới kia như nhìn qua một tấm kính trong suốt, nhưng không bao giờ hòa nhập được với nhau. Phải, có một tấm kính trong suốt nhưng bất khả giao lưu giữa những thế giới con người. Từ trong thế giới của tôi, tôi quan sát Đăng bên kia tấm kinh và hiểu rằng không bao giờ tôi bước được vào chốn tưng bừng rực rỡ ấy. Có chăng một chút rạo rực dậy lên khi tôi nghĩ: con người ấy dám lao theo niềm tin của mình, giành lấy cái mình yêu quý bất chấp mọi thành trì thách thức. Và tim tôi nhói đau với ý nghĩ rằng hạnh phúc thay cô gái trẻ nào được Đăng yêụ


Hết Phần 1 ....
Lý Lan

Du
05-16-2002, 08:42 AM
thanks for the horror stories eco

love it