anhtu
06-21-2005, 08:50 AM
Kissinger nói không nên quá vồn vã với Việt Nam
Jun 20, 2005
BBC - Hôm nay Thứ Ba, Thủ tướng Việt Nam, ông Phan Văn Khải sẽ gặp Tổng thống Hoa Kỳ George W Bush tại tòa Bạch Ốc sau khi đã gặp các đại diện kinh doanh nổi tiếng
Đây là sự kiện lịch sử khi mà cách đây 30 năm, Mỹ và Việt Nam là kẻ thù trong cuộc chiến tranh lạnh, tàn sát nhau trong rừng sâu của Việt nam.
Sự giảm căng thẳng giữa hai bên đã không xảy ra qua đêm. Đó là một tiến trình chậm kéo dài.
Tiến sĩ Henry Kissinger, đã từng làm việc cho ba vị tổng thống Hoa Kỳ, đã đạt được giải Nobel hoà bình nhờ điều đình được việc chấm dứt chiến tranh.
Chương trình The World Today của BBC đã hỏi ông ngày hôm nay ông nghĩ sao về cuộc viếng thăm lịch sử này:
Henry Kissinger: Tôi nghĩ rằng đây là tiến triển tích cực. Nó cho thấy hai bên đã vượt qua được tấn thảm kịch cách đây 30 năm và Việt Nam nay đã là thành viên của cộng đồng quốc tế mà không bị cản trở bởi những gì xảy ra trong qúa khứ.
BBC: Nhưng ông có nghĩ rằng điều này xảy ra qúa muộn không?
Tôi nghĩ rằng phía Hoa Kỳ đã sẵn sàng cho việc quên đi dĩ vãng trước khi phía Việt Nam chấp nhận điều này.
BBC: Ông có cho rằng đối với nhiều người Mỹ gốc Việt đó một viên thuốc đắng khi Washington mời một chính phủ có đường lối tả khuynh vào hàng nhất ở Châu Á tới thăm trong lúc chính Bộ Ngoại giao thừa nhận rằng những vi phạm nhân quyền vẫn đang xảy ra?
Đối với cá nhân tôi đây cũng là viên thuốc đắng khi mà tôi đã chứng kiến những gì cộng sản miền Bắc đã làm ở Đông Dương khi tôi còn đương chức. Tôi nghĩ đây là bước đi cần thiết nhưng tôi sẽ không đi qúa xa trên phương diện cá nhân.
BBC: Ông nghĩ thế nào về sự tiến triển trong mối quan hệ Việt-Mỹ trong vòng 30 năm qua? Ông có nghĩ rằng đây chỉ là quan hệ kinh doanh không thôi không?
Nó một phần là quan hệ kinh doanh. Phía Việt Nam nghĩ rằng đây một phần cũng là cách để họ cân bằng sự độc lập của họ nhưng từ quan điểm của nước Mỹ, tôi cho rằng chúng ta không nên bị kéo vào những dàn xếp chống Trung Quốc của Việt Nam. Dĩ nhiên chúng tôi nên hợp tác trong lĩnh vực kinh tế.
Ông nói rằng tấn thảm kịch của 30 năm trước nay cuối cùng cũng đã ở phía sau. Ông có thực sự nghĩ như thế không? Có nhiều người nghĩ rằng những thảm kịch này sẽ không bao giờ có thể bị lãng quên và chính ông cũng trực tiếp gây ra một số trong những thảm kịch đó?
Này nhé, đây là loại câu hỏi của BBC mà tôi sẽ không trả lời. Đây là một chủ đề qúa quan trọng cho những câu hỏi tự cao tự đại, những câu hỏi về cơ bản là thiếu hiểu biết sự phức tạp của vấn đề. Nếu bà có câu hỏi khác, tôi sẽ trả lời, nếu không chúng ta kết thúc ở đây.
Thế thì tôi xin hỏi ông câu này. Khi Sài Gòn sụp đổ, tôi biết là ông đã viết về chuyện này cũng khá nhiều rồi, nhưng khi Sài gòn sụp đổ, ông nghĩ như thế nào và Việt Nam có phải là điều mà vẫn khiến ông suy nghĩ cho tới tận ngày hôm nay? Cảm xúc của ông như thế nào khi ông nghĩ tới chuyện này?
Tôi đã nói Việt Nam là một tấn thảm kịch mà một phần chúng ta tự gây ra cho chính chúng ta. Kết cục của tấn thảm kịch này cũng không hay ho gì và tôi cảm thấy thương xót cho những người đã rơi vào sự kiểm soát của miền Bắc. Nhưng đó là 30 năm trước đây và bây giờ chúng ta phải tìm cách để đảm bảo ổn định và phát triển trong khu vực trong điều kiện mới.
Jun 20, 2005
BBC - Hôm nay Thứ Ba, Thủ tướng Việt Nam, ông Phan Văn Khải sẽ gặp Tổng thống Hoa Kỳ George W Bush tại tòa Bạch Ốc sau khi đã gặp các đại diện kinh doanh nổi tiếng
Đây là sự kiện lịch sử khi mà cách đây 30 năm, Mỹ và Việt Nam là kẻ thù trong cuộc chiến tranh lạnh, tàn sát nhau trong rừng sâu của Việt nam.
Sự giảm căng thẳng giữa hai bên đã không xảy ra qua đêm. Đó là một tiến trình chậm kéo dài.
Tiến sĩ Henry Kissinger, đã từng làm việc cho ba vị tổng thống Hoa Kỳ, đã đạt được giải Nobel hoà bình nhờ điều đình được việc chấm dứt chiến tranh.
Chương trình The World Today của BBC đã hỏi ông ngày hôm nay ông nghĩ sao về cuộc viếng thăm lịch sử này:
Henry Kissinger: Tôi nghĩ rằng đây là tiến triển tích cực. Nó cho thấy hai bên đã vượt qua được tấn thảm kịch cách đây 30 năm và Việt Nam nay đã là thành viên của cộng đồng quốc tế mà không bị cản trở bởi những gì xảy ra trong qúa khứ.
BBC: Nhưng ông có nghĩ rằng điều này xảy ra qúa muộn không?
Tôi nghĩ rằng phía Hoa Kỳ đã sẵn sàng cho việc quên đi dĩ vãng trước khi phía Việt Nam chấp nhận điều này.
BBC: Ông có cho rằng đối với nhiều người Mỹ gốc Việt đó một viên thuốc đắng khi Washington mời một chính phủ có đường lối tả khuynh vào hàng nhất ở Châu Á tới thăm trong lúc chính Bộ Ngoại giao thừa nhận rằng những vi phạm nhân quyền vẫn đang xảy ra?
Đối với cá nhân tôi đây cũng là viên thuốc đắng khi mà tôi đã chứng kiến những gì cộng sản miền Bắc đã làm ở Đông Dương khi tôi còn đương chức. Tôi nghĩ đây là bước đi cần thiết nhưng tôi sẽ không đi qúa xa trên phương diện cá nhân.
BBC: Ông nghĩ thế nào về sự tiến triển trong mối quan hệ Việt-Mỹ trong vòng 30 năm qua? Ông có nghĩ rằng đây chỉ là quan hệ kinh doanh không thôi không?
Nó một phần là quan hệ kinh doanh. Phía Việt Nam nghĩ rằng đây một phần cũng là cách để họ cân bằng sự độc lập của họ nhưng từ quan điểm của nước Mỹ, tôi cho rằng chúng ta không nên bị kéo vào những dàn xếp chống Trung Quốc của Việt Nam. Dĩ nhiên chúng tôi nên hợp tác trong lĩnh vực kinh tế.
Ông nói rằng tấn thảm kịch của 30 năm trước nay cuối cùng cũng đã ở phía sau. Ông có thực sự nghĩ như thế không? Có nhiều người nghĩ rằng những thảm kịch này sẽ không bao giờ có thể bị lãng quên và chính ông cũng trực tiếp gây ra một số trong những thảm kịch đó?
Này nhé, đây là loại câu hỏi của BBC mà tôi sẽ không trả lời. Đây là một chủ đề qúa quan trọng cho những câu hỏi tự cao tự đại, những câu hỏi về cơ bản là thiếu hiểu biết sự phức tạp của vấn đề. Nếu bà có câu hỏi khác, tôi sẽ trả lời, nếu không chúng ta kết thúc ở đây.
Thế thì tôi xin hỏi ông câu này. Khi Sài Gòn sụp đổ, tôi biết là ông đã viết về chuyện này cũng khá nhiều rồi, nhưng khi Sài gòn sụp đổ, ông nghĩ như thế nào và Việt Nam có phải là điều mà vẫn khiến ông suy nghĩ cho tới tận ngày hôm nay? Cảm xúc của ông như thế nào khi ông nghĩ tới chuyện này?
Tôi đã nói Việt Nam là một tấn thảm kịch mà một phần chúng ta tự gây ra cho chính chúng ta. Kết cục của tấn thảm kịch này cũng không hay ho gì và tôi cảm thấy thương xót cho những người đã rơi vào sự kiểm soát của miền Bắc. Nhưng đó là 30 năm trước đây và bây giờ chúng ta phải tìm cách để đảm bảo ổn định và phát triển trong khu vực trong điều kiện mới.