VuThu
06-07-2002, 11:45 AM
Tại sao lại Three seasons? Việt Nam chỉ có hai mùa mưa và nắng. Trong phim, hai mùa được diễn tả qua hoàn cảnh hai cặp. Một cặp là anh đạp xich lô và cô gái " Kiều " đời nay. Hoàn cảnh cặp này diễn ra trong mùa nắng. Một cặp khác là hai em bé trai và gái mồ côi. Em trai đi bán dạo, và em gái đi lượm lon. Suốt cuộn phim, cuộc sống hai em trải qua những cơn mưa Sài Gòn tầm tã. Mùa thứ ba là cảnh cô gái quê đi bán hoa sen và người thầy tài hoa bị cùi. Cô gái đã chép thơ giùm ông và đem ước vọng của ông phổ biến ra ngoài đời với hương hoa sen tinh khiết. Tôi nghĩ mùa thứ ba tượng trưng cho mùa hy vọng sau hai mùa mưa nắng tầm tã quen thuộc của Việt Nam.
1. Tại sao "Three Seasons" ?
Mùa thứ ba, mang theo niềm tin và hy vọng, đã đan quyện vào hai mùa kia. Như cảnh người lính Mỹ đoàn tụ được lại với cô con gái lai của mình với bó hoa sen; sau bao nhiêu ngày tìm kiếm, ông ta đã gặp lại con gái của mình vào ngày cuối ở Việt Nam... trong một quán bia ôm. Và lần gặp nhau sau đó, với những đóa sen trên tay, mua từ gánh hoa sen của cô gái quê, ông đã hòa lại được với con gái ông. Cảnh hai cha con bên cửa sổ nói chuyện, và ngoài kia cô gái quê với gánh sen đi qua thật ý nghĩa. Tôi nghĩ vai em bé bán dạo và em bé lượm lon xuất sắc nhất trong phim. Cảnh em bé trai nhìn phim hoạt họa Mickey khi đi vào một tiệm bán máy truyền hình. Thay vì náo nức, em nhìn nó với con mắt hầu như xa lạ. Em đã quen với những lần mơ ước ngoài tầm tay rồi chăng? Cảnh em gái lượm lon lẽo đẽo theo em trai bán dạo thật ngậm ngùi. Hai em còn nhỏ quá để không biết nói ra những gì ngoài ánh mắt nhìn nhau. Chỉ có sự cảm thông giữa hai em đã giúp hai em đến với nhau, nương tựa nhau trong cơn mưa tầm tã, để chia cho nhau miếng bánh, góp bờ vai để ngủ. Suốt đoạn đó, đạo diễn Tony Bùi thật tài tình đã để hai em không nói một lời. Tôi nghĩ nếu hai em nói ra một lời gì sẽ làm mất đi sự hay ho của giây phút đó. Cảnh em trai, sau khi kiếm ra thùng đồ bán dạo, đã bỏ cuộc chơi banh, khoác lên vai thùng đồ đi bán tiếp, nói lên sự cam đảm và sức sống bền bỉ, chấp nhận nghịch cảnh của em. Em bé trai tuổi hồn nhiên, đã bỏ ngang cuộc đá banh, khoác lại lên vai trách nhiệm cuộc sống. Thật ngậm ngùi. Tuổi thơ của em đâu? Hai em lẽo đẽo theo nhau dưới cơn mưa tầm tã vào đêm. Đi về vùng đèn sáng để mưu sinh. Hai em đã khựng lại vài giây trước vùng đèn sáng đó, có lẽ vì viễn cảnh sẽ bị từ chối, đánh đập, xua đuổi làm ngại ngùng; nhưng hai em vẫn đi tới. Thái độ của hai em làm tôi nhớ đến một câu trong kinh sách Phật: "Nếu ta chấp nhận cái nghiệp như một chuyện bình thường, thì chính ta đã vượt ra ngoài cái nghiệp". Hai em có hiểu điều đó không? Nhưng tôi biết hai em đã làm nhiều người suy nghĩ về bài học của cuộc sống.
2. Hy vọng và hạnh phúc trong Three Seasons
Tôi đến và cảm nhận nghệ thuật theo tình cảm hơn là lý trí. Một phim đầy những xảo thuật điện ảnh và tốn kém bạc triệu nhưng chưa chắc thu hút tôi bằng những cuốn phim đơn giản nhưng chất chứa tình người. Goodwill Hunting chỉ là một cuốn phim về một tâm hồn trẻ lạc lõng , mất niềm tin. Goodwill Hunting đã kiếm được một người hiểu anh ta. Thật cảm động khi anh đã tin cậy để khóc trên vai người counselor...
Three seasons cũng đã đến với tôi như một cuốn phim đầy tình người. Phim không chất đầy những cái biểu tượng thông thường về hy vọng mà hy vọng trong phim ẩn mình sâu đắm dưới những hành động bình thường của những con người sống tận cùng trong đáy xã hội. Một em bé bán rong trong mưa dầm vẫn mạnh dạn mang trên vai tài sản nhỏ bé của em để dấn bước đương đầu với cuộc sống. Bản thân em cũng là trẻ bụi đời ngoài xã hội. Em đã mang vào trong phim sức sống âm ỉ và niềm hy vọng của chính cuộc đời chai sạn riêng em. Em đáng khâm phục và hy vọng rằng sức mạnh hy vọng em mang theo sẽ là hy vọng của thế hệ trẻ Việt Nam sau này. Hạnh phúc là gì?. Chúng ta chắc chắn tự hỏi câu hỏi đó vài lần. Ngạc nhiên thay, Three Seasons đã để cho một nàng "Kiều" nói lên định nghĩa về hạnh phúc. Một sự chọn lựa chính đáng, vì ai có thể hiểu rõ hạnh phúc hơn những con người "Les Miserables" này. Những con người mà hạnh phúc đã vượt ra ngoài tầm tay. Ngạc nhiên hơn, hạnh phúc trong con mắt của họ là những điều đơn giản bình thường mà chúng ta bỏ qua hằng ngày. Cô gái "Kiều" bán thân nuôi miệng này chỉ ước ao được cài lại đóa hoa phượng ngây thơ của tuổi học trò. Lứa tuổi ngây thơ trong trắng mà cô đã mất. Có phải chăng cô ngầm bảo chúng ta nên trở về cội nguồn tìm lại những cái gì đơn giản nhất, thuần khiết nhất trong cuộc sống chúng ta, trong tâm hồn chúng ta? Và đó là hạnh phúc? Một cánh hoa sen đồng nội đem lại hạnh phúc cho một cô gái quê. Một cánh hoa phượng đơn giản đã đem lại hạnh phúc cho hai cô gái "Kiều". Cô gái Việt mong tìm lại tuổi học trò ngây thơ của mình với cánh phượng cài tóc, và cô gái lai, con người lính Mỹ, đã tìm lại sự trong trắng của cô với bó sen tươi mà cha cô tặng. Cầu chúc họ tìm lại được hạnh phúc và thanh khiết trong tâm hồn. Em bé gái lượm lon đã tìm thấy hạnh phúc với sự che chở , dù mỏng manh yếu đuối, từ em bé trai mà em tin cậy. Em đã chia sẻ từng miếng bánh, mượn bờ vai để ngủ trong đêm mưa.
Phải chăng tìm được một con người tin cậy, được che chở bảo vệ là khái niệm hạnh phúc của em? Và chúng ta thì sao? Tôi nghĩ chúng ta cũng sẽ không khác mấy. Ngạc nhiên thay, chúng ta ở một hoàn cảnh sung sướng, một đất nước xa lạ mà em gái đó không hề biết đến, lại có chung ý niệm về hạnh phúc. Cầu chúc em sẽ có hạnh phúc dưới mái ấm nào đó trong tương lai. Ngoài trời đã tạnh cơn mưa. Hương đêm và mùi cỏ tươi mát rượi ngai ngái. Tôi nghĩ đến cơn mưa Sài Gòn, đến dáng Woody lầm lũi trong mưa, đến đóa sen tươi, đến con đường phố trải đầy hoa phượng, và nghĩ đến con đường chạy ngang trước cổng trường Lý Tự Trọng dẫn ra biển Nha Trang mát rợi bóng mát. Niềm tin và hạnh phúc đã thức dậy với Three Seasons.
3- Kết cấu và kết cục trong Three seasons
Three Seasons diễn tả ba hoàn cảnh chính song song trong bối cảnh Sài Gòn. Các cuộc sống được đan quyện lẫn nhau, chuyển đột ngột từ nắng Sài Gòn với cô gái Kiều tới cảnh mưa đêm tầm tã phủ kín em bé bán hàng rong, và bừng sáng với cảnh hồ sen trắng ngợp tầm mắt. Kết cấu như vậy làm tôi liên tưởng đến ER hay NYPD Blue. Các hoàn cảnh và nhân vật liên kết lẫn nhau dẫn đến một kết cục được từ từ mở dần ra cho khán giả. Như các mảnh rời trong một ô chữ hay các nét vẽ của một bức tranh lần hồi đưa đến mô.t cái nhìn tổng thể của một câu chuyện hay một đề tài. Nam Cao với tác phẩm Chí Phèo cũng đã dùng kết cấu như vậy, nhưng ông đã dùng sợi dây liên kết vòng tròn đan quyện các mảnh rời quá khứ và hiện tại cho người đọc hiểu hơn về Chí Phèo qua hình ảnh Binh Chức và cụ Bá. Từ quá khứ của Binh Chức đến con người Chí Phèo hiền lành ngày xưa so sánh với anh chị rạch mặt ngày nay để nói lên chủ đề hy vọng, lạc quan, hạnh phúc, và tình người. Three Seasons đã dùng kết cấu song song, nhưng cuối cùng vẫn đan quyện lại thành một chủ đề duy nhất. Kết cấu như vậy khiến khán giả suy nghĩ cũng như gây sự tò mò. Bản thân tôi, qua vài phút đầu cũng khá phân vân không hiểu sự chuyển tiếp giữa các hoàn cảnh có mục đích như thế nào.
Khác hẳn với ER hay NYPD Blue với tốc độ nhanh (Emergency mà), Three Seasons diễn ra khá chậm so với tốc độ phim ảnh hiện nay. Coi Three Seasons tôi nghĩ như nhấp một chén trà ướp hoa ngâu và ngắm khung trời tuyết bay lất phất trắng ngoài khung cửa sổ, vớí tiếng thời gian yên tĩnh gõ tí tách, không như coi các phim ảnh bây giờ như Drive-Through, Fast Food. Với nhịp điệu chậm rãi của phim, tôi cũng đã có thời gian suy nghĩ tự hỏi đạo diễn Tony Bùi đã chọn kết cục như thế nào với ba hoàn cảnh. Tôi khá hài lòng với biểu tượng và kết thúc của cuộc đời của Woody (em bé bán hàng rong), cặp Kiều + anh xích lô Từ Hải, người Lính Mỹ và đứa con rơi. Với biểu tượng khi kết thúc, hoàn cảnh các cặp này đã dược đạo diễn cho khán giả tự suy nghĩ tùy theo nhân sinh quan của mỗi cá nhân. Với cảnh Woody và em bé gái đội áo mưa đi vào vùng ánh sáng điện, riêng tôi chỉ thấy sự kiên nhẫn, sức chịu đựng vô song của tuổi thơ Việt Nam. Tôi thương cho hai em, nhưng tin chắc là hai em sẽ đủ sức mạnh và lòng kiên trì để vượt qua mọi khó khăn trước mặt. Phải chăng hai em đã khựng lại giây phút vì viễn cảnh bị đánh đập nhưng chính đúng hai em đã tiếp tục bước cùng nhau, với nhau trong cuộc đời mai sau. Woody và em bé gái, hai em chính là hiện thân của hy vọng cho lớp trẻ Việt Nam, lớn lên trong khó khăn, nhưng sẽ trưởng thành và vượt qua tất cả. Cô gái Kiều và anh bạn đạp xích lô Từ Hải thì sao? Tôi biết anh không đủ quyền sinh sát trong tay như Từ Hải trong Kim Vân Kiều để ân oán báo đền. May thay nếu đạo diễn Tony Bùi cho anh bay đá song phi để cứu cô "Kiều" khi bị sỉ nhục như Hồng Kông Kim Dung chắc tôi sẽ ra về ngay lúc đó. Ngược lại, anh chỉ muốn đến với cô gái bán thân nuôi miệng này với tình người chân chất đơn giản. Chúng ta chỉ thấy cảnh cuối cùng cô gái Kiều được đứng giữa rừng hoa phượng và từng đợt hoa phượng rơi như gội sạch những gì dơ bẩn mà cô phải chịu trong đời cô. Và tôi sẽ thất vọng nhiều nếu Tony Bùi cho hai người lấy nhau.
Tôi nghĩ cuộc đời này không đơn giản như vậy vì hai người phải vượt qua bao khó khăn trước mặt. Dừng lại ngay lúc này chỉ để nhấn mạnh thêm chủ đề của phim về tình người và quan niệm hạnh phúc. Tương tự như vậy, chúng ta chỉ thấy cảnh cuối cùng giữa người lính Mỹ và cô con gái rơi của ông qua khung cửa sổ nói chuyện trong khi cô gái bán sen đi qua. Hạnh phúc đây chính là cảnh rất tình người của cha con đoàn tụ. Và với đóa sen tinh khiết trên tay, người cha Mỹ đã ngầm xin lỗi với con gái ông là dù sao đi nữa trong mắt ông, cô luôn là người con gái ruột mà ông hằng tìm kiếm và vẫn tinh khiết như đóa sen trên tay ông.
Tôi cũng sẽ thất vọng nếu được coi tiếp cảnh cô lên máy bay về Mỹ với cha cô. Điều đó sẽ làm lạc lõng đi chủ đề hạnh phúc và tình người. Đó chính là tình thương cha con không bờ bến và sự trong trắng của cô gái lai trong mắt người cha. Tôi biết họ đã tìm được hạnh phúc khi đoàn tụ lại. Phải chăng đó không đủ ư !!! Một người bạn của tôi khi thảo luận về Three Seasons chợt nhận định rằng có bốn cặp với ba mùa có vẻ hơi lệch lạc. Tuy nhiên, ba cặp Woody + em bé gái, cô Kiều + anh xích lô, và người lính Mỹ + cô gái lai chỉ để diễn tả chủ đề hy vọng, hạnh phúc, và tình người . Cặp thứ tư với cô gái bán hoa sen và người thầy cùi tài hoa diễn tả sự lạc quan về tương lai. Hơn nữa, thêm người lính Mỹ và cô gái lai sẽ diễn tả khá đầy đủ bối cảnh xã hội Việt Nam. Chiến tranh Việt Nam, lần nữa, đã được đề cập với cách nhìn rất tình người: Chỉ còn là một người cha đi tìm đứa con gái thất lạc. Phải chăng tình thương đã xóa bỏ hận thù chiến tranh.
4- Những cái không hay trong Three Seasons
Khen nhiều nhưng chê cũng không phải có. Tôi nghĩ lời đàm thoại trong phim quá văn chương không như ngôn ngữ nói chuyện hàng ngày. Tôi còn nghĩ quá hơn nữa là nếu giám khảo là người Việt Nam, với giọng đọc đều đều của cô Kiều, chắc phim sẽ lọt sổ ngay. Cô Kiều đóng còn cứng, và cảnh cạo gió là cảnh gợi tình hay đau khổ là một điều tôi phân vân hoài. Để giải trí tìm cảm giác mạnh, có lẽ Three Seasons không phải là chọn lựa đúng, nhưng để thêm niềm tin vào cuộc sống, để hiểu thêm về chính mình, về những gì may mắn chúng ta đã có mà không biết để trân trọng, về quê hương Việt Nam chúng ta, Three Seasons sẽ đến cùng chúng ta với niềm lạc quan hy vọng và đậm đà tình người, chân chất như thơ lục bát của Nguyễn Bính.
Xin mời các bạn
http://kicon.com/film/3seasons/images/poster.gif
1. Tại sao "Three Seasons" ?
Mùa thứ ba, mang theo niềm tin và hy vọng, đã đan quyện vào hai mùa kia. Như cảnh người lính Mỹ đoàn tụ được lại với cô con gái lai của mình với bó hoa sen; sau bao nhiêu ngày tìm kiếm, ông ta đã gặp lại con gái của mình vào ngày cuối ở Việt Nam... trong một quán bia ôm. Và lần gặp nhau sau đó, với những đóa sen trên tay, mua từ gánh hoa sen của cô gái quê, ông đã hòa lại được với con gái ông. Cảnh hai cha con bên cửa sổ nói chuyện, và ngoài kia cô gái quê với gánh sen đi qua thật ý nghĩa. Tôi nghĩ vai em bé bán dạo và em bé lượm lon xuất sắc nhất trong phim. Cảnh em bé trai nhìn phim hoạt họa Mickey khi đi vào một tiệm bán máy truyền hình. Thay vì náo nức, em nhìn nó với con mắt hầu như xa lạ. Em đã quen với những lần mơ ước ngoài tầm tay rồi chăng? Cảnh em gái lượm lon lẽo đẽo theo em trai bán dạo thật ngậm ngùi. Hai em còn nhỏ quá để không biết nói ra những gì ngoài ánh mắt nhìn nhau. Chỉ có sự cảm thông giữa hai em đã giúp hai em đến với nhau, nương tựa nhau trong cơn mưa tầm tã, để chia cho nhau miếng bánh, góp bờ vai để ngủ. Suốt đoạn đó, đạo diễn Tony Bùi thật tài tình đã để hai em không nói một lời. Tôi nghĩ nếu hai em nói ra một lời gì sẽ làm mất đi sự hay ho của giây phút đó. Cảnh em trai, sau khi kiếm ra thùng đồ bán dạo, đã bỏ cuộc chơi banh, khoác lên vai thùng đồ đi bán tiếp, nói lên sự cam đảm và sức sống bền bỉ, chấp nhận nghịch cảnh của em. Em bé trai tuổi hồn nhiên, đã bỏ ngang cuộc đá banh, khoác lại lên vai trách nhiệm cuộc sống. Thật ngậm ngùi. Tuổi thơ của em đâu? Hai em lẽo đẽo theo nhau dưới cơn mưa tầm tã vào đêm. Đi về vùng đèn sáng để mưu sinh. Hai em đã khựng lại vài giây trước vùng đèn sáng đó, có lẽ vì viễn cảnh sẽ bị từ chối, đánh đập, xua đuổi làm ngại ngùng; nhưng hai em vẫn đi tới. Thái độ của hai em làm tôi nhớ đến một câu trong kinh sách Phật: "Nếu ta chấp nhận cái nghiệp như một chuyện bình thường, thì chính ta đã vượt ra ngoài cái nghiệp". Hai em có hiểu điều đó không? Nhưng tôi biết hai em đã làm nhiều người suy nghĩ về bài học của cuộc sống.
2. Hy vọng và hạnh phúc trong Three Seasons
Tôi đến và cảm nhận nghệ thuật theo tình cảm hơn là lý trí. Một phim đầy những xảo thuật điện ảnh và tốn kém bạc triệu nhưng chưa chắc thu hút tôi bằng những cuốn phim đơn giản nhưng chất chứa tình người. Goodwill Hunting chỉ là một cuốn phim về một tâm hồn trẻ lạc lõng , mất niềm tin. Goodwill Hunting đã kiếm được một người hiểu anh ta. Thật cảm động khi anh đã tin cậy để khóc trên vai người counselor...
Three seasons cũng đã đến với tôi như một cuốn phim đầy tình người. Phim không chất đầy những cái biểu tượng thông thường về hy vọng mà hy vọng trong phim ẩn mình sâu đắm dưới những hành động bình thường của những con người sống tận cùng trong đáy xã hội. Một em bé bán rong trong mưa dầm vẫn mạnh dạn mang trên vai tài sản nhỏ bé của em để dấn bước đương đầu với cuộc sống. Bản thân em cũng là trẻ bụi đời ngoài xã hội. Em đã mang vào trong phim sức sống âm ỉ và niềm hy vọng của chính cuộc đời chai sạn riêng em. Em đáng khâm phục và hy vọng rằng sức mạnh hy vọng em mang theo sẽ là hy vọng của thế hệ trẻ Việt Nam sau này. Hạnh phúc là gì?. Chúng ta chắc chắn tự hỏi câu hỏi đó vài lần. Ngạc nhiên thay, Three Seasons đã để cho một nàng "Kiều" nói lên định nghĩa về hạnh phúc. Một sự chọn lựa chính đáng, vì ai có thể hiểu rõ hạnh phúc hơn những con người "Les Miserables" này. Những con người mà hạnh phúc đã vượt ra ngoài tầm tay. Ngạc nhiên hơn, hạnh phúc trong con mắt của họ là những điều đơn giản bình thường mà chúng ta bỏ qua hằng ngày. Cô gái "Kiều" bán thân nuôi miệng này chỉ ước ao được cài lại đóa hoa phượng ngây thơ của tuổi học trò. Lứa tuổi ngây thơ trong trắng mà cô đã mất. Có phải chăng cô ngầm bảo chúng ta nên trở về cội nguồn tìm lại những cái gì đơn giản nhất, thuần khiết nhất trong cuộc sống chúng ta, trong tâm hồn chúng ta? Và đó là hạnh phúc? Một cánh hoa sen đồng nội đem lại hạnh phúc cho một cô gái quê. Một cánh hoa phượng đơn giản đã đem lại hạnh phúc cho hai cô gái "Kiều". Cô gái Việt mong tìm lại tuổi học trò ngây thơ của mình với cánh phượng cài tóc, và cô gái lai, con người lính Mỹ, đã tìm lại sự trong trắng của cô với bó sen tươi mà cha cô tặng. Cầu chúc họ tìm lại được hạnh phúc và thanh khiết trong tâm hồn. Em bé gái lượm lon đã tìm thấy hạnh phúc với sự che chở , dù mỏng manh yếu đuối, từ em bé trai mà em tin cậy. Em đã chia sẻ từng miếng bánh, mượn bờ vai để ngủ trong đêm mưa.
Phải chăng tìm được một con người tin cậy, được che chở bảo vệ là khái niệm hạnh phúc của em? Và chúng ta thì sao? Tôi nghĩ chúng ta cũng sẽ không khác mấy. Ngạc nhiên thay, chúng ta ở một hoàn cảnh sung sướng, một đất nước xa lạ mà em gái đó không hề biết đến, lại có chung ý niệm về hạnh phúc. Cầu chúc em sẽ có hạnh phúc dưới mái ấm nào đó trong tương lai. Ngoài trời đã tạnh cơn mưa. Hương đêm và mùi cỏ tươi mát rượi ngai ngái. Tôi nghĩ đến cơn mưa Sài Gòn, đến dáng Woody lầm lũi trong mưa, đến đóa sen tươi, đến con đường phố trải đầy hoa phượng, và nghĩ đến con đường chạy ngang trước cổng trường Lý Tự Trọng dẫn ra biển Nha Trang mát rợi bóng mát. Niềm tin và hạnh phúc đã thức dậy với Three Seasons.
3- Kết cấu và kết cục trong Three seasons
Three Seasons diễn tả ba hoàn cảnh chính song song trong bối cảnh Sài Gòn. Các cuộc sống được đan quyện lẫn nhau, chuyển đột ngột từ nắng Sài Gòn với cô gái Kiều tới cảnh mưa đêm tầm tã phủ kín em bé bán hàng rong, và bừng sáng với cảnh hồ sen trắng ngợp tầm mắt. Kết cấu như vậy làm tôi liên tưởng đến ER hay NYPD Blue. Các hoàn cảnh và nhân vật liên kết lẫn nhau dẫn đến một kết cục được từ từ mở dần ra cho khán giả. Như các mảnh rời trong một ô chữ hay các nét vẽ của một bức tranh lần hồi đưa đến mô.t cái nhìn tổng thể của một câu chuyện hay một đề tài. Nam Cao với tác phẩm Chí Phèo cũng đã dùng kết cấu như vậy, nhưng ông đã dùng sợi dây liên kết vòng tròn đan quyện các mảnh rời quá khứ và hiện tại cho người đọc hiểu hơn về Chí Phèo qua hình ảnh Binh Chức và cụ Bá. Từ quá khứ của Binh Chức đến con người Chí Phèo hiền lành ngày xưa so sánh với anh chị rạch mặt ngày nay để nói lên chủ đề hy vọng, lạc quan, hạnh phúc, và tình người. Three Seasons đã dùng kết cấu song song, nhưng cuối cùng vẫn đan quyện lại thành một chủ đề duy nhất. Kết cấu như vậy khiến khán giả suy nghĩ cũng như gây sự tò mò. Bản thân tôi, qua vài phút đầu cũng khá phân vân không hiểu sự chuyển tiếp giữa các hoàn cảnh có mục đích như thế nào.
Khác hẳn với ER hay NYPD Blue với tốc độ nhanh (Emergency mà), Three Seasons diễn ra khá chậm so với tốc độ phim ảnh hiện nay. Coi Three Seasons tôi nghĩ như nhấp một chén trà ướp hoa ngâu và ngắm khung trời tuyết bay lất phất trắng ngoài khung cửa sổ, vớí tiếng thời gian yên tĩnh gõ tí tách, không như coi các phim ảnh bây giờ như Drive-Through, Fast Food. Với nhịp điệu chậm rãi của phim, tôi cũng đã có thời gian suy nghĩ tự hỏi đạo diễn Tony Bùi đã chọn kết cục như thế nào với ba hoàn cảnh. Tôi khá hài lòng với biểu tượng và kết thúc của cuộc đời của Woody (em bé bán hàng rong), cặp Kiều + anh xích lô Từ Hải, người Lính Mỹ và đứa con rơi. Với biểu tượng khi kết thúc, hoàn cảnh các cặp này đã dược đạo diễn cho khán giả tự suy nghĩ tùy theo nhân sinh quan của mỗi cá nhân. Với cảnh Woody và em bé gái đội áo mưa đi vào vùng ánh sáng điện, riêng tôi chỉ thấy sự kiên nhẫn, sức chịu đựng vô song của tuổi thơ Việt Nam. Tôi thương cho hai em, nhưng tin chắc là hai em sẽ đủ sức mạnh và lòng kiên trì để vượt qua mọi khó khăn trước mặt. Phải chăng hai em đã khựng lại giây phút vì viễn cảnh bị đánh đập nhưng chính đúng hai em đã tiếp tục bước cùng nhau, với nhau trong cuộc đời mai sau. Woody và em bé gái, hai em chính là hiện thân của hy vọng cho lớp trẻ Việt Nam, lớn lên trong khó khăn, nhưng sẽ trưởng thành và vượt qua tất cả. Cô gái Kiều và anh bạn đạp xích lô Từ Hải thì sao? Tôi biết anh không đủ quyền sinh sát trong tay như Từ Hải trong Kim Vân Kiều để ân oán báo đền. May thay nếu đạo diễn Tony Bùi cho anh bay đá song phi để cứu cô "Kiều" khi bị sỉ nhục như Hồng Kông Kim Dung chắc tôi sẽ ra về ngay lúc đó. Ngược lại, anh chỉ muốn đến với cô gái bán thân nuôi miệng này với tình người chân chất đơn giản. Chúng ta chỉ thấy cảnh cuối cùng cô gái Kiều được đứng giữa rừng hoa phượng và từng đợt hoa phượng rơi như gội sạch những gì dơ bẩn mà cô phải chịu trong đời cô. Và tôi sẽ thất vọng nhiều nếu Tony Bùi cho hai người lấy nhau.
Tôi nghĩ cuộc đời này không đơn giản như vậy vì hai người phải vượt qua bao khó khăn trước mặt. Dừng lại ngay lúc này chỉ để nhấn mạnh thêm chủ đề của phim về tình người và quan niệm hạnh phúc. Tương tự như vậy, chúng ta chỉ thấy cảnh cuối cùng giữa người lính Mỹ và cô con gái rơi của ông qua khung cửa sổ nói chuyện trong khi cô gái bán sen đi qua. Hạnh phúc đây chính là cảnh rất tình người của cha con đoàn tụ. Và với đóa sen tinh khiết trên tay, người cha Mỹ đã ngầm xin lỗi với con gái ông là dù sao đi nữa trong mắt ông, cô luôn là người con gái ruột mà ông hằng tìm kiếm và vẫn tinh khiết như đóa sen trên tay ông.
Tôi cũng sẽ thất vọng nếu được coi tiếp cảnh cô lên máy bay về Mỹ với cha cô. Điều đó sẽ làm lạc lõng đi chủ đề hạnh phúc và tình người. Đó chính là tình thương cha con không bờ bến và sự trong trắng của cô gái lai trong mắt người cha. Tôi biết họ đã tìm được hạnh phúc khi đoàn tụ lại. Phải chăng đó không đủ ư !!! Một người bạn của tôi khi thảo luận về Three Seasons chợt nhận định rằng có bốn cặp với ba mùa có vẻ hơi lệch lạc. Tuy nhiên, ba cặp Woody + em bé gái, cô Kiều + anh xích lô, và người lính Mỹ + cô gái lai chỉ để diễn tả chủ đề hy vọng, hạnh phúc, và tình người . Cặp thứ tư với cô gái bán hoa sen và người thầy cùi tài hoa diễn tả sự lạc quan về tương lai. Hơn nữa, thêm người lính Mỹ và cô gái lai sẽ diễn tả khá đầy đủ bối cảnh xã hội Việt Nam. Chiến tranh Việt Nam, lần nữa, đã được đề cập với cách nhìn rất tình người: Chỉ còn là một người cha đi tìm đứa con gái thất lạc. Phải chăng tình thương đã xóa bỏ hận thù chiến tranh.
4- Những cái không hay trong Three Seasons
Khen nhiều nhưng chê cũng không phải có. Tôi nghĩ lời đàm thoại trong phim quá văn chương không như ngôn ngữ nói chuyện hàng ngày. Tôi còn nghĩ quá hơn nữa là nếu giám khảo là người Việt Nam, với giọng đọc đều đều của cô Kiều, chắc phim sẽ lọt sổ ngay. Cô Kiều đóng còn cứng, và cảnh cạo gió là cảnh gợi tình hay đau khổ là một điều tôi phân vân hoài. Để giải trí tìm cảm giác mạnh, có lẽ Three Seasons không phải là chọn lựa đúng, nhưng để thêm niềm tin vào cuộc sống, để hiểu thêm về chính mình, về những gì may mắn chúng ta đã có mà không biết để trân trọng, về quê hương Việt Nam chúng ta, Three Seasons sẽ đến cùng chúng ta với niềm lạc quan hy vọng và đậm đà tình người, chân chất như thơ lục bát của Nguyễn Bính.
Xin mời các bạn
http://kicon.com/film/3seasons/images/poster.gif