dangia
01-13-2006, 09:07 AM
Viết cho những người cộng sản còn lương thiện
Lưu Vũ
Việt Nam còi cọc và lẹt đẹt đi theo các nước láng giềng ngày nay là vì rơi vào một đảng cầm quyền vừa độc đoán, vừa ngu dốt. Mà đảng là ai? Đảng là Ban chấp hành Trung ương, Ban chấp hành Trung ương là Bộ chính trị, còn Bộ chính trị thì bị khuynh loát chỉ bởi vài người. Cho nên thực chất, cả số phận dân tộc chỉ nằm trong tay vài người ấy, thậm chí một hay hai người, lại xuất phát từ nghề thiến lợn hay cai đồn điền cao su thì bao giờ đất nước mới theo kịp thiên hạ? Mà có ai ngoái cổ lại sau nhìn và đợi chúng ta?
Không riêng gì bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản Việt Nam (CSVN), vẫn còn nhiều người lẫn lộn, hoặc cố tình đánh đồng khái niệm xã hội dân sự hay hệ thống chính trị dân chủ, tự do với ‘‘chế độ tư bản”, ‘‘tư bản chủ nghĩa”, thậm chí ‘‘đế quốc chủ nghĩa”...
Hoa Kỳ và các nước tư bản phát triển ở châu Âu là những nước đã xây dựng và không ngừng hoàn thiện hệ thống xã hội dân sự. Hệ thống xã hội dân sự này đảm bảo cho người dân được quyền tự do chọn lựa và bãi bỏ bộ máy lãnh đạo đất nước thông qua bầu cử. Nhà nước có vai trò giám sát, điều hành để mọi quyền lợi và nghĩa vụ công dân ghi trong hiến pháp được tôn trọng và thực thi. Trước khi quốc hội và người đứng đầu nhà nước phê chuẩn, hiến pháp phải được đại đa số người dân chấp thuận thông qua trưng cầu dân ý. Hiến pháp là bộ luật khung cao nhất mà bất kể đảng cầm quyền nào cũng phải tuân thủ.
Việc Đảng CSVN đưa điều 4 của vào hiến pháp cho phép mình độc quyền lãnh đạo là một sự cưỡng hiếp dân tộc trắng trợn. Hiến pháp của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN) Việt Nam hiện nay là quái thai của sự cưỡng hiếp đó.
Khi Ba Lan xây dựng thể chế dân chủ đầu tiên sau cộng sản, khá nhiều người Việt ở Ba Lan mới hiểu tại sao trong thành phần của chính phủ, bộ trưởng quốc phòng lại có thể là một người không một ngày thâm niên nào trong quân ngũ. Nhà chính trị đứng đầu bộ quốc phòng trực tiếp thực hiện và khai triển chính sách quốc phòng của một quốc gia do chính phủ giao chứ không phải vác súng ra trận và điều binh khiển lính. Việc đó thuộc về chuyên môn của tướng lãnh trong tổng tham mưu. Bộ tham mưu là người thừa hành các nhiệm vụ chính trị. Đây là một trong những ý nghĩa của dân sự hoá xã hội.
Các đảng CS dùng quân đội, công an làm công cụ áp đảo, không chế đối thủ, đàn áp nhân dân để giữ và duy trì quyền lực. Giữ quyền lực đồng nghĩa với giữ đặc quyền thao túng và tham nhũng kinh tế. Vì vậy, những người đảng viên nắm vị trí lãnh đạo từ cao xuống thấp tại Việt Nam đang là những nhà tư bản với những tài sản hết sức to lớn. Cho nên, cái ‘‘xã hội chủ nghĩa” mà Trung Quốc hay Việt Nam, Cuba hay Bắc Triều tiên vẫn đang bám víu thực ra chỉ là cái phao cứu cánh, cái mặt nạ không hơn không kém.
Ngoài ra, để thực hiện mục đích toàn trị và giữ quyền lực, tất cả chế độ cộng sản đều luôn luôn cần có kẻ thù để phục vụ cho những chiến dịch tuyên truyền, vận động quần chúng. Ở Việt Nam, khi không còn kẻ thù là ‘‘bè lũ thực dân, đế quốc”, ‘‘tay sai”,... thì phải tạo ngay ra kẻ thù mới: ‘‘các lực lượng thù địch”, ‘‘âm mưu diễn biến hòa bình”, ‘‘bọn phản động”, v.v.
Cái chế độ ‘‘xã hội chủ nghĩa” tội nghiệp mà đảng CSVN lấy nó làm bài ca ru ngủ đám dân khờ dại thực ra không sai, chỉ có điều nó không bao giờ có ở Việt Nam dưới sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản. Đảng CSVN từ lâu đã bị biến chất, bị lưu manh hoá, lấy nó làm bình phong, biến nó thành phương tiện ‘‘định hướng” đến với... chủ nghĩa tư bản đỏ.
Cái xã hội ‘‘xã hội chủ nghĩa” (xin đừng nhầm với cộng sản chủ nghĩa) ấy thực ra không hề ảo tưởng, nó có thực. Và nghịch lý thay, mỉa mai thay, nó nằm sờ sờ từ lâu ngay trong các nước tư bản: Na Uy, Thụy Điển, Đức, Ailen, Thuỵ Sĩ, Bỉ, Đan Mạch, Canada, Úc, hay Anh và Mỹ...
Đi theo mô hình tư bản tức là kinh tế thị trường tự do nhưng đảng CSVN hết sức trí trá, đạo đức giả, bao biện bằng cách cho thêm cái đuôi ‘‘ định hướng XHCN”. Thêm ‘‘đuôi”, tức là thêm những tính từ vô nghĩa vào các danh từ là thói quen truyền thống của đảng cộng sản Viêt Nam. Tôi nhớ trong thập kỷ 90, nhân chuyến thăm Ba Lan không kèn không trống của thủ tướng Võ Văn Kiệt, phóng viên của nhật báo ‘‘Rzeczpospolita” đề nghị tôi giải thích những cái ‘‘đuôi” ấy. Ví dụ: dân chủ ‘‘tập trung”, ‘‘định hướng XHCN”, nếp sống ‘‘mới XHCN” v.v. làm tôi cười sặc. Tôi biết phóng viên này hỏi ‘‘móc họng” cho vui chứ anh ta thừa biết nó là cái quái gì rồi. Ba Lan cũng đã từng là một nước CS. Câu chuyện về ‘‘cái đuôi” phóng viên cũng đưa vào bài phóng sự sau đó.
Đảng CSVN đang nắm trong tay và cho phép khu vực doanh nghiệp nhà nước những đặc quyền đặc lợi, nhất là cho vay tín dụng. Sử dụng vốn bừa bãi và lãng phí là căn bệnh mãn tính của các công ty quốc doanh. Cho nên rêu rao ‘‘Việt Nam có kinh tế thị trường tự do” là nói lấy được. Các doanh nghiệp tư nhân rất khó cạnh tranh trong một môi trường bất bình đẳng như thế, chưa kể đến thủ tục phải xin/mua hạn nghạch cho nguyên liệu và nhiều mặt hàng xuất nhập khẩu.
Kinh tế tự do đúng nghĩa cho phép mọi thành phần phát huy khả năng sáng tạo và cạnh tranh tối đa, bình đẳng, không bị nhà nước chi phối trong việc quản lý, điều hành. Tuy nhiên, mọi đơn vị kinh tế vẫn dưới tầm kiểm soát của nhà nước trong khuôn khổ của các điều luật được ban hành. Chính đương sự, những cá thể doanh nghiệp trong một xã hội dân sự là thành viên tham gia làm những điều luật đó một cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Ngược lại, nhà nước cộng sản tự do ban hành những sắc luật bất công nhằm tước đoạt tài sản của công dân, ví dụ như trưng thu, trưng dụng nhà cửa, quốc hữu hoá nhà máy, xí nghiệp, ngân hàng, đổi tiền với định lượng bắt buộc v.v...
Trong một số ngành công nghiệp đặc biệt như chế tạo vũ khí, hoá chất,... nhà nước của xã hội dân sự cũng chỉ kiểm soát các điều kiện an toàn lao động, bảo vệ môi sinh, các hợp đồng mua bán theo những điều luật phù hợp với lợi ích của quốc gia và những cam kết quốc tế. Các cá thể càng ăn nên làm ra thì ngân sách càng tăng, đất nước càng giàu từ nguồn thu thuế. Trong trường hợp xảy ra tranh chấp hoặc xuất hiện khả năng phương hại chung đến nền kinh tế quốc gia, nhà nước mới đóng vai trò trọng tài hoặc sử dụng những biện pháp chế tài để cân đối, điều chỉnh, nhưng cũng dựa trên mọi khế ước đã cam kết với công dân và các tổ chức quốc tế.
Còn tại Việt Nam? Gọi đất đai là tài sản của toàn dân, nhưng thực chất hiện nay Đảng CSVN Việt Nam đang nắm trong tay một tài sản vô giá và toàn quyền kinh doanh, chia chác, đó là toàn bộ hơn 300 ngàn cây số vuông – diện tích cả nước Việt Nam.
Hoa Kỳ, diện tích thuộc nhà nước quản lý khoảng 1%, còn lại là của tư nhân. Nhà nước không cần phải bỏ công đầu tư khai thác mà thay vào đó, các ông chủ đất, vừa để có tiền nộp thuế, vừa làm giàu, phải ra sức tạo ra của cải trên mảnh đất của mình. Las Vegas, một thành phố nổi tiếng nằm trên sa mạc là một ví dụ điển hình. Chỉ riêng thuế bất động sản hàng năm đã mang lại cho Hoa Kỳ tới hơn 40% ngân sách! Hoa Kỳ là một trong những nước có thuế suất đánh vào bất động sản rất cao. Nhà càng to, vườn càng rộng, đóng thuế càng nhiều. Càng ở khu giàu có càng bị ‘‘chặt” đẹp. Không riêng gì bất động sản, các loại thuế khác hoặc giá các dịch vụ như cập nhật hoá biển đăng ký xe hơi hàng năm, điện, nước, đổ rác, chăm sóc vườn tược... đều tỷ lệ thuận với mức sống của khu vực đó. Người ta nói rằng sướng nhất ở Mỹ có hai loại: người thật giàu và người thật nghèo. Thật giàu thì dù có đóng thuế cao vẫn giàu, còn thật nghèo thì đóng thuế rất ít hoặc không phải đóng gì cả, thậm chí còn được nhà nước trợ cấp tiền sinh sống, đi xe công cộng, chữa bệnh miễn phí v.v. Về mặt này Canada và các nước Skandinavia (Bắc Âu) còn vượt cả Mỹ.
Ý nghĩa ‘‘dân giàu nước mạnh” từ thời học phổ thông trên miền Bắc xã hội chủ nghĩa, giờ đây tôi mới may mắn được kiểm nghiệm và nhìn tận mắt tại các nước ‘‘tư bản thực dân” và ‘‘Mỹ đế quốc”. Chính vì thế tôi cũng hiểu ra, tại sao các nước tư bản dân chủ ở châu Âu và Hoa Kỳ từ đâu có nguồn ngân sách lớn như thế để đầu tư vào các công trình phúc lợi xã hội: đường xá, thư viện, các công trình văn hoá, giải trí, giáo dục v.v...
Chỉ cần tính hệ thống xe buýt (school bus) được tiêu chuẩn hoá (và ưu tiên đặc biệt trong giao thông) hàng ngày đưa rước miễn phí hàng chục triệu học sinh từ tiểu học đến hết trung học trên toàn liên bang Mỹ, ta đã thấy ngốn biết bao nhiêu tiền. Ở Mỹ, trẻ em bắt buộc phải tới trường, không phụ thuộc vào tình trạng của cha mẹ, kể cả cha mẹ không có giấy tờ cư trú hợp pháp. Bố mẹ nào không cho con tới trường, nhẹ thì vài lần bị gọi ra bót cảnh sát nhắc nhở, tiếp tục vi phạm thì ngồi tù và cơ quan xã hội có thể sẽ lấy mất con. Học sinh không phải đóng bất kỳ một lệ phí nào, trừ tiền ăn trưa. Các con tôi đang học tại trường tiểu học công thuộc Georgia, một tiểu bang hạng trung bình của Hoa Kỳ. Khu vực gia đình tôi ở cũng thường thường bậc trung. Tôi đã nhiều lần thăm con vào giờ ăn. Một nhà ăn rộng rãi, khang trang và rất sạch sẽ. Dây chuyền phát thức ăn chẳng kém nhà hàng McDonal bao nhiêu. Học sinh vào ăn theo thứ tự thời gian được sắp đặt cho mỗi lớp, có thầy cô hướng dẫn. Gíá mỗi bữa ăn là 1,1 đô la, menu có 5 món và các loại đồ uống cho học sinh tự chọn. Lấy xong thức ăn các cháu bưng khay đi qua máy vi tính, nói họ tên mình, cô giáo bấm bàn phím trừ tiền vào tài khoản của phụ huynh.
Đang vừa ăn vừa chuyện ầm ầm như ong vỡ tổ bỗng một bản nhạc nổi lên, tất thảy đồng loạt im bặt. Lần đầu tiên tôi rất ngạc nhiên và thú vị, hỏi vì sao thì thằng con giải thích rằng nhạc nổi lên để nhắc nhở tập trung ăn, không nói chuyện. Hay thật! Tôi thầm khen phương pháp rất sáng tạo này.
Trường hợp phụ huynh muốn yên tĩnh chia sẻ sự có mặt của mình với con thì vào phòng riêng (family room) dành cho khách.
Tất cả dụng cụ ăn uống đều dùng một lần, người phục vụ đẩy thùng rác tới từng bàn để các em vứt vào khi ăn xong.
Tôi biết thêm rằng, nếu gia đình nghèo, muốn con được ăn miễn phí thì chỉ cần điền vào một mẫu đơn in sẵn của trường là xong, không cần thêm bất kỳ giấy tờ nào, kể cả xác nhận thu nhập. Tôi thắc mắc, vậy thì dại gì mà không xin, liền bị bà xã cười cho vào mũi: ở đây chẳng ai làm thế, tính tự giác của họ rất cao, hơn nữa chả ai dại gì vì mấy chục đô la mỗi tháng cho mức thu nhập vài ngàn đô mà bị mang tiếng dối trá, mất đạo đức khi bị phát hiện.
Một truyền thống/tập quán của các gia đình tại Hoa Kỳ tôi thấy rất đáng trân trọng là khuyến khích trẻ em đọc sách. Có ba nguồn để các em tận dụng.
Nguồn thứ nhất là thư viện của nhà trường. Mượn sách, đọc xong, các em phải đưa bố mẹ ký tên vào tờ giấy của thư viện trước khi trả lại.
Nguồn thứ hai, thư viện công cộng. Tất cả các county (quận), thành phố lớn nhỏ đều có thư viện riêng, được trang bị hiện đại. Không khí trong mọi thư viện yên tĩnh và thoáng mát, dù bên ngoài vào mùa hè có ngày nóng tới 36 độ C. Nền nhà trải thảm dày êm ái. Đến đây, các em và cả bố mẹ có thể thoải mái dùng máy vi tính, chơi games, mượn sách, DVD, sử dụng tại chỗ hoặc mang về nhà. Khi làm thủ tục mượn, nhân viên bấm máy cho vào vi tính mã số trên từng quyển sách, băng, đĩa. Lúc trả, cứ tự giác ôm cả đống để vào một nơi, chẳng thấy ai kiểm tra thiếu đủ ra sao! Sách lấy từ các kệ ra đọc để lung tung ngoài bàn không phải mang cất mà có các nhân viên thư viện, luôn luôn vui vẻ và nhẫn nại sắp xếp trở lại vào đúng các danh mục khi các em ra về.
Hai đứa con tôi rất thích đọc sách của thư viện quận vì thường xuyên có chương trình khuyến khích đọc sách do các hãng tư nhân tài trợ. Ví dụ, đọc được 5 quyển sách, thư viện phát cho một vé của ‘‘Pizza Hut”. Thế là hôm nào thích ăn pizza, chúng gọi phôn và có người mang đến tận nhà... free (miễn phí). Thật là tuyệt vời. Đây không phải là XHCN thì là cái gì?
Nguồn thứ ba là các hiệu bán sách. Sách ở Mỹ khá đắt, nếu theo kiểu ta, lấy thực phẩm ăn uống (rẻ hơn ở châu Âu nhiều) làm mặt bằng so sánh. Chúng tôi, cũng như nhiều gia đình Mỹ khác, đưa con đến hiệu sách đọc ‘‘chùa” vì không nhất thiết phải mua. Lũ trẻ nhà tôi cũng rất mê nơi này vì có nhiều sách mới. Khu vực đọc dành cho trẻ con được trang trí đặc biệt. Khu dành cho người lớn kê ghế xa-lông, có thể gọi một ly ‘‘Stabuck Coffee” nhâm nhi, xem tạp chí và thư giãn vài tiếng đồng hồ bổ ích. Thông thường các gia đình có con nhỏ vào đây chiều chủ nhật trước khi đi ăn cơm tối ở nhà hàng, một thói quen trong sinh hoạt của người Mỹ sau một tuần làm việc mệt nhọc.
Khi qua Mỹ tôi đã được khuyến cáo bằng câu nói đùa: ‘‘Ở Mỹ thứ tự ưu tiên được sắp xếp như sau: nhất trẻ em, nhì phụ nữ, ba: chó nuôi trong nhà, hạng bét là ... đàn ông!”. Nghe sao cay đắng, nhưng cũng không mấy điêu ngoa. Sẽ biết thế nào là lễ độ khi xúc phạm đến trẻ em và phụ nữ ở Mỹ.
Tôi không nói lên được hết những điều tốt đẹp tai nghe mắt thấy tại Mỹ và các nước tư bản mà mình đã đi qua. Chỉ cần nói đến vài ví dụ trong chăm sóc giáo dục trẻ em cũng đã cho chúng ta cái nhìn tổng quát toàn xã hội. Tương lai đất nước là của ai nếu không phải thuộc về thế hệ trẻ.
Tất nhiên, xã hội nào mà không có những hiện tượng tiêu cực. Ở Mỹ vẫn có những khu lao động nghèo của người da đen, vẫn có những người từ Mexico vượt biên qua Mỹ đứng đường chờ người thuê việc, vẫn có người ăn xin, nhưng rất ít. Tìm hiểu thêm, tôi biết được ăn xin là hiện tượng không phổ biến. Những kẻ ăn xin này thích tự do, không chịu sống trong những khu nhà do nhà nước hoặc các tổ chức từ thiện bảo trợ. Nhưng đây lại là đề tài khác.Tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến cái kiểu nói xấu, tuyên truyền bôi bác không biết ngượng miệng của đảng CSVN. Trong khi đó, một trong những mục đích kiếm tiền hiện nay của cán bộ đảng viên và cả những người có cơ hội làm ăn tại Việt Nam là cho con cái đi học tại các nước tư bản, đặc biệt là học đại học tại Anh và Mỹ. Thậm chí có con ăn học ở các nước tư bản là model, là niềm kiêu hãnh của gia đình. ‘‘Tư bản” giãy mãi chết đâu không thấy, chỉ thấy mọi quốc gia nghèo hay đang phát triển đều thèm muốn có được cuộc sống thịnh vượng của nó.
Ở Việt Nam ngày nay một bộ phận đảng viên có chức quyền giàu có đến kinh hoàng nhưng Tổ quốc thì đang dần dần khánh kiệt! Tài sản và tiền bạc của quốc gia đang bị khai thác tối đa và thất thoát khủng khiếp. Mức độ tham nhũng hiện nay phải dùng từ ăn cướp mới chính xác. Đại đa số người dân đói khổ, nhưng kẻ giàu có vẫn sống nhởn nhơ. Chúng hầu như không đóng thuế hoặc đóng mà như không. Ngành thuế vụ của Việt Nam, với thành tích ăn hối lộ hàng đầu xưa nay, là bộ máy vận hành kém nhất trong toàn vùng Đông Nam Á, không nói tới các vùng phát triển hơn. Đầu tư phát triển là bằng số tiền rút ruột của nhà nước ăn chia cộng với chất lượng công trình tồi tệ. Giáo dục và y tế là hai lĩnh vực vô cùng quan trọng cho tương lai đất nước thì càng ngày càng xuống cấp thảm hại.
Anh Lê Quyền, chủ tịch cộng đồng người Việt tiểu bang Virginia có lần nói với tôi: Tớ rất thích câu cậu nói: Tôi không phải là người ‘‘phản tỉnh”. Đúng như thế, trong thế hệ tôi, tôi hoặc một số người khác trẻ hơn trong Đàn Chim Việt, chưa một ngày nào đứng trong hàng ngũ của đảng, chưa bao giờ chúng tôi ‘‘tỉnh” để phải ‘‘phản tỉnh”. Sớm ra nước ngoài từ 17 tuổi, ngay lúc còn sinh viên, tự tôi đã ý thức và nhìn thấy những trò hề giả dối, những bất công, vô lý, những vi phạm nhân quyền và tự do tối thiểu của con người: cấm yêu, cấm mặc quần jeans ra đường, cấm được đến nhà người Ba Lan, cấm xem phim tư bản v.v và v.v. Vì thế, tôi cầm bút để nói lên tiếng nói của lòng mình và thức tỉnh những người khác. Tôi không hề có bất cứ một tham vọng chính trị nào theo đúng ý nghĩa của từ ngữ ‘‘làm chính trị”.
Tôi vẫn còn những người ruột thịt trong gia đình và rất nhiều bạn bè là đảng viên đảng cộng sản Việt Nam. Họ đang nằm trong bộ máy chính quyền mà tôi lên án, nhưng họ là những công chức bình dị làm công ăn lương. Tôi mong muốn một lúc nào đó họ vượt qua sợ hãi như tôi, qua khúc quanh tăm tối của lòng tin mù quáng (nếu có) và những lợi ích nhỏ nhen, để có những suy nghĩ thích ứng và trong sáng trước vận mệnh dân tộc.
Trong thế cờ quốc tế hiện nay, lấy bạo lực để đánh đổ các chế độ CS là ảo tưởng. Mà cho dù cái ảo tưởng đó trở nên thực tế qua một phép màu thì cũng không một người Việt Nam yêu nước nào muốn chứng kiến dân tộc bất hạnh này lại thêm một lần đổ máu. Còn tôi, tôi sẽ chống trả và bảo vệ quyết liệt những người ruột thịt của tôi trước họng súng bạo lực, dù từ phía nào. Nếu những người thân của tôi gây tội ác với nhân dân trong thời gian phục vụ cho chế độ cộng sản, khi có chế độ dân chủ, họ phải được đưa ra xét xử một cách công minh, bình đẳng trước pháp luật bởi một toà án độc lập với đảng cầm quyền, thậm chí được khiếu kiện tới các toà án nhân quyền quốc tế, khi thấy bản án không thoả đáng. Một sự hành xử văn minh của một xã hội dân chủ như vậy mới chính là mơ ước và mục đích dấn thân, tranh đấu của tôi và hy vọng cũng của các bạn.
Nhìn thái độ ứng xử không cương quyết hay tìm cách thoả hiệp nhau giữa các cường quốc trong các biện pháp đối phó với Bắc Triều Tiên, Cuba và gần đây là Iran, cho chúng ta một cách nhìn thực tế. Do vậy, một số người to mồm hô hoán đòi tận diệt cộng sản chỉ chứng tỏ họ không thức thời, kiến thức, bản lĩnh chính trị rất nông cạn và cũng không hiểu bao nhiêu bản chất của một thể chế dân chủ, tự do là gì. Trong hơn hơn 2 triệu đảng viên đảng CS Việt Nam, tôi tin rằng có rất nhiều người lương thiện, ‘‘thấp cổ bé họng”, một ngày nào đó sẽ đứng vào hàng ngũ những người đòi dân chủ hoá đất nước. Đội ngũ này sẽ là một sức mạnh mang tính hỗ trợ rất quan trọng.
Việt Nam còi cọt và lẹt đẹt đi theo các nước láng giềng ngày nay là vì rơi vào một đảng cầm quyền vừa độc đoán, vừa ngu dốt. Mà đảng là ai? Đảng là Ban chấp hành Trung ương, Ban chấp hành Trung ương là Bộ chính trị, còn Bộ chính trị thì bị khuynh loát chỉ bởi vài người. Cho nên thực chất, cả số phận dân tộc chỉ nằm trong tay vài người ấy, thậm chí một hay hai người, lại xuất phát từ nghề thiến lợn hay cai đồn điền cao su thì bao giờ đất nước mới theo kịp thiên hạ? Mà có ai ngoái cổ lại sau nhìn và đợi chúng ta?
Cuộc chuyển hoá xã hội chỉ có thể thành công khi đông đảo quần chúng, đặc biệt là công nhân, nông dân, sinh viên học sinh giác ngộ, nhìn ra sự thua thiệt của dân tộc và thấy được giá trị thực sự của dân chủ cũng như nhu cầu thay đổi là bức thiết. Phong trào công đoàn ‘‘Đoàn Kết” ở Ba Lan, ‘‘cách mạng Nhung” ở Tiệp Khắc cũ, ‘‘cách mạng Hoa Hồng” ở Georgia, ‘‘cách mạng Cam” ở Ukraine là những bài học rất quý báu.
Thời đại tin học và toàn cầu hoá ngày nay không cho phép đảng CS Việt Nam lừa dối mãi mãi. Những chiến sĩ trên mặt trận thông tin – truyền thông sẽ phải bền bỉ với phương châm ‘‘mưa dần thấm lâu”, ‘‘nước chảy đá mòn”. Nhất định sớm hay muộn một lực lượng như vậy sẽ hình thành và làm sụp đổ chế độ.
Những cuộc biểu tình mang tính tự phát liên tục của nông dân từ nhiều năm nay, của người Thượng Tây Nguyên và gần đây của hàng chục ngàn công nhân tại Sài Gòn, chẳng phải là ‘‘tức nước vỡ bờ”, chẳng phải họ nhìn thấy sự thay đổi là bức thiết và đoàn kết sẽ mang lại chiến thắng?
Và phải chăng đây là tiền thân của lực lượng cách mạng dân chủ nói trên?
Lưu Vũ
Việt Nam còi cọc và lẹt đẹt đi theo các nước láng giềng ngày nay là vì rơi vào một đảng cầm quyền vừa độc đoán, vừa ngu dốt. Mà đảng là ai? Đảng là Ban chấp hành Trung ương, Ban chấp hành Trung ương là Bộ chính trị, còn Bộ chính trị thì bị khuynh loát chỉ bởi vài người. Cho nên thực chất, cả số phận dân tộc chỉ nằm trong tay vài người ấy, thậm chí một hay hai người, lại xuất phát từ nghề thiến lợn hay cai đồn điền cao su thì bao giờ đất nước mới theo kịp thiên hạ? Mà có ai ngoái cổ lại sau nhìn và đợi chúng ta?
Không riêng gì bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản Việt Nam (CSVN), vẫn còn nhiều người lẫn lộn, hoặc cố tình đánh đồng khái niệm xã hội dân sự hay hệ thống chính trị dân chủ, tự do với ‘‘chế độ tư bản”, ‘‘tư bản chủ nghĩa”, thậm chí ‘‘đế quốc chủ nghĩa”...
Hoa Kỳ và các nước tư bản phát triển ở châu Âu là những nước đã xây dựng và không ngừng hoàn thiện hệ thống xã hội dân sự. Hệ thống xã hội dân sự này đảm bảo cho người dân được quyền tự do chọn lựa và bãi bỏ bộ máy lãnh đạo đất nước thông qua bầu cử. Nhà nước có vai trò giám sát, điều hành để mọi quyền lợi và nghĩa vụ công dân ghi trong hiến pháp được tôn trọng và thực thi. Trước khi quốc hội và người đứng đầu nhà nước phê chuẩn, hiến pháp phải được đại đa số người dân chấp thuận thông qua trưng cầu dân ý. Hiến pháp là bộ luật khung cao nhất mà bất kể đảng cầm quyền nào cũng phải tuân thủ.
Việc Đảng CSVN đưa điều 4 của vào hiến pháp cho phép mình độc quyền lãnh đạo là một sự cưỡng hiếp dân tộc trắng trợn. Hiến pháp của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN) Việt Nam hiện nay là quái thai của sự cưỡng hiếp đó.
Khi Ba Lan xây dựng thể chế dân chủ đầu tiên sau cộng sản, khá nhiều người Việt ở Ba Lan mới hiểu tại sao trong thành phần của chính phủ, bộ trưởng quốc phòng lại có thể là một người không một ngày thâm niên nào trong quân ngũ. Nhà chính trị đứng đầu bộ quốc phòng trực tiếp thực hiện và khai triển chính sách quốc phòng của một quốc gia do chính phủ giao chứ không phải vác súng ra trận và điều binh khiển lính. Việc đó thuộc về chuyên môn của tướng lãnh trong tổng tham mưu. Bộ tham mưu là người thừa hành các nhiệm vụ chính trị. Đây là một trong những ý nghĩa của dân sự hoá xã hội.
Các đảng CS dùng quân đội, công an làm công cụ áp đảo, không chế đối thủ, đàn áp nhân dân để giữ và duy trì quyền lực. Giữ quyền lực đồng nghĩa với giữ đặc quyền thao túng và tham nhũng kinh tế. Vì vậy, những người đảng viên nắm vị trí lãnh đạo từ cao xuống thấp tại Việt Nam đang là những nhà tư bản với những tài sản hết sức to lớn. Cho nên, cái ‘‘xã hội chủ nghĩa” mà Trung Quốc hay Việt Nam, Cuba hay Bắc Triều tiên vẫn đang bám víu thực ra chỉ là cái phao cứu cánh, cái mặt nạ không hơn không kém.
Ngoài ra, để thực hiện mục đích toàn trị và giữ quyền lực, tất cả chế độ cộng sản đều luôn luôn cần có kẻ thù để phục vụ cho những chiến dịch tuyên truyền, vận động quần chúng. Ở Việt Nam, khi không còn kẻ thù là ‘‘bè lũ thực dân, đế quốc”, ‘‘tay sai”,... thì phải tạo ngay ra kẻ thù mới: ‘‘các lực lượng thù địch”, ‘‘âm mưu diễn biến hòa bình”, ‘‘bọn phản động”, v.v.
Cái chế độ ‘‘xã hội chủ nghĩa” tội nghiệp mà đảng CSVN lấy nó làm bài ca ru ngủ đám dân khờ dại thực ra không sai, chỉ có điều nó không bao giờ có ở Việt Nam dưới sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản. Đảng CSVN từ lâu đã bị biến chất, bị lưu manh hoá, lấy nó làm bình phong, biến nó thành phương tiện ‘‘định hướng” đến với... chủ nghĩa tư bản đỏ.
Cái xã hội ‘‘xã hội chủ nghĩa” (xin đừng nhầm với cộng sản chủ nghĩa) ấy thực ra không hề ảo tưởng, nó có thực. Và nghịch lý thay, mỉa mai thay, nó nằm sờ sờ từ lâu ngay trong các nước tư bản: Na Uy, Thụy Điển, Đức, Ailen, Thuỵ Sĩ, Bỉ, Đan Mạch, Canada, Úc, hay Anh và Mỹ...
Đi theo mô hình tư bản tức là kinh tế thị trường tự do nhưng đảng CSVN hết sức trí trá, đạo đức giả, bao biện bằng cách cho thêm cái đuôi ‘‘ định hướng XHCN”. Thêm ‘‘đuôi”, tức là thêm những tính từ vô nghĩa vào các danh từ là thói quen truyền thống của đảng cộng sản Viêt Nam. Tôi nhớ trong thập kỷ 90, nhân chuyến thăm Ba Lan không kèn không trống của thủ tướng Võ Văn Kiệt, phóng viên của nhật báo ‘‘Rzeczpospolita” đề nghị tôi giải thích những cái ‘‘đuôi” ấy. Ví dụ: dân chủ ‘‘tập trung”, ‘‘định hướng XHCN”, nếp sống ‘‘mới XHCN” v.v. làm tôi cười sặc. Tôi biết phóng viên này hỏi ‘‘móc họng” cho vui chứ anh ta thừa biết nó là cái quái gì rồi. Ba Lan cũng đã từng là một nước CS. Câu chuyện về ‘‘cái đuôi” phóng viên cũng đưa vào bài phóng sự sau đó.
Đảng CSVN đang nắm trong tay và cho phép khu vực doanh nghiệp nhà nước những đặc quyền đặc lợi, nhất là cho vay tín dụng. Sử dụng vốn bừa bãi và lãng phí là căn bệnh mãn tính của các công ty quốc doanh. Cho nên rêu rao ‘‘Việt Nam có kinh tế thị trường tự do” là nói lấy được. Các doanh nghiệp tư nhân rất khó cạnh tranh trong một môi trường bất bình đẳng như thế, chưa kể đến thủ tục phải xin/mua hạn nghạch cho nguyên liệu và nhiều mặt hàng xuất nhập khẩu.
Kinh tế tự do đúng nghĩa cho phép mọi thành phần phát huy khả năng sáng tạo và cạnh tranh tối đa, bình đẳng, không bị nhà nước chi phối trong việc quản lý, điều hành. Tuy nhiên, mọi đơn vị kinh tế vẫn dưới tầm kiểm soát của nhà nước trong khuôn khổ của các điều luật được ban hành. Chính đương sự, những cá thể doanh nghiệp trong một xã hội dân sự là thành viên tham gia làm những điều luật đó một cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Ngược lại, nhà nước cộng sản tự do ban hành những sắc luật bất công nhằm tước đoạt tài sản của công dân, ví dụ như trưng thu, trưng dụng nhà cửa, quốc hữu hoá nhà máy, xí nghiệp, ngân hàng, đổi tiền với định lượng bắt buộc v.v...
Trong một số ngành công nghiệp đặc biệt như chế tạo vũ khí, hoá chất,... nhà nước của xã hội dân sự cũng chỉ kiểm soát các điều kiện an toàn lao động, bảo vệ môi sinh, các hợp đồng mua bán theo những điều luật phù hợp với lợi ích của quốc gia và những cam kết quốc tế. Các cá thể càng ăn nên làm ra thì ngân sách càng tăng, đất nước càng giàu từ nguồn thu thuế. Trong trường hợp xảy ra tranh chấp hoặc xuất hiện khả năng phương hại chung đến nền kinh tế quốc gia, nhà nước mới đóng vai trò trọng tài hoặc sử dụng những biện pháp chế tài để cân đối, điều chỉnh, nhưng cũng dựa trên mọi khế ước đã cam kết với công dân và các tổ chức quốc tế.
Còn tại Việt Nam? Gọi đất đai là tài sản của toàn dân, nhưng thực chất hiện nay Đảng CSVN Việt Nam đang nắm trong tay một tài sản vô giá và toàn quyền kinh doanh, chia chác, đó là toàn bộ hơn 300 ngàn cây số vuông – diện tích cả nước Việt Nam.
Hoa Kỳ, diện tích thuộc nhà nước quản lý khoảng 1%, còn lại là của tư nhân. Nhà nước không cần phải bỏ công đầu tư khai thác mà thay vào đó, các ông chủ đất, vừa để có tiền nộp thuế, vừa làm giàu, phải ra sức tạo ra của cải trên mảnh đất của mình. Las Vegas, một thành phố nổi tiếng nằm trên sa mạc là một ví dụ điển hình. Chỉ riêng thuế bất động sản hàng năm đã mang lại cho Hoa Kỳ tới hơn 40% ngân sách! Hoa Kỳ là một trong những nước có thuế suất đánh vào bất động sản rất cao. Nhà càng to, vườn càng rộng, đóng thuế càng nhiều. Càng ở khu giàu có càng bị ‘‘chặt” đẹp. Không riêng gì bất động sản, các loại thuế khác hoặc giá các dịch vụ như cập nhật hoá biển đăng ký xe hơi hàng năm, điện, nước, đổ rác, chăm sóc vườn tược... đều tỷ lệ thuận với mức sống của khu vực đó. Người ta nói rằng sướng nhất ở Mỹ có hai loại: người thật giàu và người thật nghèo. Thật giàu thì dù có đóng thuế cao vẫn giàu, còn thật nghèo thì đóng thuế rất ít hoặc không phải đóng gì cả, thậm chí còn được nhà nước trợ cấp tiền sinh sống, đi xe công cộng, chữa bệnh miễn phí v.v. Về mặt này Canada và các nước Skandinavia (Bắc Âu) còn vượt cả Mỹ.
Ý nghĩa ‘‘dân giàu nước mạnh” từ thời học phổ thông trên miền Bắc xã hội chủ nghĩa, giờ đây tôi mới may mắn được kiểm nghiệm và nhìn tận mắt tại các nước ‘‘tư bản thực dân” và ‘‘Mỹ đế quốc”. Chính vì thế tôi cũng hiểu ra, tại sao các nước tư bản dân chủ ở châu Âu và Hoa Kỳ từ đâu có nguồn ngân sách lớn như thế để đầu tư vào các công trình phúc lợi xã hội: đường xá, thư viện, các công trình văn hoá, giải trí, giáo dục v.v...
Chỉ cần tính hệ thống xe buýt (school bus) được tiêu chuẩn hoá (và ưu tiên đặc biệt trong giao thông) hàng ngày đưa rước miễn phí hàng chục triệu học sinh từ tiểu học đến hết trung học trên toàn liên bang Mỹ, ta đã thấy ngốn biết bao nhiêu tiền. Ở Mỹ, trẻ em bắt buộc phải tới trường, không phụ thuộc vào tình trạng của cha mẹ, kể cả cha mẹ không có giấy tờ cư trú hợp pháp. Bố mẹ nào không cho con tới trường, nhẹ thì vài lần bị gọi ra bót cảnh sát nhắc nhở, tiếp tục vi phạm thì ngồi tù và cơ quan xã hội có thể sẽ lấy mất con. Học sinh không phải đóng bất kỳ một lệ phí nào, trừ tiền ăn trưa. Các con tôi đang học tại trường tiểu học công thuộc Georgia, một tiểu bang hạng trung bình của Hoa Kỳ. Khu vực gia đình tôi ở cũng thường thường bậc trung. Tôi đã nhiều lần thăm con vào giờ ăn. Một nhà ăn rộng rãi, khang trang và rất sạch sẽ. Dây chuyền phát thức ăn chẳng kém nhà hàng McDonal bao nhiêu. Học sinh vào ăn theo thứ tự thời gian được sắp đặt cho mỗi lớp, có thầy cô hướng dẫn. Gíá mỗi bữa ăn là 1,1 đô la, menu có 5 món và các loại đồ uống cho học sinh tự chọn. Lấy xong thức ăn các cháu bưng khay đi qua máy vi tính, nói họ tên mình, cô giáo bấm bàn phím trừ tiền vào tài khoản của phụ huynh.
Đang vừa ăn vừa chuyện ầm ầm như ong vỡ tổ bỗng một bản nhạc nổi lên, tất thảy đồng loạt im bặt. Lần đầu tiên tôi rất ngạc nhiên và thú vị, hỏi vì sao thì thằng con giải thích rằng nhạc nổi lên để nhắc nhở tập trung ăn, không nói chuyện. Hay thật! Tôi thầm khen phương pháp rất sáng tạo này.
Trường hợp phụ huynh muốn yên tĩnh chia sẻ sự có mặt của mình với con thì vào phòng riêng (family room) dành cho khách.
Tất cả dụng cụ ăn uống đều dùng một lần, người phục vụ đẩy thùng rác tới từng bàn để các em vứt vào khi ăn xong.
Tôi biết thêm rằng, nếu gia đình nghèo, muốn con được ăn miễn phí thì chỉ cần điền vào một mẫu đơn in sẵn của trường là xong, không cần thêm bất kỳ giấy tờ nào, kể cả xác nhận thu nhập. Tôi thắc mắc, vậy thì dại gì mà không xin, liền bị bà xã cười cho vào mũi: ở đây chẳng ai làm thế, tính tự giác của họ rất cao, hơn nữa chả ai dại gì vì mấy chục đô la mỗi tháng cho mức thu nhập vài ngàn đô mà bị mang tiếng dối trá, mất đạo đức khi bị phát hiện.
Một truyền thống/tập quán của các gia đình tại Hoa Kỳ tôi thấy rất đáng trân trọng là khuyến khích trẻ em đọc sách. Có ba nguồn để các em tận dụng.
Nguồn thứ nhất là thư viện của nhà trường. Mượn sách, đọc xong, các em phải đưa bố mẹ ký tên vào tờ giấy của thư viện trước khi trả lại.
Nguồn thứ hai, thư viện công cộng. Tất cả các county (quận), thành phố lớn nhỏ đều có thư viện riêng, được trang bị hiện đại. Không khí trong mọi thư viện yên tĩnh và thoáng mát, dù bên ngoài vào mùa hè có ngày nóng tới 36 độ C. Nền nhà trải thảm dày êm ái. Đến đây, các em và cả bố mẹ có thể thoải mái dùng máy vi tính, chơi games, mượn sách, DVD, sử dụng tại chỗ hoặc mang về nhà. Khi làm thủ tục mượn, nhân viên bấm máy cho vào vi tính mã số trên từng quyển sách, băng, đĩa. Lúc trả, cứ tự giác ôm cả đống để vào một nơi, chẳng thấy ai kiểm tra thiếu đủ ra sao! Sách lấy từ các kệ ra đọc để lung tung ngoài bàn không phải mang cất mà có các nhân viên thư viện, luôn luôn vui vẻ và nhẫn nại sắp xếp trở lại vào đúng các danh mục khi các em ra về.
Hai đứa con tôi rất thích đọc sách của thư viện quận vì thường xuyên có chương trình khuyến khích đọc sách do các hãng tư nhân tài trợ. Ví dụ, đọc được 5 quyển sách, thư viện phát cho một vé của ‘‘Pizza Hut”. Thế là hôm nào thích ăn pizza, chúng gọi phôn và có người mang đến tận nhà... free (miễn phí). Thật là tuyệt vời. Đây không phải là XHCN thì là cái gì?
Nguồn thứ ba là các hiệu bán sách. Sách ở Mỹ khá đắt, nếu theo kiểu ta, lấy thực phẩm ăn uống (rẻ hơn ở châu Âu nhiều) làm mặt bằng so sánh. Chúng tôi, cũng như nhiều gia đình Mỹ khác, đưa con đến hiệu sách đọc ‘‘chùa” vì không nhất thiết phải mua. Lũ trẻ nhà tôi cũng rất mê nơi này vì có nhiều sách mới. Khu vực đọc dành cho trẻ con được trang trí đặc biệt. Khu dành cho người lớn kê ghế xa-lông, có thể gọi một ly ‘‘Stabuck Coffee” nhâm nhi, xem tạp chí và thư giãn vài tiếng đồng hồ bổ ích. Thông thường các gia đình có con nhỏ vào đây chiều chủ nhật trước khi đi ăn cơm tối ở nhà hàng, một thói quen trong sinh hoạt của người Mỹ sau một tuần làm việc mệt nhọc.
Khi qua Mỹ tôi đã được khuyến cáo bằng câu nói đùa: ‘‘Ở Mỹ thứ tự ưu tiên được sắp xếp như sau: nhất trẻ em, nhì phụ nữ, ba: chó nuôi trong nhà, hạng bét là ... đàn ông!”. Nghe sao cay đắng, nhưng cũng không mấy điêu ngoa. Sẽ biết thế nào là lễ độ khi xúc phạm đến trẻ em và phụ nữ ở Mỹ.
Tôi không nói lên được hết những điều tốt đẹp tai nghe mắt thấy tại Mỹ và các nước tư bản mà mình đã đi qua. Chỉ cần nói đến vài ví dụ trong chăm sóc giáo dục trẻ em cũng đã cho chúng ta cái nhìn tổng quát toàn xã hội. Tương lai đất nước là của ai nếu không phải thuộc về thế hệ trẻ.
Tất nhiên, xã hội nào mà không có những hiện tượng tiêu cực. Ở Mỹ vẫn có những khu lao động nghèo của người da đen, vẫn có những người từ Mexico vượt biên qua Mỹ đứng đường chờ người thuê việc, vẫn có người ăn xin, nhưng rất ít. Tìm hiểu thêm, tôi biết được ăn xin là hiện tượng không phổ biến. Những kẻ ăn xin này thích tự do, không chịu sống trong những khu nhà do nhà nước hoặc các tổ chức từ thiện bảo trợ. Nhưng đây lại là đề tài khác.Tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến cái kiểu nói xấu, tuyên truyền bôi bác không biết ngượng miệng của đảng CSVN. Trong khi đó, một trong những mục đích kiếm tiền hiện nay của cán bộ đảng viên và cả những người có cơ hội làm ăn tại Việt Nam là cho con cái đi học tại các nước tư bản, đặc biệt là học đại học tại Anh và Mỹ. Thậm chí có con ăn học ở các nước tư bản là model, là niềm kiêu hãnh của gia đình. ‘‘Tư bản” giãy mãi chết đâu không thấy, chỉ thấy mọi quốc gia nghèo hay đang phát triển đều thèm muốn có được cuộc sống thịnh vượng của nó.
Ở Việt Nam ngày nay một bộ phận đảng viên có chức quyền giàu có đến kinh hoàng nhưng Tổ quốc thì đang dần dần khánh kiệt! Tài sản và tiền bạc của quốc gia đang bị khai thác tối đa và thất thoát khủng khiếp. Mức độ tham nhũng hiện nay phải dùng từ ăn cướp mới chính xác. Đại đa số người dân đói khổ, nhưng kẻ giàu có vẫn sống nhởn nhơ. Chúng hầu như không đóng thuế hoặc đóng mà như không. Ngành thuế vụ của Việt Nam, với thành tích ăn hối lộ hàng đầu xưa nay, là bộ máy vận hành kém nhất trong toàn vùng Đông Nam Á, không nói tới các vùng phát triển hơn. Đầu tư phát triển là bằng số tiền rút ruột của nhà nước ăn chia cộng với chất lượng công trình tồi tệ. Giáo dục và y tế là hai lĩnh vực vô cùng quan trọng cho tương lai đất nước thì càng ngày càng xuống cấp thảm hại.
Anh Lê Quyền, chủ tịch cộng đồng người Việt tiểu bang Virginia có lần nói với tôi: Tớ rất thích câu cậu nói: Tôi không phải là người ‘‘phản tỉnh”. Đúng như thế, trong thế hệ tôi, tôi hoặc một số người khác trẻ hơn trong Đàn Chim Việt, chưa một ngày nào đứng trong hàng ngũ của đảng, chưa bao giờ chúng tôi ‘‘tỉnh” để phải ‘‘phản tỉnh”. Sớm ra nước ngoài từ 17 tuổi, ngay lúc còn sinh viên, tự tôi đã ý thức và nhìn thấy những trò hề giả dối, những bất công, vô lý, những vi phạm nhân quyền và tự do tối thiểu của con người: cấm yêu, cấm mặc quần jeans ra đường, cấm được đến nhà người Ba Lan, cấm xem phim tư bản v.v và v.v. Vì thế, tôi cầm bút để nói lên tiếng nói của lòng mình và thức tỉnh những người khác. Tôi không hề có bất cứ một tham vọng chính trị nào theo đúng ý nghĩa của từ ngữ ‘‘làm chính trị”.
Tôi vẫn còn những người ruột thịt trong gia đình và rất nhiều bạn bè là đảng viên đảng cộng sản Việt Nam. Họ đang nằm trong bộ máy chính quyền mà tôi lên án, nhưng họ là những công chức bình dị làm công ăn lương. Tôi mong muốn một lúc nào đó họ vượt qua sợ hãi như tôi, qua khúc quanh tăm tối của lòng tin mù quáng (nếu có) và những lợi ích nhỏ nhen, để có những suy nghĩ thích ứng và trong sáng trước vận mệnh dân tộc.
Trong thế cờ quốc tế hiện nay, lấy bạo lực để đánh đổ các chế độ CS là ảo tưởng. Mà cho dù cái ảo tưởng đó trở nên thực tế qua một phép màu thì cũng không một người Việt Nam yêu nước nào muốn chứng kiến dân tộc bất hạnh này lại thêm một lần đổ máu. Còn tôi, tôi sẽ chống trả và bảo vệ quyết liệt những người ruột thịt của tôi trước họng súng bạo lực, dù từ phía nào. Nếu những người thân của tôi gây tội ác với nhân dân trong thời gian phục vụ cho chế độ cộng sản, khi có chế độ dân chủ, họ phải được đưa ra xét xử một cách công minh, bình đẳng trước pháp luật bởi một toà án độc lập với đảng cầm quyền, thậm chí được khiếu kiện tới các toà án nhân quyền quốc tế, khi thấy bản án không thoả đáng. Một sự hành xử văn minh của một xã hội dân chủ như vậy mới chính là mơ ước và mục đích dấn thân, tranh đấu của tôi và hy vọng cũng của các bạn.
Nhìn thái độ ứng xử không cương quyết hay tìm cách thoả hiệp nhau giữa các cường quốc trong các biện pháp đối phó với Bắc Triều Tiên, Cuba và gần đây là Iran, cho chúng ta một cách nhìn thực tế. Do vậy, một số người to mồm hô hoán đòi tận diệt cộng sản chỉ chứng tỏ họ không thức thời, kiến thức, bản lĩnh chính trị rất nông cạn và cũng không hiểu bao nhiêu bản chất của một thể chế dân chủ, tự do là gì. Trong hơn hơn 2 triệu đảng viên đảng CS Việt Nam, tôi tin rằng có rất nhiều người lương thiện, ‘‘thấp cổ bé họng”, một ngày nào đó sẽ đứng vào hàng ngũ những người đòi dân chủ hoá đất nước. Đội ngũ này sẽ là một sức mạnh mang tính hỗ trợ rất quan trọng.
Việt Nam còi cọt và lẹt đẹt đi theo các nước láng giềng ngày nay là vì rơi vào một đảng cầm quyền vừa độc đoán, vừa ngu dốt. Mà đảng là ai? Đảng là Ban chấp hành Trung ương, Ban chấp hành Trung ương là Bộ chính trị, còn Bộ chính trị thì bị khuynh loát chỉ bởi vài người. Cho nên thực chất, cả số phận dân tộc chỉ nằm trong tay vài người ấy, thậm chí một hay hai người, lại xuất phát từ nghề thiến lợn hay cai đồn điền cao su thì bao giờ đất nước mới theo kịp thiên hạ? Mà có ai ngoái cổ lại sau nhìn và đợi chúng ta?
Cuộc chuyển hoá xã hội chỉ có thể thành công khi đông đảo quần chúng, đặc biệt là công nhân, nông dân, sinh viên học sinh giác ngộ, nhìn ra sự thua thiệt của dân tộc và thấy được giá trị thực sự của dân chủ cũng như nhu cầu thay đổi là bức thiết. Phong trào công đoàn ‘‘Đoàn Kết” ở Ba Lan, ‘‘cách mạng Nhung” ở Tiệp Khắc cũ, ‘‘cách mạng Hoa Hồng” ở Georgia, ‘‘cách mạng Cam” ở Ukraine là những bài học rất quý báu.
Thời đại tin học và toàn cầu hoá ngày nay không cho phép đảng CS Việt Nam lừa dối mãi mãi. Những chiến sĩ trên mặt trận thông tin – truyền thông sẽ phải bền bỉ với phương châm ‘‘mưa dần thấm lâu”, ‘‘nước chảy đá mòn”. Nhất định sớm hay muộn một lực lượng như vậy sẽ hình thành và làm sụp đổ chế độ.
Những cuộc biểu tình mang tính tự phát liên tục của nông dân từ nhiều năm nay, của người Thượng Tây Nguyên và gần đây của hàng chục ngàn công nhân tại Sài Gòn, chẳng phải là ‘‘tức nước vỡ bờ”, chẳng phải họ nhìn thấy sự thay đổi là bức thiết và đoàn kết sẽ mang lại chiến thắng?
Và phải chăng đây là tiền thân của lực lượng cách mạng dân chủ nói trên?