ttkh
05-20-2002, 10:53 AM
Vào những ngày tháng mùa thu ,trời Sài Gòn gió lồng lộng. Sài Gòn vào những ngày tháng tám mây trời bát ngát .Từ dọc hai bên đường Duy Tân ,những cánh chim thã mình trong nắng ấm . Xa Việt Nam hơn mười lăm năm , hôm nay Trâm mới trỡ về thăm quê hương. Việt Nam còn lại trong Trâm những hình ảnh trong ký ức , những kỹ niệm vui buồn .
Thả hồn theo chiếc lá vàng rơi xuống , Trâm nhớ lại kỹ niệm thòi con gái, cái thời mà nàng còn là sinh viên trường luật ,chiếc áo dài trắng, tóc dài chấm ngang lưng, tay cặp sách nghiêng nghiêng vàng nón lá. Nắng đổ xuống ngàn, phượng nỡ đỏ ối .Trâm dạo bước dọc con đường Duy Tân Nàng dừng lại trước ngôi trường luật củ mà bây giờ đã là gì nàng không biết. Nàng nhớ lại bóng dáng cũa từng đứa bạn học củ: con Phương ,con Oanh ,con Mai và con Diễm .Tóc nàng bay lên theo từng cơn gió lộng ,nàng nhớ về từng khuôn mặt cũa từng đứạ Con Phương thì hay nũng niụ và hay giận. Con Oanh thì thích cột tóc hai bên và kẹp hai cái hoa điệp như hai cái cánh hai bên taị Con Mai là đùa ít nói, suốt ngày chỉ viết nhật ký và lưu bút. Còn con Diễm là đứa đanh đá nhất. Có lần thằng Khoa chơi cắt cớ cột hai vạt áo dài cũa con Diễm và con Mai lại với nhau . Mai không nói gì mắc cở đỏ mặt. Nhưng con Diễm thì không chiu thuạ Một hôm nó rình thằng Khoa đang ngủ gật, nó đổi cả bình mực ti'm lên áo thằng Khoa .
Trâm bước lại gần cổng trường ,những hàng cây phượng vẫn còn đó .Băng ghế đá nằm bên cạnh bãi cỏ xanh vẫn còn nguyên , nhưng chỉ khác ở chổ là cỏ mọc cao quá. Trâm đứng im nhìn những cãnh vật củ mà nghe kỹ niệm giăng đày . Nàng yêu khung cảnh của ngôi trường luât đày thơ mng ,lãng mạn . Trâm không ngờ mà mói đó đã 21 năm nàng xa ngôi trường này và hơn 15 năm nàng sang định cư tại Úc. Trời gió lồng lộng bất chợt một giải nằng hắt lên như một tấm quạt nan. Trâm hồi tưởng lại hình ảnh của Lâm Bình , người lính thủy quân lục năm nàọ
Tốt nghiệp tú tài trường pháp, Trâm thi đậu vào trường luật, nàng vui mừng và hãnh diện lắm . Nhà Trâm ở gần trung tâm huấn luyện Quang Trung ,quận Gò vấp . Từ nhà nàng đến trường phải mất hơn một tiếng đạp xe nên nàng ở nội trú lại trường cùng ở chung phòng với Trâm có Phương ,Oanh , Mai và Diễm .Phương ,Diễm và Oanh là người thành phố .Chỉ có Mai là người Đà Lạt Trong năm người Trâm là Người nổi bật hơn cả .Nàng dẹp một cách tự nhiên .mái tóc dài óng ả ,gương mặt trái xoan đều đặng ,nụ cười duyên dáng và nước da trắng hồng .Bọn năm đùa cũa Trâm được đặt cho caí tên rất kiêu là "ngũ long công chúa". Cả bọn đi đâu cũng đi chung và mỗi lần như thế bọn con trai trong trường nhìn theo vơi ánh mắt thèm thuồng . Thằng Khoa thì mê con Diễm , mỗi lần thấy con Diễm lên trả bài là nó nhìn đắm đuối . Khoa học rất giỏi nhưng cái tánh hay kiêu căng .Nó cứ cho nó là giỏi hơn cả Con Phương thì lại si mê anh chàng mang mắt kính trắng ,còn goi là Tuấn cận .Nhưng Tuấn vốn nhút nhát ,còn Phương thì hay ỏng ẹo nên hai đùa chả đi đến đâu .Oanh và Mai có cá tính gần giống nhau ,thích thơ văn và nhật ký .Trâm thì dẹp hơn cả ,nói chuyện duyên dáng .Biết bao anh chàng trồng cây si trước lớp học của Trâm .
Học xong năm thứ nhất ,Trâm và bốn đùa trong đám "ngũ long công chúa" tổ chức liên hoan Trâm mời cả lớp đến dự Trong đám được mời đến dự có trung uý Lâm Bình ,thiếu uý Long và thiếu uý Thành , cả ba người là bạn của trung uý Khởi ,anh của Trâm , Bình tốt nghiệp sĩ quan Đà Lạt chàng được thuyên chuyển về Mỹ Tho với cấp bật thiếu uý . Sau hai năm công tác Bình được đổi lên Vũng Tàu với lon trung uý. Ở đây Bình quen được anh của Trâm cùng trong đơn vị Buổi liên hoan tại nhà Trâm ,có ngọn nến lung linh ,những đĩa nhạc Song Ngoc và Thanh Tuyền mỡ lên liên tục. Diễm và thiếu uý Long say sưa trò chuyện vớI nhau rất vui vẽ .Long là lính không quân, người rất hào hpa phong nhã . Một lát sau Oanh đổi đĩa nhạc .Cả đám rũ nhau ra nhảy .Trung uý Bình cũng mời Trâm ra nhảy .hai người ôm nhau trong tiếng nhạc nhẹ nhàng qua bài hát "Nắng Chiều".
Qua bến nước xưa lá hoa về chiều
Nhe nhàng mềm đưa trong nắng lưa thưa ...
Bình ghé vào tai Trâm nói nhỏ
-Nghe tiếng của Trâm đã lâu hôm nay mới được gặp mặt ...Anh được anh Khởi rủ đến nhà ,trước là để chung vui với tuị em sau là được làm quen với em . Giọng Bình điều đặng .Bình lớn hơn Trâm năm tuổI .Chàng có giong nói ấm và truyền cảm .dáng cao và nước da ngâm đen . Trâm dù mới gặp Bình lần đầu ,nàng đã có thiện cảm với chàng này .Trâm hỏi
_ Anh về Sài Gòn chơi có lâu không ?
Bình đáp
- Anh đi phép được hai ngày ...chiều nay là anh trở lên Vũng Tàu .Nếu có dịp anh sẽ về Sài Gòn chơi thăm em ...Thế em học nghành gì ?
- Trâm đáp
- Em học khoa luật
- Anh nghe bão các cô học nghành luật nói chuyện khôn khéo lắm ? Trâm cười khúc khích
- Em thấy anh không học nghành luật mà nói chyện cũng thu hút lắm chứ .Bính mĩn cười hảnh diện nhưng ra vẽ khiêm tốn
- Anh thì chỉ biết cầm súng ra chiến trường chứ có phải luật sư như chúng em đâu mà ăn nói lưu loát...
Trâm không nói gì .hai người ôm nhau nhảy .Từ trong góc nhà con Diễm và trung uý Long cũng ôm nhau nhảy tình tứ .
Thế là từ đó Trâm và Bình yêu nhau .Những ngày cuối tuần hay những ngày nghỉ phép Bình lái xe jêp từ Vũng Tàu về Sài Gòn thăm trâm .Diễm lúc này cũng si mê thiếu uý không quân Long .Long vẫn đến trường thăm Diễm luôn .Có lần chàng lái cả chiếc trực thăng đău giũa sân trường đại học rồi chở Diễm bay mt vòng Sài Gòn .Vừa bay Long vừa hát nghêu ngao ‘Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn oị..Sài Gòn ơi ...
Mt buổi sáng cuối tuần , Bình rũ Trâm về vườn . chàng ôm theo cây đàn ghi ta .Bình lái xe jêep đưa Trâm xuống tận An Hữu ,vào vườn hái xoài cát . Trâm mặc áo dài trắng tóc thắt bính đưa ra trước ngực .Bình mặc đồ sơ vin ,áo trắng quần tây đen .Bình đưa Trâm ra bờ sông nhìn những con thuyền đău san sát bên nahu .Buôn bán ở vùng này hơn năm mươi phần trăm đýu diễn ra trên sông nước . Đứng mt lát ,Bình đưa Trâm vào vườn .chàng bẻ hai quả soài chín cây còn đỏ ối . Bình tìm chỗ ngồi dưới gốc cây soài ,dạo vài ngón đàn du dương trầm bổng. Ngày ấy Bình mê bài hát ‘ trả lai em yêu ‘.Cứ mỗI lần đi bên Trâm chàng đýu hát nho nhỏ bên tai
Trả lại em yêu khung trời đại học
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
B
Thả hồn theo chiếc lá vàng rơi xuống , Trâm nhớ lại kỹ niệm thòi con gái, cái thời mà nàng còn là sinh viên trường luật ,chiếc áo dài trắng, tóc dài chấm ngang lưng, tay cặp sách nghiêng nghiêng vàng nón lá. Nắng đổ xuống ngàn, phượng nỡ đỏ ối .Trâm dạo bước dọc con đường Duy Tân Nàng dừng lại trước ngôi trường luật củ mà bây giờ đã là gì nàng không biết. Nàng nhớ lại bóng dáng cũa từng đứa bạn học củ: con Phương ,con Oanh ,con Mai và con Diễm .Tóc nàng bay lên theo từng cơn gió lộng ,nàng nhớ về từng khuôn mặt cũa từng đứạ Con Phương thì hay nũng niụ và hay giận. Con Oanh thì thích cột tóc hai bên và kẹp hai cái hoa điệp như hai cái cánh hai bên taị Con Mai là đùa ít nói, suốt ngày chỉ viết nhật ký và lưu bút. Còn con Diễm là đứa đanh đá nhất. Có lần thằng Khoa chơi cắt cớ cột hai vạt áo dài cũa con Diễm và con Mai lại với nhau . Mai không nói gì mắc cở đỏ mặt. Nhưng con Diễm thì không chiu thuạ Một hôm nó rình thằng Khoa đang ngủ gật, nó đổi cả bình mực ti'm lên áo thằng Khoa .
Trâm bước lại gần cổng trường ,những hàng cây phượng vẫn còn đó .Băng ghế đá nằm bên cạnh bãi cỏ xanh vẫn còn nguyên , nhưng chỉ khác ở chổ là cỏ mọc cao quá. Trâm đứng im nhìn những cãnh vật củ mà nghe kỹ niệm giăng đày . Nàng yêu khung cảnh của ngôi trường luât đày thơ mng ,lãng mạn . Trâm không ngờ mà mói đó đã 21 năm nàng xa ngôi trường này và hơn 15 năm nàng sang định cư tại Úc. Trời gió lồng lộng bất chợt một giải nằng hắt lên như một tấm quạt nan. Trâm hồi tưởng lại hình ảnh của Lâm Bình , người lính thủy quân lục năm nàọ
Tốt nghiệp tú tài trường pháp, Trâm thi đậu vào trường luật, nàng vui mừng và hãnh diện lắm . Nhà Trâm ở gần trung tâm huấn luyện Quang Trung ,quận Gò vấp . Từ nhà nàng đến trường phải mất hơn một tiếng đạp xe nên nàng ở nội trú lại trường cùng ở chung phòng với Trâm có Phương ,Oanh , Mai và Diễm .Phương ,Diễm và Oanh là người thành phố .Chỉ có Mai là người Đà Lạt Trong năm người Trâm là Người nổi bật hơn cả .Nàng dẹp một cách tự nhiên .mái tóc dài óng ả ,gương mặt trái xoan đều đặng ,nụ cười duyên dáng và nước da trắng hồng .Bọn năm đùa cũa Trâm được đặt cho caí tên rất kiêu là "ngũ long công chúa". Cả bọn đi đâu cũng đi chung và mỗi lần như thế bọn con trai trong trường nhìn theo vơi ánh mắt thèm thuồng . Thằng Khoa thì mê con Diễm , mỗi lần thấy con Diễm lên trả bài là nó nhìn đắm đuối . Khoa học rất giỏi nhưng cái tánh hay kiêu căng .Nó cứ cho nó là giỏi hơn cả Con Phương thì lại si mê anh chàng mang mắt kính trắng ,còn goi là Tuấn cận .Nhưng Tuấn vốn nhút nhát ,còn Phương thì hay ỏng ẹo nên hai đùa chả đi đến đâu .Oanh và Mai có cá tính gần giống nhau ,thích thơ văn và nhật ký .Trâm thì dẹp hơn cả ,nói chuyện duyên dáng .Biết bao anh chàng trồng cây si trước lớp học của Trâm .
Học xong năm thứ nhất ,Trâm và bốn đùa trong đám "ngũ long công chúa" tổ chức liên hoan Trâm mời cả lớp đến dự Trong đám được mời đến dự có trung uý Lâm Bình ,thiếu uý Long và thiếu uý Thành , cả ba người là bạn của trung uý Khởi ,anh của Trâm , Bình tốt nghiệp sĩ quan Đà Lạt chàng được thuyên chuyển về Mỹ Tho với cấp bật thiếu uý . Sau hai năm công tác Bình được đổi lên Vũng Tàu với lon trung uý. Ở đây Bình quen được anh của Trâm cùng trong đơn vị Buổi liên hoan tại nhà Trâm ,có ngọn nến lung linh ,những đĩa nhạc Song Ngoc và Thanh Tuyền mỡ lên liên tục. Diễm và thiếu uý Long say sưa trò chuyện vớI nhau rất vui vẽ .Long là lính không quân, người rất hào hpa phong nhã . Một lát sau Oanh đổi đĩa nhạc .Cả đám rũ nhau ra nhảy .Trung uý Bình cũng mời Trâm ra nhảy .hai người ôm nhau trong tiếng nhạc nhẹ nhàng qua bài hát "Nắng Chiều".
Qua bến nước xưa lá hoa về chiều
Nhe nhàng mềm đưa trong nắng lưa thưa ...
Bình ghé vào tai Trâm nói nhỏ
-Nghe tiếng của Trâm đã lâu hôm nay mới được gặp mặt ...Anh được anh Khởi rủ đến nhà ,trước là để chung vui với tuị em sau là được làm quen với em . Giọng Bình điều đặng .Bình lớn hơn Trâm năm tuổI .Chàng có giong nói ấm và truyền cảm .dáng cao và nước da ngâm đen . Trâm dù mới gặp Bình lần đầu ,nàng đã có thiện cảm với chàng này .Trâm hỏi
_ Anh về Sài Gòn chơi có lâu không ?
Bình đáp
- Anh đi phép được hai ngày ...chiều nay là anh trở lên Vũng Tàu .Nếu có dịp anh sẽ về Sài Gòn chơi thăm em ...Thế em học nghành gì ?
- Trâm đáp
- Em học khoa luật
- Anh nghe bão các cô học nghành luật nói chuyện khôn khéo lắm ? Trâm cười khúc khích
- Em thấy anh không học nghành luật mà nói chyện cũng thu hút lắm chứ .Bính mĩn cười hảnh diện nhưng ra vẽ khiêm tốn
- Anh thì chỉ biết cầm súng ra chiến trường chứ có phải luật sư như chúng em đâu mà ăn nói lưu loát...
Trâm không nói gì .hai người ôm nhau nhảy .Từ trong góc nhà con Diễm và trung uý Long cũng ôm nhau nhảy tình tứ .
Thế là từ đó Trâm và Bình yêu nhau .Những ngày cuối tuần hay những ngày nghỉ phép Bình lái xe jêp từ Vũng Tàu về Sài Gòn thăm trâm .Diễm lúc này cũng si mê thiếu uý không quân Long .Long vẫn đến trường thăm Diễm luôn .Có lần chàng lái cả chiếc trực thăng đău giũa sân trường đại học rồi chở Diễm bay mt vòng Sài Gòn .Vừa bay Long vừa hát nghêu ngao ‘Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn oị..Sài Gòn ơi ...
Mt buổi sáng cuối tuần , Bình rũ Trâm về vườn . chàng ôm theo cây đàn ghi ta .Bình lái xe jêep đưa Trâm xuống tận An Hữu ,vào vườn hái xoài cát . Trâm mặc áo dài trắng tóc thắt bính đưa ra trước ngực .Bình mặc đồ sơ vin ,áo trắng quần tây đen .Bình đưa Trâm ra bờ sông nhìn những con thuyền đău san sát bên nahu .Buôn bán ở vùng này hơn năm mươi phần trăm đýu diễn ra trên sông nước . Đứng mt lát ,Bình đưa Trâm vào vườn .chàng bẻ hai quả soài chín cây còn đỏ ối . Bình tìm chỗ ngồi dưới gốc cây soài ,dạo vài ngón đàn du dương trầm bổng. Ngày ấy Bình mê bài hát ‘ trả lai em yêu ‘.Cứ mỗI lần đi bên Trâm chàng đýu hát nho nhỏ bên tai
Trả lại em yêu khung trời đại học
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
B