PDA

View Full Version : Tờ báo Việt Weekly ở Cali


gaucon
06-13-2005, 07:13 PM
BÁO VIỆT WEEKLY: NHÓM "TRẼ MÀ HỖN" !!

Phạm Nam Vinh

Trong khoảng thời gian hơn một năm trở lại đây, làng báo Quận Cam ( California) xuất hiện thêm một tờ tuần báo lấy tên là Việt Weekly. Chẳng thừa, mà cũng chẳng thiếu. Giới độc giả ở trung tâm “Thủ đô tỵ nạn” này thật ra cũng chẳng mấy ai quan tâm đến sự báo này vừa ra, báo nọ lặng lẽ âm thầm đóng cửa hay cũng có khi cầm một tờ báo trên tay mà chẳng biết nó ra hằng tuần hay nửa tháng, hay một tháng, ba tháng, thậm chí có tờ tìm đỏ cả con mắt cũng không biết chủ nhiệm, chủ bút, ban biên tập là những ai, mà ngay đến cả địa chỉ báo quán ở đâu cũng chẳng thấy nữa.

Cũng chả sao ! Miễn là có một tờ báo miễn phí, cầm giở giở trên tay, bề gì thì cũng đọc được một vài tin tức ( có khi đã cũ sì, nhưng có thể cũ với người này nhưng lại mới với người khác!) vài hình ảnh, vài thông tin quảng cáo, và nhất là vài bài “bình luận công kích lẫn nhau giữa cộng đồng này với cộng đồng khác, giữa tổ chức này với tổ chức khác, hoặc vui hơn, lại giữa trong một hội đoàn hay ái hữu, phe này lại công kích phe kia”.
Phải nói là độc giả ở Quận Cam là một giới dễ tính nhất thế giới. Cho nên báo cứ ra ( khó mà thống kê chính xác được là hiện nay có bao nhiêu tờ : 2 chục ? 3 chục ? 5 chục?....có người lại phán “cả trăm ấy chứ”, nhưng ai dám cãi ?).

Cũng phải nói thêm là, tuy dễ gì thì dễ, báo gì thì báo, nhiêu cũng tốt, nhưng chớ có ló mòi tuyên truyền cho cộng sản, thì mọi sự đều OK hết. Trong tình hình đó, khi một tờ báo nào đó mới ra lò, nếu có phát biểu “Chẳng thừa, mà cũng chẳng thiếu” thì âu cũng chẳng phải là ngoa ngôn hay dám “ hạ thấp vai trò của báo chí “ !

Vậy thì tờ tuần báo Việt Weekly ra đời ở quận Cam có gì đáng nói ?

Điều đáng nói trước tiên là nhóm chủ trương tờ Việât Weekly tự xưng mình là nhóm “Trẻ”. Trẻ thì tốt thôi, với điều kiện là đừng có “ hỗn” ! Trẻ mà hỗn, lúc nhỏ thì bị la rầy, trừng phạt, khi đến tuổi không còn bị bố mẹ la rầy trừng phạt nữa thì người ngoài sẽ khinh khi, phỉ nhổ, điều này trong truyền thống văn hoá Việt Nam, ai cũng biết.

Vậy thì nhóm làm báo Việt Weekly đã “trẻ mà hỗn” ở chỗ nào ?

Thì cứ đọc chữ nghĩa rành rành trên các trang của tờ báo này sẽ thấy. Xin đơn cử số mới nhất ra ngày 7 tháng 4, tờ báo đăng bài có đoạn chửi ký giả Du Miên là “cực kỳ chó má”, ký giả Duy Sinh là “bậm trợn”, viết nhắn ký giả Duy Linh thì người viết tự xưng là “bố mày” trong những câu như : “Mày tưởng tao chết rồi à ? Mới ngày hôm qua, bố mày ngồi với hai sư phụ mày....” . Thế thì có dùng chữ “hỗn” thay cho những chữ khác chính xác hơn, tưởng cũng đã là quá nhẹ!

Đã hỗn, nhóm “ trẻ” Việt Weekly còn có thái độ bất lương, bất nghĩa khi làm báo. Họ từng tự khai rằng nhà báo kỳ cựu Đỗ Ngọc Yến vốn là thầy dậy nghề báo của họ. Thế nhưng nhìn cái hình chiếm gần nửa trang báo in trên số Việt Weekly ra ngày 7 tháng 4-2005, trong đó chụp hình cậu học trò một tay cầm tờ Người Việt ( mà ông Đỗ Ngọc Yếán vẫn còn đang là thành viên của Hội đồng quản trị), còn tay kia thì giơ lên bịt mũi khinh rẻ như tay đang cầm một nắm phẩn, thì đủ thấy cái đám “trẻ ' này bất nhân, bất nghĩa như thế nào. Có ai dạy cho họ biết cái câu cửa miệng trong văn hóa truyền thống của dân ta là : “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” ( dạy một chữ cũng là thầy, nữa chữ cũng là thầy) bao giờ đâu !

Từ ngày xuất hiện, tờ báo này đã làm ầm ĩ bao nhiêu vụ, mà hầu hết chỉ viết theo lối nghe ngóng có một chiều. Được hỏi trước khi đăng bài nói về một nhân sự, người viết có tiếp xúc trực tiếp với cá nhân đó để nắm rõ nội tình hay không, thì được trắng trợn trả lời đại để như “ nếu đi hỏi đương sự, ngòi bút khi viết sẽ bị ảnh hưởng, mất sự trung thực thì làm sao ?” Chỉ một ý tưởng này mà cũng dám làm báo, lại in công khai trên báo thì cũng đủ hiểu cái trình độ và lương tri nghề báo của nhóm Việt Weekly nó dốt nát và tồi tệ đến mức nào.

Cụ thể là cái vụ đăng hình con trai của nữ tài tử Kiều Chinh, gán danh nghĩa Con Yêu Râu Xanh cho Tuấn Cường (cùng với một số can phạm sexual harrassment khác). Nếu trước khi in hình lên trang báo, nhóm Việt Weekly chịu khó tiếp xúc với Kiều Chinh để có thêm dữ kiện thì bao nhiêu độc giả của tờ Việt Weekly đâu có bị mắc lừa! Nếu làm việc có lương tâm nhà nghề thì họ sẽ phải tìm hiểu để biết đủ cả hai mặt của vấn đề, vì theo nữ tài tử Kiều Chinh thì sự thật không phải như thế ! Tuấn Cường không là Con Yêu Râu Xanh của ai hết, anh ta chỉ dắt tay một cô tuổi vị thành niên người Hoa Kỳ từ trong tiệm đi ra vào buổi tối và bị một cảnh sát (có thể là có thói kỳ thị) tạm giữ để làm biên bản , về chuyện misdemeanor mà thôi, đâu phải sexual harrassment. Hiển nhiên hiện nay hình của Tuấn Cường đã không còn trong website bị liệt kê là sexual harrassment nữa. Cung cách làm báo muốn chơi “ nổ “ và “ không thèm tiếp xúc với người trong cuộc để tìm sự chính xác của vấn đề “ như thế của nhóm Việât Weekly đã gây bao nhiêu đau khổ cho gia đình nạn nhân. Thật là chính tờ Việt Weekly đã nhổ ngay lên cái điều mà cô chủ bút Mini Thuỷ Tiên đã huyênh hoang chạy tít 8 cột, chiếm trọn bề ngang cả 2 trang báo Việt Weekly : “ Tôi chỉ nói những gì mắt thấy tai nghe !”

Lại đến cái vụ con trai nhạc sĩ Phạm Duy là Phạm Duy Minh đòi kiện đài Little Saigo Radio và báo Việt Tide về “tội” sử dụng nhạc Phạm Duy mà không trả cho nhạc sĩ đồng xu nào. Thay vì tiếp xúc thẳng với nhân sự của đài để nghe thêm tiếng nói của một phía nữa thì Việt Weekly lại như mở cờ trong bụng vừa xúi bẩy nội vụ bằng cách hết dành bài phỏng vấn Phạm Minh lại phỏng vấn Phạm Duy, rồi còn chạy tít lớn ngang trang báo với lời lẽ hớn hở : “ Cuộc Chiến giữa Phạm Duy và LSR Xét Về Mặt Luật Pháp : Nếu Bên Phạm Duy “Dí” tới, LSR Sẽ Mệt Chứ Chẳng Giỡn !”.

Bàn dân thiên hạ ở Bolsa, nhiều người cứ ngỏng cổ chờ coi Little Saigon Radio sẽ mệt cỡ nào, khi đài này vẫn cứ tiếp tục xài nhạc của Phạm Duy mà chẳng có một lời lên tiếng nào sau khi có cả thông báo trịnh trọng của văn phòng luật sư Phạm Đào Bạch Tuyết đăng trên tờ Việt Weekly.

Thế thì chẳng lẽ đài LSR dám ngang nhiên chà đạp lên luật pháp nếu “ Xét Về Mặt Luật Pháp” như báo Việt Weekly đã cao giọng phán xét ?

Mãi tới khi tờ báo Con Cò của ký giả Đỗ Sơn trong số 15, ra ngày 8 tháng 4, người ta mới thấy rõ nội vụ. Báo Con Cò số 15 , trang 14 và tiếp theo, có đoạn như sau :

- He he. Việt Cộng có hồi bắt đóng thuế ngu ở đây có hông ta. Mà thôi ... trở lại cái vụ mít tờ Phạm Duy và đài Lờ Sờ Rờ đi anh Tư­, nếu Phạm Duy "dí" thì tại sao đài mệt, vì ... cư­ời tới phát mệt !

- Cái thằng vo ve về luật thì nó không làm đài, còn cái thằng từng quọt quẹt làm đài thì nó làm trên ... rừng, nên đọc hai thằng nó bàn, bà con mình hết biết đ­ường đâu mà mò. Hồi đó tới giờ, anh Sáu với thằng Tám có nghe đến chữ ASCAP bao giờ ch­ưa ?

- Là ... cái mẹ gì vậy, anh Tư ?

- Hoa Kỳ có các tổ chức lo về bản quyền cho nhạc nhiếc toàn quốc. ASCAP là một tổ chức đó, mà tổng đài 1480AM phải đóng hụïi chết cho nó để có quyền xài tất cả nhạc có xuất xứ trên xứ Hoa Kỳ này. Khi tao ở bên 1480AM thì các đài con đều phải đóng tiền này cho tổng đài hàng tháng, như­ tao chỉ làm có 9 tiếng bị “chạc" đâu 2, 3 trăm gì đó, thằng Lít Tồ Sài Gòn chắc chắn bị “chạc" khẳm hơn nhiều. Đó là lý do tại sao hổm rày nghe hăm he mà đài Lít Tồ Sài Gòn im lặng không trả lời trả vốn cũng không chịu ng­ưng xài nhạc Phạm Duy.

Chỉ với những thí dụ kể trên, người ta cũng đủ thấy trình độ và lương tâm làm báo của nhóm Việt Weekly như thế nào rồi.

Tuy nhiên, dù tờ báo Việt Weekly có hỗn, có làm phóng sự điều tra mà chỉ nghe một bên, một phía, có bất lương, bất nghĩa, có huyênh hoang coi trời bằng vung trong tư thế con nhái bén muốn to bằng con bò thì đa số độc giả ở quận Cam cũng chỉ coi Việt Weekly như một tờ lá cải, chẳng thừa, mà cũng chẳng thiếu, có nên quên thôi, vì có ai xá gì thêm một cọng rác rưởi trong xã hội.

Nhưng như trên đã nói, tuy dễ gì thì dễ, báo gì thì báo, nhiêu cũng tốt, nhưng chớ có ló mòi tuyên truyền cho cộng sản, và nhất là làm tay sai cho cộng sản để phá nát cái cộng đồng này. Tờ Việt Weekly đã có nhiều dấu hiệu cho thấy đã vi phạm vào cái nguyên tắc cốt tử nêu trên, và chính cũng vì thế, người viết bài này mới phải tốn công đề cập đến nó mặc dù đây là một công việc chẳng vui thú gì, còn tệ hơn là cái việc phải gắp xác của một con chuột chết đem vứt bỏ vô thùng rác. Những dấu hiệu vi phạm vào cái nguyên tắc cốt tử nêu trên của tờ Việât Weekly được liệt kê như sau :

1) Tờ Việt Weekly ngay từ số đầu và vẫn còn tiếp tục cho đến nay, thường xuyên đăng những bài mạ lỵ, xuyên tạc, bôi nhọ để hạ uy tín của rất nhiều nhân vật đang nhận lãnh những trách vụ trong cộng đồng. Điều này thật rất phù hợp với chủ trương của Cộng sản muốn làm cho cộng đồng Việt Nam suy yếu, muốn cho thế hệ trẻ (thứ thiệt) hoang mang nhìn các bậc cha anh chỉ toàn thấy xấu xa, bỉ ổi, cộng đồng chúng ta là những người tồi bại, nên không còn biết tin ai, trông cậy vào ai. Một khi tiếng nói chính nghĩa của cộng đồng chúng ta không còn giá trị gì nữa thì chúng ta không thể vạch trần được những tội ác của cộng sản như việc nhường đất, nhường biển, hèn hạ câm nín trước sự kiện các ngư phủ bị hải quân Trung Quốc tàn sát hay những vụ buôn bán phụ nữ , trẻ em đi làm nô lệ cho đám đàn ông Đài Loan, Hoa Lục, Campuchia, bắt giữ những nhà hoạt động tôn giáo, tranh đấu cho dân chủ...v...v..

2) Tờ Việt Weekly luôn luôn có bài đả kích các ca sĩ hải ngoại, nào tố cáo ca sĩ chỉ biết hát lipsync (hát nhép), nào dưới danh nghĩa bài phỏng vấn để tung luận điệu ca sĩ hải ngoại chỉ như một hình thức lót đường cho ca sĩ trong nước trong các show tổ chức ở hải ngoại, nào gợi ý “ ca sĩ hải ngoại nên...bớt xuất hiện, nên thay đổi và làm mới mình bằng... sự vắng mặt của mình ! Trong khi ấy thì lại đề cao ca sĩ trong nước như Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng, Mỹ Tâm, Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh... hằng tuần tờ Việt Weekly đều tán tụng ca sĩ Thu Phương đặc biệt là số báo ra ngày 31 tháng 3, Việt Weekly dành tới 7 trang báo để chỉ nói về ca sĩ Thu Phương, mà chưa hết, trong số kế tiếp ra tuần sau đó, trên tờ Việt Weekly người ta đếm được tới 5 bài nói về ca sĩ Thu Phương khiến có độc giả phải thốt lên : “ Làm báo chi mô, lạ rựa !”

Nhưng Việt Weekly không chỉ nhắm riêng vào giới ca sĩ hải ngoại. Rất nhiều nhân vật trong giới truyền thông, văn học nghệ thuật, thương mại đã bị tờ Việt Weekly phỉ báng, bôi nhọ, có thể nhắc lại như Ký giả Du Miên bị gọi là Ký giả chó má, Duy Sinh thì bậm trợn, nghệ sĩ Chí Tâm thì chơi đòn lòn, các văn nghệ sĩ, ký giả như Hồ văn Đồng, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Duyên Anh, Hồng Dương, Nguyễn Hữu Hiệu...cũng bị bỏ nhỏ bằng lời lẽ : “ là những người mà chúng tôi nghe quá nhiều dư luận mập mờ” ..v.v.

Không cách nào hơn là phải đặt vấn đề là tuần báo Việt Weekly đang nhắm mục đích gì, nếu không là có chủ trương triệt hạ giới văn nghệ sĩ, truyền thông báo chí ở hải ngoại nhằm mở đường cho sự xâm nhập của CS theo nghị quyết số 36 mà CS mới ban hành gần đây. Nếu không ai lên tiếng báo động, thì rồi đây, tờ Việt Weekly sẽ còn hạ bệ những ai khác nữa khi mời gọi độc giả : “ Đón đọc dài dài” những bài viết núp dưới danh nghĩa :

“ Những chuyện thâm cung bí sử “ ở Bolsa hay những loạt bài kiểu ký sự, tạp văn, tạp bút với lời lẽ văn chương bôi bác, mục hạ vô nhân , nêu nhiều sự kiện bịa đặt, dối trá mà không đưa ra được bằng cớ có giá trị thuyết phục nào hết.

3) Tờ Việt Weekly là tờ báo duy nhất tại Quận Cam dành cho nhóm chủ trương làn sóng phát thanh “ Tiếng Nói Quê Hương” mà nhân vật chủ chốt là Phùng Tuệ Châu có dịp lên tiếng bênh vực đường lối chủ trương của mình. Nhưng những lời biện minh của Phùng Tuệ Châu chỉ là những lời lẽ dối trá, đội lốt sự Tự Do, Dân Chủ để công khai tuyên truyền cho Cộng sản. Trong 2 tiếng đồng hồ mỗi đêm trên làn sóng 1190 AM từ 4 giờ đến 6 giờ sáng, nhóm Phùng Tuệ Châu đã không ngớt dùng đủ thứ lời lẽ hạ cấp để nhục mạ rất nhiều nhân sĩ trong cộng đồng, đã không ngớt ca ngợi chủ trương, đường lối của chính quyền Cộng sản V.N và trong mục tin tức thì chỉ toàn loan những tin tức tốt đẹp mà không hề thấy đả động gì tới những tội ác tầy trời của chính quyền CS . Chính vì cung cách làm tay sai cho CS này, mà cộng đồng VN đã vô cùng phẫn nộ, đã ký kháng thư và dự tính biểu tình trước trụ sở của đài 1190AM để đòi chủ nhân đài này phải cúp bỏ giờ phát thanh của nhóm Phùng Tuệ Châu. Ý muốn của cộng đồng VN đã được đài 1190 AM thoả nguyên. Kể từ đầu tháng 4 năm 2005, Tiếng Nói Quê Hương tắt tiếng, vậy mà nhóm Việât Weekly vẫn còn in hình, còn phỏng vấn Phùng Tuệ Châu, còn chạy tít hết bề ngang của trang báo, trịnh trọng nhắc lại lời Phùng Tuệ Châu :” Little Saigon Radio tiếp tay với biểu tình, gọi tôi là cộng sản là sai !”, và sau cùng, Việât Weekly còn đề cao Phùng Tuệ Châu là The last Samurai nữa, thì đủ hiểu ý đồ sâu xa của tờ báo này ra sao rồi.

4) Sau chuyến đi “du lịch” về V.N của cô chủ bút Mimi Thuỷ Tiên, chẳng biết ma đã ăn cỗ ở chỗ nào mà trong số ra ngày 7 tháng 4, tờ Việt Weekly đã hô hoán lên rằng “Chỉ cần 3 triệu đô la, 3 năm...sẽ hạ đo ván tờ Nhật báo Người Việt” và Việt Weekly còn khoe rằng đã có “ Một số nhà tư bản, một số đại gia trong vùng Nam Cali đã gặp gỡ để trao đổi và trình bầy “chiến lược tấn công Người Việt” !

Câu hỏi của người dân Bolsa đặt ra là : "Tại sao nhóm Việt Weekly lại phải có chiến lược tấn công để hạ báo Người Việt, một tờ báo đã hiện diện và đã đóng góp nhiều nỗ lực trong việc xây dựng cộng đồng này từ trên 20 năm qua? Và những Nhà tư bản hay đại gia nào lại sẵn sàng bỏ ra 3 triệu đô la để cho nhóm tờ tuần báo Việt Weekly biến thành tờ nhật báo để . . . hạ đo ván tờ Người Việt ? Trong khung cảnh báo chí đã đầy ắp trong vùng, nhu cầu quảng cáo của giới thương mại quận Cam đã có đủ các loại báo cung ứng, trong đó có tới 3 tờ nhật báo là Người Việt, Việt Báo và Viễn Đông, thì việc bỏ ra tới 3 triệu đô để làm báo có phải là một tính toán thuần tuý thương mại hay có ý đồ gì khác ?"

Câu trả lời không khó. Khi cộng sản muốn lũng đoạn cộng đồng Việt Nam hải ngoại, đặc biệt là vùng thủ đô tỵ nạn và muốn đánh đổ một tờ nhật báo vốn đã hiện diện trên 20 năm ở quận Cam là tờ Người Việt, vốn là cái gai trước mắt của CS, thì nếu hoàn tất được ý đồ đen tối đó mà lại chỉ phải chi ra có 3 triệu đô la thì cái giá quả là quá rẻ ! Miễn là tìm được tay sai ! Người dân ở Bolsa phải cảnh giác về cái nhóm tay sai này.

Và như thế thì cái sự mà tờ Việt Weekly đang khoe khoang về một nhóm đại gia, nhà tư bản bỏ tiền ra để chuẩn bị chiến lược tấn công và triệt hạ báo Người Việt đã khiến cho nhiều người bắt buộc phải dè chừng về tình trạng sẽ có một lũ tư bản đỏ trong nước muốn dồn tiền ra ngoại quốc, sẵn sàng hợp tác với kế hoạch phá nát cộng đồng mà nhà nước CS vẫn chủ trương và ước ao làm được chuyện đó, chứ những thương gia lương thiện ở quận Cam, dễ gì có ai điên rồ mà chi tới hàng triệu đô la cho một đám ấu trĩ, hỗn hào, ti toe mới vào ngành báo để làm nhật báo.

5) Cái đuôi ngoe nguẩy mang tính chất tay sai cho CS của nhóm Việt Weekly còn lộ rõ khi cho in lại nguyên văn bài đã đăng trên báo Công An trong nước, ký tên Trọng Đức, trong đó tác giả đã lấy tờ Việt Weekly làm chứng cớ để bênh vực nhạc sĩ Phạm Duy và mạt sát cộng đồng VN hải ngoại bằng những lời lẽ thậm tệ như : “....chúng chẳng làm được trò trống gì khác song chúng vẫn chống phá đất nước để có “kế sinh nhai” nhờ tài trợ của ngoại bang và lập băng nhóm xã hội đen ép, tống tiền kiều bào.”. Ngoài việc mạt sát cộng đồng hải ngoại để bênh vực Phạm Duy, bài báo còn đề cao Nguyễn Cao Kỳ, Thích Nhất Hạnh vốn là những nhân sự đã làm tốn nhiều bút mực của người Việt hải ngoại qua chuyến đi của hai người này về VN, thiết tưởng không cần nhắc lại ở đây.

6) Sau cùng, ngày 30 tháng 4 sắp tới, toàn thể người Việt ở hải ngoại đều nhất tâm cùng nhau hướng về biến cố bi thảm đã qua, cái biến cố đã khiến cho biết bao nhiêu người đà phải vùi thân xác trong lao tù hay trong các trại được gọi là cải tạo, biết bao nhiêu người đã bỏ xác đau thương trong rừng sâu, ngoài biển cả trên đường đi tìm tự do, để cùng nhắc nhở nhau CSVN đã gây nên những tội ác tầy trời, thì tờ Việt Weekly lại cho chạy tít lớn hết chiều ngang trang báo : “Sân khấu chính trị cộng đồng : 30 tháng 4 lại ì xèo chuyện tổ chức tưởng niệm” với lời mở đầu : “ Quốc hận lần thứ 30 đã trở thành cơ hội cho nhiều kẻ dành giựt và đả phá lẫn nhau như những con chim kên kên dành nhau những xác chết.“(Việt Weekly số 15, ra ngày 7 tháng 4-2005). Nhà nước Cộng sản thật không mong gì hơn là nhổ cái gai “ tưởng niệm ngày 30 tháng 4 đen” do cộng đồng V.N ở hải ngoại vẫn thường tổ chức đều đặn hằng năm, từ 30 năm qua. Sự bôi bác ý nghĩa ngày 30-4 của tờ Việt Weekly như đã nêu ở trên, không thể khiến người đọc nghĩ gì khác hơn là tờ Việt Weekly đã vừa ngồi xổm trên nỗi đau thương chung của cộng đồng vừa tiếp tay cho CS bôi xoá ý nghĩa của ngày 30 thang 4 đen.

Từ tất cả những điều đã nêu ở trên, người viết bài này chỉ muốn gióng lên một tiếng chuông báo động cho các đồng hương về một hiểm hoạ đang cận kề : BÀN TAY CỘNG SẢN ĐANG THỰC SỰ LŨNG ĐOẠN LÀNG BÁO QUẬN CAM và khẩn thiết yêu cầu mọi người, đặc biệt là CÁC ĐOÀN THỂ CHÍNH TRỊ TRONG CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM HẢI NGOẠI CẦN PHẢI HẾT SỨC CẢNH GIÁC về những mưu toan mà cộng sản đang tiến hành.

Người viết cũng kêu gọi các thương gia đã và đang đăng quảng cáo trên báo chí Việt ngữ, hãy biết “ chọn mặt gửi vàng”, “đừng trao trứng cho Ác”, “ không nuôi ong tay áo”, “ biết rào giậu trước khi mất gà”. Chúng ta không thể cứ tiếp tục đăng quảng cáo để nuôi dưỡng một bè lũ hỗn xược, bất nhân, bất nghĩa, đang ló mòi muốn làm tay sai cho Cộng sản, để một mai, chính chúng nó sẽ phá nát sự ổn định và phồn vinh của môi trường mà chúng ta đang yên ổn sinh sống.

Chúng ta cũng không thể làm ngơ tiếp tục ủng hộ cho những cơ sở thương mại cứ tiếp tục nuôi dưỡng những tờ báo có chủ trương phá nát cộng đồng, tiếp tay cho Cộng sản thực thi nghị Quyết số 36 nhằm làm suy yếu để dễ dàng xâm nhập cộng đồng V.N hải ngoại.

Mỗi người V.N yêu chuộng Tự do Dân chủ hãy biết sáng suốt để hành xử đúng mức, vì chỉ có thế, ta mới gìn giữ được cái đời sống mà chúng ta đã tổn hao biết bao nhiêu đau thương, mất mát mới có được như ngày nay.


Phạm Nam Vinh
tháng 4-2005

credit to vietshowbiz

vtbari
06-13-2005, 07:24 PM
Đồ free mà. Phải kén chọn chút. Đụng cái gì cũng đọc dễ bị đau bụng lắm. :)

seanguyen
06-14-2005, 08:28 AM
Không phải dân ở Cali nên không biết tường tận.
Không thường xuyên đọc báo Cali, Nhật báo Người Việt cũng như Viet Weekly nên không rõ tình hình.
Tuy nhiên đọc là mở rộng kiến thức, đừng bao giờ tin theo 1 chiều những gì đài báo nói mà phải khách quan đối chiếu với những tin tức khác.
Tui tin rằng ACE trong VCB nói chung và ACE ở Cali nói riêng ai cũng đủ trình độ để hiểu được đâu là đúng, đâu là sai.
Nếu tuần báo này quả thật làm hại, làm hư cộng đồng, ACE nên biết phải làm gì.
Thanks

cmff
06-16-2005, 12:05 AM
" NO' " ddây nè, kheu kheu tay seanguyen dzô doc roi nhan xet nghen hihihihi

Noi vay chu*', bà con vo day doc roi dong gop y kien ve to ba'o , va tat ca so baodeu tren web này

Dac biet, sao hom nay, cmff lai hông thay domain name, mà lai là tu server nhà ca' nhân, hay la dân cali keo den làm am i, nen tui no' dzo.t roi, va web thi de server tai nhà


http://65.45.193.26:8026/cms/acct/vietweekly/main/

bà con dzo coi vài sô' roi ca? nhà nhan ddi.nh nha


Rieng cmff , thi nhan dinh day qua that là lu pha hoai Cong dong, làm loi cho CS nhieu , y nhu bài viet dda~ dda(ng ben tren !!!

hbpn
06-16-2005, 06:22 AM
Chỉ nghe và lập lại nên mới gọi là con vẹt chứ hổng phải con người.

HuKe
06-17-2005, 10:19 AM
.

seanguyen
06-17-2005, 10:26 AM
Một thằng binh, một thằng chưởi, cả 2 thằng đều chụp mũ là cộng sản.
Một trong 2 thằng sẽ có 1 thằng đúng.