Huynh Hoa
05-29-2002, 09:38 PM
Thằng Lai buớc vô phòng với một thân xác bèo nhèo, rũ riệt. Nó nghe nhức buốt ở sóng lưng. Nó có cảm tưởng như cái xương sống của nó đã bi gãy gập làm hai. Tay chưn nó cũng bã rã bời rời. Hơn tám tiếng đồng hồ,khòm lưng giữa những luống dâu, cúi nhặt từng trái dâu, làm cho nó thở muốn không ra hơi.
Thằng Lai lột cái nón đang đội trên đầu, quăng mạnh vô một góc phòng. Nó ngồi phịch xuống mặt giường, Nó uể oải cởi giảy cởi vớ. Mặt nó nhăn riết lại khi nó đưa đôi vớ lên mũi. Nó là thằng kỳ cục, lần nào cởi vớ cũng đưa đôi vớ lên tận mũi để ngưởi và lần nào mặt cũng nhăn quéo vì mùi hôi rình, chua lét bốc ra từ đôi vớ. nó vo tròn đôi vớ trong tay. Hình như nó định ném đôi vớ vô góc phòng,chỗ nó vừa ném cái nón. nhưng không biết nghĩ sao, nó đứng dậy, đi từng bước đến cái tủ, bỏ đôi vớ vô trong cái giỏ đựng quần áo dơ, nó lại đi từng bước tới góc phòng, lượm cái nón, móc lên một cái đinh trên vách.
Nó ngó qua giường của thằng Xỉu Hắc Quảy. Thằng nầy đúng là một đứa bầy hầy bê bối. Trên mặt giường, ngổn ngang nào áo, nào quần lót, rồi lại có cả sách vở, hộp quẹt, thuốc lá, tứ tung lung tàng.
Thằng Lai cau mày. Cái phòng chỉ có hai thằng. Nó và thằng Xỉu Hắc Quảy. Nó trật tự ngăn nắp bao nhiêu thì thằng Tiểu Quỷ Đen Đúa nầy buông thùa chừng nấy. Nó nói miết, thiếu điều muốn đập lộn, mà thằng nầy vẫn chứng nào tật nấy.
Đôi mắt của thằng Lai dừng lại ở cái khung hình treo trên đầu giường của thằng Xỉu Hắc Quảy. Trên đó, có hình của mẹ thằng Tiểu Quỷ Đen Đúa nầy. Hình chụp hồi nào không biết, vì người đàn bà trong hình coi bộ trẻ măng, yêu ời, đang hả họng cười một cách thoải mái, tới nỗi hai con mắt híp lại còn bằng hai sợi chỉ. Trên mặt kiếng của khung hình, ở góc phía dưới bên trái, thằng Xỉu Hắc Quảy có dán một miếng giấy nhỏ, trên có ghi một dòng chữ " Xa quê hương - Nhớ mẹ hiền. " Chữ "Mẹ" được viết hoa thật lớn.
Thằng Lai hơi mỉm cười khi nhớ lại những lần mà thằng Xỉu Hắc Quảy nói về "Mẹ hiền" của nó. Theo thằng nầy mô tả thì mẹ nó là một người đàn bà hung hăng, dữ dằn có tiếng ỏ xóm Sáu Lèo. Tóc bà không uốn quăn mà quăn riết một cách tự nhiên. Người bà phốp pháp, to lớn, dình dàng như đờn ông. Hai cánh tay bà tròn lẳn, chắc nịch như hai ống tre đằng ngà. Bốn bên hàng xóm sợ bà một nước. Mỗi khi bà ra miệng, không ai dám trả treo với bà một tiếng nào. Thằng Xỉu Hắc Quảy có vẻ thích thú và hãnh diện vì thành tích hung dữ của mẹ nó. Nó nói, xóm Sáu Lèo là một xóm nổi tiếng ở Sài Gòn. Dân ở xóm đó đâu có hiền lành, vừa vỏi gì. Vậy mà, má nò làm xếp sòng xóm đó, chứng tỏ bản lãnh của bà đau phải dở.
Còn riêng đối với nó, thằng Xỉu Hắc Quảy nói rằng mẹ nó tốc kê, ba trợn. Lúc nào vui thì bà "mẹ mẹ, con con" ngọt xớt, nó muốn ăn cái gì cũng được, nó đòi cái gì bà cũng cho. Còn lúc nào xẩu mình xẩu mẩy, sần sẩn trong bụng, thì bà lôi nó ra mà chửi bới tới "tiên nhơn tổ đại từ đường" bên nội của nó. Thậm chí, bà còn chụp cái đầu tóc quăn tít như chùm lò xo của nó mà giựt tới giựt lui cho đã tay.
Theo thằng Xỉu Hắc Quảy, mấy người hàng xóm nói lén rằng: "Mẹ gì mà đánh con như mấy thằng Tây Săng Đá Mặt Gạch tra tấn tù quốc sự." Thằng Xỉu Hắc Quảy tâm sự rằng, mẹ nó có chửi rủa thế mấy đi nữa, nó cũng không buồn, không giận. Bởi vì nó có biết tên bên nội nó là ai đâu. Nó chỉ biết ba nó là Mỹ đen, cặp bồ cặp bịch với mẹ nó một thời gian, quất cho mẹ nó một bụng bầu, rồi biệt tích, quất ngựa truy phong hay chết mất xác ở mặt trận nào đó, cũng không ai biết. Nó biết được thêm rằng, mẹ nó kêu tên cha nó là thằng Xà-Mít. Cái tên nầy rất quen thuộc vì mỗi lần chửi nó, thế nào mẹ nó cũng "giáo đầu tuồng,"" Tiên nhơn tổ đại từ đường thằng Xà-Mít da đen mắt trắng chơi cho sướng, để khổ cho tao..."
Thằng Xỉu Hắc Quảy thường tỉ tê với thằng Lai là nó thương mẹ nó, nó nhớ mẹ nó thấu trời.
Thằng Lai ngó vô tấm hình mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy một lần nữa. Nó thở dài nhè nhẹ. Mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy xấu hoắc. Mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy dữ dằn hổn ẩu. Mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy hay đánh con một cách vô cớ. Nhưng, thằng Xỉu Hắc Quảy còn có một người mẹ để thương để nhớ, đôi khi sự thương nhớ biến thành những giọt nước mắt chảy dài. Đối với thằng Lai, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc...
Thằng Lai bước tới cái kệ kê ở đầu giường của nó. Nó hơi tần ngần một chút. Mặt nó hiu hắt thê lương. Trên kệ, nó bầy biện lủ khủ tam thứ thập vật. Một lá cờ Việt Nam, màu vàng ba sọc đỏ, cắm bên cạnh một lá cờ Mỹ, cái nào cũng chỉ lớn hơn bàn tay một chút. Hai lá cờ nầy, nó mua ở tiệm sách, ngay sau khi nó nhận được số tiền trợ cấp xã hội đẩu tiên. Bên cạnh hai lá cờ là một cái tượng Phật Di Lặc bằng sứ, đưa cái bụng chang bang và cười toe toét.
Thằng Lai quý hai lá cờ và tượng Di Lặc nầy lắm. Hai lá cờ, dường như, để xác định hai dòng máu đang luân lưu trong huyết quản của nó. Còn tượng Phật Di Lặc, nó biết có một người thích lắm và nó mơ có một ngày, khi có đủ tiền, nó sẽ bọc ông Phật Di Lặc lại, bỏ vào thùng quà, gởi về cho người đó.
Thằng Lai vói tay lấy một cái hộp giấy kê ở góc kệ. Nó cẩn thận mở hộp giấy ra. Trong ấy là đôi guốc, loại guốc sơn, quai ny lông ở Việt Nam. Đôi guốc đã mòn hơn phân nửa, nước sơn đã bị tróc nhiều chỗ, nhưng sạch sẽ, láng lẫy.
Thằng Lai kéo vạt áo, nâng niu cẩn thận chùi từng chiếc guốc, mặc dù đôi guốc sạch trơn, có tìm tòi tỉ mỉ tới đâu cũng không thể tìm được một vết dơ nào.
Đôi mắt thằng Lai chớp mau. Nó thì thầm:
- Bà Út....
Còn tiếp....
Thằng Lai lột cái nón đang đội trên đầu, quăng mạnh vô một góc phòng. Nó ngồi phịch xuống mặt giường, Nó uể oải cởi giảy cởi vớ. Mặt nó nhăn riết lại khi nó đưa đôi vớ lên mũi. Nó là thằng kỳ cục, lần nào cởi vớ cũng đưa đôi vớ lên tận mũi để ngưởi và lần nào mặt cũng nhăn quéo vì mùi hôi rình, chua lét bốc ra từ đôi vớ. nó vo tròn đôi vớ trong tay. Hình như nó định ném đôi vớ vô góc phòng,chỗ nó vừa ném cái nón. nhưng không biết nghĩ sao, nó đứng dậy, đi từng bước đến cái tủ, bỏ đôi vớ vô trong cái giỏ đựng quần áo dơ, nó lại đi từng bước tới góc phòng, lượm cái nón, móc lên một cái đinh trên vách.
Nó ngó qua giường của thằng Xỉu Hắc Quảy. Thằng nầy đúng là một đứa bầy hầy bê bối. Trên mặt giường, ngổn ngang nào áo, nào quần lót, rồi lại có cả sách vở, hộp quẹt, thuốc lá, tứ tung lung tàng.
Thằng Lai cau mày. Cái phòng chỉ có hai thằng. Nó và thằng Xỉu Hắc Quảy. Nó trật tự ngăn nắp bao nhiêu thì thằng Tiểu Quỷ Đen Đúa nầy buông thùa chừng nấy. Nó nói miết, thiếu điều muốn đập lộn, mà thằng nầy vẫn chứng nào tật nấy.
Đôi mắt của thằng Lai dừng lại ở cái khung hình treo trên đầu giường của thằng Xỉu Hắc Quảy. Trên đó, có hình của mẹ thằng Tiểu Quỷ Đen Đúa nầy. Hình chụp hồi nào không biết, vì người đàn bà trong hình coi bộ trẻ măng, yêu ời, đang hả họng cười một cách thoải mái, tới nỗi hai con mắt híp lại còn bằng hai sợi chỉ. Trên mặt kiếng của khung hình, ở góc phía dưới bên trái, thằng Xỉu Hắc Quảy có dán một miếng giấy nhỏ, trên có ghi một dòng chữ " Xa quê hương - Nhớ mẹ hiền. " Chữ "Mẹ" được viết hoa thật lớn.
Thằng Lai hơi mỉm cười khi nhớ lại những lần mà thằng Xỉu Hắc Quảy nói về "Mẹ hiền" của nó. Theo thằng nầy mô tả thì mẹ nó là một người đàn bà hung hăng, dữ dằn có tiếng ỏ xóm Sáu Lèo. Tóc bà không uốn quăn mà quăn riết một cách tự nhiên. Người bà phốp pháp, to lớn, dình dàng như đờn ông. Hai cánh tay bà tròn lẳn, chắc nịch như hai ống tre đằng ngà. Bốn bên hàng xóm sợ bà một nước. Mỗi khi bà ra miệng, không ai dám trả treo với bà một tiếng nào. Thằng Xỉu Hắc Quảy có vẻ thích thú và hãnh diện vì thành tích hung dữ của mẹ nó. Nó nói, xóm Sáu Lèo là một xóm nổi tiếng ở Sài Gòn. Dân ở xóm đó đâu có hiền lành, vừa vỏi gì. Vậy mà, má nò làm xếp sòng xóm đó, chứng tỏ bản lãnh của bà đau phải dở.
Còn riêng đối với nó, thằng Xỉu Hắc Quảy nói rằng mẹ nó tốc kê, ba trợn. Lúc nào vui thì bà "mẹ mẹ, con con" ngọt xớt, nó muốn ăn cái gì cũng được, nó đòi cái gì bà cũng cho. Còn lúc nào xẩu mình xẩu mẩy, sần sẩn trong bụng, thì bà lôi nó ra mà chửi bới tới "tiên nhơn tổ đại từ đường" bên nội của nó. Thậm chí, bà còn chụp cái đầu tóc quăn tít như chùm lò xo của nó mà giựt tới giựt lui cho đã tay.
Theo thằng Xỉu Hắc Quảy, mấy người hàng xóm nói lén rằng: "Mẹ gì mà đánh con như mấy thằng Tây Săng Đá Mặt Gạch tra tấn tù quốc sự." Thằng Xỉu Hắc Quảy tâm sự rằng, mẹ nó có chửi rủa thế mấy đi nữa, nó cũng không buồn, không giận. Bởi vì nó có biết tên bên nội nó là ai đâu. Nó chỉ biết ba nó là Mỹ đen, cặp bồ cặp bịch với mẹ nó một thời gian, quất cho mẹ nó một bụng bầu, rồi biệt tích, quất ngựa truy phong hay chết mất xác ở mặt trận nào đó, cũng không ai biết. Nó biết được thêm rằng, mẹ nó kêu tên cha nó là thằng Xà-Mít. Cái tên nầy rất quen thuộc vì mỗi lần chửi nó, thế nào mẹ nó cũng "giáo đầu tuồng,"" Tiên nhơn tổ đại từ đường thằng Xà-Mít da đen mắt trắng chơi cho sướng, để khổ cho tao..."
Thằng Xỉu Hắc Quảy thường tỉ tê với thằng Lai là nó thương mẹ nó, nó nhớ mẹ nó thấu trời.
Thằng Lai ngó vô tấm hình mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy một lần nữa. Nó thở dài nhè nhẹ. Mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy xấu hoắc. Mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy dữ dằn hổn ẩu. Mẹ thằng Xỉu Hắc Quảy hay đánh con một cách vô cớ. Nhưng, thằng Xỉu Hắc Quảy còn có một người mẹ để thương để nhớ, đôi khi sự thương nhớ biến thành những giọt nước mắt chảy dài. Đối với thằng Lai, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc...
Thằng Lai bước tới cái kệ kê ở đầu giường của nó. Nó hơi tần ngần một chút. Mặt nó hiu hắt thê lương. Trên kệ, nó bầy biện lủ khủ tam thứ thập vật. Một lá cờ Việt Nam, màu vàng ba sọc đỏ, cắm bên cạnh một lá cờ Mỹ, cái nào cũng chỉ lớn hơn bàn tay một chút. Hai lá cờ nầy, nó mua ở tiệm sách, ngay sau khi nó nhận được số tiền trợ cấp xã hội đẩu tiên. Bên cạnh hai lá cờ là một cái tượng Phật Di Lặc bằng sứ, đưa cái bụng chang bang và cười toe toét.
Thằng Lai quý hai lá cờ và tượng Di Lặc nầy lắm. Hai lá cờ, dường như, để xác định hai dòng máu đang luân lưu trong huyết quản của nó. Còn tượng Phật Di Lặc, nó biết có một người thích lắm và nó mơ có một ngày, khi có đủ tiền, nó sẽ bọc ông Phật Di Lặc lại, bỏ vào thùng quà, gởi về cho người đó.
Thằng Lai vói tay lấy một cái hộp giấy kê ở góc kệ. Nó cẩn thận mở hộp giấy ra. Trong ấy là đôi guốc, loại guốc sơn, quai ny lông ở Việt Nam. Đôi guốc đã mòn hơn phân nửa, nước sơn đã bị tróc nhiều chỗ, nhưng sạch sẽ, láng lẫy.
Thằng Lai kéo vạt áo, nâng niu cẩn thận chùi từng chiếc guốc, mặc dù đôi guốc sạch trơn, có tìm tòi tỉ mỉ tới đâu cũng không thể tìm được một vết dơ nào.
Đôi mắt thằng Lai chớp mau. Nó thì thầm:
- Bà Út....
Còn tiếp....