PDA

View Full Version : Ca^u chuye^.n Ca't -Da'


KaaBOOM
03-01-2005, 07:49 AM
Quý Cao làm quan sĩ tư nước Vệ có làm án chặt chân mọi người.

Sau nước Vệ loạn, Quý Cao chạy trốn. Ra đến của thành, gặp người giữ của thành lại chính là người mình chặt chân ngày trước.

- Người ấy bảo: Kia có chỗ tường đổ.

- Quý Cao nói: Người quân tử không trèo tường.

- Lại bảo: Kia có lỗ hổng.

- Người quân tử không chui lỗ hổng.

- Lại bảo: Ở đây có cái nhà.

Quý Cao mới chạy vào nhà ẩn. Bởi vậy mà quân đuổi theo không bắt được. Lúc Quý Cao sắp đi, bảo người giữ thành rằng: Nay ta gặp nạn, chính là cái dịp để cho ngươi báo thù, mà ngươi ba lần chỉ lối cho ta trốn, là nghĩa làm sao?

- Người giữ thành nói: Tôi tội đáng chặt chân, tránh sao cho khỏi. Lúc ông luận tội, xoay sở pháp luật, ý muốn tới nay, tôi cũng biết. Lúc án đã định, đem ra hành hình nét mặt ông buồn rầu, tôi lại biết lắm. Ông làm như thế há có vị riêng gì tôi, đó là tâm địa bực quân tử tự nhiên như vậy... Thế cho nên tôi muốn cứu ông.

Đức Khổng Tử nghe chuyện này, nói rằng: Cũng là một cách dùng pháp luật, dùng mà có lòng nhân từ gây nên ơn, dùng mà ra dáng tàn bạo thì gây nên oán. Như Quý Cao thật là người làm quan biết dùng pháp luật vậy.

KaaBOOM
03-01-2005, 07:54 AM
Một thiền sinh muốn chứng tỏ sở đắc của mình bèn nói với vị thầy:

- Thưa thầy. Con đã thấu hiểu được giáo lý của Thiền môn. Tất cả đều là chữ Không nhiệm mầu. Tâm, Phật, loài hữu tình, rốt ráo tất cả đều chẳng có thật. Bản tánh chân thật của mọi hiện tượng là cái Không. Không có cái có, không có huyền ảo, không có Thánh, không có phàm. Không có người cho, không có vật cho và cũng không có người nhận nốt.

Thiền sư vẫn ngồi im lặng hút thuốc, không nói gì cả. Bất thình lình, sẵn ống điếu tre trên tay, thiền sư đập mạnh vào vai người đệ tử một cái thật mạnh. Vừa bị nóng vừa bị đau, khiến người đệ tử nổi giận vì bỗng nhiên bị thầy đánh vô cớ. Thiền sư hỏi:

- Nếu không có gì cả. Thế cái giận của anh từ đâu đến và ai giận đó vậy?

KaaBOOM
03-01-2005, 07:59 AM
Khổng Tử làm quan Đại tư khấu nước Lỗ. Có hai cha con nhà nọ kiện nhau, Khổng Tử bắt giam cả hai cha con vào trong nhà giam, ba tháng không cho rời nhau.

Người Cha xin thôi kiện Khổng Tử tha ngay.

Quý Tôn một quan Đại phu rất thân với vua nước Lỗ nghe việc ấy không bằng lòng nói:

- Tư Khấu gạt ta. Trước đây bảo rằng: Việc quốc gia cần giữ chữ hiếu. Ta nay giết một kẻ bất hiếu để dạy dân chữ hiếu há chẳng nên sao? thế mà lại tha nghĩa là thế nào?

Nhiễm Hữu đem việc ấy nói với Khổng Tử, Khổng Tử thở dài than rằng:

- Than ôi! trên mất đạo trên mà giết kẻ dưới mình thì thật là trái lẽ. Không dạy làm điều hiếu mà cứ để khép áp, thế là giết kẻ vô tội. Ba quân thua lớn không thể giết chết, án ngục không đúng không thể bắt tội. Tại sao thế? Tại trên không giáo hóa, tội không ở dân. Ôi, hờ hững mạng lệnh, lộng quyền chém giết là giặc vậy. Thu vét sưu thuế không chừng không mực là bạo vậy. Không thử thách trước, bắt phải thành việc là ngược vậy.

KaaBOOM
03-01-2005, 08:09 AM
Một lần có một đội quân tập trận và những vị sĩ quan thấy cần phải đặt bộ tham mưu của họ tại một tu viện. Sư trụ trì bảo các vị tăng lo cơm nước dưới nhà trù:

- Hãy cho những sĩ quan đó ăn những món đơn giản như chúng ta.

Việc này làm những người sĩ quan bực mình vì họ thường được tiếp đãi một cách đặc biệt. Một người đến nói với sư trụ trì:

- Thầy nghĩ chúng tôi là ai? Chúng tôi là những quân nhân hy sinh tính mạng của mình cho tổ quốc. Tại sao thầy lại không đối xử với chúng tôi một cách xứng đáng hơn.

Vị sư đáp không nhượng bộ:

- Các anh nghĩ chúng tôi là những người gì? Chúng tôi là những chiến sĩ của lòng nhân từ. Mục đích của chúng tôi là cứu vớt tất cả chúng sinh.

KaaBOOM
03-01-2005, 08:10 AM
Bá Nha, Tử Kỳ là hai người bạn tâm giao. Bá Nha chơi đàn tỳ bà rất điêu luyện và Tử Kỳ nghe đàn cũng rất sành điệu.

Khi Bá Nha chơi đàn hay có ý diễn tả về núi cao, Tử Kỳ bảo:

- Tôi thấy núi trước mặt chúng ta.

Khi Bá Nha chơi đàn có ý diễn tả về nước, Tử Kỳ lên tiếng:

- Đây là dòng nước đang chảy!

Nhưng chẳng bao lâu Tử Kỳ ngã bệnh rồi chết. Bá Nha quyết định cắt đứt dây đàn và không bao giờ chơi đàn nữa. Vì thế từ đó, sự cắt đứt dây đàn tỳ bà dấu hiệu của tình bạn tri kỷ.

KaaBOOM
03-01-2005, 08:44 AM
Kiềm Lâu là một bậc cao sĩ nước Tề về thời Xuân Thu. Tính ông thẳng, bao giờ cũng giữ đạo phải, không chịu khuất thân để lụy đời.

Các nước chư hầu nhiều nước mời ra làm khanh tướng, nhưng ông không nhận. Vua Uy Vương nhà Chu kính thờ ông như vậy.

Ông nghèo lắm. Lúc mất chỉ có cái chăn, không liệm đủ thân thể.

Thầy Tăng Tử đến viếng thấy vậy nói:

Để lệch cái chăn đi, thì liệm đủ thân thể.

Bà vợ ông bảo:

- Lệch mà có thừa không bằng ngay mà không đủ. Lúc sinh thời, tiên sinh chỉ vì tính nói thẳng mới được như thế. Bây giờ tiên sinh mất mà liệm lệch cho tiên sinh, thì chắc không được hợp ý tiên sinh.

Tăng Tử nghe, không nói gì được nữa. Sau chỉ hỏi dùng chữ gì đặt tên hèm cho tiên sinh.

Bà vợ nói:

- Tiên sinh không lấy sự nghèo hèn làm buồn rầu, không lấy sự giàu sang làm hâm mộ, đặt tên hèm cho tiên sinh là "Khang" (yên vui) có nên chăng?

Tăng tử nghe, than rằng:

- Chỉ có người chồng như thế mới có được người vợ như thế.

KaaBOOM
03-01-2005, 08:47 AM
Liệt Tử nghèo khổ, có khi đói khát không có gì mà ăn.

Có người còn nói với vua Tử Dương nước Trịnh rằng:

- Liệt Tử là một người cao thượng, nay ở nước nhà vua mà phải bần cùng, thì chẳng hóa ra nhà vua không biết quý chuộng người giỏi ư?

Tử Dương nghe nói sai sứ giả đưa cho Liệt Tử vài mươi xe thóc.

Liệt Tử ra yết kiến sứ giả, vái hai vái, xin từ không nhận.

Sứ giả đi, Liệt Tử vào nhà trong. Vợ ngóng trông, bực tức, tự đập vào ngực mà nói rằng:

- Thiếp nghe vợ con những bực đạo đức cao thượng đều được an nhàn vui vẻ.

Nay vợ con tiên sinh túng đói, Vua đưa cho tiên sinh thóc gạo, tiên sinh lại từ. Thế chẳng phải là số mệnh xui ra vậy hay sao!

Liệt tử cười, bảo vợ rằng:

- Vua mà biết ta, không phải là tự chính vua biết ta, tại nghe có người nói mới biết ta. Vua nghe người nói mới biết ta mà cho ta thóc, thì lúc bắt tội ta, tất Vua cũng lại nghe người nói mà thôi. Vì thế mà ta không nhận thóc. Vả chăng chịu bổng lộc của người hoặc khi mắc hoạn nạn, không liều chết giúp người ta là bất nghĩa. Mà nếu liều chết giúp kẻ vô đạo thì lại gọi là nghĩa thế nào được.

Tử Dương sau quả bị nạn chết.

bvrmx27
03-09-2005, 08:05 AM
Thank You KB,

Nếu Kaaboom mở một thread " Tinh Hoa Ngụ ngôn" bên QUÊ HƯƠNG rôi post hết thảy nhửng gì KB co để làm tài liệu văn học thì hay lắm đó - mấy cái bài học này gất là hay nhiều lắm đó .

Còn nửa hông dị - post nửa đi nghen :clap

IntellAlien
03-09-2005, 12:39 PM
Liệt tử cười, bảo vợ rằng:

- Vua mà biết ta, không phải là tự chính vua biết ta, tại nghe có người nói mới biết ta. Vua nghe người nói mới biết ta mà cho ta thóc, thì lúc bắt tội ta, tất Vua cũng lại nghe người nói mà thôi. Vì thế mà ta không nhận thóc. Vả chăng chịu bổng lộc của người hoặc khi mắc hoạn nạn, không liều chết giúp người ta là bất nghĩa. Mà nếu liều chết giúp kẻ vô đạo thì lại gọi là nghĩa thế nào được.



ca^u na`y qua' HAY :good: :good: :good:

KaaBOOM
03-17-2005, 08:41 PM
Thank You KB,

Nếu Kaaboom mở một thread " Tinh Hoa Ngụ ngôn" bên QUÊ HƯƠNG rôi post hết thảy nhửng gì KB co để làm tài liệu văn học thì hay lắm đó - mấy cái bài học này gất là hay nhiều lắm đó .

Còn nửa hông dị - post nửa đi nghen :clap


Hi vọng mọi nguòi thích đọc mấy mẫu chuyện nhỏ nhỏ nầy .
Cám on BVRMX27 đã có lời yêu cầu . KB sẽ tìm post thêm cho bà con nghiền ngẫm nhá : cheer:

KaaBOOM
03-17-2005, 08:47 PM
Dương Chấn được bổ đi làm thái thú quận Đông Lai. Lúc đi phó nhậm, qua đất Xương Ấp, quan huyện ở đấy là Vương Mật, trước được nhờ ông đề bạt cho, vào yết kến. Rồi đợi khuya lại đem mười cân vàng đến lễ.

- Dương Chấn bảo: Trước tôi biết ông là người khá, mới cử ông lên, thế mà ông vẫn chưa biết bụng tôi, còn đem vàng đến cho tôi ư?

- Vương Mật cố nài, thưa rằng: Xin ngài cứ nhận cho. Bây giờ đã đêm khuya không ai biết.

- Dương Chấn nói: Trời biết, đất biết, ông biết, tôi biết, sao lại bảo là không ai biết?

Vương Mật nghe nói, xấu hổ lùi ra. Dương chấn thật là một ông quan thanh liêm chỉ chăm việc dân, việc nước, không tham nhũng, không làm giàu cho mình. Ông thường nói: "Làm quan mà để được cái tiếng thanh bạch cho con cháu, chẳng tốt hơn là để tiền của, ruộng nương lại cho con cháu đó ư?"

KaaBOOM
03-17-2005, 08:55 PM
Một cô gái nọ vì buồn phiền chuyện gia đình nên đem hai đứa con nhỏ về nhà cha mẹ để ở. Cô ta khóc kể than thở với mẹ:

- Con thực sự hết sống nổi với hắn ta rồi. Thà là sống một mình như vậy nuôi hai đứa con còn sướng hơn. Lúc nào trong nhà cũng có chuyện gây gổ. Cứ như thế thì hai đứa bé ngày nào cũng chứng kiến những điều không tốt, lớn lên sẽ bị ảnh hưởng xấu.

Người mẹ nhìn cô con gái nhẹ nhàng nói:

- Con à. Gia đình nào mà không có những chuyện xích mích bất hòa. Trời còn có mưa có nắng huống gì con người lúc giận lúc vui. Nếu con sợ mấy cháu bị ảnh hưởng không tốt thì hai vợ chồng nên thông cảm và nhẫn nhịn nhau chứ đâu phải giải quyết như thế. Hãy nhớ lại xem, cha mẹ đâu có ép duyên con đâu. Chính con đã từng yêu thương nhung nhớ, chính con đã từng thề non hẹn biển. Còn nhớ không con?

Cô con gái vừa khóc vừa trả lời với giọng bực mình:

- Hồi đó con bị lầm vì chưa có kinh nghiệm. Bây giờ con đã khôn hơn và trưởng thành rồi. Trên đời này đâu phải chỉ mình hắn là đàn ông.

Người mẹ vẫn nhẫn nại khuyên con:

- Con ơi. Con cho rằng hai đứa cháu ngoại của mẹ sống không cha là tốt và không bị ảnh hưởng xấu sao con? Ngày xưa cha mẹ mà có những suy nghĩ như con hôm nay thì con đã không biết cha hay mẹ mình là ai đó con ơi. Vợ hoặc chồng thì ai cũng có thể tìm người khác, nhưng hai đứa con của con suốt đời cũng chỉ có một người cha và một người mẹ mà thôi con ạ. Trẻ thơ mà phải chịu cuộc sống mồ côi, dù mồ côi cha hay mẹ. Đó là một điều bất hạnh lớn đối với trẻ thơ. Chỉ vì những tự ái nhỏ nhen của mình mà con đành bắt hai đứa con của chính mình gánh chịu sự bất hạnh này hay sao?

Nhân lúc ngoài trời đang cơn mưa nặng hạt. Người mẹ chỉ cho cô con gái:

- Con gái của mẹ hãy nhìn xem. Nơi vườn cà ngoài kia, con gà mái đang xòe rộng hai cánh hứng chịu cơn mưa gió bão bùng để ấp ủ cho đàn con. Một con gà mẹ mà còn sẵn sàng chịu đựng những gió mưa cuộc đời cho đàn con được yên ấm. Mà con gái của mẹ chẳng chịu đựng nổi những bất hòa giữa vợ chồng để bắt hai đứa con của chính mình phải hứng chịu bất hạnh cuộc đời sao con. Những xích mích phiền muộn trong cuộc sống vợ chồng chưa đáng để gọi là gió bão cuộc đời và nhẫn chịu những điều đó cũng chưa đáng để gọi là sự hy sinh cao cả của lòng mẹ thương con đâu con ạ. Hãy bình tâm suy nghĩ kỹ lại đi con gái yêu thương của mẹ.

Nghe lời mẹ khuyên cùng nhìn hình ảnh gà mẹ chịu đựng cơn mưa gió che chở cho đàn con, cô con gái vui vẻ đem hai đứa con trở về với gia đình. Và từ đó gia đình cô ta, vợ chồng con cái sống yên vui hạnh phúc trong yêu thương và thông cảm.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:17 PM
Vua Nghiêu đến chơi đất Hoa. Viên quan giữ bờ cõi đất Hoa chúc rằng:

- Xin chúc nhà vua sống lâu.

- Vua Nghiêu nói: Đừng chúc thế.

- Viên quan lại chúc: Xin chúc nhà vua giàu có.

- Vua Nghiêu lại nói: Đừng chúc thế.

- Viên quan lại chúc: Xin chúc nhà vua lắm con trai.

- Vua Nghiêu lại nói: Đừng chúc thế.

- Viên quan lấy làm lạ hỏi: Sống lâu, giàu có, lắm con trai, người ta ai cũng muốn, một mình nhà vua không muốn là cớ làm sao?

-Vua Nghiêu nói: Lắm con trai thì lo sợ nhiều, giàu có thì công việc nhiều, sống lâu thì nhục nhã nhiều. Ba điều ấy không phải là những điều gây nên đức hay cho mình nên ta từ chối.

- Viên quan nói: Nhà vua nói như thế, thực là một bậc quân tử. Nhưng trời sinh ra người, mỗi người phải có một việc, nếu nhiều con trai, mà mỗi đứa cho ta làm một việc, thì có lo sợ gì?

- Giàu có mà biết đem của chia với người ta, thì còn công việc gì? Ăn uống có chừng, thức ngủ có độ, trong bụng lúc nào cũng thư thái tự nhiên, thiên hạ hay thì cùng hay với thiên hạ, thiên hạ mà dở, thì làm cho thiên hạ hay, trăm tuổi nhắm mắt về cõi rất vui, một đời không có tai họa gì, thì còn nhục nhã làm sao được!

Viên quan nói xong lùi ngay. Vua Nghiêu còn muốn nói nữa thì đuổi theo không kịp.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:23 PM
Có một ông lão nuôi một con ngựa hay. Một hôm tự nhiên bị mất. Hàng xóm đến chia buồn. Ông lão nói:

- Tôi bị mất ngựa. Nhưng sao các ông biết đó là điều rủi ro cho tôi?

Ít lâu sau con ngựa trở về nhà lại còn dẫn theo một bầy ngựa hay khác. Hàng xóm lại đến chia vui. Ông lão lại bảo:

- Bỗng dưng tôi có được thêm nhiều con ngựa hay. Nhưng sao các ông biết đó là điều tốt cho tôi?

Từ ngày có những con ngựa hay, người con trai của ông thường hay cưỡi ngựa phi chạy đó đây. Một hôm người con trai bị té ngã ngựa nên gãy chân. Hàng xóm lại đến chia buồn. Ông lão bảo:

- Con trai của tôi bị té ngựa gãy chân. Nhưng sao các ông lại biết rằng đó là họa?

Qua năm sau trong nước có giặc, nhà vua ra lệnh tất cả trai tráng trong làng đều phải nhập ngũ để ra chiến trận. Mười người chết hết chín. Chỉ có gia đình ông lão với người con trai bị gãy chân là hai cha con được yên lành sống bên nhau.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:27 PM
Cảnh Xuân hỏi thầy Mạnh Tử:

- Công Tôn Diễn và Chương Nghi nổi một cơn giận đi du thuyết thì các nước chư hầu sợ, ngồi yên một chỗ, thì thiên hạ không có chiến tranh. Hai người như thế chẳng là bực đại trượng phu ư?

Thầy Mạnh Tử nói:

- Hai người ấy gọi là bậc đại trượng phu thế nào được! A dua, xiểm nịnh, lựa ý, chiều lòng các vua chư hầu để được quyền, được thế, cách cục hai người ấy y như đàn bà lẽ mọn, thừa nhận phục tòng. Đại trượng phu đâu có thế!

Bực đại trượng phu tâm địa chí công như cái nhà rất rộng trong thiên hạ, cử động mực thước thận trọng như đứng cái ngôi chính vị trong thiên hạ, công việc làm quang minh, chính đại như đi trên con đường cái trong thiên hạ. Đắc chí thì đem cái khôn ngoan học thức thi thố cho thiên hạ được nhờ; bất đắc chí thì một mình vui vẻ giữ lấy cái hay của mình. Sự giàu sang chẳng chênh lệch được lòng, sự nghèo hèn chẳng biến đổi được nết, sự áp chế vũ lực chẳng làm tỏa nhục được chí... Thế mới gọi là đại trượng phu.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:43 PM
Nước Trịnh có người học nghề làm dù che mưa, ba năm mới thành nghề. Giờ đại hạn, không ai dùng đến dù, anh ta liền bỏ nghề làm dù, đi học nghề làm gầu tát nước. Lại học ba năm mới thành nghề làm gầu, thì trời mưa luôn mãi không ai dùng đến gầu. Bây giờ anh ta lại quay về nghề làm dù như thuở trước. Không bao lâu trong nước có giặc, dân gian nhiều người phải đi lính, mặc đồ nhung phục, không ai cần đến dù, anh ta xoay ra nghề đúc binh khí thì đã già quắch rồi.

Úc Ly Tử thấy anh ta, thương tình nói rằng: "Than ôi! Bác chẳng đã già đời mất rồi ư ! Già hay trẻ không phải là tự người, là tự trời, điều ấy đã cố nhiên. Nhưng nghề nghiệp thành hay bại, dù nhỡ thời không gặp dịp cũng không nên đổ cả cho trời, tất có mình ở trong. Ngày xưa nước Việt có một người làm ruộng cấy lúa chiêm ba năm đều hại vì lụt cả. Có người bảo anh ta nên tháo nước mà cấy mùa, anh ta không nghe, cứ cấy chiêm như trước. Năm ấy nắng to, và nắng luôn ba vụ, vụ chiêm nào cũng được, thành ra anh ta kéo lại hòa cả mấy năm mất mùa trước. "

Cho nên có câu rằng: "Trời đại hạn nghĩ đến sắm thuyền, trời nóng nực nghĩ đến sắm áo bông", đó là một câu thiên hạ nói rất phải.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:43 PM
Tổ Bách Trượng thường làm việc với các đệ tử, mặc dù người đã tám mươi tuổi. Với tuổi già không làm được các việc nặng, người lại nhổ cỏ trong vườn, quét sân, hái củi.

Các đệ tử cảm thấy buồn vì vị thầy già của họ làm việc cực nhọc, nhưng họ biết ngài không chịu nghỉ làm theo lời khuyên của họ.Vì thế họ dấu mất tiêu dụng cụ làm việc của ngài.


Ngày hôm đó, tổ không ăn, ngày hôm sau nữa cũng vậy. Các đệ tử đoán:

- Vì chúng mình dấu dụng cụ làm việc của người chứ gì? Tốt hơn chúng mình hãy đem trả lại cho thầy.

Ngày hôm sau họ làm việc, vị thầy già của họ cũng làm và ăn lại như trước. Buổi chiều, tổ nói với mọi người:

- Một ngày không làm, một ngày không ăn.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:47 PM
Khổng Miệt là cháu đức Khổng Tử, Bật Tử Tiện là học trò đức Khổng Tử, hai người cùng làm quan một thời.

Đức Khổng Tử qua chơi Khổng Miệt, hỏi rằng:

- Từ khi người ta ra làm quan được những điều gì, mất những điều gì.

Khổng Miệt thưa:

- Từ khi tôi ra làm quan chưa được điều gì, mà mất ba điều: Việc quan bận, không còn thời giờ học tập, vì thế mà học tập không tấn tới; bổng lộc ít không đủ chu cấp cho họ hàng, vì thế mà họ hàng không thân thiết; công việc nhiều, không thể đi thăm người đau, viếng người chết, vì thế mà đạo ăn ở với bầu bạn không trọn vẹn.

Đức Khổng Tử nghe nói không bằng lòng.

Sau ngài đến chơi Bật Tử tiện lại hỏi như hỏi Khổng Miệt.

Bật Tử Tiện thưa:

- Từ khi tôi ra làm quan chưa mất điều gì, mà đã được ba điều: Những điều trước học nay đem ra thực hành, vì thế mà học càng rõ; bổng lộc dù bạc, cũng có thể chu cấp ít nhiều cho họ hàng, song cũng bớt được ít thời giờ đi thăm người đau, viếng người chết, vì thế mà bầu bạn càng thân.

Đức Khổng Tử nghe nói khen rằng:

- Tử Tiện thực là người quân tử.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:49 PM
Linh Huấn là đệ tử của thiền sư Trí Thường. Một hôm ông ta hỏi thầy:

- Bạch thầy. Phật là ai?

- Ta sẽ vì ông mà nói. Nhưng không biết ông có dám tin hay không?

- Thưa thầy. Dĩ nhiên là con tin lời thầy dạy.

Lúc bấy giờ thiền sư Trí Thường nói:

- Phật chính là ông đó.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:52 PM
Một anh nhà nghèo nọ gia tài chỉ nuôi được một con gà mái để kiếm từng quả trứng bán lấy tiền chi dụng qua ngày.

Bỗng một buổi sáng nọ anh ta phát giác ra con gà của anh đã đẻ ra quả trứng vàng. Và cứ thế mỗi ngày con gà lại đẻ cho anh một quả trứng vàng. Từ đó anh bắt đầu trở nên giàu có và sống cuộc đời khá hơn xưa. Càng giàu có lòng tham của anh càng tăng theo. Một hôm anh chợt có ý nghĩ tại sao không mổ bụng con gà để có cả khối vàng ngay tức thì đâu cần phải chờ từng ngày. Thế là anh giết ngay con gà với hy vọng có ngay cả một khối vàng. Nhưng than ôi khi mổ bụng gà ra thì anh chẳng thấy vàng đâu cả mà con gà thì không thể sống lại được.

Thế là từ đó trở đi anh ta chẳng có thêm được qua trứng vàng nào cả. Bấy giờ anh ta mới thấm thía câu tục ngữ Tham thì Thâm mà người xưa từng nhắc nhở.

KaaBOOM
03-17-2005, 09:57 PM
Ở hàng châu có người bán các thứ quả, khéo để dành cam lâu mà không ủng, vỏ vẫn đỏ hồng, trông đẹp như vàng, như ngọc, đem ra chợ bán, giá đắc mà người ta tranh nhau mua. Ta cũng mua một quả. Đem về bóc ra hơi xông lên mũi múi xác như bông nát. Ta liền đem ra chợ hỏi người bán cam:

- Anh bán cam cho người ta để làm của cúng lễ, đãi tân khách hay là chỉ làm cho choáng bề ngoài để đánh lừa người ta?

Tệ thật! Anh giả dối lắm!

Người bán cam cười nói:

- Tôi làm nghề này đã lâu để kiếm tiền nuôi thân. Tôi bán, người ta mua chẳng ai nói gì, chỉ có ông kêu ca! Thiên hạ giả dối nhiều chẳng phải gì một mình tôi? Ông thật không chịu nghĩ đến nơi... Này thử xem người đeo hổ phù, hùng dũng trông ra dáng quan võ lắm, kỳ thực có giỏi được như Tôn Tẫn, Ngô Khởi không? Người đội mũ cao đóng đai dài đường hoàng trông ra dáng quan văn lắm, kỳ thực có giỏi được như Y Đoan, Cao Dao không? Giặc nổi không biết dẹp, dân khổ không biết cứu quan lại tham không biết trừng trị, pháp độ hỏng nát không biết sửa đổi, ngồi không ăn lương không biết xấu hổ. Thế mà lúc ngồi công đường, đi ngựa, uống rượu ngon, ăn của quý, oai vệ hách dịch vô cùng!...Đó là bề ngoài chẳng như vàng, như ngọc mà bề trong chẳng như bông nát là gì? Ông không chịu xét những hạng người ấy mà đi xét quả cam của tôi.

Ta nghe nói nín lặng, không trả lời được ra làm sao. Ta nghĩ người ấy nói có giọng khôi hài. Dễ chừng người ấy ghét kẻ gian tà, giận phường thế tục mới thác ra chuyện bán cam để dạy người đời chăng?

KaaBOOM
03-18-2005, 11:48 AM
Đệ nhị tổ Huệ Khả sau khi được Đạt Ma Tổ Sư truyền tâm ấn, ngài bèn khuất thân đi làm kẻ thuê mướn cho thế gian, chịu sự sai bảo rầy mắng của chủ nhân.

Có người biết thân phận của ngài, bèn nói:

- Ngài là bậc tôn túc cao trọng. Sao lại đi làm những việc tầm thường hạ cấp để phải chịu sự sai bảo, la mắng của người đời như thế?

Tổ bảo:

- Ta đang kiểm xem cái tâm thị phi nhân ngã của mình, đâu còn thì giờ để ý đến chuyện nhục vinh. Đây không phải là việc mà các ông có thể hiểu được.

KaaBOOM
03-18-2005, 11:50 AM
Có một người chủ nọ chỉ ham muốn làm giàu. Trong nhà ông bắt tôi tớ vất vả, thức khuya dậy sớm làm việc khó nhọc để ông ta càng giàu càng tốt. Có một người đầy tớ già sức yếu nhưng phải làm lụng vất vả, ban ngày làm việc cực nhọc, ban đêm mệt đừ người, nằm xuống là lăn quay ra ngủ không biết trời đất gì cả.

Nhưng đêm nào người tớ già cũng nằm mộng thấy mình làm vua một nước, đứng đầu cả muôn dân, ở lầu son gác tía, ăn uống toàn của ngon vật lạ, muốn gì được nấy không ai sánh bằng. Sáng bừng mắt ra thì ông lại quay về với thân phận người đầy tớ già làm việc không kịp thở. Có người thấy vậy tỏ lời an ủi. Người tớ già nói:

- Đời người trăm năm có ngày có đêm. Tôi ban ngày chỉ là một tên đầy tớ già, kể ra cũng khổ thật. Nhưng đêm đến thì lại là vua của một nước, sung sướng không ai bằng. Vậy thì còn ân hận gì nữa.

Người chủ nhà thì trái lại. Tuy gia sản giàu có nhưng ban ngày thì lo lắng tính toan mệt cả tâm thần, đêm đến mệt ngủ thì thường nằm mơ thấy mình làm tôi tớ cho người khác, việc gì cũng phải làm lại còn gặp người chủ cay nghiệt, hành hạ đủ điều. Thức dậy không buổi sáng nào người chủ cảm thấy tinh thần thoải mái an ổn. Ông bèn đem việc nầy tâm sự cùng người bạn. Người bạn bảo:

- Anh được cái địa vị giàu sang hơn người, ban ngày thì quyền uy tiền bạc, đêm đến thì nằm mơ sống kiếp làm công cho người khác. Như vậy là sướng khổ đắp đổi nhau. Đó là luật bù trừ của tạo hóa. Nếu ngày đêm gì anh cũng muốn được sướng cả thì ai gánh chịu hết nỗi cực khổ cho anh chứ. Muốn điều đó thì làm thế nào mà có được.

Nghe người bạn nói, người chủ nhà tỉnh ngộ. Từ đó trở đi ông bớt hà khắc với tôi tớ trong nhà. Và nhờ đó ông bớt lo bớt nghĩ lòng cảm thấy nhẹ nhàng. Và đêm đến ông tìm lại được những giấc ngủ bình an không mộng mị.

KaaBOOM
03-18-2005, 11:53 AM
Một người nọ mỗi khi cầm tờ báo là mở xem những trang cáo phó chia buồn trước nhất. Anh ta chăm chú đọc từng dòng trên trang cáo phó dù không hề quen biết với người đã mất. Có người bạn thấy thế bèn hỏi nguyên do. Anh ta trả lời:

- À. Tôi chỉ gửi lời cám ơn đến những người này đó thôi.

Người bạn của anh ta trợn mắt ngạc nhiên nói:

- Anh nói điều gì mà tôi chẳng hiểu gì cả. Anh cảm ơn những người đã chết mà toàn là người anh chưa hề quen biết! Cái đầu của anh có vấn đề gì không vậy?

Người nọ thong thả trả lời:

- Đúng vậy. Tôi trân trọng cảm ơn họ. Vì sự ra đi của họ đã nhắc nhở cho tôi đừng quên rằng kiếp người vốn là vô thường. Cái chết đến bất chợt nào ai hề hay biết. Lúc còn sống những người này cũng có những ước mơ toan tính, những tranh giành hơn thua, những vui buồn ganh ghét. Để rồi bỗng dưng trở thành những cái xác vô tri chờ đem hỏa táng hoặc vùi sâu trong lòng đất lạnh. Họ đã đem chính sinh mạng của mình để nhắc nhở cho tôi bài học lớn trong cuộc đời như vậy chẳng lẽ không xứng đáng được nhận một lời cảm ơn hay sao anh bạn?

KaaBOOM
03-18-2005, 11:55 AM
Một vị tăng viết lá thư sau đây gửi cho một đệ tử sắp từ trần:

- Bổn tánh của tâm con không sinh, vì thế nó không bao giờ chết. Nó không phải là một hiện hữu, nên nó không thể biến mất. Nó không phải là cái trống rỗng, mà là cái chân không. Nó không có màu sắc và hình thể. Nó không hưởng thụ khoái lạc và cũng không chịu đựng sự đau đớn.

- Thầy biết thân xác con đang bị bệnh nặng lắm. Như một Thiền sinh giỏi, con đang đối mặt hoàn toàn với sự đau đớn. Có thể con không rõ ai là kẻ đang chịu sự đau đớn nầy. Nhưng hãy tự hỏi chính mình. Bổn tánh của tâm này là gì? Hãy suy nghĩ chỉ một điều này thôi. Con sẽ không cần gì nữa. Đừng ham muốn gì cả. Sự chấm dứt của con không chấm dứt. Nó giống như một bông tuyết trắng đang tan biến vào bầu không khí tinh khiết trong lành.

KaaBOOM
03-18-2005, 11:59 AM
Nước Sở có người hai vợ. Vợ cả và vợ lẽ cùng đẹp, cùng xinh. Anh láng giềng ghẹo người vợ cả. Người vợ cả giận và mắng thậm tệ. Anh láng giềng lại ghẹo người vợ lẽ, người vợ lẽ bằng lòng và đi lại. Không bao lâu người có hai vợ ấy chết. Anh láng giềng muốn tính cuộc vuông tròn lại dạm hỏi người vợ cả.

Có kẻ nói rằng:

- Người vợ cả trước đã mắng anh, người vợ lẽ vẫn có tình với anh, sao bây giờ anh định lấy người vợ cả?

- Anh ta đáp: Lúc người ta còn là vợ người, thì thích kẻ tư tình vời mình, lúc người ta đã là vợ mình thì thích kẻ không tư tình với ai. Kẻ, trước đã tư tình với tôi, thì rồi, ai nó cũng tư tình được, thiên hạ ai cũng là chồng nó được. Cho nên bây giờ tôi không lấy nó.

Thế mới hay con người bất chính đi làm tôi tớ người ta, dù làm người ta bằng lòng đến đâu, người ta vẫn rẻ rúng khinh bỉ.

KaaBOOM
03-18-2005, 12:04 PM
Vẫn ... Câu Chuyện Cát Đá !

Người quân tử sỡ dĩ khác người là vì lúc nào cũng để tâm đến việc "Nhân", để tâm đến việc "Lễ".

Đã là người có nhân, thì yêu người; đã là người có lễ, thì kính người. Mà theo nhẽ thường, yêu người thì người tất yêu lại, kính người thì người tất kính lại.

Người quân tử ăn ở như vậy, mà thỉnh thoảng còn có kẻ đem thói ngang ngược đối đãi lại, thì tất nhiên tự xét ngay mình lại, chắc mình còn bất nhất, chắc mình còn vô lễ, thì họ mới sử với mình như thế, chớ tự dưng thì có khi nào họ lại ngang ngược với mình được.

Nếu người quân tử xét lại thật mình có nhân, thật mình có lễ, mà người ta vẫn đối đãi với mình ngang ngược như trước, thì tất lại xét lại mình, ta nhân, ta lễ thật nhưng ta chưa được hết lòng chăng.

Nếu người quân tử xét rằng thật đã hết lòng là thói người ngang ngược vẫn như trước, thì bấy giờ quân tử nói:

"Hạng này thật hạng càng dỡ. Người mà đến vậy mà khác gì loài vật. Đối với loài vật thì ta còn so kè làm gì!"

KaaBOOM
03-18-2005, 12:06 PM
Một người nhà quê, tãi cỏ phơi ở chân giậu. Hôm sau ra vơ cỏ, nghe tiếng kêu "tích tích", lật lên xem, thì bắt ngay được một con trĩ.

Anh ta thấy thế, lại cứ để cỏ đấy, có ý muốn mong ngày mai lại được con trĩ nữa. Mai ra lắng tai nghe lại thấy "tích tích" như hôm trước, trong bụng mừng thầm. Nhưng vừa bới cỏ lên thì ra một con rắn, nó cắn ngay vào tay anh ta bị thương rồi chết.

- Úc Ly Tử nói rằng: "Một việc nhỏ ấy đủ làm gương cho ta. Trong thiên hạ có cái phúc không tưởng được thế, mà may được thế, cũng có cái họa không ngờ đến thế, mà xảy ra thế!"

KaaBOOM
03-18-2005, 12:12 PM
Một đệ tử tại gia đến gặp vị thiền sư kể lể tính hà tiện keo kiệt của người vợ và cầu xin giúp đỡ. Vị tăng nhận lời và đến nhà gặp người vợ. Vị tăng đưa tay ra trước mặt nàng với bàn tay nắm chặt. Người đàn bà ngạc nhiên hỏi:

- Ngài muốn nói gì thế?

Vị tăng nói:

- Giả sử cánh tay ta luôn luôn nắm chặt thế này. Cô sẽ gọi nó là cái gì?

Người đàn bà đáp:

- Một bàn tay bị cố tật.

Vị tăng lại xòe bàn tay ra úp sát vào mặt nàng hỏi:

- Giả như nó luôn thế này thì sao?

Người đàn bà đáp:

- Cũng là một thứ cố tật khác.

Vị tăng kết thúc:

- Nếu cô hiểu nhiều, ta tin chắc cô sẽ là một người vợ hiền.

Sau cuộc viếng thăm đó, người vợ trở nên thông cảm và vui vẻ giúp chồng trong mọi việc chi tiêu của gia đình mà không hề trách cứ phiền hà.

KaaBOOM
03-18-2005, 12:14 PM
Một vị quan lớn trong triều đình cảm thấy cuộc đời mình kéo dài lê thê trong việc theo dõi những công việc đều đều chán nản ở thư phòng và phải ngồi chết một chỗ để nhận sự tôn kính của những người khác. Ông ta đến gặp một thiền sư và yêu cầu chỉ cho ông ta cách nào để giết thời giờ.

Vị tăng viết cho vị quan bốn câu thơ sau:

Ngày này không đến hai lần,
Một phân thời khắc ngàn phân ngọc ngà.
Ngày này rồi sẽ chóng qua,
Một giây thời khắc một nhà ngọc châu.

KaaBOOM
03-18-2005, 12:16 PM
Có một vị tăng sống cuộc đời đơn giản đạm bạc trong một am nhỏ dưới chân núi. Một buổi chiều nọ, thừa lúc vắng người, tên trộm lẻn vào trong am lục soát để lấy đồ đạc vật dụng. Bất ngờ, vị tăng trở về và bắt gặp kẻ trộm đang lục soát. Người ôn tồn bảo:

- Có lẽ anh từ xa đến đây để viếng tôi. Không lẽ anh trở về với hai tay không. Thôi thì anh hãy tạm lấy các bộ quần áo của tôi để gọi là một món quà cho cuộc tao ngộ đêm nay.

Tên trộm rất ngạc nhiên về thái độ của vị tăng. Nhưng hắn cũng vội vàng lấy mấy bộ quần áo tu sĩ của vị nầy rồi tẩu thoát. Lúc tên trộm đi rồi, vị tăng ngồi tĩnh tọa nhìn ánh trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm, thầm nói:

- Hỡi người bạn nghèo khổ! Ước gì ta có thể tặng cho anh ánh trăng đẹp đẽ thơ mộng này.

KaaBOOM
03-18-2005, 12:20 PM
Câu Chuyện Cát Đá ... ( ghi tiếp )

Một ni cô đến tu học tại một thiền viện. Mặc dù tóc đã cạo, không trang điểm và y phục tầm thường nhưng ni cô vẫn rất xinh đẹp. Nhiều nhà sư đã có ý thầm yêu ni cô. Một người trong bọn họ viết thư tỏ tình với cô và hẹn gặp mặt riêng.

Ni cô không trả lời. Ngày hôm sau, chờ khi thiền sư thủ tọa khai thị giảng bài cho mọi người xong, ni cô đứng dậy, hướng về nhà sư đã viết thư cho mình thong thả nói:

- Nếu thầy thật lòng yêu tôi như đã viết trong thư thì xin hãy đến đây ôm tôi đi.

KaaBOOM
03-18-2005, 12:31 PM
Lòng người ta nham hiểm hơn núi sông, khó biết hơn là biết giời.

Giời thì hằng năm có xuân, hạ, thu, đông, hàng ngày còn có buổi sáng, buổi tối ta do thầy mà biết được.

Đến như người ta có kẻ ngoài rỏ như cẩn hậu mà trong thật kiêu căng, có kẻ trong rỏ thật tài giỏi mà ngoài coi ngu độn, có kẻ ngoài rỏ như vững vàng, thư thả mà trong rối rít nóng nẩy. Tâm tính bên trong diện mạo bên ngoài trái nhau khó lường như thế.

Cho nên quân tử dùng người cho ở xa để xem lòng trung, cho ở gần để xem lòng kính, sai làm nhiều việc để xem cái tài, hỏi lúc vội vàng để xem cái trí, hẹn cho ngặt ngày để xem có tín, uỷ cho ra tiền của để xem có nhân, bảo cho việc nguy biến để xem có tiết, cho đánh chén say sưa để xem cử chỉ, cho ở chỗ phiền tạp để xem thần sắc. Xem người thì đại khái như vậy thì họa mới có thể biết được người.

KaaBOOM
03-18-2005, 12:33 PM
Một thiền sinh thưa với thiền sư:

- Bạch thầy, con có một tánh xấu bất trị, làm sao con sửa chữa được?

Thiền sư đáp:

- Con có cái gì lạ lắm à? Hãy đưa thầy xem nào.

Thiền sinh nói:

- Ngay bây giờ con không thể tỏ cho thầy được.

Thiền sư hỏi:

- Vậy khi nào con có thể tỏ cho thầy biết được.

Thiền sinh đáp:

- Nó xuất hiện bất ngờ lắm.

Thiền sư kết luận:

- Như vậy đó không phải là bản tánh chân thật của con. Nếu nó là bản tánh của con, con có thể tỏ cho thầy được bất cứ lúc nào. Khi mới sinh, con không có nó, và cha mẹ con cũng không cho con điều này. Hãy suy nghĩ kỹ lại đi.

KaaBOOM
03-18-2005, 12:35 PM
Một vị tăng trước khi qua đời, có người bạn cũng là vị thiền sư đến viếng thăm và nói:

- Tôi sẽ độ cho huynh.

Vị tăng đáp:

- Tôi đến đây một mình và sẽ ra đi một mình. Huynh có thể giúp tôi được gì?

Thiền sư đáp:

- Nếu huynh cho rằng huynh thực sự có đến và có đi, thì đó vẫn là ảo tưởng. Hãy để tôi chỉ cho huynh con đường không đến và cũng không đi.

Với những lời này, thiền sư đã chỉ cho bạn mình một con đường trong sáng thênh thang của cảnh giới bất sinh bất tử. Và vị tăng mỉm cười ra đi.

IntellAlien
03-18-2005, 03:52 PM
check, de^? biet la do.c to*'i day roi :) Thanks

KaaBOOM
03-18-2005, 04:22 PM
Câu Chuyện Cát Đá ...

Một người thợ ngọc qua hàng thợ đá, vào xem các thứ đá, thấy một tảng đá trong có ngọc, mua về, đẽo ra quả nhiên được ngọc. Ngọc ấy trắng muốt và có gân đỏ, quý giá vô chừng. Người thợ ngọc nhờ vào đó mà giàu có.

Thợ đá thấy thế, lấy làm thích lắm, cũng muốn bắt chước. Anh ta nghĩ bụng: "Đá nào trong cũng có ngọc". Rồi ở nhà có bao nhiêu thứ đá, đem cả ra đập để tìm ngọc. Không những không thấy ngọc, mà các tảng đá vỡ tan chẳng dụng được việc gì nữa.

Anh ta vừa mất của, vừa lỗ vốn, cùng quẫn khổ sở, chẳng bao lâu rồi chết.

KaaBOOM
03-18-2005, 04:25 PM
Keichu một thiền sư trụ trì tại thiền viện Tofuku ở Kyoto. Một hôm thống đốc Kyoto viếng Keichu lần đầu tiên. Ông ta đưa tấm danh thiếp nhờ vị tri khách tăng chuyển giùm đến thiền sư xin được tiếp kiến. Tấm danh thiếp viết:

- Kitagaki, Thống đốc Kyoto.

Thiền sư Keichu bảo với vị tri khách:

- Ta không có việc gì với con người như thế. Hãy bảo ông ấy ra khỏi nơi này.

Vị tri khách trở ra đem trả lại tấm danh thiếp với lời xin lỗi. Viên thống đốc nói:

- Đây là lỗi của tôi. Và với cây bút trong tay, ông xóa đi mấy chữ thống đốc Kyoto. Rồi bảo:

- Xin thầy đem thiếp nầy vào mà hỏi lại người giùm tôi.

Lần này nhìn thấy tấm danh thiếp, Thiền sư Keichu kêu lên:

- Ồ, Kitagaki đấy à? Ta muốn gặp người đó. Hãy mời vào.

_______________________<<<< ( ) >>>__________________

KaaBOOM
03-18-2005, 04:32 PM
Một người đàn ông mời vị tăng đến nhà tụng kinh cầu siêu cho người vợ đã chết. Khi buổi lễ xong, người ấy hỏi:

- Thưa thầy. Thầy có nghĩ rằng vợ tôi xứng đáng được hưởng buổi lễ cầu siêu như thế này không?

Tu sĩ trả lời:

- Không những vợ ông mà tất cả chúng sanh hữu tình cũng được lợi ích trong cuộc tụng kinh này.

Người đàn ông tỏ ý lo ngại:

- Nếu thầy bảo tất cả chúng sinh hữu tình đều được lợi ích. Vợ tôi vốn rất yếu đuối. Như vậy e rằng những kẻ khác sẽ tranh hết lợi lạc của nàng, dành hết các công đức của nàng. Xin thầy làm ơn tụng kinh riêng cho mình nàng thôi.

Vị tu sĩ giảng giải cho ông ta biết rằng tâm nguyện của một Phật tử là hồi hướng công đức có được đến cho tất cả mọi chúng sinh. Người đàn ông phân trần:

- Lời thầy nói rất hay nhưng xin hãy bớt cho một điều. Tôi có một người láng giềng thường đối xử hung hăng thô bạo với tôi. Xin thầy hãy loại trừ hắn ra khỏi những chúng sinh hữu tình đó đi.

KaaBOOM
03-18-2005, 04:40 PM
Một Cách Lo Xa Cho Con Cháu

Sơ Quảng, đời nhà Hán, làm quan trí sĩ về, được vua ban cho rất nhiều vàng lụa.

Con cháu cụ thấy thế, bèn cậy những người già cả trong họ đến nói với cụ lập nhiều cơ nghiệp và mua nhiều ruộng đất.

Một hôm, nhân lúc thư nhàn, những người già cả đem câu chuyện làm giàu cho con cháu thưa lại để cụ nghe, thì cụ nói rằng:

- Ta tuy già lẫn, há lại không lo nghĩ đến con cháu hay sao. Hiện ta cũng đã có ít ruộng nương, cửa nhà cũng của tiền nhân để lại, con cháu ta mà chăm chỉ vào đấy thì cũng đủ ăn, đủ mặc bằng người được rồi. Nếu bây giờ ta lại còn làm giàu thêm cho chúng nó để thừa thãi dồi dào, thì ta chỉ làm cho chúng nó lười biếng thêm ra thôi. Người giỏi mà nhiều của thì mất cái trí hay, người ngu mà nhiều của thì càng thêm tội lỗi. Vả chăng của cải mà chứa nhiều thì chỉ tổ làm cho thiên hạ oán. Ta đã không có gì giáo hóa được con cháu ta thì ta cũng không muốn làm cho chúng nó nhiều tội lỗi và để cho thiên hạ ai oán chúng nó nữa.

Những của cãi ta đang có đây là ơn của Vua trên hậu đãi kẻ bầy tôi già lão, ta chỉ muốn cùng cả anh em, họ hàng, làng nước cùng hưởng chung cái ơn ấy để hết tuổi giời chẳng cũng là phải ư?" Người trong họ nghe nói thế, ai nấy đều lấy làm cảm phục.

KaaBOOM
03-18-2005, 04:42 PM
Một thương gia giàu có nghe những lời Đức Jesus thuyết giảng về sự hạnh phúc ở cõi thiên đàng, rất thích thú bèn hỏi:

- Thưa thầy, tôi muốn làm đệ tử của thầy để được theo thầy sống nơi cõi thiên đàng mà thầy hằng rao giảng.

Đức Jesus bảo:

- Được. Nếu anh muốn theo tôi thì hãy về từ bỏ vợ con, bán tất cả nhà cửa ruộng vườn và đem tài sản đó chia cho những người nghèo khó. Sau khi làm như vậy anh sẽ được cả một kho tàng. Làm xong điều đó anh hãy đến theo tôi.

Người thương gia nghe nói, lấy làm ngỡ ngàng kinh hãi, cho rằng Đức Jesus quả là người nói những điều khó nghe kỳ dị. Và ông ta lặng lẽ rút lui.

Đức Jesus nhìn theo ông ta và nói:

- Những người giàu có vào nước thiên đàng thật khó biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Chúa.

KaaBOOM
03-18-2005, 04:45 PM
Gia đình người nông dân nọ có cô con gái bị rắn cắn chết. Cả nhà họp lại cùng nhau hỏa táng cho người vắn số, nhưng không hề khóc than sầu não. Vị trời Đế Thích ngạc nhiên, hóa hiện thành một người thường để hỏi từng người trong gia đình nguyên nhân gì khiến họ chẳng than khóc.

Người cha đáp:

- Con người rời bỏ cái vỏ mỏng manh nầy khi đời sống trôi qua, cũng như con rắn lột lớp da cũ bỏ đi. Lời than tiếng khóc chỉ làm động lòng người ra đi. Vậy tại sao tôi phải phiền muộn.

Người mẹ đáp:

- Không ai mời, nó đã đến. Cũng không ai xua đuổi, nó đã đi. Có gì mà tôi phải âu sầu khi con tôi đã hoàn tất đoạn đường đã đi.

Người em gái đáp:

- Dù tôi có nhịn ăn than khóc cả ngày đêm cũng đâu có ích lợi gì. Điều nầy chỉ càng làm thân bằng quyến thuộc thêm bất hạnh.

Nàng dâu đáp:

- Than khóc khi người thân qua đời cũng giống như đứa trẻ khóc đòi hái lấy mặt trăng sáng giữa bầu trời.

KaaBOOM
03-18-2005, 04:47 PM
Câu Chuyện Cát Đá ....

Một ngày nọ Trang Châu chiêm bao thấy mình là con bướm có hai cánh đầy màu sắc rực rỡ bay lượn nơi vườn hoa rất thích thú. Và trong cơn chiêm bao hoàn toàn không còn biết đến thân phận con người với tên Trang Châu nữa.

Chợt Trang Châu tỉnh giấc, lại nhận thấy mình là con người mang tên Trang Châu.

Bỗng dưng có suy nghĩ:

- Không biết lúc nãy con người mang tên Trang Châu chiêm bao tự cho mình là con bướm, hay bây giờ con bướm đang sống trong chiêm bao và tự cho mình là con người với tên Trang Châu đây?


________ <<<< Enjoy your weekend >>>>_________

KaaBOOM
03-20-2005, 01:20 PM
Ăn Không Ngồi Rồi ...

Ở đời, chết về thuốc độc, muôn người, họa mới phải một người, chớ chết về ăn không ngồi rồi, thì thật nhiều. Cái độc "ăn không ngồi rồi" rất thảm, rất hại. Nhưng ta hãy đem một vài sự đáng sợ để thí dụ mà nghe.

Xe lăn trên mặt đất gặp chỗ gập ghềnh, thường được chắc chắn hơn chỗ phẳng phiêu.

Thuyền đi trên mặt nước, đi chỗ ghềnh thác, thường được vững vàng hơn giữa dòng sông. Tại sao vậy? Tại vì, biết là khó khăn, mà giữ gìn thì được yên, cho là dễ dàng, mà khinh thường thì phải hỏng.

Người đời thường sống về những khi lo lắng cần khổ, mà chết về những lúc sung sướng yên nhàn. Nhẽ ấy rất rõ, mà người đời không biết sợ, là bởi không chịu xét đến nơi.

Những lúc rỗi việc, thử nghĩ mà coi. Vì đâu mà chí khí ta suy kém? Vì đâu mà công việc ta phải hư hỏng. Vì đâu mà uổng mất một đời rồi cùng nát với vỏ cây? Vì đâu mà hóa ra hôn mê, không biết quay đầu lại, rồi lại đeo thêm cái tiếng xấu về sau? Vì đâu thành chểnh mảng không biết lo xa rồi đến nỗi mắc vào tội vạ? Ấy rút lại mấy điều là chỉ bởi ăn không ngồi rồi mà ra cả.

Sự ăn không ngồi rồi quả là cái cửa những điều ác. Cửa ấy người giỏi vào, đến lúc ra thì dở, người tỉnh vào, đến lúc ra thì mê, người cương trực vào đến lúc ra thì liệt nhược, người thanh khiết vào đến lúc ra thì ô uế, sự ăn không ngồi rồi hại thân, hại nhà, hại nước, nghĩ chẳng đáng sợ lắm ư!

yeudoi
03-20-2005, 02:28 PM
Chỉ mới đọc cái bài cuối này hà... Bắt đầu cải dóng nghen... :D
------
Ăn Không Ngồi Rồi ...

Ở đời, chết về thuốc độc, muôn người, họa mới phải một người, chớ chết về ăn không ngồi rồi, thì thật nhiều. Cái độc "ăn không ngồi rồi" rất thảm, rất hại. Nhưng ta hãy đem một vài sự đáng sợ để thí dụ mà nghe.

Xe lăn trên mặt đất gặp chỗ gập ghềnh, thường được chắc chắn hơn chỗ phẳng phiêu.

Thuyền đi trên mặt nước, đi chỗ ghềnh thác, thường được vững vàng hơn giữa dòng sông. Tại sao vậy? Tại vì, biết là khó khăn, mà giữ gìn thì được yên, cho là dễ dàng, mà khinh thường thì phải hỏng.

Người đời thường sống về những khi lo lắng cần khổ, mà chết về những lúc sung sướng yên nhàn. Nhẽ ấy rất rõ, mà người đời không biết sợ, là bởi không chịu xét đến nơi.

Những lúc rỗi việc, thử nghĩ mà coi. Vì đâu mà chí khí ta suy kém? Vì đâu mà công việc ta phải hư hỏng. Vì đâu mà uổng mất một đời rồi cùng nát với vỏ cây? Vì đâu mà hóa ra hôn mê, không biết quay đầu lại, rồi lại đeo thêm cái tiếng xấu về sau? Vì đâu thành chểnh mảng không biết lo xa rồi đến nỗi mắc vào tội vạ? Ấy rút lại mấy điều là chỉ bởi ăn không ngồi rồi mà ra cả.

Sự ăn không ngồi rồi quả là cái cửa những điều ác. Cửa ấy người giỏi vào, đến lúc ra thì dở, người tỉnh vào, đến lúc ra thì mê, người cương trực vào đến lúc ra thì liệt nhược, người thanh khiết vào đến lúc ra thì ô uế, sự ăn không ngồi rồi hại thân, hại nhà, hại nước, nghĩ chẳng đáng sợ lắm ư!


Nói thì nói vậy nhưng thử hỏi khi chiến tranh, nếu không may thì những nhân vật siêu việt cũng ngủm củ tỏi như những người thế thân trong phim tàu dzị đó.
Nhiều khi cái lười biếng nó còn hơn những cái hạn người fá làng fá xóm đấy :D.

Người ăn không ngồi rồi có đi fá làng fá xóm không mà nói là hại nước hại dân. Ngày xưa có những bậc siêu nhân lên rừng để sống, chẳng lẻ ta cho họ lười biếng chăng ?
Khi mà người ta biết được công danh tài vật đều là giả có thì thì họ có còn fiền muộn bởi những cái đó nữa chăng ?
:D

yeudoi
03-20-2005, 02:32 PM
Câu Chuyện Cát Đá ....

Một ngày nọ Trang Châu chiêm bao thấy mình là con bướm có hai cánh đầy màu sắc rực rỡ bay lượn nơi vườn hoa rất thích thú. Và trong cơn chiêm bao hoàn toàn không còn biết đến thân phận con người với tên Trang Châu nữa.

Chợt Trang Châu tỉnh giấc, lại nhận thấy mình là con người mang tên Trang Châu.

Bỗng dưng có suy nghĩ:

- Không biết lúc nãy con người mang tên Trang Châu chiêm bao tự cho mình là con bướm, hay bây giờ con bướm đang sống trong chiêm bao và tự cho mình là con người với tên Trang Châu đây?


________ <<<< Enjoy your weekend >>>>_________

Rỏ ràng là một giấc mộng hen...

yeudoi
03-21-2005, 03:25 AM
Truyện cổ Phật Giáo hen :D.

KaaBOOM
03-21-2005, 04:29 PM
Không SURE ỏ đâu ra :dance:

thấy hay hay thì ghi lại cho các bạn đọc choi rồi bỏ qua :cheer:

visaocodon
03-21-2005, 05:10 PM
Không biết các bạn nghỉ sao khi đọc những mẫu chuyện dạy đời của Khổng của Mạnh của tàu ba lá ... riêng tôi thù tôi hated it so very many ; tuy rằng tôi luôn đồng ý super strongly dislike is better than hate but tôi vẫn hated it những mẫu chuyện đó : cho dù nó được những bậc trưỡng thượng những học giả dùng trong sách trong essay của họ - cho dù sách họ có hay essay của họ perfect tôi nhất định là không đọc tới ; lý do rất đơn giãn Việt Nam mình cũng có khối cha gì những mẫu chuyện ôn cố tri tân như vậy ... người mình luôn nói hãnh diện văn hoá học thức dân Việt nhưng không lý nào 18 vị vua Hùng hoặc những học giả thời hưng thịnh dưới triều Đinh Lý Lê Nguyễn lại không để lại gì cho con cháu mai hậu học hỏi noi gương theo ... hay là con cháu đời sau chỉ thích học đọc đồ ngoại và chỉ được cái miệng khi nói là tự hào con Rồng cháu Tiên (đôi dòng bức xức , không có ý chỉ trích cá nhân đến ai ; nếu có đành xin lổi trước - TCVN)

KaaBOOM
03-21-2005, 05:16 PM
Một người đàn ông đến chùa kể lể chuyện gia đình với vị thầy:

- Thưa thầy. Con chán cảnh gia đình vợ con quá rồi thầy ạ. Ngày xưa thì chồng vợ và yêu thương, bây giờ thì hận thù và khinh ghét. Lòng người thay trắng đổi đen nhanh quá.

Vị tăng từ tốn đáp:

- Không phải vậy đâu. Những gì đạo hữu vừa nói đó chỉ là Tưởng Như Là Tình Yêu chứ không phải là lòng yêu thương thật sự. Tình cảm đó gồm sự ích kỷ cao độ và lòng ái dục nam nữ được gói trong hai chữ tình yêu nhiều màu sắc quyến rũ. Người đời thường dùng điều này tự dối mình và gạt người. Vì thế kết quả có được chỉ là đau khổ và hận thù. Tình yêu chân thật bao giờ cũng là hy sinh và ban cho mà không hề đòi hỏi và luôn đem sự dịu mát tâm hồn cho chính cá nhân cùng người xung quanh chứ không thể nào đem lại kết quả cay đắng như đạo hữu đang gặp. Đạo hữu hãy nhìn lòng đại từ đại bi của Đức Thế Tôn và chư vị Bồ Tát muốn rộng độ muôn loài không nhàm chán dù chúng sinh luôn can cường bạo ngược. Đức Jesus cũng đã trải tình thương để cầu nguyện cho những kẻ đã nhẫn tâm hành hình Ngài. Đó mới chính là sự yêu thương chân thật.

KaaBOOM
03-21-2005, 05:19 PM
Hế nô ViSaocoDon ,

Có truyện nào hay, bro cứ tự nhiên ghi lai.. cho mọi nguòi đọc .
Không hẳn KB yêu gì mấy thàng Tàu ...
nhưng họ cũng có cái hay cho mình ngẫm nghĩ đấy chứ bạn

yeudoi
03-22-2005, 01:32 AM
Không biết các bạn nghỉ sao khi đọc những mẫu chuyện dạy đời của Khổng của Mạnh của tàu ba lá ... riêng tôi thù tôi hated it so very many ; tuy rằng tôi luôn đồng ý super strongly dislike is better than hate but tôi vẫn hated it những mẫu chuyện đó : cho dù nó được những bậc trưỡng thượng những học giả dùng trong sách trong essay của họ - cho dù sách họ có hay essay của họ perfect tôi nhất định là không đọc tới ; lý do rất đơn giãn Việt Nam mình cũng có khối cha gì những mẫu chuyện ôn cố tri tân như vậy ... người mình luôn nói hãnh diện văn hoá học thức dân Việt nhưng không lý nào 18 vị vua Hùng hoặc những học giả thời hưng thịnh dưới triều Đinh Lý Lê Nguyễn lại không để lại gì cho con cháu mai hậu học hỏi noi gương theo ... hay là con cháu đời sau chỉ thích học đọc đồ ngoại và chỉ được cái miệng khi nói là tự hào con Rồng cháu Tiên (đôi dòng bức xức , không có ý chỉ trích cá nhân đến ai ; nếu có đành xin lổi trước - TCVN)

Tại vì mình còn phân biệt mà không chịu tiếp nhận đó thôi.

KaaBOOM
03-29-2005, 10:15 AM
Câu Chuyện Cát Đá (tiếp theo...)

Một thiền sư bảo đệ tử tham công án thế nào là âm thanh tiếng vỗ của một bàn tay. Người đệ tử chú tâm suy nghĩ ngày đêm về đề tài này nhưng mãi không lãnh hội được. Thiền sư bảo:

- Con chưa làm việc cần mẫn đầy đủ. Con vẫn còn bị những miếng ăn, của cải, sự việc và âm thanh trói buộc quá nhiều. Thà con nên chết đi là hơn. Chết đi là vấn đề được giải quyết ngay.

Lần sau người đệ tử ra mắt thầy, Thiền sư lại hỏi âm thanh tiếng vỗ của một bàn tay. Lập tức người đệ tử ngã xuống làm như chết. Thiền sư quan sát và bảo:

- Con chết được rồi, nhưng còn âm thanh đó thế nào?

- Thưa thầy. Con vẫn chưa kiến giải được. Người đệ tử vừa trả lời vừa nhìn lên.

Thiền sư nói:

- Người chết không nói được. Hãy cút đi.

KaaBOOM
03-29-2005, 10:17 AM
Câu Chuyện Cát Đá (tiếp theo...)

Một thiền sinh nọ thường hay lẻn dậy ban đêm, vượt tường ra phố để dạo mát cho thỏa thích.

Đêm nọ, thiền sư thấy người đệ tử nầy lại cũng vắng mặt và khám phá ra được chiếc ghế đẩu cao mà vị nầy thường dùng để leo qua tường. Thiền sư dời chiếc ghế chỗ khác và đứng thay vào chỗ đó. Khi người nọ rong chơi trở về, cứ tưởng là chiếc ghế vẫn còn đó, thiền sinh thản nhiên đặt chân lên đầu thầy và nhảy xuống đất. Khi nhận ra được việc mình làm, vị nầy hoảng sợ.

Thiền sư nhỏ nhẹ bảo:

- Sáng sớm này trời lạnh lắm. Con hãy cẩn thận kẻo bị cảm.

Từ đó trở đi, người đệ tử không bao giờ ra ngoài ban đêm nữa.

KaaBOOM
03-29-2005, 11:09 AM
Câu Chuyện Cát Đá ...


Một người kia muốn được giàu có hơn thiên hạ. Anh ta cầu nguyện, được một vị thần ban cho phép mầu và bảo rằng:

- Ta cho người được quyền làm chủ tất cả những khoảng đất nào mà người đặt chân đến trước khi mặt trời lặn sau đỉnh núi.

Được cơ hội làm giàu như lòng hằng mơ ước, anh ta sung sướng quá. Sau khi lạy tạ cảm ơn vị thần, anh ta phóng mình chạy bay như tên bắn.

Anh chạy rút một hơi không dám ngó lại. Anh chạy mãi bất kể chông gai sỏi đá. Mồ hôi ra khắp người anh cũng không dám dừng lại mà lau vì sợ mất thời gian. Giờ phút bây giờ đối với anh không chỉ là tiền bạc mà còn giá trị hơn cả vàng nữa. Khát anh cũng không dám dừng lại mà uống. Đói anh cũng không chịu nghỉ để ăn.

Mặt đất lại mênh mông. Lòng tham thì không đáy. Và mặt trời thì cũng sắp lặn sau đỉnh núi.

Anh càng đem hết sức mình ra gắng công chạy nhanh hơn. Hơi thở đã gần hụt nhưng anh cũng vẫn cấm đầu chạy mãi. Không sao cả. Chỉ cần vài tiếng đồng hồ nữa thôi. Ngày mai, mình sẽ nằm nhà cả ngày để thở bù cũng được. Chạy nhanh lên. Chạy nhanh nữa lên. Cuối cùng quá mệt mỏi và đuối sức anh đành lê từng bước, từng bước về phía trước.

Mặt trời vừa khuất dạng thì anh cũng vừa ngã xuống bất tỉnh và trút hơi thở cuối cùng. Rốt cuộc, anh cũng chỉ dành được có ba thước đất để chôn tấm thân tả tơi với nhiều vết thương đầy máu lẫn với bụi đất và mồ hôi.

Than ôi. Cái mộng chiếm đoạt của con người chung quy thì cũng chỉ được có bấy nhiêu, không hơn không kém.